Nghi Tân Uyển.
Khi Từ Kha tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang bị trói chặt vào một cây cột. Theo bản năng, hắn đưa mắt quan sát xung quanh.
Nhiều năm tiềm phục trong Vũ Vương phủ, sự cảnh giác đã trở thành bản năng trong lòng hắn.
Phản ứng đầu tiên là mình đã bị vây hãm, phản ứng thứ hai là quan sát môi trường xem có cơ hội nào để thoát thân hay không.
Sau đó hắn nhận ra điều đó hoàn toàn không thể, vì xung quanh toàn là người, những bóng dáng vạm vỡ bịt mặt vây kín mít nơi này.
Nhiều người ở đây như vậy, tất cả đều chỉ để canh giữ một mình hắn.
"Nếu đã tỉnh rồi, vậy chúng ta nói chuyện đi."
Giọng nói vang lên từ phía sau lưng hắn, nghe như là của một người phụ nữ.
Cao Hy Ninh từ hướng khác bước tới, đi đến trước mặt Từ Kha: "Ngươi là quản sự trong Vũ Vương phủ, đây là lý do ngươi vẫn còn sống đến bây giờ, hy vọng ngươi biết trân trọng."
Từ Kha nhìn người phụ nữ này, cảm giác đầu tiên là đẹp, thật sự rất đẹp, đẹp đến mức khó tin.
Ở Nghi Tân Uyển, Cao Hy Ninh thường cải nam trang, lúc này cố ý xuất hiện với nữ trang cũng chỉ là để mê hoặc Từ Kha mà thôi.
Từ Kha nói: "Các ngươi là người phương nào?"
Vừa rồi hắn đã quan sát môi trường xung quanh, chỉ là một căn phòng trống rỗng, căn bản không nhìn ra được gì, trang phục của những người kia lại phổ thông, nên không thể suy đoán được.
"Đáng lẽ là ta hỏi ngươi mới đúng."
Cao Hy Ninh nói: "Ngươi chỉ cần trả lời là phải hay không phải."
Từ Kha hừ một tiếng, lại nhìn quanh một lượt, sau đó dùng giọng điệu đầy khinh miệt nói: "Phụ nữ lúc nào cũng vậy, thích làm bộ làm tịch... Vì ngươi chẳng có bản lĩnh gì nên mới bày ra nhiều người như vậy cho ta xem, chẳng qua cũng chỉ là mượn những người này để gây áp lực cho ta, "cáo mượn oai hùm" dọa người, phụ nữ đa phần bẩm sinh đã biết làm thế."
Cao Hy Ninh lắc đầu, có chút tiếc nuối nói: "Ngươi nói sai rồi, chủ nhân của ta bảo với ta rằng ngươi vẫn còn hữu dụng, có lẽ còn cần ngươi nguyên vẹn đi làm việc."
Từ Kha cười nói: "Vậy thì sao, liên quan gì đến việc ngươi bày ra nhiều người như thế này?"
Cao Hy Ninh nói: "Bày ra nhiều người như vậy không phải để dọa ngươi, mà là để che chắn, đừng để người bên ngoài nhìn thấy."
Cao Hy Ninh bước lùi lại vài bước, ngồi xuống ghế rồi phân phó: "Hai tay của hắn còn hữu dụng, chân cẳng cũng vậy, tìm chỗ nào không cản trở mà ra tay."
"Rõ!"
Ngu Hồng Y, Thiên bản của Đình Úy phủ tiến lên, tỉ mỉ quan sát Từ Kha: "Chỗ khiến người ta cảm thấy rất đau, mà lại không thể làm tổn thương tứ chi, đúng là không còn nhiều chỗ."
Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại trên tai của Từ Kha, rồi giơ tay ra.
"Chờ đã!"
Từ Kha lập tức nói: "Các ngươi bắt ta chắc chắn là có mưu đồ, giờ chưa hỏi han gì đã muốn ra tay, điều này xem ra chẳng có lý lẽ gì cả. Các ngươi muốn làm gì, chi bằng nói thẳng ra, ta xem thử mình có làm được không."
Cao Hy Ninh nói: "Vậy thì như ý ngươi, thẳng thắn một chút... Hoàng tử có phải đang ở trong Vũ Vương phủ không?"
Đôi mắt Từ Kha đột ngột mở to: "Các ngươi là người của ai? Các ngươi là người của Hạ Hầu Trác!"
Cao Hy Ninh bật cười: "Kẻ thông minh."
