Sau khi dạo quanh một vòng vào buổi chiều, đến khoảng năm sáu giờ, Ju An cùng Miles đáp máy bay mang theo hành lý trở về Mỹ, để lại Wang Fan ở lại đây cùng Zhao Qifeng trông coi sạp hàng thêm hai ngày.
Từ chiếc giường êm ái trong nhà mình, Ju An trèo xuống, mặc quần áo rồi đi ra ngoài cửa. Hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, anh vươn vai làm động tác giãn ngực, lẩm bẩm một mình: "Vẫn là ở nhà mình thoải mái nhất". "Không Mặt" nhìn thấy Ju An bước ra, miệng vẫn còn nhai cỏ, nó lững thững đi về phía anh, vừa đi vừa kêu lên hai tiếng. Khi "Không Mặt" đến gần, Ju An đưa tay xoa xoa sống mũi của nó: "Được rồi, tự đi chơi đi". Nói xong, anh nhẹ nhàng đẩy cặp sừng lớn trên đầu nó, "Không Mặt" liền tiếp tục đi nơi khác gặm cỏ.
Đi đến khoảng sân trống trong rừng phía sau nhà, Ju An vươn vai khởi động chân tay. Chỉ vài động tác đơn giản, mười phút sau anh đã xong việc. Sau đó, anh hít thở vài hơi rồi đi về phía chuồng ngựa. Đậu Thảo nhìn thấy Ju An mở cửa đi vào, lập tức ngẩng cao đầu hí lên một tiếng, rồi lắc lắc cái đầu nhìn anh, móng trước không ngừng gõ xuống sàn.
Ju An cười nói: "Biết là mày vui rồi!". Anh đi đến bên chuồng của Đậu Thảo, đưa tay mở cửa thả nó ra. Đậu Thảo vừa ra ngoài liền vươn đầu áp vào lưng Ju An, dùng miệng nhẹ nhàng gặm gặm phía sau áo sơ mi của anh. Ju An âu yếm vỗ vỗ lên gương mặt ngựa to lớn của Đậu Thảo, rồi bắt đầu chải lông, cạo móng và chuẩn bị yên cương cho nó.
Cưỡi Đậu Thảo chạy nước kiệu một vòng quanh đường đua ngựa trước cửa, anh tùy ý đưa nó trở lại chuồng mà thậm chí còn không tháo yên. Ăn sáng xong anh còn phải ra mục trường tập luyện bắt bê, nếu không thì tháng sau đi thi đấu chắc chắn sẽ mất mặt lắm.
Hôm qua vừa về đến nhà, anh đã nghe Dana nói thị trấn đang định phối hợp với công ty du lịch để tổ chức vài hoạt động vào mùa cao điểm, hỏi anh có hứng thú tài trợ không. Cái thị trấn này cũng lạ, cứ kinh tế khấm khá lên một chút là lại nghĩ ra đủ loại hoạt động. Đặc biệt là vào tháng sáu, tháng bảy khi thời tiết ở Montana dễ chịu thế này, hiện tại đã lên lịch tới bảy tám cái sự kiện. Lấy cớ là phục vụ ngành du lịch, nhưng trong mắt Ju An thì đây chẳng qua là vị thị trưởng mới muốn tích lũy kinh nghiệm để lấy lòng dân mà thôi. Còn lão thị trưởng cũ thì người ta đã chuẩn bị bước chân vào con đường chính trị cao cấp hơn rồi.
Trở lại trong nhà, mẹ anh cùng Dana và Cora đang bày bát đũa. Xiao Hu đã ngồi ngoan ngoãn bên bàn ăn chờ đến bữa. Dana thấy Ju An đi vào liền bảo: "Anh lên gọi hai đứa nhỏ xuống đi, đã mấy giờ rồi, lát nữa xe buýt trường học đến nơi bây giờ".
Ju An đưa tay xoa đầu Xiao Hu rồi quay người đi lên lầu. Đẩy cửa phòng Xiao Zheng ra, thấy nhóc con này đang giơ hai tay lên đầu ngủ ngon lành, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi đi đến phòng Xiao Chi. Đẩy cửa ra thì thấy nhóc này vẫn còn đang nướng trên giường. Anh gõ cửa vài cái: "Mau dậy đi! Sắp đến giờ đi học rồi". Nghe thấy tiếng bố, Xiao Chi mới dụi mắt ngồi dậy. Ju An giục: "Nhanh lên! Đừng chần chừ nữa, Xiao Hu đã xuống dưới rồi mà con còn nằm ườn ra đó". Anh đi tới kéo con trai ra khỏi giường, xách nhóc đứng xuống đất. Thằng bé vẫn còn mơ màng đi về phía phòng vệ sinh.
Nhìn con trai từ phòng vệ sinh đi ra, tự mình mặc quần áo, Ju An mới đi về phía phòng của cô con gái nhỏ. Vừa đến cửa, con bé đã đẩy cửa bước ra, chào anh: "Bố! Chào buổi sáng ạ!".
