Máy bay bay tới Giang Nam, càng ngày càng gần với quê hương thân thuộc, tâm trạng của Cư An cũng dần ổn định trở lại. Cậu gạt bỏ những chuyện phiền muộn ra sau đầu, tâm tình cũng theo đó mà trở nên nhẹ nhõm, cởi mở hơn.
May là lần này tên nhóc Ngô Minh không chạy đi chơi bời, mà ngoan ngoãn lái xe ra sân bay đón nhóm người Cư An. Vừa từ thang máy bay bước xuống, họ đã thấy Ngô Minh với cái đầu đinh, đeo kính râm to bản đứng chờ. Cư An và Vương Phàm rảo bước đi tới, sau khi ôm lấy người này, Cư An đẩy Ngô Minh ra: "Sao cậu càng ngày càng béo thế này? Người ta như Vương Phàm còn giữ được vóc dáng, còn cậu thì như bị bơm hơi ấy, mới có mấy tháng không gặp mà đã thế này rồi."
Ngô Minh đẩy Cư An sang một bên, ôm lấy Vương Phàm rồi cười nói: "Ít vận động nên dễ phát phì, thêm vào đó buổi tối lại hay phải đi tiếp khách, đâu có được sống thảnh thơi như hai cậu." Sau khi ôm Vương Phàm xong, cậu ta vẫy tay với Triệu Kỳ Phong coi như chào hỏi, rồi đẩy lưng Vương Phàm thúc giục lên xe: "Cái thời tiết quỷ quái này, đứng ở sân bay tí nữa thì tôi bị nướng chín mất, mau lên xe cho mát."
Vương Phàm bước hai bước lên xe, Ngô Minh khách sáo với Triệu Kỳ Phong một chút: "Cậu cứ ngồi đi, chúng tôi không câu nệ mấy cái đó đâu." Nói đoạn, chính cậu ta ngồi vào ghế lái. Triệu Kỳ Phong đành phải ngồi vào ghế sau cùng Vương Phàm. Tất nhiên, ghế phụ đã bị Cư An chiếm mất rồi.
Khởi động xe, Ngô Minh nói với Cư An và Vương Phàm: "Ba anh em mình hôm nay ở chung khách sạn, tôi đã sắp xếp hết rồi."
"Đoạn Tiểu Mẫn không về à? Đứa nhỏ giờ vẫn ở Mỹ sao?" Cư An nhìn Ngô Minh hỏi.
Ngô Minh gật đầu: "Ừ! Năm nay Đoạn Tiểu Mẫn không định về. Cân nặng của con trai tôi đúng là phải kiểm soát một chút, giờ thằng bé sắp thành cục thịt nhỏ rồi. Đoạn Tiểu Mẫn bảo năm nay không về nữa, cô ấy dẫn con ở lại Mỹ để giảm cân."
Cư An cười nói: "Mới mẻ thật đấy, sang Mỹ giảm cân, ở trong nước chịu khó kiềm chế ăn uống là được mà."
Ngô Minh lắc đầu: "Không được! Về nước là thằng bé lại như cái hố không đáy, bốn ông bà ở nhà cứ bắt ép ăn liên tục. Sáng trưa chiều tối hết sườn lại thịt thay đổi món liên tục, tôi với Đoạn Tiểu Mẫn muốn ngăn cũng không được. Tôi nói với mẹ một lần, bà còn chẳng vui, bảo cháu đích tôn béo tốt thì mới đáng yêu. Xong rồi bà bàn với Đoạn Tiểu Mẫn, mẹ vợ tôi cũng nói y hệt thế, bảo cháu mang đi đâu ai cũng thích trêu chọc. Chúng tôi bàn bạc rồi, năm nay khỏi nói nhiều, cứ ở lại Mỹ giảm cân đi. Cô giáo mẫu giáo đã nhắc nhở mấy lần, bảo chúng tôi chú ý cân nặng của con, kiểm soát chế độ ăn uống."
Vương Phàm cười, đưa tay sờ vào lớp mỡ trên cổ Ngô Minh, kết quả là tay dính đầy mồ hôi. Cậu vội vàng lau vào lưng ghế: "Thôi đừng bắt con giảm cân nữa. Nhìn thế này là biết nhà các cậu cùng chủng loại rồi, không sửa được đâu! Chớp được cơ hội là tăng cân vùn vụt, ngồi trong xe mà cổ đầy mồ hôi thế kia."
Cư An nghe vậy cũng bật cười. Người trong nước thấy thằng bé béo tốt thường cho là đáng yêu, còn ở Mỹ, nếu béo quá thì giáo viên sẽ nhắc nhở phụ huynh chú ý kiểm soát ăn uống, giữ gìn sức khỏe, dù sao quá béo cũng không tốt cho sự phát triển của trẻ. Lớn hơn chút nữa có khi còn bị bạn bè kỳ thị, ảnh hưởng xấu tới sức khỏe tâm lý của trẻ.
