Xe của họ chạy thẳng về phía bệnh viện tư nhân của nhà họ Bào ở ngoại ô. Suốt dọc đường, gã tài xế trẻ tuổi cứ lắp bắp cãi lại Bàng Uy, khiến gã tức đến mức muốn rút súng ra bắn cho xong chuyện.
Thế nhưng Trần Trí chỉ dựa vào cửa sổ, đôi mắt đỏ hoe, bất kể Bàng Uy gọi thế nào cũng đều im lặng không đáp.
Họ cứ thế lái xe vào vùng ngoại ô Thiên Hoa Sơn, nơi có bệnh viện điều dưỡng tư nhân của nhà họ Bào. Sau khi xe dừng trước cổng bệnh viện, viện trưởng cùng đội ngũ y tế đã đợi sẵn ở đó. Một đám nhân viên y tế vội vã dùng cáng khiêng Cơ Doanh xuống rồi đưa vào phòng bệnh.
Tình trạng của Cơ Doanh khá ổn định, cô đang ngủ rất say trong phòng bệnh. Đây là địa bàn của nhà họ Bào, viện trưởng là người đáng tin cậy, nên rất an toàn. Tuy nhiên, Trần Trí vẫn không yên tâm, cậu kiên trì đợi ở đó gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi được Lang Đồ đến đón Cơ Doanh.
Chỉ mới chưa đầy một tuần không gặp, vẻ ngoài của Lang Đồ đã thay đổi rõ rệt. Râu ria lởm chởm, quần áo cũng không còn chỉnh tề như trước. Khi nhìn thấy Trần Trí, anh ta tỏ ra xúc động nhưng vẫn lễ phép cúi đầu: "Tộc trưởng, ngài đã về rồi!"
"Ừ!"
Trần Trí mỉm cười nhìn Lang Đồ, cậu thấy trên người anh ta có nhiều vết thương mới, đặc biệt là phần xương bả vai trái có một chỗ băng bó, nếu nhìn không nhầm thì đó là vết thương do đạn bắn.
"Trong thời gian tôi đi vắng, đã xảy ra chuyện gì sao?", Trần Trí hỏi.
"Vâng!", Lang Đồ thấy Trần Trí hỏi vậy chỉ khẽ mỉm cười.
"Tộc trưởng, sau khi ngài rời đi, tổ chức đã xảy ra rất nhiều chuyện. Chúng ta phải hứng chịu những cuộc tấn công quy mô lớn, bên trong Tây Kỳ Vương Thành đã xảy ra một trận chiến. Chúng ta tổn thất nặng nề, rất nhiều người đã không còn nữa. Tình hình cụ thể khi ngài trở về sẽ rõ. Thân phận tôi thấp kém, có những lời không nên nói ra từ miệng mình."
Trần Trí nghe xong cúi đầu im lặng một lúc, nhìn về phía Cơ Doanh đang nằm trên giường bệnh.
"Bây giờ tôi phải đưa đại võ sĩ Cơ Doanh đi, vu y trong tổ chức sẽ chữa trị vết thương cho cô ấy..."
"Được! Các anh đi đi!", thấy Lang Đồ đến, Trần Trí mới yên tâm. Cậu nhìn họ cùng nhau khiêng cáng Cơ Doanh lên xe, tiễn chiếc xe rời đi rồi mới quay trở lại.
Gã tài xế trẻ nãy giờ vẫn đợi trong xe, thấy Trần Trí và Bàng Uy xuống lầu liền chạy lại nói: "Anh... anh... anh Trí, chúng ta mau đi thôi! Các anh đi xa về, mau về nhà nghỉ ngơi đi! Tôi cũng bận lắm, không có thời gian đi lòng vòng với các anh đâu. Các anh đừng đến Tị Thế Các nữa, có ích gì đâu? Các anh đâu phải bác sĩ, đến đó chỉ tổ thêm loạn, đừng gây thêm phiền phức cho tôi nữa."
"Mẹ kiếp... mày có phải đang tìm chết không?", Bàng Uy tức đến mức đưa tay định rút khẩu súng bên hông.
"Thằng nhãi ranh này, mày có biết nói tiếng người không hả? Ai gây phiền phức cho mày? Nếu mày còn dám hỗn xược như thế, ông đây bắn chết mày, rồi chôn ngay sau núi, đến lúc đó chẳng ai tìm thấy mày đâu..."
Gã tài xế thấy Bàng Uy nổi giận thật sự thì sợ hãi, giọng nói càng thêm lắp bắp: "Anh... anh Bàng, anh đừng nóng. Anh không biết đấy thôi, bây giờ nhà họ Bào chúng tôi đã thành ra thế nào rồi. Chú Kim bây giờ như cái pháo nổ, gặp ai cũng nổi cáu, suốt ngày thở ngắn than dài. Chị dâu Tần Nguyệt Dương thì ngày nào cũng khóc lóc, cơm nước chẳng buồn ăn. Cả cái Tị Thế Các cứ như đang tổ chức tang lễ, tiếng khóc than vang trời. Lúc tôi đi, chú Kim đã dặn là phải đưa thẳng các anh về nhà, tôi thật sự không có thời gian tiếp đón, tôi cũng sợ bị trách móc lắm!"
