Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 2115 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 627
Uy hiếp

❊ ❊ ❊

Chưa đầy ba giờ rưỡi chiều, hai nhóc tì Tiểu Hổ và Tiểu Trì đã về đến nhà. Dana và Cora dẫn hai đứa nhỏ đi bơi, thực chất là vì sợ chúng nghịch ngợm quá đà trong phòng khách, làm phiền buổi hẹn hò đầu đời của Nini. Cư An đã chuẩn bị sẵn tâm lý, quyết tâm cho cái thằng nhóc con "vắt mũi chưa sạch" đang mon men tới nhà mình một bài học nhớ đời.

Gần bốn giờ chiều, Cư An nghe thấy tiếng sủa của Fartiao bên ngoài, sau đó là tiếng Teddy đáp lại, biết ngay là Nini đã về. Anh đứng ở cửa, nhìn qua tấm kính, thấy Nini đang nắm tay một thằng nhóc tóc nâu cao bằng mình cùng bước về phía cửa nhà.

Thấy con gái sắp tới gần, Cư An vội vã chạy hai bước, ngồi xuống ghế sofa, cầm lấy tờ báo giả vờ đọc. Thấy mẹ ló đầu từ trong bếp ra, anh vội nói: "Nini về rồi kìa".

Mẹ nhìn con trai một cái rồi bảo: "Cầm ngược báo rồi kìa con. Để mẹ đi chuẩn bị nước trái cây". Nói xong bà quay vào bếp.

Vừa xoay tờ báo lại cho đúng chiều thì Nini đẩy cửa bước vào. Thấy Cư An đang ngồi xem báo trên sofa, con bé nói: "Bố, đây là bạn trai của con, Harper. Harper, đây là bố của con".

"Chào bác Cư! Cháu là Harper ạ." Thằng nhóc tóc nâu nói với Cư An.

Cư An đứng dậy từ ghế sofa, đi đến trước mặt Harper, mặt lạnh tanh nói: "Ừ, được! Ông bà nội cháu dạo này vẫn khỏe chứ?"

"Cảm ơn bác đã quan tâm, ông bà cháu vẫn khỏe ạ." Giọng thằng nhóc hơi run rẩy. Phát hiện này khiến Cư An vô cùng hài lòng. Anh tiếp tục giữ gương mặt nghiêm nghị: "Ừ, vậy thì chào mừng cháu đến nhà chơi." Trên mặt anh chẳng có lấy một biểu cảm chào đón nào cả.

"Cảm ơn bác ạ." Harper đáp.

"Chúng ta xem tivi đi." Nini nắm tay Harper ngồi xuống ghế sofa. Cư An cũng ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh, cầm tờ báo lúc nãy lên che nửa mặt, giả vờ như đang tiếp tục thưởng thức quảng cáo trên báo. Tờ quảng cáo Toyota to đùng lúc này cũng không làm Cư An thấy khó chịu nữa. Toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn vào thằng nhóc cách đó hơn hai mét, thỉnh thoảng lại liếc mắt quan sát thằng bé đang ngồi thẳng tắp, tay không ngừng vuốt mép quần.

Lúc này, mẹ của Cư An từ trong bếp đi ra, hỏi hai đứa nhỏ: "Các cháu uống gì nào? Nhà có nước trái cây ép tươi và cả đồ uống đóng chai nữa."

Nini cười ngọt ngào với bà nội: "Cảm ơn bà, con muốn uống nước ép lê ạ!" Sau đó quay sang Harper hỏi: "Cậu muốn uống gì? Nhà tớ có nước ép táo với nước ép kiwi."

"Cảm ơn cậu, cho tớ một ly nước ép táo nhé." Harper nói.

Mẹ Cư An gật đầu, mỉm cười quay vào bếp chuẩn bị nước cho hai đứa trẻ.

Nini bật tivi lên, ngồi xem cùng Harper một lúc. Thấy Cư An cầm tờ báo quảng cáo suốt mấy phút mà chẳng hề lật trang nào, con bé lên tiếng: "Bố! Bố có thể ra chỗ khác xem được không? Để chúng con xem tivi, bố ở đây làm Harper căng thẳng quá."

Chính là muốn thằng nhóc này căng thẳng đây mà. Nghĩ thầm trong bụng, Cư An vẫn đứng dậy khỏi ghế sofa, đi sang căn phòng đối diện phòng khách.

