Cao Chân làm việc rất nhanh chóng, vừa tháo vát lại chu toàn. Hắn tìm mua một tiểu viện trong thành Đại Hưng, còn sai người dọn dẹp sạch sẽ từ trước.
Phương Biệt Hận không hề đến gần Đinh Vị Lộ thêm lần nào nữa, dù cho trong lòng hắn, khao khát muốn được nhìn thêm một cái cứ mỗi lúc một mãnh liệt hơn.
Lang trung của Thẩm Y Đường cũng đã chẩn trị cho chồng của Đinh Vị Lộ, những di chứng do vết thương nặng như thế này không phải ngày một ngày hai là có thể chữa khỏi hẳn.
Hai ngày tiếp theo, sau khi mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, Cao Chân luôn kể lại những việc trong ngày cho Phương Biệt Hận nghe, khiến trong lòng Phương Biệt Hận vô cùng cảm kích.
Trong khách điếm.
Tiết Lệnh Thành nghe thủ hạ báo cáo xong, lông mày không kìm được mà nhíu lại.
"Tên Phương Biệt Hận này có bệnh à?"
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, như đang tự nói với chính mình: "Đã tình sâu nghĩa nặng như vậy, tại sao lại không gặp?"
Thương Cửu Ảnh ngồi đối diện hắn cũng lẩm bẩm một câu: "Nếu không phải tình sâu, thì đã gặp nhau từ lâu rồi."
Tiết Lệnh Thành không hiểu, mà Thương Cửu Ảnh thì coi thường sự không hiểu đó của hắn.
Bởi vì những người đàn ông không hiểu được điều này, có lẽ chưa từng thực lòng trao đi chân tình. Mà dù có trao đi chân tình hay chưa, phụ nữ thường sẽ hiểu rõ những lựa chọn kiểu này hơn.
"Tiếp theo ngươi định làm thế nào?"
Thương Cửu Ảnh nhìn về phía Tiết Lệnh Thành: "Người lừa Đinh Vị Lộ từ Thục Châu tới đây là ngươi, bây giờ người không có cách nào giải quyết cũng là ngươi. Đây không phải lần đầu tiên ngươi làm ta thất vọng."
Câu nói này có lẽ đã đâm trúng lòng tự trọng của Tiết Lệnh Thành, sắc mặt hắn trở nên khó coi.
"Thương cô nương, nếu ta nhớ không lầm, mệnh lệnh của Tiết Độ Sứ đại nhân dành cho cô là đến để phối hợp với ta làm việc, chứ không phải đến để dạy ta cách làm việc."
Thương Cửu Ảnh nghe xong câu này lại cười, vẫn là nụ cười lạnh đầy mỉa mai như thế.
"Quả nhiên, đàn ông vô dụng đến một câu nói không lọt tai cũng không chấp nhận nổi."
Nàng đứng dậy nói: "Nếu ngươi thực sự không còn cách nào, vậy chi bằng giao quyền chỉ huy chuyện này cho ta, ngươi có thể phối hợp với ta."
Tiết Lệnh Thành đáp: "Nếu ta làm không xong, cô có thể tiếp quản, nhưng không phải lúc này."
Thương Cửu Ảnh bước ra ngoài: "Vậy ta sẽ đợi đến ngày ngươi phải cầu xin ta."
Tiết Lệnh Thành không thích kiểu phụ nữ như vậy. Theo hắn, phụ nữ nên ôn thuận, chỉ cần ôn thuận là đủ rồi.
Khi một người phụ nữ trở nên mạnh mẽ, luôn luôn sẽ khiến đàn ông cảm thấy khó chịu.
Mà trong mắt Tiết Lệnh Thành, sự mạnh mẽ này của Thương Cửu Ảnh chẳng phải là đang dựa hơi Tiết Độ Sứ đại nhân hay sao.
"Lưu Thành, Tề Vân Mậu."
Tiết Lệnh Thành phân phó: "Ngày mai hai ngươi dẫn người theo dõi nơi ở của Đinh Vị Lộ, khi nào không có người của Đình Úy Phủ và Ninh quân ở đó thì lập tức báo cho ta."
Hai thủ hạ vội vàng đáp một tiếng, xoay người đi ra ngoài.
Tiết Lệnh Thành nhắm mắt lại, sắp xếp lại kế hoạch của mình một lần nữa, bởi vì sự vượt ngoài dự tính của Phương Biệt Hận mà kế hoạch của hắn buộc phải thay đổi.
Cùng lúc đó, tại Tân Viên.
Lý Tật đang ở trong thư phòng của Cao Hy Ninh, tưới nước cho mấy chậu hoa trong phòng, thỉnh thoảng lại nhìn người đàn bà đang phê duyệt công văn kia, càng nhìn càng thấy thích, càng nhìn càng thấy đẹp.