"Lập tức đưa chúng tôi đến Tị Thế Các...", Trần Trí đột nhiên lên tiếng, sắc mặt lạnh lùng đáng sợ, giọng điệu không chút khoan nhượng.
Gã tài xế bị dáng vẻ của Trần Trí làm cho khiếp sợ, không dám nói thêm lời nào, vội vàng chạy đi khởi động xe.
Cứ thế, Trần Trí và Bàng Uy rời bệnh viện, thẳng tiến về phía Tị Thế Các.
Lần nữa đặt chân vào khu danh thắng núi non hùng vĩ này, Trần Trí có cảm giác như đã cách một kiếp người. Thời gian qua xảy ra quá nhiều chuyện, cậu chẳng còn nhớ nổi lần cuối mình thong dong ngắm cảnh nơi đây là từ bao giờ. Hiện đang là mùa đông, tuyết phủ trắng xóa, cảnh vật đẹp đến nao lòng.
Nhưng khác biệt ở chỗ, Trần Trí nhìn từ xa đã thấy ngoài cửa Tị Thế Các đỗ đầy xe cộ. Một vài nhân viên tay xách dụng cụ y tế đi lại trong ngoài, thậm chí có cả một chiếc xe cấp cứu tư nhân đang túc trực, cửa ra vào vô cùng hỗn loạn.
Trần Trí và Bàng Uy theo gã tài xế đi vào trong, thấy cửa đại sảnh chật cứng người nên họ tránh đi, men theo một cầu thang nhỏ bên cạnh để lên thẳng tầng hai.
Khi đi ngang qua vách kính của đại sảnh, Trần Trí thấy đứng đó toàn là những nhân vật có máu mặt trong giới xã hội Đông Bắc, vài người cậu thấy khá quen, đoán chừng đều đến để thăm dò tình hình của Báo gia. Người của nhà họ Bào ở đó rất ít, khung cảnh bên trong vô cùng hỗn loạn. Có vẻ như Lão Kim Đẩu và Tần Nguyệt Dương thời gian này chẳng còn tâm trí đâu mà quản lý nữa.
Họ đi theo cầu thang nhỏ lên tầng hai, qua một cánh cửa nhỏ là vào hành lang, rồi đi thẳng đến phòng ngủ lớn của Báo gia.
Phòng ngủ của Báo gia là một căn hộ khép kín, gian ngoài là phòng khách, trong phòng toàn là nhân viên y tế mặc áo blouse trắng, Lão Kim Đẩu đang ngồi trên sofa với vẻ mặt ủ rũ.
"Chú Kim!", gã tài xế ấm ức chạy lại nói với Lão Kim Đẩu, "Cháu đã bảo không cho họ đến rồi, nhưng họ cứ nằng nặc đòi theo, anh Bàng còn định rút súng bắn cháu, cháu thật sự chịu thua..."
"Cút ngay cho tao!", Bàng Uy đá một cước vào mông gã tài xế, khiến gã ngã nhào ra ngoài.
Lúc này Lão Kim Đẩu mới chú ý đến Trần Trí và Bàng Uy. Ông ngước nhìn Trần Trí, vẻ mặt đó khiến cậu giật mình.
Lão Kim Đẩu trông quá tiều tụy, như già đi cả chục tuổi. Gương mặt ông chùng xuống, ánh mắt lờ đờ, trông đã hoàn toàn suy sụp.
"Đúng là số phận của tôi mà, Trần tử...", Lão Kim Đẩu lắc đầu như người mất trí.
"Tam tử chết rồi! Báo gia do một tay tôi nuôi lớn cũng sắp chết rồi! Xong rồi, tiêu hết rồi! Chỉ còn lại mình tôi thôi! Đây đều là quả báo của tôi cả."
"Mẹ kiếp, Lão Kim, ông có thể đừng trưng cái bộ dạng hèn hạ đó ra được không?", Bàng Uy thấy bộ dạng của Lão Kim Đẩu liền nổi cáu, "Gặp chút chuyện là khóc lóc như mấy bà già, bệnh tật thì chữa thôi! Sao lại không chữa được? À, còn tổ chức đâu? Tổ chức lợi hại thế sao lúc này lại chạy đi đâu mất rồi? Báo gia vì họ mà vào sinh ra tử, đến lúc này sao lại thấy chết không cứu..."
"Nói nhỏ thôi!", Trần Trí quát lớn, quay đầu ra hiệu rằng bên cạnh vẫn còn nhiều người ngoài.
Trần Trí ngước nhìn, thấy cửa phòng ngủ đang mở, bên trong dường như không có ai.
Trần Trí bước thẳng vào, cậu thấy trên chiếc giường lớn, gương mặt Báo gia trắng bệch như tờ giấy đang nằm đó. Bên đầu giường, Tần Nguyệt Dương đang ngồi với khuôn mặt đẫm lệ. Khi thấy Trần Trí bước vào, nước mắt cô trào ra, nhưng Trần Trí nhận thấy trong ánh mắt cô có một nỗi sợ hãi khó lòng che giấu.