"Mau xuống dưới đi, bà nội và mẹ đang chờ con ăn cơm đấy". Anh đưa tay xoa bím tóc nhỏ trên đầu con gái. Con bé này vẫn là ngoan nhất, chưa cần gọi đã tự dậy. Nhìn con bé gật gật cái đầu nhỏ rồi nhảy chân sáo xuống lầu, anh lại quay về phòng Xiao Chi. Đẩy cửa vào thì thấy vị "tổ tông nhỏ" này mới mặc được nửa cái áo, lại đang ngồi bên mép giường ngẩn người. Anh vội vàng đi tới, giúp con trai xỏ nốt tay áo còn lại, rồi nắm lấy vai lắc lắc: "Nhanh lên! Không kịp xe buýt bây giờ".
Dắt Xiao Chi đã mặc xong quần áo ra khỏi phòng, thì Xiao Zheng lại đang gọi mẹ trong phòng. Ju An đành nhẹ nhàng đẩy Xiao Chi xuống lầu, rồi đẩy cửa phòng Xiao Zheng. Thấy nhóc con đang vịn tay vào thanh chắn trắng của chiếc giường gỗ, nhìn thấy Ju An đi vào, nó lập tức vỗ vỗ lên thanh chắn rồi gọi: "Bố! Bố!".
Ju An cười đến híp cả mắt, lập tức quên sạch chuyện bực mình vì thằng anh vừa rồi. Anh cười ha ha hai tiếng, tiến lên bế con trai ra khỏi giường nhỏ, vừa mặc quần áo vừa hỏi: "Con trai ngoan, có nhớ bố không?".
Thằng bé gật đầu bằng giọng điệu non nớt: "Nhớ ạ!". Nghe vậy Ju An càng thấy vui vẻ hơn. Anh vừa vui vẻ mặc quần áo cho con, vừa hỏi han xem con chơi thế nào, hôm nay định làm gì, tóm lại là trêu chọc để con chịu nói chuyện.
Đưa Xiao Zheng xuống nhà hàng, mọi người đã có mặt đông đủ, bao gồm cả những con vật lớn nhỏ đang chúc đầu vào cái chậu lớn. Wusong và Candy buổi sáng không có chậu, mỗi đứa cầm một cái cốc, ngồi xổm cạnh Teddy uống sữa.
Lúc này Xiao Chi ngồi bên bàn ăn đã không còn vẻ lờ đờ như vừa rồi nữa, đôi mắt to tròn đang cắm cúi gặm một chiếc hamburger, thỉnh thoảng lại đưa ngón tay móc rau xà lách ra ngoài. Nó chỉ gặm phần thịt bò bên trong. Biết trong nhà ai cũng là "động vật ăn thịt", hơn nữa quan niệm của mẹ là cháu trai ăn thịt bò mới khỏe mạnh, nên bánh mì mỏng như tờ giấy, rau cũng chỉ điểm xuyết vài lá, trái lại miếng thịt bò ở giữa thì to đùng. Nếu không phải Dana và Cora nói cần cân bằng dinh dưỡng, mẹ anh chắc chắn đã muốn vùi mấy đứa cháu vào đống thịt bò cho chúng lớn nhanh rồi.
Cả nhà hàng vang lên tiếng nhai rào rào, tất nhiên về khoản này thì lũ động vật vẫn chiếm ưu thế, ăn uống rất nhiệt tình. Vừa đến bàn ăn, Xiao Zheng trong lòng Ju An đã chìa đôi tay nhỏ bé ra đòi mẹ. Dana bảo Ju An: "Đặt con lên chiếc ghế nhỏ bên cạnh đi, lấy chút đồ cho con tự ăn".
Xiao Zheng vừa nhìn thấy bà nội liền chìa tay ra đòi. Bà nội không có được sự kiên định như mẹ, vừa nghe cháu trai lầm bầm đòi bế, bà đã ba bước thành hai bước đi tới, đón lấy cháu từ tay con trai, hôn chụt một cái: "Ôi chao! Cháu ngoan của bà tỉnh rồi à". Xiao Zheng lập tức ôm chặt lấy cổ bà, sống chết không chịu ngồi vào chiếc ghế ăn của mình. Dana phải nghiêm mặt trừng mắt, thằng bé mới miễn cưỡng quay về chiếc ghế nhỏ của mình.
Nini ăn rất nhanh, cầm chiếc hamburger lên rồi hét với hai đứa em: "Mau ăn đi, ăn xong đi thôi". Hai nhóc con nghe vậy lập tức trèo xuống khỏi ghế, cầm hamburger trên tay định chạy ra cửa. Nini nói với Ju An và mọi người: "Hai em không chịu ăn bánh mì với rau, trên đường đi đều cho Teddy ăn hết rồi".
