Bên trong hang động tối tăm, lạnh lẽo và ẩm ướt. Không khí nồng nặc mùi tanh tưởi của dã thú hòa lẫn với mùi đất đá.
Lần trước, Lawrence mới khám phá được một nửa đã bị Lay Địa Hùng Long thức giấc đánh ngang, buộc phải rời đi.
Giờ không còn mối đe dọa nào, họ có thể thong thả thăm dò thực hư.
Dưới sự dẫn đường của Than Cầu, cả nhóm tiến sâu vào hang động.
Càng đi sâu, Lawrence càng cảm nhận rõ rệt.
Từ khi ký kết khế ước với Than Cầu, giác quan của anh đối với nguyên tố không gian trở nên nhạy bén hơn nhiều.
Anh có thể cảm nhận rõ ràng cấu trúc không gian nơi này có sự bất thường, một sự vặn vẹo yếu ớt kéo dài.
Đi chừng mười phút, phía trước bỗng nhiên sáng sủa.
Cuối hang động là một không gian rộng lớn hình tròn, đường kính hơn trăm mét.
Mái vòm động cao vút, treo lơ lửng vô số nhũ đá nhọn hoắt. Trên mặt đất rải rác hài cốt động vật và những khoáng thạch lấp lánh, hiển nhiên là "tài bảo" mà Lay Địa Hùng Long vơ vét được.
Đây chính là sào huyệt mà nó đã gây dựng bao năm.
Tuy nhiên, ánh mắt của mọi người không bị những "tài bảo" kia thu hút.
Sự chú ý của họ dồn vào bức vách đá ở tận cùng sâu nhất của hang động.
Than Cầu dừng bước. Nó không nhìn hài cốt hay khoáng thạch, mà chỉ chăm chăm vào bức vách đá, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ nghẹn ngào, bộ lông đen dựng đứng không gió.
Thuở ấu thơ, nó đã xuất hiện một cách khó hiểu từ nơi này.
Nó có một cảm giác quen thuộc sâu sắc từ tận đáy tâm hồn, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi.
Về sau, khi Lay Địa Hùng Long trưởng thành chiếm cứ cái hang này, nó, khi ấy còn nhỏ bé, đã bị đuổi ra ngoài và không bao giờ có thể quay lại.
Hôm nay, cuối cùng nó đã trở về.
"Gào!"
Theo tiếng gào, một luồng sóng vô hình từ Than Cầu lan tỏa ra xung quanh!
"Ông!"
Toàn bộ không gian hang động rung lên dữ dội.
Bức vách đá trước mặt Than Cầu, không khí dường như hóa thành mặt nước, đẩy ra những vòng sóng có thể thấy bằng mắt thường.
Ngay sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bức vách đá cứng rắn ấy bỗng trở nên trong suốt và vặn vẹo như ảo ảnh.
Một khe hở không gian hình bầu dục, với những tia sáng u ám lập lòe ở rìa, lặng lẽ xuất hiện trên vách đá.
Màu chủ đạo bên trong khe hở là một màu đen vô tận, nhưng đồng thời ánh lên những điểm sáng tỉnh tú sâu thắm, chậm rãi xoay tròn, tỏa ra ma lực hư không cổ xưa và mênh mông.
Khác với vết nứt thoáng qua khi Than Cầu thi triển "Không Gian Trảm", vết nứt không gian này lộ ra sự ổn định khác thường.
Nó giống như một cánh cửa đã mở và cố định ở đó, lặng lẽ đứng sừng sững, kết nối với một phương nào đó vô định.
Tim Lawrence chợt nảy lên.
Anh hiểu ra ngay lập tức.
Nơi này không chỉ là nơi ở của Than Cầu thuở ấu thơ, mà vết nứt không gian ổn định này mới là bí mật lớn nhất.
Than Cầu, con ấu long không gian hiếm thấy này, rất có thể...
Đã từ thế giới bên kia khe hở này, vô tình đến dãy Hắc Thạch.
Loại vết nứt không gian tồn tại ổn định lâu dài này, thế giới phía sau nó chứa đầy những điều không chắc chắn.
Nó có thể thông đến một góc xa xôi nào đó của thế giới này, hoặc cũng có thể, thông đến một thế giới hoàn toàn khác biệt, một thế giới hoàn toàn mới so với mảnh đất dưới chân họ.
Cụ thể là gì, chỉ có bước qua mới biết.
Ánh mắt Lawrence trở nên ngưng trọng hơn bao giờ hết, nhưng khi nhìn về phía khe hở, trong lòng anh cũng dâng lên những đợt sóng trào.
Một thế giới hoàn toàn mới?
Ý nghĩ này như một mồi lửa, trong nháy mắt bùng lên thành ngọn lửa lớn trong đầu anh.
Than Cầu ngồi xổm trước khe hở không gian, không lập tức lao vào.
Tiểu gia hỏa nghiêng cái đầu xù xì, đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch nhìn Lawrence, cổ họng phát ra tiếng "Ngao ô” trầm thấp.
Trong âm thanh đó, có khát vọng về cố hương xa xôi, có sự ỷ lại vào người thân trước mắt, và cả một tia cầu xin.
Nó muốn đi vào, nhưng nó đang trưng cầu ý kiến của Lawrence.
Lawrence không trả lời ngay.
Anh nhìn hai người bạn đồng hành.
Nguyệt Quang biến thành một con mèo lớn màu trắng, tao nhã liếm láp móng vuốt, đôi mắt hình thoi màu vàng nhạt lóe lên vẻ tò mò.
"Một thế giới hoàn toàn mới!"
Kim Long Thái Dương phiên bản thu nhỏ cất giọng khàn khàn, âm thanh tràn đầy phấn khích không kìm nén được, vang vọng trong hang động đá vôi trống trải.
"Lawrence, còn chờ gì nữa? Tài phú, vinh quang, và cả những đối thủ mạnh mẽ, đều đang chờ chúng ta chinh phục!"
Nó dùng chóp đuôi màu vàng gõ xuống đất, tung lên một ít bụi đất, tư thái hăm hở muốn thử lộ rõ không thể nghi ngờ.
Đối với Thái Dương, kẻ đã lang bạt kỳ hồ, một cuộc sống đơn điệu nhàm chán không thể sánh bằng những cuộc phiêu lưu đầy thử thách.
Lawrence nhìn vẻ mặt của những người bạn đồng hành, chút do dự cuối cùng trong lòng tan thành mây khói.
Điều duy nhất anh cảm thấy hơi tiếc là con Lay Địa Hùng Long vừa bị họ liên thủ tiêu diệt.
Sớm biết nơi này có một vết nứt không gian ổn định, lẽ ra nên giữ lại mạng cho nó.
Giờ thì lại thiếu mất một tên tiên phong da dày thịt béo để dò đường.
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua.
Lawrence đưa tay vuốt đầu Than Cầu, hạ quyết tâm.
"Đi thôi."
Được cho phép, Than Cầu lập tức phát ra tiếng gào vui sướng, thân ảnh đen kịt hóa thành một tia sét, không chút do dự lao thẳng vào khe hở không gian, biến mất trong nháy mắt.
"Chúng ta đuổi theo."
Lawrence nói với Nguyệt Quang và Thái Dương.
Anh bước lên trước, khi cơ thể chạm vào những tia sáng u ám, anh không cảm thấy bất kỳ trở ngại nào, mà giống như xuyên qua một lớp màng nước mát lạnh, cả người dễ dàng bị nuốt chửng vào bên trong.
Nguyệt Quang theo sát phía sau, thân hình nhanh nhẹn nhảy vào.
Cuối cùng đến lượt Thái Dương.
Thân hình dài tám mét dù đã nhỏ đi rất nhiều so với trước, nhưng so với khe hở không gian hình bầu dục này, vẫn có vẻ hơi chật chội.
Kim Long cẩn thận thu hẹp cánh, ép mình xuống.
Đầu nó thăm dò vào trước, vảy vàng óng ánh cọ xát với năng lượng hư không ở ranh giới khe hở, phát ra tiếng "Ầm" khe khẽ, khiến nó khó chịu vẫy đuôi, cuối cùng mới chen được toàn bộ cơ thể vào.
Trải nghiệm xuyên qua vết nứt không gian kỳ lạ hơn so với Lawrence tưởng tượng.
Không chỉ đơn giản là tối sầm lại rồi sáng lên.
Khi anh và Nguyệt Quang xuyên qua "cánh cửa" vô hình kia, toàn bộ thế giới dường như bị bóp méo.
3 h z ^ h ^* _N ~ ~_# .^ Anh cảm thấy mình như bị ném vào một nồi thuốc màu đang sôi sùng sục, những luồng ánh sáng ngũ sắc điên cuồng lôi kéo, đè nén cơ thể và ý thức của anh.
Khái niệm thời gian và không gian lúc này trở nên mơ hồ và vô nghĩa.
Anh dường như thấy vô số hình ảnh vỡ vụn lướt qua trước mắt.
Những tinh cầu bốc cháy, những lục địa sụp đổ, những sinh vật kỳ dị với hình dạng khác nhau, và cả hư không vô tận, lạnh lẽo.
Anh cảm thấy cơ thể mình bị phân giải thành những hạt cơ bản nhất, rồi trong khoảnh khắc tiếp theo bị một sức mạnh vô hình nào đó cưỡng ép tái tạo.