Khi mặt trời lặn của ngày thứ mười một, đại quân vượt qua ngọn núi cuối cùng, một vùng bình nguyên mênh mông hiện ra trước mắt.
Trên bình nguyên, hai quân trận khổng lồ, trải dài gần 10 dặm đang giằng co. Ở giữa là dòng sông rộng lớn, chính là sông Rage uốn lượn.
Phía đông là doanh trại của Vương quốc Liệt Dương, cờ xí Liệt Dương màu vàng tung bay trong gió. Vô số doanh trại san sát nhau như tổ kiến, binh lính di chuyển không ngớt như kiến. Một bầu không khí chết chóc, nặng nề bao trùm.
Phía tây là doanh trại của Công quốc Lôi Long, cờ xí Lôi Long màu xanh đen phấp phới.
Doanh trại trải dài hàng kilomet, hàng vạn binh sĩ dàn trận ở bờ tây. Vài chục cầu phao được dựng trên sông Rage. Quân đội Lôi Long sử dụng những cầu phao này để chiếm giữ bờ sông Rage, thiết lập căn cứ tiền tiêu.
Hai bên đã giao tranh dọc theo phòng tuyến sông Rage gần một tháng, nhưng không bên nào đạt được tiến triển đáng kể.
Đại Công tước Aiden muốn thừa cơ quốc vương Liệt Dương gặp chuyện, dứt điểm giành lấy phòng tuyến sông Rage.
Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông vẩn đục với những cầu phao tạm bợ như những đường chỉ mỏng manh, kết nối hai bờ sông Rage.
Mỗi cầu phao là một bãi chém giết. Binh lính hai bên xô xát, chém giết, ngã xuống.
Một bên gào thét xông lên bờ, bên kia liều chết ngăn cản, đồng thời phá hoại cầu phao dưới mưa tên.
Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt.
Trên bầu trời, tình hình chiến đấu cũng không kém phần ác liệt.
Hàng ngàn kỵ sĩ Phi Mã tạo thành một tầng mây trắng. Họ linh hoạt, chia thành từng đội nhỏ lao xuống, ném bom dầu luyện kim xuống bờ sông và cầu phao.
Phía Lôi Long, năm trăm kỵ sĩ Thiết Vũ Ưng kiên cường bảo vệ bầu trời trên cầu phao. Thiết Vũ Ưng của họ là ma thú cấp hai, lông vũ cứng như thép, móng vuốt có thể dễ dàng xé xác Phi Mã.
Dù quân số ít hơn, kỵ sĩ Thiết Vũ Ưng dựa vào sự hung hãn của tọa kỵ, giữ vững không phận quan trọng, như một lưỡi kiếm đen đâm xuyên, xé toạc tầng mây trắng.
Xa hơn, ở hậu phương bờ sông, binh lính tranh thủ từng giây phút đóng cọc gỗ lớn xuống đáy sông, xây cầu phao mới dưới mưa tên, chuẩn bị cho đại quân vượt sông.
Nơi giao tranh ác liệt nhất là cầu phao số ba ở trung tâm chiến tuyến.
Đây là đội trăm người trực thuộc Kỵ sĩ đoàn Lôi Long. Đối thủ của họ là Kỵ sĩ đoàn Liệt Dương nổi tiếng.
Những tinh nhuệ nhất của hai nước giao chiến trên cây cầu chỉ rộng năm mét.
"Giữ vững! Vì vinh quang của công quốc!"
Một ky sĩ Lôi Long gầm lên, thanh trọng kiếm vừa chém mở ngực một quân địch, thì một ngọn thương xuyên qua vai hắn.
Hắn không lùi bước, mặc kệ ngọn thương, tay trái nắm chặt cán thương, tạo cơ hội cho đồng đội.
Kiếm quang lóe lên, đầu của kỵ sĩ Liệt Dương kia bay lên.
Máu tươi bắn tung tóe, không phân biệt địch ta.
Kỵ sĩ chen chúc trên cầu, không có không gian xung phong, không có chỗ tránh né, chỉ có sức mạnh và kỹ năng va chạm trực diện.
Khiên vỡ, áo giáp thủng, binh khí gãy và thi thể rơi xuống sông băng giá.
Cầu phao rung lên dưới sức nặng của cuộc giao tranh, như thể sắp vỡ tan.
