“Huyết Hà, bớt lời vô ích.” Răng Độc trầm giọng nói. “Ngươi giỏi thì lôi được con rùa già đó ra khỏi mai đi.”
Xà nhân cường giả được gọi là "Huyết Hà" nhếch mép, để lộ hàm răng trắng nhởn. “Lôi? Không, ta không có bản lĩnh đó.” Hắn đưa mắt nhìn con cự quy đang lững lờ trôi trong sông Hắc Thủy, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn và tham lam. “Nhưng ta có cách của ta.”
Dứt lời, Huyết Hà bất ngờ cắm mạnh chiến mâu làm từ xương sống xuống đất!
“Lĩnh vực Huyết Hà!”
Ầm!
Khác với lĩnh vực của Răng Độc và Ôn Độc, một vòng sáng màu đỏ sẫm, sền sệt như huyết tương, từ Huyết Hà làm trung tâm bùng nổ. Sức mạnh này không tạo thành vòng bảo vệ như lĩnh vực Ôn Độc, mà như một sinh vật sống, chủ động trào lên sông Hắc Thủy.
Răng Độc thấy vậy, mắt lóe lên, cũng cắm mạnh pháp trượng Răng Độc xuống đất. Hắn không thu hồi lĩnh vực của mình, mà thúc đẩy nó đến cực hạn. Vòng sáng xanh thẫm tan biến trong nháy mắt, hóa thành dòng lũ màu xanh đậm, bám sát lĩnh vực Huyết Hà, cùng nhau xông về mặt sông rộng lớn.
Hai cường giả lĩnh vực ngũ giai, kẻ trước người sau, không chút do dự tiến vào sông Hắc Thủy.
Trên không trung, con ngươi Lawrence hơi co lại. “Đến rồi.”
Eder thần sắc ngưng trọng, tay nắm chuôi kiếm sau lưng, gân xanh nổi lên. Cảnh tượng phía dưới vượt quá sự hiểu biết của hắn về chiến tranh.
Chỉ thấy hai luồng sức mạnh đỏ sẫm và xanh sẫm phân biệt rõ ràng, như hai con mãng xà khổng lồ hung hãn, lao thắng vào đòng nước.
“Rống!”
Vĩnh hằng cự quy dường như cảm nhận được mối đe dọa chưa từng có, phát ra tiếng gầm nặng nề kéo dài. Thân thể to lớn của nó lại chìm xuống một chút, rõ ràng muốn lặp lại chiêu cũ, tạo sóng lớn đánh trả những kẻ xâm nhập dám bước vào lãnh địa.
Nhưng lần này, sông Hắc Thủy không nghe theo nó. Nước sông bắt đầu sôi trào dữ dội, nhưng không trào lên phía trước mà điên cuồng khuấy động, xé toạc dòng sông. Hai xoáy nước khổng lồ xuất hiện, lấy Huyết Hà và Răng Độc làm trung tâm.
Một xoáy nước màu xanh thẫm gây buồn nôn, tỏa ra hơi độc kịch liệt; một xoáy khác màu đỏ máu nồng nặc, như thể mọi sinh linh trong sông đang kêu gào.
Lực lượng lĩnh vực Huyết Hà ô nhiễm nước sông, biển nó thành "Huyết Hà" thực sự. Lĩnh vực Răng Độc rót kịch độc vào vững máu, khiến nó thêm chết chóc.
Cả hai liên thủ, cướp đoạt quyền khống chế sông Hắc Thủy của vĩnh hằng cự quy từ gốc rễ!
Giờ đây, trong sông Hắc Thủy không còn là nước. Đó là dòng chảy của kịch độc và máu đen.
“Ầm ầm!”
Dưới đáy sông truyền đến những tiếng vang như sấm rền, đó là sự va chạm trực tiếp nhất của ba loại lực lượng lĩnh vực. Toàn bộ sông Hắc Thủy như một cái nồi khổng lồ đang sôi sùng sục, mặt nước liên tục nổi lên những bong bóng cực lớn, rồi đột ngột nổ tung, bắn tung tóe những giọt máu độc cao hàng chục mét.
Bờ bùn bị ăn mòn nhanh chóng, biển thành màu đen, bốc lên khói trắng. Trong không khí tràn ngập mùi tanh tưởi, nồng nặc đến mức gần như hóa thành vật chất.
Lawrence phất tay dựng lên một bức tường phong nguyên tố, ngăn cách mùi khó chịu. Tọa kỵ của hắn, Phong bạo Griffin vương "Bạo Phong", phát ra tiếng kêu khẽ bất an, lông vũ dựng đứng, rõ ràng cảm thấy ghê tởm tột độ với thứ sức mạnh dơ bẩn phía dưới.
Tình hình chiến đấu leo thang.
Nửa giờ trôi qua.