Từ Kha nhìn biểu cảm của Cao Hy Ninh, lại lắc đầu: "Các ngươi không phải, bên cạnh Hạ Hầu Trác không có phụ nữ, ta đoán ngươi là người của Hạ Hầu Trác, ngươi liền thừa nhận ngay..."
Sắc mặt Cao Hy Ninh biến đổi đôi chút.
Từ Kha cau mày trầm tư một lát, hỏi: "Các ngươi là người của Quan Đình Hầu?"
Cao Hy Ninh nói: "Bất kể chúng ta là người của ai, ngươi chỉ cần trả lời câu hỏi của ta. Nếu ngươi còn nói nhiều như vậy, ta chỉ đành để ngươi nếm chút khổ sở trước."
Từ Kha trong lòng cười lạnh, phụ nữ quả nhiên vô dụng.
Cao Hy Ninh nói: "Ta hỏi lại ngươi một lần nữa, Hoàng tử có phải đang ở trong vương phủ không."
"Phải."
Từ Kha trả lời rất nhanh và dứt khoát, vì hắn biết nói dối chuyện này không có ý nghĩa gì, đối phương đã bắt được hắn thì chắc hẳn đã nắm chắc bảy tám phần.
Hỏi hắn chỉ là để kiểm chứng mà thôi, nếu cứ dây dưa quá nhiều ở vấn đề này, bản thân hắn có thể sẽ chịu thiệt.
Cao Hy Ninh lại hỏi: "Có phải có người bảo ngươi trộm Hoàng tử ra khỏi Vũ Vương phủ không?"
Từ Kha lại gật đầu: "Phải."
Cao Hy Ninh nói: "Nếu ngươi chịu làm việc cho chúng ta, người khác cho ngươi lợi lộc gì, chúng ta có thể tăng gấp đôi, hơn nữa đảm bảo sau này cuộc sống của ngươi sẽ tốt hơn."
Từ Kha cười cười, dùng giọng điệu có chút giễu cợt nói: "Vậy nên các ngươi căn bản sẽ không làm gì ta, vì vốn dĩ là người một nhà."
Cao Hy Ninh nheo mắt lại: "Chưa tính là người một nhà, ngươi ở bên cạnh Vũ Vương phi quá lâu rồi."
Đây là một câu nói nước đôi, nghệ thuật của việc dò hỏi chính là khiến đối phương cảm thấy bạn biết gì đó, nhưng những gì bạn nói thực chất đều là lời vô nghĩa.
Ngay từ đầu, Cao Hy Ninh cố ý bày ra nhiều người ở đây chính là để khiến người này coi thường mình.
Sau đó lại khiến hắn nghi ngờ thân phận của cô, cô tận dụng chính sự tự đại của một người đàn ông.
Khi Từ Kha nói ra câu "ngươi là người của Quan Đình Hầu", sắc mặt Cao Hy Ninh hơi thay đổi cũng là cố ý để Từ Kha nhìn thấy.
Cô cũng đã gọi Trường Mi đạo nhân là sư phụ bao nhiêu năm nay, ai mà chẳng là một con cáo nhỏ chứ.
Từ Kha nói: "Nếu phía tướng quân Quan có điều kiện tốt hơn những gì tiên sinh Thái Lai đưa ra, ta tất nhiên sẵn lòng về phía tướng quân Quan."
Hắn nói với Cao Hy Ninh: "Cởi trói cho ta đi, thực sự không cần thiết đâu."
Cao Hy Ninh như do dự một chút, rồi phất tay ra lệnh: "Cởi trói cho hắn."
Ngu Hồng Y tiến lên cởi dây thừng trên người Từ Kha, Từ Kha vận động vài cái rồi hỏi: "Các ngươi định làm thế nào?"
Cao Hy Ninh nói: "Chúng ta định làm thế nào không liên quan đến ngươi, vẫn câu nói đó, hiện tại không cách nào xác định ngươi có thật lòng hay không."
Từ Kha nói: "Vậy thì nói về điều kiện của các ngươi đi."
Cao Hy Ninh: "Ngươi đưa ra đi."
Từ Kha im lặng một lát rồi nói: "Các điều kiện khác tạm gác lại, sau khi trộm đứa bé ra khỏi vương phủ, nó phải luôn ở bên cạnh ta, ai cũng không được mang đi."
Đây là đang đảm bảo đường lui, vì vị Hoàng tử đó thực sự có tác dụng rất lớn.
Bất kể Hoàng tử rơi vào tay ai, đều có thể trực tiếp uy hiếp Sở hoàng Dương Cạnh đầu hàng.
Hơn nữa chỉ cần đứa bé này ở trong tay, sau này sẽ có vô số đường lui.
Từ Kha không tin tưởng người trước mắt, thực ra cũng không tin tưởng tiên sinh Thái Lai kia, hắn sớm đã nghi ngờ, bản thân mình sau khi lấy được đứa bé, chỉ cần giao ra là chắc chắn sẽ chết.
Tại sao hắn không đi?
Vì hắn hiểu rất rõ nếu mình rời khỏi Đại Hưng thành theo ý muốn của người ta, ra khỏi thành là sẽ chết.
Hắn không đi, chính là muốn tự mình khống chế đứa bé đó, đứa bé chính là lá chắn của hắn, cũng là bậc thang để hắn bước lên trời.
Thực tế, hắn chưa từng nghĩ đến việc trộm đứa bé ra rồi giao cho tiên sinh Thái Lai, nếu không thì trước đó hắn cũng không cần giữ bốn người Cao Tiến Giáp bên cạnh mình để làm tiếp ứng.
"Được."
Cao Hy Ninh nói: "Đứa bé ở trong tay ngươi không vấn đề gì, nhưng ngươi phải ở trong tay chúng ta."
Từ Kha hiện tại thực ra không có lựa chọn nào khác, hy vọng duy nhất chính là đứa bé đó.
"Được."
Từ Kha nói: "Ta đã hẹn với nội ứng trong vương phủ, đêm nay sẽ lẻn vào vương phủ trộm đứa bé ra, trước khi xuất phát, ta sẽ báo cho các ngươi biết địa điểm tiếp ứng ta."
Cao Hy Ninh nói: "Ngươi biết đấy, hạng người như ngươi, một khi bội ước, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp."
Từ Kha gật đầu: "Ta biết."
Hắn nhìn xung quanh: "Cho người rút xuống đi, ta muốn ăn cơm, ta muốn nghỉ ngơi, ta cần khôi phục tinh thần và thể lực."
Phía bên kia, Đại Hưng phủ.
Mạch Kiệt nhìn Quy Nguyên Thuật, lúc này đã qua trưa, trông vẫn bình yên vô sự, không có ai xông vào đây.
"Ta bây giờ muốn đi ngủ."
Mạch Kiệt nói: "Chẳng lẽ ngươi không buồn ngủ sao?"
Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi ngủ phần của ngươi, ta cứ ở đây trông chừng."
Mạch Kiệt: "Ngươi..."
Lời vừa dứt, đã nghe bên ngoài có tiếng bước chân, hắn quay đầu nhìn lại, thấy mấy tên bộ khoái từ bên ngoài đi vào.
Những bộ khoái này đều là người quen của hắn, ngày thường cũng không ít lần nhận lợi lộc do hắn đưa.
"Mạch gia."
Tên bộ khoái cầm đầu tên là Đổng Sư, gọi Mạch Kiệt một tiếng: "Đại nhân mời ngươi qua đó, có lời muốn hỏi ngươi."
Mạch Kiệt đáp một tiếng: "Biết rồi, lát nữa ta qua đó."
Đổng Sư nói: "Mạch gia tốt nhất nên nhanh một chút, đại nhân rất gấp."
Mạch Kiệt bắt đầu mất kiên nhẫn: "Biết rồi."
Hắn nhìn Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi muốn đợi ở đây thì cứ đợi, ta phải ra ngoài làm việc đây."
Quy Nguyên Thuật thở dài, vẻ mặt đầy ẩn ý, dùng giọng điệu chân thành nói: "Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng đi, hoặc là, đừng đi một mình."
Hai khắc trước, tại Đại Hưng phủ, trong thư phòng của Phủ trị đại nhân.
Thái Nam nhìn Phủ trị Vương Chiếm Giang đang bị trói trên ghế, ánh mắt lạnh lẽo, khiến Vương Chiếm Giang sợ đến run rẩy.
"Cô nương, vừa rồi không phải vẫn đang tốt đẹp sao, cô xem cô làm cái gì thế này... dù cô là người của Vương phủ, nhưng lão phu thân là Phủ trị Đại Hưng phủ, là quan chức triều đình..."
Lời còn chưa nói hết, Thái Nam vung tay tát vào mặt ông ta một cái, "bốp"... âm thanh vô cùng vang dội.
