"Đại Công Tước quả nhiên là người hiểu đại nghĩa. Vậy thì, để tránh thương vong thêm nữa trong cuộc tranh chấp giữa hai nước, ta đề nghị giới hạn chiến đấu ở cấp độ Lĩnh vực trở xuống. Hai bên, những người có sức mạnh trên Lĩnh vực, đều không tham chiến. Lấy thắng bại của các quân đoàn để quyết định quyền sở hữu hai tòa pháo đài này, thế nào?”
Lời nói này, nghe có vẻ công bằng, nhưng thực chất đẩy sự tàn khốc của chiến tranh lên vai những người lính bình thường.
Nhưng với giới lãnh đạo hai bên, đây không thể nghi ngờ là cách tốt nhất để tránh cả hai cùng bị tổn thất nặng nề.
"Được."
Aiden vẫn kiệm lời, đồng ý.
Hiệp nghị đạt được.
Quân chủ lực của hai bên như thủy triều rút lui. Quân đội Liệt Dương Vương Quốc triệt thoái 30km về phía sau, cờ xí vẫn tung bay, nhưng không còn sát khí ngút trời.
Quân đội Lôi Long Công Quốc, dưới hiệu lệnh của Đại Công Tước Aiden, tiến vào pháo đài Hôi Nham và pháo đài Song Tử.
Lawrence không cưỡi Bạo Phong, mà ngồi trên lưng một con chiến mã, lẫn trong đội tàu quân sự Hắc Thạch Lĩnh của mình, lặng lẽ quan sát tất cả.
Ánh mắt hắn vượt qua những chiếc mũ giáp và trường thương đang lung lay không ngớt, nhìn về phía bầu trời xa xăm vừa tạm thời yên bình.
Ý đồ của Karachi, hắn đã đoán được bảy tám phần.
Vị quốc vương trẻ tuổi này, tuyệt đối không phải là một con chó trung thành của Quang Minh Giáo Đình.
Liệt Dương Vương Quốc đời đời chìm đắm trong cái gọi là ân điển của thần, nhưng người ngồi trên ngai vàng kia, trong lòng không hề có chút kính sợ nào với thần minh.
Cuộc chiến tranh này, nói là cuộc chinh phạt giữa các vương quốc, không bằng nói là Quang Minh Giáo Đình mượn tay Liệt Dương Vương Quốc để dằn mặt Lôi Long Công Quốc ngày càng lớn mạnh.
Karachi rõ ràng không muốn làm theo ý Giáo Đình, tiêu hao hết căn cơ thực sự của vương quốc.
Cho nên ngay từ đầu, hắn đã không vội tung ra con át chủ bài mạnh nhất.
Thiên sứ sáu cánh "Liệt Dương".
Nếu Lôi Long Công Quốc không chống đỡ được sức mạnh cấp độ thiên tai này, thì thật tốt để thuận nước đẩy thuyền, dùng thế lôi đình quyết chiến với Lôi Long Công Quốc, một trận chiến định càn khôn, vừa hoàn thành nhiệm vụ của Giáo Đình, lại vừa đạt được lợi ích thực tế.
Nhưng Lôi Long Công Quốc hết lần này đến lần khác lại đối phó được.
Đại Công Tước Aiden và con Lôi Long tên Astra kia liên thủ, gắng gượng chống đỡ được sức mạnh vĩ đại cấp thiên tai của thiên sứ sáu cánh.
Vậy thì, phương án thứ hai của Karachi đương nhiên được khởi động.
Trực tiếp đình chiến thì không thể ăn nói với Giáo Đình; nhưng khống chế mức độ chiến tranh ở dưới cấp Lĩnh vực, lại là một câu trả lời hoàn hảo.
Dùng tính mạng của những người lính bình thường, để lấp đầy một cuộc giằng co "thảm liệt", vừa có thể kéo dài thời gian, lại có thể lấy lý do "tổn thất nặng nề" để than khóc với Giáo Đình, thậm chí còn đòi hỏi thêm nhiều lợi ích hơn.
Còn sống chết của binh sĩ, đối với vị quốc vương cao cao tại thượng kia, chẳng qua chỉ là những con số lạnh lùng trên chiến báo.
Mà Đại Công Tước Aiden, sao lại không hiểu rõ điều này.
Toàn điện khai chiến với Liệt Dương Vương Quốc, cho dù thắng, cũng là thắng thảm.
