"Hừữit Cái tên hắc nê thu hèn hạ kial"
Nhắc đến kẻ đó, Kim Long lập tức phì phò phun ra hai luồng hơi nóng từ lỗ mũi, không khí xung quanh cũng vì thế mà vặn vẹo. Giọng Kim Long tràn đầy khinh bỉ và giận dữ: "Nó căn bản không dám đấu một trận đường hoàng với ta! Chỉ biết điều động lũ dã thú ăn lông ở lỗ dưới trướng!"
Kim Long gầm lên như sấm: "Hàng vạn ma thú, như thủy triều xông tới, tiêu hao thể lực và ma lực của ta. Còn nó thì trốn ở phía sau, dùng những thủ đoạn âm hiểm nhất để đánh lén! Thật là bôi nhọ danh dự long tộc!"
Kim Long càng nói càng giận, cái đuôi khổng lồ sốt ruột quật mạnh xuống đất, đá vụn bắn tung tóe, cày thành một đường rãnh sâu hoắm trên sườn núi.
Nó tức giận bất bình nói thêm: "Nếu ta cũng có một quân đoàn được huấn luyện bài bản, nhất định sẽ nghiền nát tên hắc nê thu kia cùng lũ thú của nó dưới gốc cây cổ thụ nhuộm máu rồng!" Trong lời nói, nó lộ rõ khát vọng xây dựng quân đoàn của riêng mình, nhưng rồi lại chìm vào một nỗi cảm khái và bất lực: "Đáng tiếc, kỵ sĩ loài người sẽ không nghe lệnh một con cự long. Còn lũ ma vật kia... Hừ, ta tuyệt không kết bạn với dã thú."
Lawrence lặng lẽ lắng nghe, một ý tưởng mơ hồ trong lòng đần trở nên rõ ràng. Hắn nhận ra mâu thuẫn và điểm mấu chốt trong lời Kim Long: nó khát khao một đội quân, nhưng lại khinh bị ma thú, đồng thời cho rằng mình không thể chỉ huy loài người.
Trong lòng hắn khẽ động, một ý nghĩ còn non nớt nảy ra, nhưng hắn tạm thời không tiếp tục chủ đề này mà chuyển hướng, dò hỏi: "Kim Long các hạ luôn tự xưng là 'kỵ sĩ' và rất coi trọng vinh quang kỵ sĩ. Vậy ta có thể hỏi tên ngài là gì không?"
Lửa giận trong mắt Kim Long dần dịu lại, thay vào đó là một cảm xúc phức tạp khó hiểu, có hoài niệm, có tôn kính, và cả một tia bi thương ẩn sâu.
"Tên ta là 'Thái Dương'." Giọng nó không còn uy nghiêm như trước, mà mang theo một chút dịu dàng: "Cái tên này, là một lão kỵ sĩ loài người đặt cho ta. Ông ấy nói, vảy ta lấp lánh như ánh mặt trời, có thể mang đến ấm áp và hy vọng cho thế giới."
Lawrence im lặng nghe, không ngắt lời.
"Ta từ nhỏ đã không có ký ức về cha mẹ, là một quả trứng rồng bị bỏ rơi. Khi ta phá vỏ, đã lang thang trong hoang đã, cho đến khi gặp được ông ấy." Tròng mắt màu vàng óng của Kim Long Thái Dương ánh lên những ký ức xa xăm.
"Ông ấy là một lão kỵ sĩ loài người ẩn cư trong núi, rất già, tóc và râu đều trắng như tuyết. Ông ấy phát hiện ra ta, không sợ hãi vì ta là cự long, cũng không tham lam vì giá trị của ta. Ông ấy chỉ... ôm ta về căn nhà gỗ nhỏ của mình, dùng sữa cừu ấm áp cho ta ăn, như đối đãi với một đứa trẻ bình thường."
"Ông ấy xem ta như con, dạy ta nhận biết thế giới và nắm giữ sức mạnh của mình. Ông ấy nói với ta, kỵ sĩ không phải một danh hiệu, mà là một tinh thần. Ngày nào ông ấy cũng nhắc bên tai ta tám đức tính mà ông ấy tôn thờ cả đời."
"Khiêm tốn, vinh dự, hy sinh, anh dũng, trắc ẩn, thành thật, chính trực, công bằng."
"Ông ấy đặt tên cho ta là Thái Dương, hy vọng ta có thể trở thành một kỵ sĩ thực thụ, dùng sức mạnh của mình để bảo vệ trật tự, che chở kẻ yếu."
Lòng Lawrence rung động mạnh mẽ. Giờ thì hắn đã hiểu vì sao con Kim Long này lại khác biệt đến vậy. Sâu trong linh hồn nó, khắc ghi đi sản của một ky sĩ loài người.
"Lão kỵ sĩ chỉ ở bên ta hai năm, trong giai đoạn ấu thơ yếu ớt nhất của ta, ông ấy đã an tường qua đời. Ta tuân theo nguyện vọng của ông, chôn cất ông ở vách núi có thể ngắm bình minh đẹp nhất."
Thái Dương cúi đầu khổng lồ, nhìn Lawrence trước mặt: "Từ đó về sau, ta lại bắt đầu cuộc đời lang bạt. Ta đã gặp rất nhiều rồng, cũng gặp vô số người. Nhưng ta không bao giờ gặp lại một kỵ sĩ như ông ấy."