Trên bàn trong phòng đang đặt một khẩu súng bắn tỉa. Cư An ngồi xuống ghế, loáng cái đã tháo nòng súng ra. Anh đưa lên mắt, nheo một bên để ngắm nòng súng, rồi cầm miếng da hươu lên tỉ mỉ lau chùi. Lúc này chẳng cần nhìn Harper, Cư An tin chắc chỉ cần thằng nhóc xoay mắt chưa đến ba mươi độ từ tivi là đã thấy khẩu súng bắn tỉa uy mãnh trên bàn mình rồi.

Lau súng xong, anh lắp lại hoàn chỉnh, rồi ngắm qua ống ngắm, bóp cò phát ra tiếng "cạch" khẽ khàng. Cư An chưa kịp đắc ý được bao lâu thì Dana đã bước vào. Thấy anh đang cầm khẩu súng lớn, cô cười bảo: "Anh thực sự sắm khẩu súng to thế này à?"

"Càng to càng uy mãnh chứ sao." Cư An nhìn vợ cười đáp, rồi liếc ra sau lưng vợ, cửa phòng đã được đóng lại: "Sao lại đóng cửa vậy em?"

Dana cười lớn: "Nếu không đóng, em sợ mồ hôi trên đầu bé Harper chảy ròng ròng mất." Nói xong, cô đứng sau lưng Cư An, vòng tay ôm lấy vai anh: "Chớp mắt cái mà Nini đã biết tìm bạn trai rồi, thời gian trôi nhanh thật đấy."

Cư An vỗ nhẹ lên tay Dana: "Đúng thế, người ta bảo con cái là thứ thúc giục người ta già đi mà." Anh đặt súng xuống, ôm Dana ngồi lên đùi mình: "Nini sắp lớn rồi, sau này Tiểu Trì và Tiểu Chính cũng vậy, biết đâu sau này trong nhà chỉ còn lại hai chúng ta."

Dana cười nói: "Anh mới hơn ba mươi tuổi đầu, ngày tháng còn dài lắm, chúng ta còn mấy chục năm để ở bên nhau cơ mà." Nói đoạn, cô hôn nhẹ lên môi Cư An rồi đứng dậy khỏi đùi anh: "Em đi xem lấy chút đồ ăn cho hai đứa nhỏ."

Nhìn Dana đi tới cửa, Cư An vội vẫy tay với vợ: "Đừng vội đi, lại đây anh bảo cái này."

"Chuyện gì thế?" Dana quay đầu lại, bước hai bước đến bên cạnh Cư An.

Cư An đưa tay vỗ nhẹ vào mông vợ vài cái: "Vẫn chưa có dấu hiệu mang thai à? Lần này vận may của chúng ta không tốt rồi, tối nay phải cố gắng thêm thôi." Nói rồi anh lại vỗ nhẹ vào mông Dana một cái nữa.

Dana gạt tay Cư An ra: "Em chưa cảm nhận được gì cả." Cô cười một tiếng rồi xoay người bước ra khỏi phòng. Vừa mở cửa, Cư An lập tức thay đổi vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn ra ngoài. Ánh mắt anh chạm vào Harper, thằng nhóc lập tức quay đi chỗ khác.

Súng đã lau xong, thằng nhóc có vẻ cũng đã bị mình trấn áp, Cư An ôm súng đi băng qua phòng khách vào phòng sưu tầm, chuyên tâm lau chùi những khẩu súng khác.

Đến khi Dana vào gọi ăn cơm thì Harper đã được gia đình đón về. Ngồi vào bàn ăn, Dana và Cora bắt đầu bàn tán về cậu bé. Cora vừa ăn vừa nói với Dana: "Thằng bé Harper này trông cũng được đấy, thừa hưởng hết ưu điểm của bố mẹ."

"Ừ, đúng vậy, cậu chàng trông khá khôi ngô." Dana gật đầu đồng tình.

Cư An bĩu môi không mấy quan tâm. Trẻ con mà, dù bây giờ thằng nhóc Harper này trông ổn, nhưng lớn lên bị "tàn" đi thì nhiều vô kể, ví dụ như hai nam chính đóng phim Harry Potter ấy, càng lớn càng xuống sắc.

Bố ngồi trên bàn không nói một lời, đang gắp sườn non cho mấy đứa trẻ. Mỗi đứa một miếng, xong xuôi ông mới gắp cho mình một miếng rồi ăn.

"Bố! Một thời gian nữa con lại về nước một chuyến, lúc về sẽ đưa bố mẹ đến nhà anh chị chơi để biết đường đi lối lại." Cư An quay sang nói với bố. Hai nhà anh chị đã xem được nhà ở Canada, Đồng Đồng và Nhiễm Nhiễm đã chuẩn bị đi học ở Vancouver. Thỉnh thoảng chúng lại theo Nini, Emily, sau này có thêm cả Angel, trình độ tiếng Anh của Nhiễm Nhiễm và Đồng Đồng không thành vấn đề gì khi đi học cả.