Lôi Long Công Quốc lập quốc chưa lâu, nội tình còn mỏng, nếu thật sự đổ máu đến cùng, e rằng sẽ làm lung lay quốc bản.
Karachi đưa bậc thang xuống, hắn không có lý do gì để không bước xuống.
Huống chi, Liệt Dương Vương Quốc chẳng qua chỉ là quân cờ được Quang Minh Giáo Đình đẩy lên phía trước, cho dù chiến thắng, thì sự tranh chấp giữa một nước láng giềng lại sẽ dẫn đến một cuộc chiến tranh mới.
Hai vị người nắm quyền quốc gia, trước vạn quân, ngầm hiểu lẫn nhau đạt thành một sự đồng thuận.
Trong lúc suy nghĩ, đại quân đã đến đích.
Quân đội Hắc Thạch Lĩnh của Lawrence và quân đoàn Đông Cảnh do "Thiết Huyết" Luke chỉ huy, cùng đóng quân ở pháo đài Song Tử.
Pháo đài Song Tử, không phải là một tòa thành nhỏ, mà là hai tòa.
Chúng giống như hai người khổng lồ từ thời xa xưa, sừng sững ở hai bên bờ sông Rage, ở giữa được nối liền bởi một cây cầu đá khổng lồ rộng chừng trăm mét, gọi là "Cầu thở dài".
Chỉ là, từ rất lâu trước đây, Cầu thở dài đã bị đứt gãy hư hại, không thể kết nối hai bên bờ sông Rage.
Pháo đài được xây bằng đá granite đen, trên những bức tường dãi đầu sương gió đầy vết kiếm và vết máu khô khốc.
Tương truyền, trước đây đây là yết hầu trấn giữ giao thông đông tây và buôn bán đường thủy, không biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt đã đổ máu ở đây, linh hồn của họ và những tiếng thở dài, đều hòa vào cây cầu nối hai bờ.
Từ khi Lôi Long Công Quốc thiết lập, lấy sông Rage làm ranh giới với Liệt Dương Vương Quốc, cây cầu nối liền hai bờ này cũng bị phá hủy, hai bên bờ không còn giao thông.
Bây giờ, pháo đài Song Tử một lần nữa nằm trong tay Lôi Long Công Quốc, việc khôi phục giao thông giữa hai bên bờ thành nhỏ là điều tất yếu.
Việc sửa chữa cây cầu đá khổng lồ ở giữa cũng được đưa vào chương trình nghị sự.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, tình hình chiến đấu của hai quân như Lawrence dự liệu, chỉ là sấm to mưa nhỏ cho qua chuyện.
Quân đội Liệt Dương Vương Quốc mỗi ngày đều phát động tấn công, trống trận vang trời, máy bắn đá gào thét ném những tảng đá lớn về phía tường thành, những người lính dày đặc khiêng thang mây xung kích, tiếng la hét như muốn xé rách bầu trời.
Nhưng, mỗi khi tuyến phòng thủ của quân phòng thủ có vẻ hơi vất vả, thì thế công của Liệt Dương Vương Quốc lại quỷ dị yếu bớt, cuối cùng thu binh, để lại một bãi xác chết tượng trưng và vài chiếc thang mây đang cháy.
"Thủ lĩnh, ngươi nói xem đám tôn tử kia có phải chưa ăn cơm không?"
Trên đoạn tường thành Hắc Thạch Lĩnh, Grees treo một tấm thuẫn tháp, trên tấm chắn cắm mấy mũi tên mềm nhũn, hắn thò đầu ra, nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía quân địch đang "rút lui có trật tự".
"Lần nào cũng chỉ gào thét không mưa, sức lực toàn dùng vào cổ họng. "
Thales, người được mệnh danh là thần xạ thủ, đang lau chùi cây cung dài của mình, nghe vậy cũng không nhịn được cười.
"Có lẽ quân lương của bọn hắn được tính theo âm lượng hô hào. Ngươi nhìn xem, đội hình rút lui của bọn hắn còn chỉnh tề hơn lúc xung kích."
Lawrence không tham gia vào trò trêu chọc của các binh lính, hắn chỉ nhìn về phía doanh trại quân đội Liệt Dương Vương Quốc ở phía xa.
Liên tục 3 tháng, thương vong của cả hai bên cộng lại thậm chí không bằng một cuộc giao tranh cao độ.
Mà những binh sĩ tĩnh nhuệ của Liệt Dương Vương Quốc, như Ky sĩ đoàn Liệt Dương, một lần cũng không xuất hiện trên chiến trường.