Trên sườn núi, gió đêm thổi nhẹ, lay động đống lửa, kéo dài cái bóng của người và rồng. Lawrence nhìn Kim Long Thái Dương trước mặt, nhìn đôi mắt màu vàng óng trong trẻo và kiên định của nó. Hắn không còn thấy một con ma thú hùng mạnh, mà là một người thừa kế linh hồn cổ xưa, một kỵ sĩ thực thụ dùng cuộc đời mình để thực hiện lời thề.
Bầu không khí trên sườn núi trở nên trầm lắng vì sự thẳng thắn của Kim Long Thái Dương, nhưng sự hòa hợp vượt qua chủng tộc này khiến Lawrence cảm động. Đây là lần đầu tiên Thái Dương, sau khi lão kỵ sĩ qua đời, mở lòng mình với một sinh linh khác.
Khi "máy hát” đã bật lên, thì khó mà đừng lại được. Nó kể về sự bối rối khi vừa rời khỏi vòng tay che chở của lão ky sĩ, về việc bắt chước đáng vẻ ky sĩ đi "hành hiệp trượng nghĩa” nhưng lại thường xuyên gây ra những chuyện đở khóc đở cười. Nó từng định "cứu” một con nai khỏi bầy sói đói, nhưng tiếng rống long uy nghiêm của nó không chỉ dọa lũ sói bỏ chạy, mà còn khiến cả đàn nai trượt chân lăn xuống vực. Nó còn từng muốn bắt chước các cuộc đấu tay đôi giữa các ky sĩ, khiêu chiến một con cá sấu khổng lồ, nhã nhặn báo danh hiệu của mình, nhưng đối phương chẳng thèm để ý đến mấy thứ đó, thừa lúc nó nói chuyện liền táp một phát vào đuôi nó.
"Đó là lần đầu tiên ta biết, không phải sinh vật nào cũng hiểu 'vinh dự' là gì." Giọng Thái Dương mang theo một chút tự giễu, cái đầu khổng lồ dưới ánh lửa bập bùng, những chiếc vảy lấp lánh ấm áp.
"Ta mất rất lâu mới hiểu ra, những đức tính mà lão kỵ sĩ dạy cho ta, trong mắt phần lớn ma thú, có lẽ chỉ là những từ đồng nghĩa với ngu ngốc và yếu đuối."
Lawrence lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại cầm cành cây điều khiển đống lửa, để những tia lửa nhỏ "tách tách" reo vui. Hắn có thể hình dung ra cảnh một con Kim Long bé nhỏ, vụng về bắt chước hành vi của kỵ sĩ loài người, lảo đảo trong hoang dã, cố chấp kiên trì những lời dạy của một người đã khuất. Hình ảnh này có chút hài hước, nhưng lại khiến người ta cảm thấy xót xa.
"Ngươi nói đúng." Lawrence cuối cùng cũng lên tiếng: "Rào cản chủng tộc, như một ngọn núi khổng lồ chắn ngang giữa trời đất, muốn vượt qua nó, khó hơn lên trời."
"Nào chỉ là khó hơn lên trời." Thái Dương phì phò phưn ra một luồng khí trắng từ lỗ mũi, mang theo cảm khái sâu sắc và sự đồng tình: "Thật sự là sĩ tâm vọng tưởng. Ta từng thử giao tiếp với một vài ma thú có trí khôn, hy vọng chúng có thể hiểu được trật tự và vinh quang, nhưng chúng chỉ tôn thờ luật rừng nguyên thủy nhất. Ta cũng từng thử tiếp cận lãnh địa của loài người, nhưng những gì chờ đón ta, vĩnh viễn là tiếng thét kinh hoàng và những mũi tên nhắm thẳng vào ta."
Trong đôi mắt màu vàng óng của nó, sự hoài niệm và dịu dàng vừa mới nhen nhóm, lại dần bị thay thế bởi sự bất lực của thực tế. Nó khát khao một quân đoàn có thể hiểu được ý chí của nó, để trừng phạt tên Hắc Long đã bôi nhọ danh dự long tộc, để thực hiện con đường kỵ sĩ trong lòng nó. Nhưng đó dường như là một giấc mơ vĩnh viễn không thể thành hiện thực.
Lawrence nhìn nó chăm chú, nhìn ánh sáng trong mắt nó dần lụi tắt. Hắn bỗng nhiên mỉm cười.
Thái Dương có chút khó hiểu nhìn hắn.
"Thái Dương các hạ." Lawrence đứng lên, phủi bụi trên người, ánh mắt rực rỡ đón nhận ánh mắt của Thái Dương: "Ta vô cùng cảm động trước câu chuyện của ngài và lão kỵ sĩ."
“Một con cự long khắc sâu tỉnh thần ky sĩ vào linh hồn, một ky sĩ loài người coi cự long như con của mình... Một đi sản như vậy, không nên bị chôn vùi giữa núi rừng, càng không nên bị trói buộc bởi thành kiến chủng tộc.”
Giọng hắn vang vọng, vang vọng trên sườn núi yên tĩnh: "Nếu thế gian đều cho rằng loài người và cự long không thể hợp tác, nếu chưa từng có quý tộc loài người nào dành cho một con cự long sự tôn trọng và tán thành thực sự..."
Lawrence hơi ưỡn ngực: "Vậy thì hãy để ta là người đầu tiên làm điều đó."
"Ta, Lawrence, Bá tước Hắc Thạch Lĩnh, ở đây, ta chính thức mời ngài, Kim Long Thái Dương, trở thành kỵ sĩ được sắc phong của Hắc Thạch Lĩnh!"