"Được, vậy thì tất cả trông cậy vào cậu đấy," Trần Trí cười vỗ vai Anh Vũ nói. "Cứ để cậu làm tiên phong đi."
"Anh Trí, anh đừng nghe cậu ta, tên này tuy bắn súng giỏi thật nhưng tính khí thì thối không chịu nổi. Anh xem đi, giờ cậu ta đã uống rượu vào rồi, lát nữa lại giở chứng say xỉn, những việc anh dặn chắc chắn cậu ta sẽ quên sạch sành sanh cho xem," một thanh niên đeo kính chừng hai mươi tuổi ngồi đối diện Anh Vũ chậm rãi lên tiếng.
"Mẹ kiếp, thằng bốn mắt chết tiệt, mày lại dám bóc mẽ tao à!" Anh Vũ chồm người từ trên ghế lao tới, giơ tay định túm lấy gã đeo kính, nhưng gã nhanh nhẹn né tránh khiến Anh Vũ vồ hụt, ngã nhào xuống đất. Anh Vũ tức tối bò dậy, đuổi theo gã đeo kính chạy quanh cả sân.
Lúc này, Lão Cân Đẩu ngồi bên cạnh mới nói với Trần Trí rằng thanh niên đeo kính kia tên là La Tùng, biệt danh là Bốn Mắt, vốn là con nhà nông, từng là sinh viên trường quân đội. Sau vì mẹ già mắc bệnh hiểm nghèo nên cậu ta phải bỏ học, lại còn gánh một khoản nợ lớn. Từ khi vào nhà họ Bào, cậu ta luôn thể hiện rất tốt, là một nhân tài thực thụ. Lần này tham gia nhiệm vụ, một là muốn kiếm thêm tiền trả nợ cho gia đình, hai là muốn nhân cơ hội này thể hiện bản lĩnh để có một tương lai xán lạn trong nhà họ Bào. Lão Cân Đẩu còn nói thêm rằng Bốn Mắt là người điềm tĩnh, suy nghĩ thấu đáo, gặp chuyện gì cứ bàn bạc với cậu ta là ổn nhất.
Gió dưới chân núi Thái Sơn thổi rất mạnh, nhưng hương vị đồ nướng lại vô cùng hấp dẫn. Cộng thêm rượu ngon nồng đượm, tám chàng trai trẻ bao gồm cả Béo Uy đều đã ngà ngà say, họ cùng nhau cụng ly, hò hét, cười đùa rôm rả, chẳng mảy may cảm thấy sợ hãi trước những hiểm nguy chưa biết ở phía trước.
Trần Trí không uống rượu, anh vỗ vai Lão Cân Đẩu rồi rời khỏi bàn tiệc, Lão Cân Đẩu lặng lẽ theo sau Trần Trí bước vào trong.
"Thế nào rồi chú Kim? Mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa cả chưa?" Trần Trí hỏi.
"Xong xuôi cả rồi, mọi thứ đúng y như những gì cậu dự đoán," Lão Cân Đẩu đáp.
Hóa ra ngay từ khi còn ở thành phố Z, Trần Trí đã điều khiển từ xa việc triển khai chiến lược tại Thái Sơn.
Dựa trên dữ liệu khảo sát, những con đường mà đội ngũ kỹ thuật tìm được để tiến vào bên trong Thái Sơn đều không khả thi. Tình hình bên trong Thái Sơn vô cùng bất định, hơn nữa ở Trung Quốc, thế lực cá nhân không thể nào đào được đường hầm xuyên thẳng vào tâm núi. Cho dù có thể làm được, thì mười năm cũng chưa chắc đã xong. Mặt trước của Thái Sơn cơ bản là khu du lịch, hầu như không còn chỗ nào chưa được khai thác. Còn những vùng sâu trong núi, đội ngũ kỹ thuật của nhà họ Bào đã cử mấy tốp người vào nhưng đều trở về tay trắng.