Phía trên, hàng chục kỵ sĩ Phi Mã và Thiết Vũ Ưng cũng đang giao chiến. Thỉnh thoảng, kỵ sĩ và tọa kỵ cùng nhau rơi xuống, tạo nên những cột nước lớn.
Màn đêm buông xuống, nhưng chiến tranh không hề dừng lại.
Những bó đuốc được thắp lên, tạo thành hai con rồng lửa chập chờn trên hai bờ sông.
Pháo ma thuật kéo theo những vệt sáng chói lọi bay lên, chiếu sáng chiến trường như ban ngày. Dòng sông phản chiếu ánh sáng ma thuật, chiếu rọi những khuôn mặt méo mó, điên cuồng.
Chiến đấu vẫn tiếp diễn.
Ánh mắt Lawrence vượt qua những dãy doanh trại, nhìn về phía sông Rage đỏ rực.
Ngay sau khi họ đến, doanh trại Liệt Dương ở bờ đông đã có dấu hiệu bạo động.
Một đội quân khoảng ngàn người tách khỏi doanh trại chính, di chuyển về phía nam dọc theo bờ sông, nhanh chóng xây dựng một tuyến phòng thủ mới, rõ ràng là đã chú ý đến quân tiếp viện của họ.
Phản ứng của đối phương rất nhanh, như một con thú đữ ngửi thấy mùi máu tanh, lập tức nhe răng.
Phong Bạo Griffin Vương đáp lại bằng một tiếng gầm thấp, hạ độ cao, bay quanh khu vực sắp dựng trại.
Binh lính dưới sự chỉ huy của Eder, chọn địa điểm đóng quân, đào hào, dựng chướng ngại vật một cách thành thạo.
Một vệ binh cưỡi Phong Bạo Griffin đuổi theo từ phía sau, ổn định vị trí bên cạnh Lawrence.
"Thưa Đại nhân."
Vệ binh lên tiếng.
"Đại Công tước Luke truyền lệnh, toàn quân hạ trại tại chỗ, nhóm lửa chỉnh đốn. Hai giờ sau, tổ chức hội nghị quân sự tại doanh trại thống soái."
"Rõ."
Lawrence gật đầu, nhìn về phía sông Rage.
"Truyền lệnh, tăng cường cảnh giác, trinh sát mở rộng thêm 5km."
“Tuân lệnh!”
Vệ binh rời đi.
Lawrence điều khiển Bạo Phong hạ cánh.
Khói bếp bốc lên trong doanh trại, mùi thức ăn hòa lẫn mùi đất và cỏ cây, xua tan bớt mùi máu tanh trên chiến trường.
Hai giờ trôi qua nhanh chóng.
Khi Lawrence đến doanh trại thống soái, bên ngoài đã có rất nhiều vệ binh của các lãnh chúa, không khí trang nghiêm.
Mở tấm màn vải dày nặng, một mùi thuốc lá, da thuộc và trà đậm xộc vào mũi.
Trong doanh trại đèn đuốc sáng trưng, hơn mười lãnh chúa đứng hai bên, họ là bộ não của đạo quân này.
Phó đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn Lôi Long, "Thiết Huyết" Luke đang đứng trước một sa bàn lớn, thân hình như một ngọn tháp sắt.
Trên sa bàn, địa hình hai bên bờ sông Rage được tái hiện chính xác. Cờ xí đại diện cho binh lính hai bên cài xen kẽ nhau, đặc biệt là ở vị trí những cây cầu phao, cờ đỏ và xanh gần như hòa lẫn.
Sự xuất hiện của Lawrence thu hút sự chú ý của mọi người.
"Lawrence, ngồi đi."
Luke nói.
Lawrence gật đầu chào mọi người, ngồi vào chỗ của mình.
Luke không vòng vo, gõ ngón tay lên sa bàn, tạo ra một tiếng trầm đục.
"Chư vị, tình hình chắc hăn đều biết. Vương quốc Liệt Dương đã phát hiện ra chúng ta và tăng cường phòng
Ánh mắt của hắn quét qua từng người.
"Ý của Đại Công tước rất rõ ràng, chúng ta không đến đây để xem kịch. Chúng ta phải lập tức tiến lên, gây áp lực lên phòng tuyến chính của Vương quốc Liệt Dương, tạo cơ hội cho chủ lực vượt sông tổng tấn công."