"Đồ phản bội! Chị là đồ phản bội", Xiao Chi và Xiao Hu lập tức kêu lên. Nghe cuộc đối thoại của lũ trẻ, Ju An và mấy người lớn sao có thể không hiểu, lập tức trừng mắt nhìn hai nhóc con. Dana và Cora đều nói: "Ăn hết hamburger rồi mới được đi". Hai nhóc con lập tức miễn cưỡng gặm lấy gặm để, vừa gặm vừa lầm bầm: "Chị là đồ xấu xa". Xiao Zheng nghe thấy cũng lập tức duỗi chân trên ghế nhỏ, phụ họa theo: "Chị là đồ xấu xa".
Nini đi đến bên chiếc bàn nhỏ nói với Xiao Zheng: "Thế thì chị không cho em chơi cùng nữa". Xiao Zheng xoắn xuýt bẻ ngón tay: "Không chịu! Chị chơi với em". Nini lại dụ dỗ hỏi: "Thế chị có phải đồ xấu xa không?". "Không phải! Anh mới là đồ xấu xa", nó lập tức chìa ngón tay mập mạp chỉ vào hai đứa anh đang cắm cúi gặm bánh mì.
Teddy nghe Nini gọi mình liền đặt chậu xuống, chạy đến bên cạnh Nini. Thấy hai nhóc con gặm bánh mì, nó có vẻ sốt ruột, chạy tới ngửi ngửi miếng bánh trên tay hai đứa, chắc là tưởng bình thường đều là của mình, sao hôm nay bữa sáng của nó lại biến mất. Teddy trợn đôi mắt nhỏ nhìn qua nhìn lại trên tay hai đứa trẻ. Cuối cùng mẹ anh không nhìn nổi nữa, lấy hai miếng bánh mì nhét vào miệng Teddy. Teddy lúc này mới chịu ngồi xuống đất, lắc lắc cái đầu gặm bánh mì. Hai đứa trẻ và Teddy tạo thành một hình tam giác ăn bánh mì, chỉ có điều hai đứa thì mặt mày ủ rũ, còn một đứa thì ăn rất khoái chí.
Đợi ba bóng dáng nhỏ bé cùng thân hình mập mạp của Teddy ra khỏi nhà, Ju An quay sang nói với Dana: "Mới có mấy đứa trẻ mà đã ồn ào thế này rồi, nếu mà thêm mấy đứa nữa chắc đầu anh nổ tung mất".
Dana cười với Ju An: "Thế mới gọi là nhà chứ, có trẻ con ồn ào thì nhà mới có sức sống, không thì chúng ta ở đây lạnh lẽo lắm".
Mẹ anh nghe vậy liền ủng hộ con dâu: "Đúng thế, đông con là tốt. Nhìn anh chị con kìa, nhà chỉ có một đứa con mà chẳng có ai để nô đùa. Hai đứa trẻ nuôi như hai con chuột nhắt, thấy người lạ là sợ. Phải sinh thêm vài đứa cho đông vui". Người già chỉ mong có nhiều cháu, ở trong nước thì không có điều kiện, giờ đến nơi không có ràng buộc thế này, tất nhiên là khuyến khích con trai con dâu tích cực sinh con.
Ju An nghĩ đến dáng vẻ của Tongtong, chuột nhắt gì chứ, gọi là hổ con còn có người tin ấy. Ranran bây giờ cũng nghịch ngợm kinh khủng, không còn như trước nữa. Tuy nhiên, nghĩ đến việc trong nhà mình mà thêm mấy đứa nhóc nữa, Ju An lại thấy đau đầu.
Gạt chuyện này ra sau đầu, Ju An nói với Dana và mọi người: "Anh đi tập bắt bê đây, để tháng sau còn tham gia cuộc thi của các chủ trang trại, lâu rồi không chơi nên hơi tay nghề hơi cùn rồi". Nói xong, anh hôn lên đầu Dana rồi bước ra cửa.
Trong chuồng ngựa, anh chọn một chiếc dây thừng có độ mềm vừa phải, đặt cạnh yên của Đậu Thảo rồi nhảy lên lưng ngựa. Vừa ra đến cửa, Fartiao và Tanchuang đã chạy theo, nhẹ nhàng cọ cổ vào bụng Đậu Thảo. Cưỡi Đậu Thảo men theo con đường ngựa, dẫn theo hai kẻ nghịch ngợm không bao giờ lớn này tiến vào mục trường. Vừa vào đến nơi, Ju An để Đậu Thảo tung vó, phi nước đại trên thảm cỏ xanh mướt. Fartiao và Tanchuang cũng bám sát bên cạnh Đậu Thảo.
Đậu Thảo thỉnh thoảng lại hí lên một tiếng lanh lảnh, rồi tung vó chạy thật nhanh, bờm đen bay trong gió. Nghe tiếng gió rít bên tai, bên cạnh là sư tử và báo đang chạy theo, gió thổi vào bờm đen dày đặc của Fartiao khiến nó trông càng hùng dũng uy phong. Đàn bò đàn cừu trên đồng cỏ, mục trường rộng lớn không thấy điểm dừng, Ju An bỗng cảm thấy lòng mình cũng trở nên khoáng đạt hơn.