Sau đó Trần Trí nghĩ, nếu thần vực không hoàn toàn thuộc về nhân gian, thì lối vào của nó có lẽ cũng chẳng giống với lối vào của những lăng mộ thông thường.
Trong khoảng thời gian này, Trần Trí đã để Lão Cân Đẩu cử người tỏa đi các ngôi làng xung quanh Thái Sơn, hỏi thăm những cụ già trên 70 tuổi về các truyền thuyết được truyền miệng qua bao thế hệ trước thời giải phóng. Anh đã loại bỏ những câu chuyện được thêu dệt sau này nhằm mục đích quảng bá du lịch.
Truyền thuyết về Thái Sơn nhiều vô kể, từ xưa đến nay đếm không xuể, có những chuyện giả đến mức khó tin. Có người nói Thái Sơn Nương Nương (Bích Hà Nguyên Quân) là con gái Ngọc Hoàng Đại Đế, vì đánh rơi chiếc hài thêu ở đây nên được một tiều phu nhặt được, từ đó kết duyên và ở lại đây. Lại có người nói Bích Hà Nguyên Quân thực chất là em gái của Hoàng Phi Hổ, tức là Hoàng Phi của Chu Vũ Vương Cơ Phát, vì từng lên Nam Thiên Môn nên thành tiên nữ, sau đó được sắc phong làm thần Thái Sơn. Thậm chí có người còn bảo bên trong Thái Sơn thực chất là âm phủ, là mười tám tầng địa ngục. Những truyền thuyết này đủ kiểu đủ loại, hoang đường đến mức không tưởng.
Thế nhưng sau khi tìm hiểu kỹ lưỡng, vẫn có vài truyền thuyết đáng tin cậy được lưu truyền lại.
Thực ra, nguồn gốc của Thái Sơn phải kể từ thuở khai thiên lập địa. Từ rất lâu về trước, khi thế giới mới hình thành, trời đất vừa phân chia, có một người tên là Bàn Cổ sinh ra giữa đất trời, mỗi ngày đều lớn lên cùng với sự phát triển của trời đất. Cứ thế năm này qua năm khác, trải qua mười tám nghìn năm đằng đẵng, Bàn Cổ cao lớn phi thường. Hơi thở của ông hóa thành gió, tiếng thở hóa thành sấm sét, đôi mắt chớp động hóa thành tia chớp. Sau này Bàn Cổ dần già yếu, khi ông ngã xuống qua đời, đầu ông biến thành Đông Nhạc, bụng biến thành Trung Nhạc, tay trái biến thành Nam Nhạc, tay phải biến thành Bắc Nhạc, hai chân biến thành Tây Nhạc, còn đôi mắt hóa thành mặt trăng mặt trời. Mà Đông Nhạc chính là ngọn Thái Sơn nổi tiếng này.
Theo "Khảo cổ lục" của Cố Viêm Vũ, Thái Sơn đã có truyền thuyết về thần linh từ thời cuối nhà Chu. Sau khi học thuyết Âm Dương, Ngũ Hành xuất hiện vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, Thái Sơn trở thành nơi giao thoa âm dương, vạn vật sinh sôi. Và vị thần linh trên Thái Sơn chính là Bích Hà Nguyên Quân này.
Về lai lịch của Bích Hà Nguyên Quân, truyền thuyết có rất nhiều, chỉ có một điểm chung duy nhất là vị thần Thái Sơn vĩ đại này là nữ giới. Dù là nữ thần nhưng địa vị lại vô cùng cao quý. Từ xưa đến nay, phàm là người leo Thái Sơn không ai là không bái lạy Bích Hà Nguyên Quân, các đời quân vương cũng vô cùng kính ngưỡng bà, không dám mảy may bất kính.
Nghe nói Bích Hà Nguyên Quân là một vị thần cổ xưa, bà có pháp lực cao cường, có thể ban phước cho chúng sinh, tiêu trừ bệnh tật tai ương, định đoạt sinh tử nhân gian. Vì vậy, suốt hàng ngàn năm qua, Thái Sơn luôn là nơi các hoàng đế đến làm lễ phong thiện.
