Một bóng tối khổng lồ từ xa tiến lại gần, với tốc độ kinh hoàng bao phủ toàn bộ quảng trường.
Ngay sau đó là áp lực gió dữ dội, như thể xé toạc không khí!
"Rống!"
Một tiếng long ngâm không quá vang dội, nhưng uy nghiêm tột độ vang vọng trên bầu trời thành phố.
Kim Long "Thái Dương" đã đến.
Thân thể đồ sộ của nó tắm trong ánh mặt trời, mỗi một mảnh vảy đều phản chiếu ánh sáng rực rỡ chói mắt, tựa như một pho tượng sống bằng vàng ròng từ trên trời giáng xuống.
Trong đám đông bùng nổ những tiếng kinh hô không kìm nén được và những tiếng hít vào đầy kinh ngạc, những người dân đứng hàng đầu thậm chí bị khí thế kia chèn ép, liên tục lùi về phía sau.
Thái Dương không đáp xuống trực tiếp giữa quảng trường mà uyển chuyển lượn một vòng trên không, như một kỵ sĩ thực thụ khảo sát lãnh địa của mình.
Đôi cánh rồng vàng khổng lồ che khuất bầu trời chậm rãi vỗ, mang theo cuồng phong thổi tung cờ xí trên quảng trường.
Cuối cùng, một tiếng "Ầm ầm" long trời lở đất vang lên, nó đáp xuống chính xác trên khoảng đất trống rộng lớn trước lễ đài.
Mặt đất rung chuyển, những phiến đá cứng rắn trên mặt đất xuất hiện vài vết nứt nhỏ.
Quảng trường im lặng như tờ.
Tất cả mọi người đều kinh hãi tột độ trước cảm giác áp bức cận kề.
Thân thể đồ sộ như dãy núi, đôi mắt như dung nham, cùng hơi thở nóng rực phả ra, tất cả đều phơi bày sự kinh khủng của nó như một loài săn mồi đỉnh cấp.
Đây chính là...
Cự long.
Đội trưởng đội cận vệ Eder và Alex đứng dưới lễ đài, tay nắm chặt chuôi kiếm, trán rịn mồ hôi.
Ngay cả những người dày dạn kinh nghiệm chiến đấu như họ, khi đối mặt với một con cự long trưởng thành ở khoảng cách gần như vậy, cũng cảm thấy sự run rẩy từ sâu trong linh hồn.
Ở một góc quảng trường, vài kỵ sĩ giương cao một lá cờ lớn.
Trên cờ, là huy hiệu mới toanh được thêu tỉ mỉ bằng chỉ vàng và chỉ đỏ.
Một vầng Thái Dương rực cháy, bên dưới là một thanh kiếm sắc nhọn cắm thẳng xuống đất.
Trên lễ đài, Lawrence từng bước tiến lên phía trước, quan sát con kim long bên dưới.
Sự xuất hiện của ông ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn, và khiến đôi mắt vàng óng khổng lồ của Thái Dương tập trung vào ông.
Giọng Lawrence vang vọng trên lễ đài mới xây.
"Người dân Lĩnh Hắc Thạch, những thần dân của ta!"
"Hôm nay, chúng ta tụ tập ở đây để chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử."
"Mảnh đất dưới chân chúng ta đã no nê trải qua chiến hỏa và gian khổ. Chúng ta từng bị láng giềng xấu xa dòm ngó, bị ma thú quấy nhiễu. Để bảo vệ quê hương, không biết bao nhiêu kỵ sĩ anh dũng đã hiến dâng sinh mệnh."
Ánh mắt ông quét qua đám đông trên quảng trường, cuối cùng dừng lại trên Kim Long Thái Dương.
"Hôm nay, chúng ta may mắn nghênh đón một vị thủ hộ giả hoàn toàn mới. Một minh hữu mạnh mẽ, cao quý, và sở hữu trái tim kỵ sĩ thực thụ."
Lawrence hít sâu một hơi, giọng đột nhiên cao vút.
"Ta, Lawrence, nhân danh Bá tước Lĩnh Hắc Thạch, tuyên bố tại đây!”
Ông rút thanh kiếm bên hông, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.
"Kim Long, Thái Dương!"
Nghe thấy tên mình, thân thể khổng lồ của Thái Dương hơi rung lên, nó chậm rãi, vô cùng trịnh trọng cúi cái đầu cao ngạo xuống, đến nỗi hai chiếc sừng xoắn ốc gần như chạm vào mép lễ đài.
Động tác này cho mọi người thấy rõ, trong mắt con cự long này không có sự hung tàn và ngạo mạn, chỉ có sự trang nghiêm và mong đợi vô bờ.
Lawrence cầm trường kiếm trong tay, bước xuống bậc thang lễ đài, vững vàng đứng trước mặt Thái Dương.
Một người và một rồng, nhỏ bé và khổng lồ, tạo nên sự tương phản chấn động.
Lawrence giơ cao trường kiếm, dùng mũi kiếm chạm nhẹ nhàng lên cái trán bóng loáng như gương và đôi vai rộng lớn, dày nặng của Thái Dương.
Giọng ông, hóa thành lời thề cổ xưa và thiêng liêng, vang vọng đến tận mây xanh.
"Ngươi có nguyện ý, nhân danh kỵ sĩ, bảo vệ lãnh thổ và người dân Lĩnh Hắc Thạch?"
"Rống! Ta nguyện ý!"
Một tiếng long ngâm trầm thấp nhưng khẳng định vang vọng như lời thề.