"Đừng có giả hồ đồ với ta, ta đã điều tra rõ ràng rồi."
Thái Nam lạnh lùng nói: "Chuyện ở quán trọ đêm qua, là do người của ngươi làm, giết quản sự Vương phủ của ta, ngươi còn đang giả ngu sao?"
"Không thể nào!"
Vương Chiếm Giang lập tức lo lắng: "Cô nương, cô không thể ngậm máu phun người, ta và Vương phủ không hề có hiềm khích, tại sao ta phải giết quản sự Vương phủ, cô không thể oan uổng người tốt như vậy!"
"Mạch Kiệt là người của ngươi, kẻ giết quản sự Vương phủ là Mạch Kiệt, ngươi còn nói mình không biết chuyện?"
"Ta..."
Sắc mặt Vương Chiếm Giang trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, ông ta tuyệt đối không ngờ được, chuyện này lại là do Mạch Kiệt gây ra.
Thái Nam nói: "Ta đã điều tra rất rõ ràng, dù bây giờ có giết ngươi ngay lập tức, ngươi nghĩ thân phận quan chức triều đình này của ngươi có ý nghĩa gì sao? Có bảo vệ được ngươi không?"
Vương Chiếm Giang nói: "Cô nương, ta có thể giúp cô tìm hắn lại để hỏi cho rõ ràng, tuyệt đối không được hành động hấp tấp, chuyện này bản quan thực sự không biết, nếu quả thật là do Mạch Kiệt làm, bản quan sẽ tự tay giết hắn!"
Thái Nam gật đầu: "Đã là Vương đại nhân nói vậy, thì ta tin ngươi, bây giờ ngươi hãy phái người đi tìm hắn lại đây."
"Vâng vâng vâng... ta phái người đi ngay."
Thái Nam ra lệnh một tiếng, người của cô cởi trói cho Vương Chiếm Giang, Vương Chiếm Giang sợ đến mức khi đứng dậy chân cũng không còn chút sức lực.
Người bên ngoài thực ra vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, người của Vũ Vương phủ đi vào, họ cũng không dám ngăn cản, ai ngờ lúc này đại nhân của họ vừa vào cửa đã bị người ta trói lại.
Vương Chiếm Giang đi đến cửa, gọi mấy tên bộ khoái từ xa lại, bảo họ đi gọi Mạch Kiệt, những người đó lập tức lĩnh mệnh rời đi.
Thái Nam nhìn phản ứng của người này, suy đoán Vương Chiếm Giang quả thực không biết gì, nhưng... ông ta vẫn phải chết.
Lý do cô không dẫn người trực tiếp xông vào địa lao là vì quá mạo hiểm.
Dưới trướng Mạch Kiệt có hai ba trăm người, hơn nữa địa hình cô hoàn toàn không quen thuộc, xông vào địa bàn của người ta một cách mù quáng, phần lớn sẽ chịu thiệt lớn.
Vì Vương Chiếm Giang cấu kết với Mạch Kiệt, vậy nên để Vương Chiếm Giang gọi Mạch Kiệt đến đây, dễ dàng hơn nhiều so với việc xông vào.
Nhưng cô đâu biết rằng, Quy Nguyên Thuật đang ở trong địa lao.
Ngay lúc này, Mạch Kiệt nhìn Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi không cho ta đi, ít nhất cũng phải cho ta một lý do."
Quy Nguyên Thuật nói: "Nếu ngươi thực sự ngu ngốc như vậy, làm sao có thể lăn lộn bao nhiêu năm trong những đường ngầm chết người vô số ở Đại Hưng thành này?"
Lời này vừa thốt ra, Mạch Kiệt không nhịn được mà bật cười.
Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi giả vờ rất tức giận, nhưng lại không hề ra tay với ta, là vì ngay từ đêm qua ngươi đã biết rõ mấy cái xác chết là ai rồi, mà ta cũng cố ý gọi ngươi vào xem."
"Ngươi biết kẻ chết là người của Vũ Vương phủ, chuyện này đã bị ta kéo xuống nước, đâu có dễ dàng phủi tay như vậy, nên nếu ta không đến, chẳng phải ngươi đã chạy đến trước cửa Nghi Tân Uyển để ngồi tĩnh tọa rồi sao?"
Mạch Kiệt nhún vai: "Chuyện chưa xảy ra, ta không thừa nhận."
Hắn nhìn Quy Nguyên Thuật: "Vậy Quy đại nhân cảm thấy, bây giờ nên làm thế nào?"