Tiếng gào thét của Sơn Thần phía bên kia bức tường phù chú đã hoàn toàn im bặt. Những luồng khí chớp nháy lách tách dần dịu lại, ánh sáng trên mặt tường cũng mờ đi, mọi thứ trở lại trạng thái bình thường.
Sau khi thổ huyết, thân thể Trần Trí mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất. Cậu gắng gượng dùng một tay chống vào tường, ngoái đầu nhìn Cơ Doanh đang nằm bất động với tình trạng thương tích đầy mình, rồi bỗng nhiên tối sầm mặt mũi, đổ gục xuống.
"Ôi mẹ ơi, Đại Tranh Tử, cậu đừng làm tớ sợ! Vừa mới có người chết, cậu đừng có mà đi theo đấy!"
Béo Uy vừa khóc vừa gào thét chạy lại, ôm lấy đầu Trần Trí mà khóc lớn, nước mũi nước mắt chảy ròng ròng, tất cả đều lem luốc trên mặt Trần Trí.
Những người khác cũng vây lại, không ngừng gọi tên Trần Trí. Trông cậu lúc này rất đáng sợ, sắc mặt xám ngoét, ngực đẫm máu, nhịp tim đập dồn dập, hơi thở gấp gáp không ổn định, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào trạng thái sốc.
Trần Trí vẫn khép hờ đôi mắt, cảnh tượng trước mắt cậu đều nhìn thấy rõ, tiếng gọi của mọi người cậu cũng nghe thấy, nhưng lại không thể cất lời.
Đúng lúc này, Huyền Lâm rẽ đám đông đi tới bên cạnh Trần Trí, khẽ nói vào tai cậu:
"Tộc trưởng Trần, cậu hãy yên tâm. Tôi có cách cứu cô Cơ Doanh, hơn nữa tất cả những người bị thương tổn đến gân cốt trong đội của cậu, tôi đều có thể khiến họ hồi phục hoàn toàn. Cậu quên rồi sao, trong Tiên Nhân Cốc chúng tôi có một loại dược liệu trân bảo – Tục Mệnh Linh Chi."
"Đúng rồi, Tục Mệnh Linh Chi... tốt quá rồi!"
Thần kinh căng như dây đàn của Trần Trí cuối cùng cũng được thả lỏng. Lúc này cậu mới khẽ nhắm mắt lại, hơi thở bắt đầu dần bình ổn.
"Mẹ kiếp! Xem ra là ổn rồi, đúng là làm người ta sợ chết khiếp..." Béo Uy lau nước mũi trên mặt, rồi quệt hết vào áo của Trần Trí.
Những việc sau đó trở nên đơn giản hơn nhiều. Những dân làng vừa thoát khỏi hiểm cảnh lòng đầy cảm xúc đan xen, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em đều ôm nhau khóc nức nở. Trong khung cảnh hỗn loạn, mọi người xử lý sơ qua thần điện. Bức tường phù chú đã được Trần Trí yểm bùa giờ đây cứng như sắt đá, nhưng mọi người vẫn cẩn thận đóng chặt tất cả các cửa thần điện, dùng khóa sắt niêm phong lại.
Những người làm của nhà họ Đường bị thương nặng dìu dắt nhau đi ra ngoài thần miếu, còn Trần Trí thì được Béo Uy cõng trên lưng, theo đoàn người bước ra ngoài.
Bầu trời bên ngoài tối đen như mực, dưới đất vẫn còn sót lại thi thể của những kẻ biến dị, máu me vương vãi khắp nơi, trông vô cùng thê lương. Nhưng vì không có ánh sáng, mọi người chẳng thể làm gì, thậm chí không tìm được cả đường về nhà mình.
Lúc này, Huyền Lâm dẫn vài tộc nhân đi tới cửa chính của thần miếu, nơi đó có một tế đàn cao hơn mười mét.
Huyền Lâm chỉnh đốn lại vạt áo dài, lấy chút nước sạch rửa tay và mặt. Dân làng lấy ra vài chiếc trống tay và một chiếc mặt nạ vàng ròng vô cùng tinh xảo từ dưới tế đàn. Huyền Lâm đeo mặt nạ lên, vịn thang bước lên tế đàn.
Vài dân làng bắt đầu gõ trống dưới tế đàn, tiếng trống trầm bổng, mang theo âm hưởng của dân tộc du mục cổ xưa.
Trong bóng tối và gió lạnh, Huyền Lâm đứng trên tế đàn uyển chuyển nhảy múa. Tất cả dân làng đều quỳ một chân xuống, khung cảnh vô cùng trang nghiêm.
Trần Trí khép hờ mắt tựa vào vai Béo Uy. Dù lúc này cậu vô cùng suy yếu, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cậu cả đời không thể quên.
Đó là một điệu múa vô cùng tuyệt mỹ. Thân hình Huyền Lâm trong gió lạnh tựa như cánh bướm chao liệng, từng động tác đều chậm rãi mà huyền diệu, từng bước chân như đang ngâm nga những câu chú cổ xưa. Cơ thể anh ta đã hoàn toàn có thể thay cho ngôn ngữ, uyển chuyển như rồng bay, nhẹ nhàng như chim hồng. Theo điệu múa của anh ta, trong gió khắp Tiên Nhân Cốc bắt đầu xuất hiện những âm thanh kỳ ảo, tựa như tiên nữ đang ngân nga.