Karachi rõ ràng đã phát huy hai chữ "qua loa" đến cực hạn.
Tình báo không ngừng truyền đến từ phía sau, xác nhận suy đoán của hắn.
Quốc vương Liệt Dương, Karachi, lấy lý do "chiến sự giằng co, tổn thất nặng nề", nhiều lần thỉnh cầu Quang Minh Giáo Đình điều động kỵ sĩ đoàn trợ giúp, đều bị bác bỏ.
Giáo Đình dường như cũng mất kiên nhẫn, ngược lại không ngừng thúc giục hắn mau chóng kết thúc chiến sự, đến Thánh Thành tiếp nhận lễ đăng quang và tẩy lễ của Giáo hoàng.
Giáo Đình cần một vị quốc vương biết nghe lời, tắm mình trong ân điển của thần, chứ không phải một vị tướng quân kéo dài công việc ở tiền tuyến.
Thế là, cuộc chiến tranh quỷ dị này, trong một bầu không khí còn quỷ dị hơn, dần dần lắng xuống.
Đại quân Liệt Dương Vương Quốc lại một lần nữa triệt thoái về phía sau, lần này, bọn họ không dừng lại, mà triệt để rút về Vương Thành.
Chiến tranh, cứ như vậy đầu voi đuôi chuột kết thúc.
......
Nửa tháng sau, pháo đài Song Tử.
Địa điểm trải qua bao thăng trầm này đã được Đại Công Tước Aiden đích thân đổi tên thành "Pháo đài Sông Rage", cây cầu nối hai bờ mới được xây dựng cũng được đổi tên thành "Cầu Chiến Thắng".
Sau đó, một buổi lễ phong thưởng long trọng, được tổ chức ngay tại quảng trường trung tâm của pháo đài Sông Rage.
Quảng trường, tất cả các tướng lĩnh và lãnh chúa tham chiến của công quốc đều có mặt.
Họ mặc giáp trụ hoặc lễ phục lộng lẫy của mình, thần sắc trang nghiêm, trong mắt khó nén sự kích động và mong chờ.
Lawrence cũng đứng ở trong đó, bên cạnh hắn, Lilian có vẻ hơi khẩn trương, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt mép vậy.
Đại Công Tước Aiden đứng trên đài cao, phía sau hắn, là con Lôi Long Astra nằm yên như dãy núi.
"Trong trận chiến này, các dũng sĩ của Lôi Long Công Quốc ta, đã dùng xương máu, ngăn chặn sự xâm phạm của Liệt Dương Vương Quốc, bảo vệ vinh quang của công quốc."
Âm thanh của Đại Công Tước vang vọng.
"Người có công, nhất định thưởng!"
Ánh mắt của hắn quét qua toàn trường, đầu tiên dừng lại trên người "Thiết Huyết" Luke.
"'Thiết Huyết' Luke!"
Luke nhanh chân bước ra khỏi hàng, quỳ một chân xuống đất, áo giáp phát ra tiếng vang lanh lảnh.
"Thuộc hạ có mặt!"
"Ngươi chỉ huy liên quân Bắc Cảnh, chém chết 'Huyết Sư', đánh bại quân đoàn Vạn Nhân của địch, lập công lớn. Ta lấy danh nghĩa Đại Công Tước Lôi Long Công Quốc, sắc phong ngươi là 'Hầu tước Sông Rage'! Ban thưởng pháo đài Sông Rage và vùng đất xung quanh trăm dặm làm lãnh địa của ngươi, đồng thời trao cho ngươi quyền 'Đông Cảnh Thủ Hộ', tổng lĩnh quân đội của tất cả các lãnh chúa Đông Cảnh, chống đỡ ngoại địch!"
Lời vừa nói ra, toàn trường xôn xao.
Hầu tước Sông Rage!
Đông Cảnh Thủ Hộ!
Đây không chỉ là sự thăng tiến tước vị, mà còn là sự trao quyền lực.
Điều này có nghĩa là Luke nghiễm nhiên trở thành "Vua của Đông Cảnh", địa vị chỉ đứng sau Đại Công Tước.
Không ít ánh mắt ngưỡng mộ, ghen ghét, kính sợ, đồng loạt đổ đồn vào lưng Luke.
Luke hít sâu một hơi, trịnh trọng hành lễ.
"Thần, tạ Đại Công Tước ân điển! Nhất định vì công quốc, chết mới thôi!"