Anh chị mời Cư An đưa bố mẹ và cả nhà sang chơi, lần này anh trai và anh rể cũng từ trong nước sang, mọi người cùng đoàn tụ.

Bố nghe xong liền bảo: "Ừ, vậy thì đi xem sao. Nhưng không được ở lâu, nhà còn đám tỏi với con ngựa Hoa Mã của bố, không ai chăm sóc thì chỉ được hai ba ngày thôi."

"Ông già chết tiệt này, chỉ biết nghĩ đến ngựa với chó, sao không nghĩ đến việc bên đó còn có cháu ngoại, cháu nội chứ." Mẹ nghe bố nói vậy liền tỏ vẻ không vui.

Bố cười nói: "Chẳng phải sắp tới gần rồi sao, từ Mỹ sang Canada qua lại cũng tiện. Muốn thăm cháu, sau này tôi lái xe chở bà đi, hoặc lúc nghỉ lễ bảo chúng nó đưa bọn trẻ sang. Dù sao vợ thằng An với con gái thứ hai giờ cũng chẳng có việc gì làm, cũng không phiền phức lắm." Bố giờ đã là một lão cao bồi tiêu chuẩn, sống ở Mỹ vài năm, ít nhất những từ tiếng Anh thông dụng ông đều nghe hiểu, nói cũng không thành vấn đề. Còn viết thì thôi bỏ đi, ông thường tự trào phúng rằng mình đã thành "mù chữ" từ khi sang Mỹ. Ở cùng đám cao bồi, cộng thêm việc Montana gần biên giới, ông đương nhiên biết việc đi lại giữa Mỹ và Canada rất dễ dàng, chỉ cần trình hộ chiếu là xong.

"Lái xe đi Vancouver á? Tôi không dám ngồi xe ông đâu, lái như cái xe tăng đồ chơi của Tiểu Chính ấy." Mẹ Cư An xua tay nói. Bố vừa lấy bằng lái không lâu, ngoài lúc thi ra thì chỉ lái quanh trang trại, chưa thực sự ra đường lớn bao giờ. Mẹ vốn không muốn ngồi xe của bố, vì lúc nào cũng xóc nảy đùng đùng.

Cư An nhìn hai ông bà vội nói: "Lái xe mệt lắm, đợi sắp tới Giáng sinh bọn trẻ được nghỉ, dùng máy bay đón chị và chị dâu cùng bọn trẻ sang chơi mấy ngày chẳng phải tiện sao."

Lời Cư An vừa dứt, cô bé Nini ngẩng đầu lên nói với anh: "Bố! Lúc Harper về có lén nói với con là bố đáng sợ quá?" Nói xong, con bé mở to mắt nhìn Cư An.

Nghe Nini nói vậy, cả bàn người lớn đều cười ồ lên, nhất là Dana. Cô ghé tai Cora thì thầm vài câu, Cora che miệng cười đến mức đau cả bụng.

"Bố lúc nào chẳng uy nghiêm như thế." Cư An giải thích với Nini.

Dana chen vào: "Không sao đâu, bố chỉ muốn nói với cậu ấy rằng nơi này là địa bàn của nhà mình thôi. Giống như Teddy vậy, nếu Fartiao và Tanghuang làm loạn thì Teddy phải ngăn chúng lại." Nói xong, cô nhìn Cư An đầy trêu chọc.

"Con không thích bạn trai của chị đâu." Tiểu Chính giơ cái thìa lên kêu ca.

Cư An nghe thấy liền hỏi: "Tại sao?" Bạn trai của chị thì liên quan gì đến thằng nhóc con như con.

Tiểu Chính nói đầy chính nghĩa: "Con thích chơi đồ chơi ở phòng khách, nhưng thứ Hai với cuối tuần họ toàn chiếm chỗ không cho con chơi cùng."

Cư An lại hỏi Tiểu Chính: "Tại sao?"

Tiểu Chính chớp chớp mắt: "Con không muốn chơi trong phòng của mình."

Dana nghe vậy cười giải thích: "Phòng Tiểu Chính nhiều đồ chơi, thứ Hai mấy đứa vào đó, tự tìm đồ chơi nên không muốn đuổi theo xe tăng nữa, Tiểu Chính thấy chán."

Nghe lời con trai, Cư An bảo: "Sau này con vào phòng tập gym của mẹ mà chơi, được không?" Lúc này thằng bé mới gật đầu.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:619
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »