Vô Thường Quỷ sau khi bị chém làm hai nửa không hề phát ra một tiếng động nào, nó đổ gục xuống đất ngay lập tức. Từ trong cơ thể nó trào ra một loại chất lỏng màu đen, thẩm thấu toàn bộ vào lòng đất, chỉ để lại một cái vỏ da rỗng tuếch. Dưới sự khống chế của kết giới chú thuật do Trần Trí thiết lập, những ngọn lửa màu xanh kia không còn chỗ lan rộng và dần dần lụi tắt.
"Mẹ kiếp! Thứ này rốt cuộc là quỷ quái gì vậy? Sao lại chỉ là một tấm da không thôi thế này? Thật là tà tính quá mức..." Béo Uy nhìn cái xác Vô Thường Quỷ đã biến thành vỏ da trên mặt đất với vẻ ghê tởm, rồi nhổ một bãi nước bọt.
"Thứ này từ đầu đến cuối đều biết rõ thân phận thật sự của chúng ta, nó dẫn dụ chúng ta đến tận đây, không biết là có ý đồ gì..." Quỷ Đao thu hồi trường đao, thấp giọng nói.
Trần Trí bước tới, cúi người xuống dùng tay chạm vào lớp da của Vô Thường Quỷ, sau đó đưa chất lỏng màu đen chảy ra từ vết thương của nó lên mũi ngửi thử.
"Lớp da của con Vô Thường này đã hóa thạch, chắc hẳn đã chết từ mấy ngàn năm trước rồi. Nhưng trong chất lỏng màu đen này lại có mùi vị của Vu pháp, đây là thuật khôi lỗi. Con Vô Thường này là khôi lỗi được người ta dùng Vu pháp hồi sinh. Mọi người phải cẩn thận, trong thành Dĩnh Đô này có lẽ đã có kẻ nhúng tay vào, hơn nữa kẻ này hẳn là một thuật sĩ vô cùng mạnh mẽ. Hắn sở hữu một thân phận đặc biệt nào đó, có thể đi lại trong Dĩnh Đô quỷ thành như chốn không người, có thể hồi sinh những sinh vật đã chết mấy ngàn năm dưới địa phủ này, rồi khiến chúng nghe theo lệnh mình..."
"Ý của cậu là..." Béo Uy cuối cùng không nhịn được nữa, dọc đường đi cậu ta vẫn luôn muốn hỏi Trần Trí nhưng chưa có cơ hội, "Ý cậu là trong địa phủ này còn có thứ khác nữa sao? Vậy còn biểu đệ của tôi? Biểu đệ của tôi cùng sáu võ sĩ Lam Đái ở lại trên bờ, chẳng lẽ bọn họ đã..."
"Đừng có suy nghĩ lung tung!" Trần Trí quát lớn một tiếng, đoạn đứng dậy nhìn tất cả mọi người, sắc mặt nghiêm trọng nói:
"Từ giờ trở đi, không ai được phép nghĩ đến những chuyện vô nghĩa nữa, mọi thứ đều phải đặt mục tiêu hoàn thành nhiệm vụ lên hàng đầu. Đến thời điểm này, chúng ta đã mất gần 4 tiếng đồng hồ, tính cả đường về, thời gian chúng ta có để tiến vào nội thành Dĩnh Đô chỉ còn lại 8 tiếng. Trong khoảng thời gian này, có thể sẽ có hy sinh, có thể có vô vàn nguy hiểm khó lường, nhưng tất cả không được phép làm ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta. Dù phải trả bất cứ giá nào, nhất định phải tìm được Hỏa Linh Thạch."
Sau khi Trần Trí nói xong, cánh tay phải của hắn khẽ rung lên, hàng ngàn luồng khí từ bắp tay trào ra, hòa lẫn cùng điện quang của Phong Lôi Chú kêu xèo xèo trên cánh tay, khiến khuôn mặt hắn trông vô cùng lạnh lẽo: "Kẻ nào dám làm lung lay lòng quân, ta tuyệt đối không tha."
Mọi người nhìn bộ dạng của Trần Trí, đều lặng lẽ gật đầu.
Béo Uy nhìn khuôn mặt băng giá của Trần Trí, cuối cùng đành nuốt lời định nói vào trong, không hỏi thêm gì nữa.