"Ngươi có nguyện ý, nhân danh kỵ sĩ, bảo vệ chính nghĩa và vinh quang, xua đuổi tà ác và hắc ám?"
"Rống! Ta nguyện ý!"
Tiếng long ngâm lần này mang theo quyết tâm sắt đá.
"Ngươi có nguyện ý, nhân danh ky sĩ, dâng hiến lòng trung thành cho Lĩnh Hắc Thạch, cho đến giây phút cuối cùng?”
"Rống! Ta nguyện ý."
Tiếng long ngâm thứ ba, xông thẳng lên trời, hóa thành phong bạo vô hình quét sạch toàn bộ quảng trường!
Lần này, mọi người cảm nhận được không còn là sợ hãi, mà là sự rung động và kích động từ tận đáy lòng!
"Ta chấp nhận lời thề của ngươi!"
Lawrence thu hồi trường kiếm, giọng sục sôi.
"Từ giờ trở đi, ta phong ngươi là kỵ sĩ hộ mệnh của Lĩnh Hắc Thạch, kiêm đoàn trưởng đầu tiên của Thái Dương Kỵ Sĩ Đoàn!"
"Kỵ sĩ, Thái Dương!"
Ngay khi lời nói vừa dứt, Kim Long Thái Dương đột nhiên ngẩng đầu lên, há to miệng, phun ra một cột Long Tức vàng óng, ngưng tụ đến cực điểm, bắn thẳng lên trời!
Cột sáng vàng tan ra trong tầng mây, hóa thành mưa ánh sáng vàng rực rỡ, nhẹ nhàng rơi xuống.
Quang vũ rơi trên người mọi người, mang đến cảm giác ấm áp đễ chịu, như xua tan mọi mệt mỏi và bệnh tật.
"Vạn tuế!"
Không biết ai là người hô lên đầu tiên, ngay sau đó, toàn bộ quảng trường hoàn toàn sôi trào!
"Lawrence lãnh chúa vạn tuế!"
"Thái Dương kỵ sĩ vạn tuế!"
Tiếng hoan hô, tiếng reo hò, tiếng huýt sáo hội tụ thành một tiếng gầm khổng lồ, như muốn lật tưng cả mây trời.
Mọi người điên cuồng vẫy tay, chúc mừng sự ra đời của vị kỵ sĩ cự long độc nhất vô nhị này.
Trong tiếng hoan hô như sấm dậy, Lawrence ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt vàng óng sáng ngời như sao của Thái Dương.
Ông nhìn thấy, trong sâu thẳm đôi mắt khổng lồ ấy, một giọt chất lỏng nóng bỏng, như dung nham, chậm rãi trượt xuống.
Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân đều tăm tắp, vang dội xuyên qua tiếng ồn ào của đám đông, rõ ràng truyền vào tai mọi người.
"Đạp! Đạp! Đạp!”
Đám đông như bị bàn tay vô hình tách ra, tự giác nhường đường.
Một đội kỵ sĩ mới toanh đang tiến vào từ một phía khác của quảng trường.
Đi đầu đội ngũ là một lá cờ lớn phấp phới trong gió.
Vầng Thái Dương rực cháy, bên dưới là lưỡi kiếm cắm thẳng xuống đất.
Đây là huy hiệu của Thái Dương Ky Sĩ Đoàn.
Đi đầu là hai mươi kỵ sĩ chính thức được trang bị vũ trang đầy đủ, mặc bộ giáp toàn thân bằng bạc mới tinh, trên ngực in huy hiệu giống hệt như trên cờ.
Bước chân của họ vững chãi, khuôn mặt trang nghiêm, ánh mắt kiên định.
Phía sau họ là một trăm kỵ sĩ tùy tùng tinh thần phấn chấn, đồng phục, huy hiệu tương tự, tạo thành một dòng lũ bạc.
Đội ngũ này tiến thẳng đến chân lễ đài, dừng lại cách Kim Long Thái Dương không đầy 50 mét.
Ky sĩ dẫn đầu bước lên một bước, quỳ một chân xuống đất, tay phải đặt lên ngực, động tác dứt khoát, không hề do dự.
"Bá!"
Phía sau anh ta, 119 người đồng loạt quỳ một chân xuống đất, tiếng giáp sắt va chạm vào nhau hợp thành một tiếng vang chấn động lòng người.
"Thái Dương Kỵ Sĩ Đoàn, đến báo danh với đoàn trưởng!"
Giọng nói của kỵ sĩ dẫn đầu to và rõ ràng, tràn đầy sức mạnh.
Niềm vui và sự phấn khích sau khi được phong tước chưa hoàn toàn lắng xuống, đầu của Kim Long Thái Dương khẽ chuyển động, đôi mắt vàng nhạt nhìn về phía đội ky sĩ thuộc về mình.
"Rống!"
Một tiếng long ngâm hoàn toàn khác biệt so với trước đây vang vọng đến tận mây xanh.
Nếu như tiếng long ngâm trước đây là lời thề, là tuyên cáo, thì tiếng ngâm này là sự chấp thuận của quân vương, là hiệu lệnh của tướng quân!
Tiếng long ngâm mang theo uy nghiêm vô song, hóa thành sóng âm hữu hình, quét qua thân thể của từng kỵ sĩ.
Các ky sĩ khẽ run lên, không những không cảm thấy sợ hãi mà ngược lại cảm thấy một dòng nhiệt huyết từ lồng ngực xông thằng lên đỉnh đầu.
Họ ngẩng đầu, dùng ánh mắt cuồng nhiệt ngưỡng mộ đoàn trưởng của mình, con hoàng kim cự long trong truyền thuyết.