Trong đêm, Lý Tự dựa vào tường thành mà ngủ. Nếu không phải vì cuộc chiến nguy hiểm và tàn khốc đến thế, có lẽ Lý Tự đã chọn thức canh đêm, nhường cơ hội nghỉ ngơi thực sự cho người khác.
Lần này không giống, lần này cần Lý Tự duy trì đủ thể lực khi vào trận chém giết.
Trên chiến trường chính diện, một mình hắn có thể chặn đứng nhiều kẻ địch hơn cả. Nếu chỉ nói riêng về việc giết địch, một mình hắn có thể địch nổi một trăm người.
Nếu nói về vai trò của hắn trong Ninh quân, một mình hắn gánh vác cả đội ngũ, đội ngũ lớn bao nhiêu, vai trò của hắn lớn bấy nhiêu.
Chính vì hiểu rõ điểm này, nên Lý Tự cũng không khiêm nhường điều gì, đến lúc ngủ thì ngủ, đến lúc ăn thì ăn.
Khi kẻ địch rút lui, hắn tận dụng mọi thời gian để nghỉ ngơi.
Bởi vì điều quan trọng nhất là, chỉ cần binh sĩ Ninh quân nhìn thấy Ninh Vương vẫn còn ở hàng ngũ tiền tuyến, trong lòng họ liền có khí phách.
Nếu nói biểu tượng của một đội quân là lá cờ trận kia, thì linh hồn của đội quân ấy chính là Vương của họ.
Lý Tự chỉ cần đứng đó, binh sĩ liền cảm thấy trận đánh này kẻ địch nhất định sẽ thua.
Mà trong đại doanh của Ung Châu quân, Hàn Phi Báo lại không ngủ được.
Hắn đã bỏ qua một chuyện, nhưng bây giờ lại không muốn thừa nhận.
Hắn vẫn luôn cảm thấy đối thủ mình sợ hãi nhất chỉ có một, đó chính là Đại tướng quân Đường Thất Địch của Ninh quân.
Nhưng lại quên mất, trong tình báo đã từng không dưới một lần đề cập, nếu nói về năng lực toàn diện, Ninh Vương còn vượt qua cả Đường Thất Địch.
Chuyện cầm quân, Ninh Vương rất ít khi đích thân làm, không phải vì hắn không làm tốt hay không làm được, mà là không cần hắn phải làm.
Phần lớn thời gian, hắn chỉ là lười, chứ không phải phế.
Bây giờ khi hắn đích thân dẫn quân, kẻ địch của hắn mới hiểu ra rằng, không phải chỉ có một Đường Thất Địch là đáng sợ.
Điều mà Hàn Phi Báo càng không muốn nói đến là cuộc tấn công mãnh liệt suốt mấy ngày liền, dùng mạng người chồng chất thành một con dốc cao bằng tường thành, nhưng vẫn không thể công phá được tòa thành nhỏ kia.
Nếu đó là một tòa thành lớn kiên cố được trọng binh canh giữ thì cũng đành, đằng này chỉ là một tòa thành nhỏ.
Mặc dù con dốc chỉ có một, cho dù Ung Châu quân có phát hỏa, không màng giá đắt, không tiếc mạng người, cũng không thể nào chất cao toàn bộ bên ngoài tường thành như vậy, cho nên con dốc duy nhất này đã hạn chế binh lực tấn công của Ung Châu quân.
Thế nhưng người Ninh quân ít mà, binh lực ở mặt phòng thủ cũng đâu phải tất cả.
Sự bực dọc này khiến Hàn Phi Báo không muốn nhắc đến cục diện chiến tranh, vì càng nhắc đến, càng lộ rõ đội ngũ của hắn vô dụng, hắn sợ người ta cho rằng chính bản thân hắn vô dụng.
"Hàn tướng quân?"
Nguyên Trinh khẽ gọi một tiếng.
Hàn Phi Báo nghiêng đầu nhìn Nguyên Trinh: "Nguyên tiên sinh có lời gì, cứ nói thẳng không sao."