Sông Hắc Thủy trong vắt ngày nào đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một "Độc Huyết Hà" đúng nghĩa. Nước sông sền sệt như dầu chảy, chậm rãi trôi, bề mặt cuộn trào những vệt độc xanh thẫm, thỉnh thoảng có thể thấy xác cá bị ăn mòn đến biến dạng nổi lên rồi lại chìm xuống.
Con sông đã chết.
“Rống!”
Một tiếng gầm đau đớn và giận dữ vọng lên từ sâu trong Huyết Hà. Lần này, âm thanh tràn ngập mệt mỏi và suy yếu. Vĩnh hằng cự quy là dị thú thượng cổ, sinh mệnh lực vô cùng cường đại, nhưng nó cũng chỉ là sinh linh. Ngâm mình nửa giờ trong dòng sông tạo thành từ ác ý thuần túy, kịch độc và máu đen là một cực hình.
Sức mạnh của nó suy yếu và ô nhiễm không ngừng. Tiếp tục như vậy, dù là ngũ giai đỉnh phong, nó cũng có thể bị mài chết trong thứ ô uế này.
“Đùng!”
Một tiếng nổ lớn khiến mặt đất bờ sông rung chuyển mạnh. Một góc đầu khổng lồ như ngọn núi bất ngờ nhô lên từ Huyết Hà. Đôi mắt to như cái thớt đầy tơ máu và hung tợn, nhìn chằm chằm vào Ma Xà quân đoàn trên bờ.
Máu độc đục ngầu trượt xuống từ làn da nhăn nheo của nó, ăn mòn mặt đất thành những hố lớn.
“Đùng! Đùng!”
Lại hai tiếng động trầm trọng, hai chân trước khổng lồ như chùy công thành đặt nặng lên bờ bắc. Đại địa run rẩy kịch liệt, như thể đang rên rỉ.
Nó muốn lên bờ.
“Ha ha hai Ra đi! Mau ra đây!” Tiếng cười cuồng vọng của Huyết Hà vang vọng trên chiến trường. “Rời khỏi nước rồi, ta xem ngươi còn bao nhiêu bản lĩnh!”
Dưới sự bức bách của Huyết Hà và Răng Độc, vĩnh hằng cự quy, chúa tể chiếm giữ sông Hắc Thủy không biết bao nhiêu năm tháng, đang từng chút một, khó khăn kéo thân thể to lớn ra khỏi dòng sông đã hóa thành luyện ngục.
Mỗi lần di chuyển đều kèm theo tiếng vang long trời lở đất. Bờ sông sụp đổ dưới sức nặng của nó. Mai rùa như hòn đảo cuối cùng cũng lộ ra trước mắt mọi người. Lưng như dãy núi, giáp xác như đá cũng bị ăn mòn lởm chởm.
Khi cái chân cuối cùng của nó đặt lên đất liền, toàn bộ chiến trường dường như tĩnh lặng trong một khoảnh khắc. Mọi ánh mắt đều bị con quái thú bước ra từ thần thoại này thu hút.
Nó quá lớn, đến mức chỉ đứng đó thôi cũng mang đến cảm giác áp bức nghẹt thở. Ngay cả cự long cũng trở nên nhỏ bé và mảnh mai trước mặt nó.
Trên không trưng, Eder khó khăn nuốt nước bọt. “Thưa đại nhân... Nó lên bờ rồi.”
“Ừ.”
“Trò hay, bây giờ mới chính thức bắt đầu.” Lawrence gật đầu. Ưu thế của vĩnh hằng cự quy là ở dưới nước, đồng thời, điểm yếu của nó cũng ở dưới nước. Một khi rời khỏi mặt nước, khả năng khống thủy vô song của nó sẽ bị phế bỏ. Nhưng bù lại, nó mang đến sự phòng thủ kiên cố nhất, sức mạnh vật lý kinh khủng nhất lên đất liền.
Dưới chiến trường, khi vĩnh hằng cự quy lên bờ, đội hình Ma Xà quân đoàn lại thay đổi. Các chiến sĩ Tích Dịch nhân nhanh chóng tản ra hai bên, nhường khu vực trung tâm.
Huyết Hà và Răng Độc bước ra khỏi dòng Huyết Hà sền sệt, chất lỏng nhỏ xuống từ người họ ăn mòn mặt đất xèo xèo. Họ đứng cạnh nhau, ngẩng đầu nhìn con quái thú cao như núi trước mặt, trên mặt nở nụ cười đắc thắng.
“Giải quyết nó!” Huyết Hà giơ cao chiến mâu làm từ xương sống, ra lệnh tổng tấn công.
“Giết!”
Hàng ngàn chiến sĩ Tích Dịch nhân và Xà nhân gầm thét, như hai con sóng, từ hai hướng trái phải xông về phía vĩnh hằng cự quy vừa mới lên bờ, chưa đứng vững.