Quỷ Đao bước tới vỗ vai Béo Uy, ra hiệu cho mọi người chuẩn bị xuất phát.
Trước khi rời đi, Quỷ Đao bảo các võ sĩ Lam Đái chôn cái vỏ da của Vô Thường Quỷ xuống đất đen, rải giấy tiền và dầu hỏa lên trên rồi châm lửa thiêu rụi để ngăn nó hồi sinh lần nữa.
Sau đó, họ tiếp tục lên đường, hướng về phía cái giếng và cung điện phía trước. Đoạn đường này nhìn thì có vẻ gần, nhưng cũng phải đi mất một lúc.
Nhưng khi đến gần, họ mới phát hiện ra, cái gọi là cung điện kia thực chất chỉ là một hình ảnh hư ảo chập chờn, giống như ảo ảnh 3D vậy. Có thể nhìn thấy hình dáng nhưng hoàn toàn không có thực thể. Khi họ bước vào trong hình ảnh đó, những luồng sáng cứ lướt qua thân thể họ, xung quanh lung linh huyền ảo nhưng chẳng thể chạm vào bất cứ thứ gì.
Ngược lại, cái giếng đá phía trước lại vô cùng chân thực. Cái giếng này trông giống như những miệng giếng nhỏ trong dân gian, lối vào rất hẹp, xung quanh được ghép bởi những phiến đá xám. Công đoạn chế tác các phiến đá rất thô sơ, trên đó còn có nhiều vết trầy xước lộn xộn, trong những vết xước có các chất hóa thạch màu cam đỏ, nhìn là biết đã vô cùng cổ xưa.
Nước trong giếng không ngừng trào dâng, những giọt nước bắn tung tóe liên hồi. Nhiệt độ xung quanh rất thấp, dù chỉ đứng đó thôi cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương. Thế nhưng chẳng hiểu sao nước giếng lại không hề đóng băng, vẫn không ngừng tuôn chảy róc rách.
Trần Trí bước tới, nhìn từ trên xuống dưới đáy giếng, cảm nhận luồng hơi lạnh phả ra từ nước giếng. Hắn biết, giới hạn chịu lạnh tối đa của con người là âm năm mươi độ C, mà nước trong giếng này chắc chắn thấp hơn tiêu chuẩn đó, thậm chí còn thấp hơn nhiều. Nếu con người uống phải nước ở đây, e rằng ngũ tạng lục phủ sẽ bị đóng băng ngay lập tức, không chết cũng thành phế nhân.
Trần Trí đưa tay chạm vào nước giếng, lập tức cảm nhận được một luồng khí cực kỳ âm hàn truyền từ đầu ngón tay, đau nhói tận xương tủy. Trần Trí im lặng một hồi, đoạn dùng giọng trầm thấp nói với mọi người:
"Đây chính là Quỷ Tuyền trong truyền thuyết. Theo lời kể, người uống nước Quỷ Tuyền sẽ vĩnh viễn rời xa dương gian, hoàn toàn biến thành người của âm phủ, trở thành một hồn ma. Nghĩa là, chúng ta phải chết trước đã...
Nếu ta đoán không lầm, loại nước này là một loại chất lỏng cực hàn hỗn hợp, có thể khiến con người tử vong ngay tức khắc. Nếu chúng ta muốn tiến vào cung điện, tất cả mọi người đều phải uống loại nước này, bởi vì đây là tấm vé thông hành để vào Dĩnh Đô."
"Điều này có chút mạo hiểm..." Quỷ Đao cũng đưa tay chạm vào dòng nước suối lạnh buốt, rồi lắc đầu, "Nước này quá lạnh, cực kỳ nguy hiểm. Tộc trưởng, hay là để thuộc hạ thử trước..."
Quỷ Đao còn chưa nói dứt lời, đã thấy Trần Trí đột ngột đưa tay vào dòng nước lạnh thấu xương, nhanh chóng múc một ngụm rồi nuốt xuống bụng.
Mọi người đều sững sờ. Ngay lúc đó, cơ thể Trần Trí bỗng cứng đờ, hắn há miệng, từ trong miệng nhả ra làn khói trắng rồi đổ ập xuống đất.