Ngô Minh nhìn Cư An hỏi: "Này An Tử, cậu kiểm soát cân nặng kiểu gì thế? Thấy cậu vạm vỡ hơn hồi đi học nhiều, trước kia hơi gầy, giờ thì cơ ngực cuồn cuộn rồi, lại đây cho anh sờ cái nào." Nói đoạn, cậu ta đưa tay hướng về phía ngực Cư An.
Cư An lập tức gạt tay Ngô Minh ra: "Cút ngay! Đồ dở hơi!"
Vương Phàm ngồi sau tát vào gáy Ngô Minh một cái: "Tập trung lái xe đi, không nghe cảnh sát giao thông tuyên truyền à, lái xe không sờ ngực, sờ ngực không lái xe! Tối đi tiếp khách có phải cậu cũng hay táy máy tay chân thế này không? Lần tới về nhớ ghé San Francisco, tâm sự với Đoạn Tiểu Mẫn một chút nhé."
"Các cậu toàn nói linh tinh cái gì thế, ở Mỹ mà chỉ học được mấy thứ đó thôi à? Đất nước tư bản các cậu toàn những thứ cặn bã, chuyên đưa tin tiêu cực về chúng tôi, không thể nhìn nhận tích cực hơn được sao?" Ngô Minh cười ha hả rồi thu tay về, nắm chặt vô lăng lái xe.
Ba người bạn gặp nhau, bắt đầu tán gẫu đủ thứ trên đời. Khi tới trung tâm thành phố, xe dừng lại bên đường, Triệu Kỳ Phong xuống xe tự bắt taxi về nhà, còn ba người Cư An tiếp tục lái xe tới khách sạn.
Nhìn bóng dáng Triệu Kỳ Phong dần biến mất trong gương chiếu hậu, Ngô Minh quay sang hỏi Cư An và Vương Phàm: "Hai người tìm người này ở đâu thế? Làm việc tận tâm trách nhiệm thật. Có lần tôi đến xem, tình cờ thấy cậu ta nói với quản lý thi công là đá ốp tường làm không ổn. Tôi nhìn kỹ thì đúng là mảng tường cao hơn bốn mét kia hơi lệch thật, thế là cậu ta bắt người ta làm lại ngay. Chẳng biết cao thế kia mà sao cậu ta lại có thời gian trèo lên xem từng chút một nữa."
"Cái này thì cậu không ghen tị được đâu, công ty chúng tôi là công ty vốn Mỹ đấy." Vương Phàm cười hì hì, rồi quay sang nói với Cư An: "Đôi khi làm người không thể quá tốt bụng được, chỉ cần hơi hòa nhã một chút là mấy tay thợ này bắt đầu bắt nạt, làm ăn cẩu thả qua quýt ngay. Triệu Kỳ Phong làm việc này rất tốt."
Ngô Minh quay đầu nói: "Các cậu vẫn còn tốt chán. Hai hôm trước tôi đi nhậu gặp một người bạn, nhà nó sửa sang, xong xuôi bật điều hòa trung tâm lên thì thấy một mùi hôi thối nồng nặc. Cả căn nhà trống huơ trống hoác, chẳng có mấy đồ đạc nên nhìn một cái là thấu, cả nhà không hiểu mùi từ đâu ra. Cuối cùng mới phát hiện ra là từ trên trần thạch cao, gọi người cạy ra xem thì thấy bị người ta nhét hai con chuột chết vào đó. Điều hòa vừa bật là mùi thối theo đường ống thổi ra khắp phòng, cậu bảo có kinh tởm không!"
"Mẹ kiếp! Tên này đúng là tay chân độc ác." Cư An nghe Ngô Minh kể xong thấy kinh tởm thật sự, lại đi nhét chuột chết vào trần nhà người ta.
Ngô Minh nói tiếp: "Cuối cùng mới vỡ lẽ ra là do hai tên thợ làm, vì chê chủ nhà yêu cầu khắt khe, bắt sửa đi sửa lại nhiều lần nên sinh lòng thù hận mà giở trò."
Cư An quay sang bảo Vương Phàm: "Nếu ở chỗ chúng ta mà có người làm thế này thì đừng hòng nhận được tiền công cuối."
"Ai dám?" Vương Phàm cười nói: "Tôi cũng quen biết chủ thầu thi công, nếu hắn dám giở trò với tôi, tôi sẽ bắt hắn nôn ra gấp mấy lần, còn dám đòi tiền công cuối với tôi à."
Đến khách sạn, gửi hành lý xong, ba người vào một phòng riêng ở tầng dưới, vừa ăn vừa trò chuyện. Chẳng bao lâu sau, có tiếng gõ cửa.