Bầu trời đen kịt bắt đầu dần sáng lên, bầu trời xanh biếc hiện ra trước mắt mọi người, một tia nắng chói chang chiếu rọi từ trên cao xuống, cả ngôi làng khôi phục lại vẻ huy hoàng ngày thường.
Trần Trí mơ màng trên vai Béo Uy, cảnh tượng cuối cùng cậu nhìn thấy là ở cánh đồng lúa mì phía xa, từng cây Tục Mệnh Linh Chi bắt đầu tỏa sáng trở lại, lá cây và quả lại tràn đầy sức sống, những luồng linh quang tỏa ra từ những loài thực vật kỳ diệu này.
Trần Trí từng dùng Hồi Xuân Chuyển Sinh Chú để khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của đám Thái Tuế này, nhưng đó chỉ là ảo ảnh nhất thời. Lúc này mọi người mới thấy, hóa ra khi Thái Tuế thực sự nở hoa lại tuyệt đẹp đến thế. Cả ngôi làng thơm ngát, khắp nơi là tuyết trắng tinh khôi, phía xa là những ngọn núi tuyết hùng vĩ, từng căn nhà nhỏ tinh xảo tựa như những viên ngọc quý được khảm vào thị trấn xinh đẹp này. Ngôi làng tuyết cách biệt với thế gian này đẹp đến nao lòng.
"Thật là một nơi xinh đẹp..."
Đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu Trần Trí, sau đó cậu chìm vào cơn mê man.
Trong giấc mộng, Trần Trí cảm thấy toàn thân mềm nhũn không chút sức lực, nhẹ bẫng như đang phiêu du giữa không trung, cuối cùng cậu nhẹ nhàng đáp xuống một thảo nguyên mênh mông.
Bãi cỏ xanh mướt trải dài vô tận, trong sâu thẳm thảo nguyên, một nữ thần xinh đẹp cưỡi trên con ngựa trắng muốt, chậm rãi tiến về phía cậu.
Vị nữ thần ấy mặc bộ kỳ phục lộng lẫy, trên đầu đội mũ của người Nữ Chân, giữa trán là một viên đại trân châu đỏ rực sáng lấp lánh, vô cùng sang trọng quý phái. Sắc mặt bà trắng trẻo, nụ cười trên môi từ bi và hiền hòa.
"Cảm ơn ngươi! Hậu duệ của tộc Khương, xin hãy đón nhận lòng thành kính sâu sắc nhất của ta. Ngươi đã cứu những đứa con của ta, giúp tộc Phổ Nhĩ Cát Cát Thái chúng ta tránh khỏi tai họa diệt vong. Nhánh Trường Bạch Sơn chúng ta đời đời khắc ghi ân đức của ngươi."
"Để báo đáp ơn cứu mạng của ngươi, hậu duệ của Phổ Nhĩ Cát Cát Thái nguyện vì ngươi mà bói toán quá khứ và tương lai, dự đoán hiểm họa cho ngươi. Khi thời cơ đến, con cháu ta sẽ lại đăng thần vị, hỗ trợ ngươi duy trì kết giới của tổ tiên. Tộc chúng ta sức mọn, nguyện một lòng theo chân ngươi."
Trần Trí lúc này không còn chút sức lực nào, cậu vô cùng mơ hồ trong giấc mộng, miệng thều thào hỏi:
"Chúng ta sắp phải xuống địa phủ, chúng ta nhất định phải tìm được một viên Hỏa Linh Thạch, xin hãy nói cho ta biết, kết quả của chúng ta sẽ ra sao?"
Nữ thần nghe thấy lời Trần Trí, đôi mắt sáng rực, trang sức trên đầu đung đưa bên tai. Bà nhắm mắt lại, miệng bắt đầu lẩm nhẩm những câu chú cổ của người Nữ Chân.
Gió mây thay đổi theo đó, giọng nói của nữ thần hòa vào trong gió.
"Chủ nhân của Dĩnh Đô Thành - Phong Đô Đại Đế, là một vị cổ thần, là bậc trưởng thượng trong chúng thần. Ngài quản lý tất cả quỷ dân trong Dĩnh Đô Thành, độc lập giữa trời đất, không chịu sự ràng buộc của bất kỳ ai. Cổng địa phủ của ngài nằm ngay trong Trường Bạch Sơn của chúng ta. Nhánh Sơn Thần Trường Bạch Sơn chúng ta thân phận thấp hèn, chưa từng được tận mắt nhìn thấy chân dung của Minh Vương."
"Nhưng ta biết, bên trong Dĩnh Đô Thành là quỷ sát chi địa, tuyệt đối không phải nơi người sống có thể ra vào. Ngay cả thần linh cũng không dám tự tiện xâm nhập Dĩnh Đô Thành. Tất cả con người khi vào Dĩnh Đô Thành đều sẽ bị quỷ hóa, dù có trốn thoát ra ngoài cũng chỉ là quỷ mị hình người, vĩnh viễn không thể làm người được nữa."
"Giống như hòa thượng Đạm Si vậy...", Trần Trí thầm nghĩ trong lòng, lúc này lại nghe thấy nữ thần nói tiếp.
"Nhưng mấy ngàn năm qua, lại có một ngoại lệ. Những con người đó đã vào Dĩnh Đô Thành, nhưng lại bình an vô sự bước ra."