"Trần Trí, cậu điên rồi sao..." Béo Uy hét lớn một tiếng, tất cả mọi người đều vây lại.
Chỉ thấy đôi mắt Trần Trí trợn ngược, sắc mặt tái mét, toàn thân lạnh ngắt, trái tim đã ngừng đập.
Tất cả mọi người đều hoảng loạn, lay mạnh Trần Trí rồi kêu gào thảm thiết.
Lúc này trong đầu Trần Trí đang ù ù rung chuyển, kèm theo cơn đau do nội tạng bị đóng băng, hắn cảm nhận được sự sống của mình đang dần trôi đi.
Trần Trí đương nhiên không điên. Hắn biết mình đang làm gì. Trong một thời gian dài trước đó, hắn đã nghiên cứu về cửa ải quyết định cuối cùng trong địa phủ này: Quỷ Tuyền.
Trần Trí đã đọc rất nhiều tài liệu gốc trong Tàng Thư Các, thực ra có rất nhiều lời kể lại của các vị thần dân thượng cổ đều nhắc đến con suối Quỷ Tuyền khiến con người biến thành vong hồn này.
"Quỷ Tuyền, là nước từ biệt nhân gian của kẻ sống. Dương thế đã tận, âm giả vĩnh sinh, kẻ biến đổi đạo âm dương, chính là thần thủy của quỷ đô. Uống nước suối này, tức sẽ chết, nhập quỷ đô, gặp dương có thể phục sinh."
Ý nghĩa của câu nói này rất rõ ràng: muốn vào Dĩnh Đô thì phải uống Quỷ Tuyền trước, mà người uống Quỷ Tuyền chắc chắn sẽ chết, sau đó mới có thể vào nội thành Dĩnh Đô. Nhưng chỉ cần nhanh chóng quay trở lại nhân gian, sẽ có thể hoàn dương phục sinh.
Thế nhưng cái chết chính là cái chết, không ai dám chắc sau khi chết liệu có thể hồi sinh hay không. Thực tế này Trần Trí hiểu, những võ sĩ Lam Đái kia cũng hiểu. Những võ sĩ Lam Đái này luôn phụng lệnh lãnh đạo tổ chức để bảo vệ Trần Trí, họ bảo vệ Tộc trưởng họ Khương, chứ không phải vì lòng trung thành với cá nhân Trần Trí. Đối mặt với những nguy cơ trùng trùng khi vào Dĩnh Đô sắp tới, nếu Trần Trí muốn những võ sĩ Lam Đái này trung thành theo mình, xả thân quên chết, thì không thể chỉ dựa vào thân phận Tộc trưởng, mà khi đối mặt với cái chết, hắn phải là người tiên phong.
Thời gian gần đây, Trần Trí đã đọc rất nhiều dã sử ký chép cổ đại. Từ xưa đến nay có rất nhiều kẻ tự xưng là người hoàn hồn từng đến địa phủ. Mặc dù những câu chuyện này phần lớn đều hoang đường, pha trộn với những ảo tưởng mê tín của người trong cuộc, nhưng từ vô số tài liệu truyền thuyết, người ta có thể đúc kết ra một số thông tin trùng lặp, và những thông tin đó chính là thực tế.
Hầu như tất cả những người hoàn hồn đều nhắc đến cái giếng này, nói rằng sau khi uống nước trong giếng, thành Dĩnh Đô ngay lập tức xuất hiện trước mắt.
Vì vậy Trần Trí đoán rằng, Quỷ Tuyền thực chất là một loại chất lỏng đặc biệt có thành phần phức tạp, trong đó chứa một số vật chất có thể khiến cơ thể con người tạo ra sự thay đổi nào đó và làm thay đổi khí trường của con người.
Khí trường quyết định bản chất của sinh vật. Khí trường của thần, khí trường của người, khí trường của động vật đều khác nhau. Và sau khi uống Quỷ Tuyền trong giếng này, sẽ sinh ra khí trường của "quỷ", mà cái gọi là quỷ này có thể tiến vào một không gian khác, và nơi đó chính là nội thành Dĩnh Đô, cũng chính là quỷ đô nơi Minh Vương ngự trị.