Nguyên Trinh nói: "Ngày mai tướng quân có thể đích thân đến dưới thành đốc chiến, không cần dẫn quân công thành, chỉ cần để binh sĩ nhìn thấy tướng quân là được."
Hàn Phi Báo gật đầu: "Ta biết ý của Nguyên tiên sinh, ngày mai ta sẽ lên đó."
Nguyên Trinh ừ một tiếng, đương nhiên ông ta nhìn ra sự chán nản của Hàn Phi Báo, nên trong lòng không tránh khỏi có vài phần khinh thường đối với hắn.
Trong tình báo của Thanh Nha thuộc Hắc Vũ Đế Quốc, tuy tin tức về Hàn Phi Báo không nhiều lắm, nhưng cũng có thể nhìn ra, Hàn Phi Báo là một kẻ hung hãn độc ác, hơn nữa là kẻ vì chiến thắng mà không từ thủ đoạn.
Một người như vậy, vốn nên có tâm lý vững vàng hơn người thường mới phải.
Nhưng lúc này sự phẫn nộ mà Hàn Phi Báo biểu lộ ra, khiến người ta không khỏi nghi ngờ, hắn không hề mạnh mẽ như tưởng tượng.
Nhưng chỉ một lát sau, Nguyên Trinh bỗng nhiên hiểu ra.
Bởi vì Hàn Phi Báo từng bị Ninh quân đánh bại, vốn dĩ hắn có thể là một kẻ ngạo mạn, ở Ung Châu, hắn là chủ tể, là kẻ độc tài.
Thế nhưng một người như vậy, sau khi bị Ninh quân đánh cho toàn quân bị diệt, hắn buộc phải cải trang, chỉ dẫn theo vài chục hộ vệ mới miễn cưỡng trốn thoát, thì tâm thái có lẽ đã thay đổi.
Mà điều Nguyên Trinh không biết là, khi Đường Thất Địch đánh bại Hàn Phi Báo, việc cải trang của Hàn Phi Báo chính là nam giả nữ, dùng cách nhục nhã như vậy để trốn thoát.
Chuyện này đương nhiên Hàn Phi Báo không thể để người khác biết, những người bảo vệ hắn quay về lúc đó, dù hắn biết họ đều trung thành tận tụy với mình, hắn vẫn giết hết.
Bởi vì hắn tuyệt đối không thể để chuyện mình nam giả nữ, lại còn giả làm bà lão mới có thể trốn thoát truyền ra ngoài.
Hắn có hung danh ở Ung Châu, chuyện này một khi truyền ra, hung danh của hắn cũng trở thành trò cười.
Người đã giết hết, chuyện cũng coi như được giấu kín, nhưng còn vết thương lòng của hắn thì sao?
Sự tự ti đó, sẽ găm sâu vào tận xương tủy.
Nếu Nguyên Trinh biết chuyện này, có lẽ cũng sẽ hiểu hơn một chút tại sao Hàn Phi Báo lại tỏ ra khác thường như vậy.
Nhưng xét ở một góc độ khác, nếu Nguyên Trinh biết, có lẽ Hàn Phi Báo đã sớm tìm cách giết ông ta rồi.
"Đã năm ngày rồi."
Hàn Phi Báo nhìn Nguyên Trinh nói: "Tiên sinh, trước đó ông từng nói, thời gian của chúng ta nhiều nhất chỉ có mười ngày."
Nguyên Trinh gật đầu: "Mười ngày cũng chỉ là dự tính bảo thủ, là hạn mức cao nhất, có lẽ chúng ta còn không có nổi mười ngày."
Hàn Phi Báo hỏi: "Đường Thất Địch thật sự sẽ đến sao? Điều đó không nên, chúng ta đã mở cho Đường Thất Địch một khe hở quá tốt ở Thục Châu, hơn nữa hắn không nhận được tin tức chúng ta vây công Lý Tự ở đây, không nên đến đây trong vòng mười ngày mới đúng."
Có một câu Nguyên Trinh suýt chút nữa thốt ra, nhưng lời đến cửa miệng, ông vẫn nhịn xuống.
Điều Nguyên Trinh muốn nói là, nếu ngươi có thể hiểu được Đường Thất Địch, ngươi cũng đã không thua thảm hại như vậy.