Ba người Cư An ngẩng đầu lên, thấy một gã béo ngoài năm mươi tuổi tươi cười ló đầu vào, chào hỏi Ngô Minh: "Tôi thấy xe của Ngô đệ ở ngoài, hỏi nhân viên phục vụ thì đúng là cậu tới đây rồi."
Ngô Minh cười, tay bẻ vỏ tôm hùm, miệng vẫn nhai: "Vu lão ca, giữa trưa thế này anh tới đây làm gì, lại dẫn theo thư ký nhỏ đến tập thể dục à?"
"Nói gì thế, tôi đi cùng khách hàng thôi. Mấy thằng nhóc đó uống kinh quá, bốn người thổi bay gần ba chai rượu trắng rồi. Tôi sang chào cậu một tiếng, tiện thể ra ngoài hít thở lấy lại sức." Nói xong, gã nheo đôi mắt nhỏ nhìn Cư An và Vương Phàm. Vương Phàm với tính cách công tử bột thì chẳng buồn để ý, tiếp tục xử lý cái đầu cá trong bát mình. Cư An tất nhiên cũng chẳng hứng thú gì, lười giao tiếp với người lạ vì sợ phiền phức. Gã béo này mà ngồi xuống thì chắc chắn sẽ làm gián đoạn cuộc trò chuyện của ba người, rồi lại ép uống thêm vài ly. Cư An đã quá sợ cái văn hóa bàn nhậu nhiệt tình ở trong nước rồi.
"Hai người bạn thôi." Ngô Minh nói với gã béo vài câu: "Lát nữa tôi sẽ sang bàn của lão ca kính vài ly."
Gã béo nghe vậy xua tay cười: "Đừng phiền phức thế, cậu cũng đâu có quen mấy người đó, tôi không làm phiền các cậu nữa." Nói rồi gã rút lui khỏi phòng.
Bữa cơm chưa ăn được một nửa, vậy mà hết đợt này đến đợt khác có người ló đầu vào. Cư An trực tiếp nói với Ngô Minh: "Cậu giao thiệp rộng thật đấy, ăn một bữa cơm mà bao nhiêu người tới chào hỏi, tôi hỏi cậu có phiền không cơ chứ." Bữa cơm này bị ngắt quãng mấy lần liền.
"Người trong giang hồ, thân bất do kỷ mà. Giờ các cậu hiểu tại sao tôi béo thế này chưa? Chính là do mấy cái kiểu xã giao này, ăn một bữa cơm cũng chẳng được yên." Ngô Minh cười nói, miệng vẫn nhét tôm hùm: "Bạn bè không rộng thì làm sao mỗi năm tiễn được nhiều khách như vậy? Hơn nữa làm ăn ở trong nước không giống bên các cậu, ở đây phải tiếp xúc với đủ hạng người, biết đâu lúc nào lại cần dùng đến." Ăn xong vỏ tôm, cậu ta đưa tay lau vào chiếc khăn trắng trên bàn: "Tôi ra ngoài một vòng, lát nữa quay lại ngay." Nói rồi đứng dậy bước ra ngoài.
"Tôi lại đang nghi ngờ, tối nay ở đây liệu có yên ổn được không đây." Cư An nhìn bóng Ngô Minh khuất sau cánh cửa, cười nói với Vương Phàm.
"Đợi Ngô Minh về hỏi xem sao, nếu thực sự không ổn thì chúng ta sang ở tại trang trại, chỉ là cách xa nhà đấu giá quá, hơi bất tiện." Vương Phàm nói với Cư An.
Ngô Minh đi mất hơn nửa tiếng mới quay lại, mặt mũi đỏ gay như bôi son. Cậu ta ngồi xuống, nhả ra một hơi rượu, rồi uống một ngụm trà nói: "Đám người đó, mẹ kiếp uống kinh thật, giữa trưa mà suýt chút nữa là uống kiểu tu chai rồi."
Cư An nhìn Ngô Minh: "Khách sạn cậu sắp xếp rốt cuộc thế nào đấy? Đừng để mọi người ở lại có người tới làm phiền nữa, còn để cho ai được yên không?"
Ngô Minh suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Được! Tôi quên khuấy mất việc này. Đợi tôi ăn xong, chúng ta đi trả phòng, chuyển sang Sheraton nhé, ở đó tôi quen ít người hơn." Nói xong, cậu ta bảo nhân viên phục vụ: "Cho tôi một bát cơm!"
Cơm còn chưa kịp cầm trên tay thì cửa lại bị đẩy ra, một thanh niên trực tiếp bước vào. Ánh mắt cậu ta quét qua Cư An và Vương Phàm rồi dừng lại trên người Ngô Minh: "Tổng giám đốc Ngô, các vị lãnh đạo đang dùng bữa, bảo anh qua uống vài ly."
Ngô Minh cười nói: "Thư ký Tôn cứ đi trước đi, tôi ăn chút đồ ăn, lát nữa qua ngay, lót dạ một chút đã."