Tương truyền năm xưa sau khi Khương Tử Nha phò tá Chu Vũ Vương lập nên nhà Chu, thiên hạ thái bình, Vũ Vương giao quyền phong thần ban đất cho quân sư Khương Tử Nha, để ông luận công ban thưởng.
Khi Khương Tử Nha phân phong chư hầu, vốn định ban ngọn Đông Nhạc Thái Sơn hùng vĩ, phong cảnh tú lệ cho hộ quốc đại tướng quân Hoàng Phi Hổ. Nhưng lúc đó lại xuất hiện một vị nữ thần tranh giành. Quyết định cuối cùng của Khương Tử Nha là thi đấu võ nghệ, ai thắng sẽ được ban Thái Sơn, phong làm thần Thái Sơn.
Về việc vị nữ thần này họ tên là gì, truyền thuyết không hề nhắc đến, chỉ biết rằng bà vốn không phải là ứng viên phong thần mà Khương Tử Nha nhắm tới, nhưng bà đã đánh bại hộ quốc đại tướng quân Hoàng Phi Hổ. Từ đó, bà được ban Đông Nhạc Thái Sơn làm đất phong, sắc phong làm Thái Sơn thần Bích Hà Nguyên Quân, lập đền thờ trên đỉnh núi gọi là Bích Hà Từ.
Hoàng Phi Hổ sau khi thất bại chịu nhục nhã, lòng vẫn không cam tâm, cứ lảng vảng dưới chân núi Thái Sơn nhưng không dám lên núi. Đến tận bây giờ, đền thờ của ông vẫn nằm ở điện Thiên Khuống dưới chân núi Thái Sơn.
Mà hàng ngàn năm sau, trong dân gian dưới chân núi Thái Sơn vẫn lưu truyền một truyền thuyết vô cùng sống động.
Vào thời Tống Chân Tông, đạo giáo hưng thịnh, khi Tống Chân Tông đến Thái Sơn làm lễ phong thiện, lúc đang rửa tay tại Ngọc Nữ Trì trong Bích Hà Từ, bỗng thấy một người phụ nữ nổi lên mặt nước. Người phụ nữ này da trắng như tuyết, nhan sắc khuynh thành, tự xưng là thần Thái Sơn, con gái trưởng của Bích Hà Nguyên Quân, xin được hầu hạ quân vương. Đêm đó, Tống Chân Tông đã ân ái với người phụ nữ này, đến sáng hôm sau, nàng ta nhảy xuống Ngọc Nữ Trì rồi biến mất.
Tống Chân Tông thương nhớ người phụ nữ ấy, liền sai người xuống Ngọc Nữ Trì tìm kiếm, nhiều người bị chết đuối mà vẫn không thấy bóng dáng nàng đâu. Thế là Tống Chân Tông hạ lệnh cho quan lại lập đền thờ, gọi nàng là con gái Thánh Đế, đồng thời phong mẹ nàng làm Thiên Tiên Ngọc Nữ Bích Hà Nguyên Quân.
Kể từ đó, dân làng thường xuyên truyền tai nhau rằng họ nhìn thấy một người phụ nữ xuất hiện từ Ngọc Nữ Trì và ân ái với đàn ông trong vùng.
Người phụ nữ tự xưng là con gái trưởng của Bích Hà Nguyên Quân, da trắng như tuyết kia, không nghi ngờ gì nữa, khiến người ta liên tưởng đến Bạch Thiển năm nào.
Vì vậy, từ lúc đó, Trần Trí bắt đầu yêu cầu Lão Cân Đẩu đốc thúc đội ngũ kỹ thuật tập trung giám sát sự thay đổi hàm lượng khoáng chất trong nước tại Ngọc Nữ Trì vào các canh giờ khác nhau. Và sự thật đã chứng minh, cái Ngọc Nữ Trì trong Bích Hà Từ này quả thực có ẩn tình.