Hàng chục vạn tinh nhuệ Ung Châu quân, bị Đường Thất Địch đánh cho chạy trối chết suốt dọc đường, đó không phải là bị Đường Thất Địch nghiền ép đánh một lần, mà là lần nào cũng vậy.
Còn lần này, ông ta chặn đứng Ninh Vương Lý Tự, hắn tưởng rằng mình chặn được kẻ yếu hơn.
Đúng lúc Hàn Phi Báo định nói thêm gì đó, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.
Ngay sau đó có thân binh vội vàng chạy tới, cúi người nói: "Chủ công, Ninh quân tập kích đêm!"
"Hửm?!"
Hàn Phi Báo đứng phắt dậy.
"Ninh quân ở đâu ra!"
Hắn lập tức truy vấn một câu.
Hắn tưởng rằng viện binh của Ninh quân đột nhiên đến, nhưng không ngờ kẻ tập kích đêm vào đại doanh Ung Châu quân, lại chính là đội ngũ của Lý Tự.
Lý Tự ngủ hơn một canh giờ thì tỉnh dậy, như thể trong cơ thể có một thứ gì đó chính xác tinh vi, có thể giúp hắn kiểm soát thời gian ngủ chuẩn xác như vậy.
Khi Lý Tự tỉnh lại, vừa đúng lúc cuối giờ Tý.
Ba ngàn dũng sĩ tộc Nạp Lan đã xếp hàng trong thành chờ hắn.
Lý Tự đứng dậy vươn vai, uống thêm chút nước, rồi bảo người dắt chiến mã tới.
Ba ngàn kỵ binh, theo con dốc mà kẻ địch đã trải sẵn cho họ mà lao xuống.
Hàn Phi Báo thế nào cũng không muốn tin, trong tình huống này Ninh quân lại dám phản công.
Không tin thì không tin, với tư cách là một thống soái đầy kinh nghiệm cầm quân, hắn vẫn bố trí người phòng bị.
Điều hắn càng không ngờ tới là, người hắn để lại không chịu nổi một đòn, bởi vì đám binh sĩ Ung Châu quân đó, đều không tin Ninh quân dám xông ra.
Hàn Phi Báo phái đội ngũ của tướng quân Lưu Đa Sinh thủ hạ đi canh đêm, đại khái có một vạn năm ngàn người.
Đội Ung Châu quân này đóng quân không xa dưới chân thành, nhưng Lưu Đa Sinh cảm thấy Hàn Phi Báo đang làm việc thừa thãi.
Ninh quân tuy thủ thành thành công, nhưng cũng bị ép đến mức không thở nổi, không tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, còn có gan giết ra ngoài?
Đúng vậy, gan của Ninh quân lớn đến mức nào, kẻ địch vĩnh viễn không bao giờ tưởng tượng nổi.
Ba ngàn tinh kỵ thảo nguyên, theo con dốc tăng tốc lao đi, như thể Ung Châu quân sau khi trả giá bằng vô số mạng người, đã cố tình tạo ra một đường chạy tăng tốc cho kỵ binh Ninh quân vậy.
Trên chiến trường chính là như vậy, ai sơ ý người đó chịu thiệt.
Trên dưới bắt chước nhau, Lưu Đa Sinh cảm thấy sự sắp xếp này là thừa thãi, sau khi phân công đội ngũ xong, tự mình tìm chỗ đi ngủ.
Kẻ cầm đầu đi tìm chỗ ngủ rồi, những kẻ trực ca không có người giám sát, cũng trở nên lơi lỏng.
Nhưng mạng sống của họ, đã kết thúc ngay lúc lơi lỏng đó.
Lý Tự dẫn đầu, mang theo ba ngàn tinh kỵ giết xuyên qua đội ngũ này của Lưu Đa Sinh, rồi thẳng tiến vào đại doanh Ung Châu quân.
Đến khi Ung Châu quân bắt đầu tập hợp, Lý Tự đã dẫn ba ngàn kỵ binh đó giết ngược trở về rồi.
Một vạn năm ngàn người của Lưu Đa Sinh bị kỵ binh giết mất một nửa, đại doanh cũng bị đốt cháy một mảng.
Tuy nói tổn thất không phải là không thể chấp nhận được, nhưng cái cảm giác bị người ta sỉ nhục đó, lại lớn đến mức không thể chấp nhận được.
Sau khi bị vây công năm ngày, Ninh quân lại dám tập kích đêm!
Mà trận tập kích đêm này, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, cũng chưa đầy một canh giờ.
Kỵ binh Ninh quân theo con dốc lại lao ngược lên tường thành, như thể xuống dưới tản bộ một chuyến vậy.
Lý Tự nhảy xuống khỏi chiến mã, khóe miệng mang theo một nét cười.
Hắn biết cách khích lệ sĩ khí đội ngũ của mình, hơn nữa phải làm vào thời điểm mấu chốt.
Sau trận đột kích này, sự phấn khích của binh sĩ Ninh quân là điều có thể tưởng tượng được.
"Ta thấy chúng ta có lẽ không cần đợi đến khi viện binh của Đại tướng quân tới, là đã có thể đánh bại kẻ địch rồi."
Lý Tự cười nói: "Đại doanh hàng chục vạn người, chúng ta chẳng phải vẫn ra vào tự do đó sao."
Binh sĩ vì hai câu nói này mà hoan hô lên, đây chính là ảnh hưởng của một người đối với sĩ khí.
Lý Tự quay lại nhìn Trang Vô Địch nói: "Để huynh đệ nghỉ một lát, ăn cơm, đừng vội đi ngủ."
Trang Vô Địch đáp một tiếng, bảo người mang bánh bao nóng hổi lên tường thành.
Lý Tự và mọi người ăn no, uống đủ, liền ngồi trên tường thành trò chuyện nghỉ ngơi, Lý Tự còn lần đầu tiên chủ động hát một khúc tiểu khúc trước mặt tướng sĩ.
Sau đó hắn mời những hán tử trên thảo nguyên cũng hát bài hát của họ, còn cùng những hán tử này nhảy điệu nhảy thô khoáng nhưng rất có mỹ cảm của thảo nguyên.
Cứ như vậy, mọi người vui vẻ chơi đùa một canh giờ, Lý Tự tính toán thời gian, khoảng cách đến hừng đông đại khái cũng chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa.
"Đi!"
Lý Tự đứng dậy lên ngựa: "Lại đi dạo một vòng nữa, giờ này họ cũng vừa mới nằm xuống ngủ thôi."
Không ai có thể ngờ tới, Lý Tự lại dám tập kích đêm hai lần.
Một canh giờ sau lần tập kích đêm đầu tiên, Lý Tự dẫn ba ngàn kỵ binh lại giết ra ngoài vào lúc trời tối tăm nhất trước khi hừng đông.
Lần này, càng nằm ngoài dự liệu của Hàn Phi Báo, ngay cả Nguyên Trinh cũng bị giật mình.
Cách đánh khó tin như vậy, ông ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Hơn nữa lần này, những kỵ binh Ninh quân kia càng tàn nhẫn hơn, dường như muốn tấn công thẳng vào trung quân đại doanh.
Tiếng tù và của Ung Châu quân vang lên không dứt, những binh sĩ vừa mới quay về doanh trại của mình, lại phải khẩn cấp tập hợp lần nữa.
Họ nhanh chóng chi viện tới, mà phía trung quân, để đối phó với sự xung phong của kỵ binh Ninh quân, cũng đã nghiêm chỉnh đợi sẵn.
Thế nhưng Lý Tự không hề thực sự tấn công, mà dẫn đội ngũ, ở ngay phía trước hàng ngũ của Ung Châu quân đã dàn trận, dùng một cú quay đầu hình trăng khuyết tuyệt đẹp rồi rời đi.
Đội kỵ binh trước hàng ngũ Ung Châu quân, vẽ ra một hình bán nguyệt khổng lồ, rồi thúc ngựa lao trở về.
Chúng ta đến rồi, chúng ta lại đi rồi.
Hai lần.