"Đó là ống cắm bút."
Cao Hy Ninh bỗng nhiên nói một câu.
Lý Tật sững sờ, lúc này mới chú ý tới việc mình đã đổ đầy nước vào một cái ống cắm bút rồi.
"Lát nữa ta phải đi gặp Diệp tiên sinh, nàng có đi không?"
Cao Hy Ninh hỏi.
Lý Tật đáp: "Vì chuyện của Mạc Doanh sao?"
Cao Hy Ninh ừ một tiếng: "Đã hơn ba tháng rồi. Những kẻ đó không có bất kỳ động tĩnh gì, điều này không bình thường."
Lý Tật nói: "Tất cả hành động của bọn chúng đều lấy Phương Biệt Hận làm mục tiêu, vì chúng biết rất rõ, nếu chúng ta mất đi Phương Biệt Hận, đánh Thục Châu sẽ mất đi ít nhất sáu phần nắm chắc."
Đây là lần đầu tiên Ninh quân gặp phải tình huống này kể từ khi xuất chinh nhiều năm qua.
Bởi vì Thục Châu quá mức biệt lập, nếu không có người dẫn đường như Phương Biệt Hận, trong môi trường phức tạp của Thục Châu, Ninh quân dù thiện chiến đến đâu cũng sẽ bị kẻ địch kiềm chế, như rơi vào vũng bùn vậy.
Hãy tưởng tượng xem, trong môi trường đó, đâu đâu cũng là núi, đâu đâu cũng là rừng, đâu đâu cũng là nguy hiểm.
Một người, có thể giúp hàng chục vạn đại quân Ninh quân chinh phạt Thục Châu giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất.
Ví dụ như, lần này Ninh quân muốn tấn công một khu vực tối đen hoàn toàn, còn Phương Biệt Hận chính là ngọn đuốc duy nhất.
Cho nên sự quan tâm của Cao Hy Ninh dành cho Phương Biệt Hận cũng đại diện cho sự bảo vệ cấp cao nhất của Đình Úy Phủ.
"Không biết cô nương kia thế nào."
Cao Hy Ninh vừa đi ra ngoài vừa nói: "Nhưng đột nhiên xuất hiện ở thành Đại Hưng, ta không cho rằng đó là ngẫu nhiên."
Lý Tật ừ một tiếng: "Phong cách làm việc của Mạc Doanh chính là không có ràng buộc, có lẽ có liên quan đến Khương Vị và những kẻ đã biến mất vài tháng nay."
Cao Hy Ninh nói: "Cho nên ta vẫn luôn không bố trí quá nhiều người bên ngoài nơi ở của cô nương đó. Nếu là do Mạc Doanh sắp đặt, sớm muộn gì chúng cũng sẽ lộ diện, nếu sắp đặt quá nhiều người thì ngược lại không thể dẫn dụ chúng ra ngoài được."
Lý Tật giơ ngón cái lên.
Cao Hy Ninh cười hỏi: "Muốn khen ta thế nào? Sao lời đến bên miệng rồi lại nuốt vào?"
Lý Tật nói: "Người đàn bà này có chút lợi hại nha."
Cao Hy Ninh đưa tay vào túi, Lý Tật biết trong túi nàng không có đất cát.
Đúng vậy, không có, mà là đá cuội.
Từ khi thuật ném của Cao Hy Ninh đã luyện đến mức gần như đạt đỉnh cao, thứ nàng mang theo không còn là đồ chơi nữa, mà là sát khí.
Tài năng võ học của nàng không thể nói là tầm thường, chỉ có thể nói là... chẳng ra làm sao cả.
Nhưng thành tựu về ám khí của nàng đã vượt qua tất cả những người mà Lý Tật từng quen biết.
Cho nên khi Cao Hy Ninh tùy tiện ném ra một viên đá cuội, tùy tiện trúng đích huyệt tê ở khuỷu tay Lý Tật, Lý Tật cũng không thể tránh được.
Xoa xoa cánh tay, Lý Tật vừa đi vừa nói: "Ta không tin đến đêm động phòng hoa chúc, trên người nàng không còn gì nữa, vẫn có thể giấu thứ này."
Cao Hy Ninh hỏi: "Trên người ta không còn gì nữa, chàng có thể giải thích chi tiết một chút không?"
Lý Tật chắp tay sau lưng bước đi.
"Người đàn bà này càng ngày càng không giống người tốt."
Cao Hy Ninh hừ một tiếng: "Chàng bây giờ đã hèn nhát đến mức ngay cả can đảm để buông lời trêu chọc cũng không còn sao?"
Lý Tật đáp: "Lời trêu chọc cũng để dành đến sau này!"
Cao Hy Ninh đi được vài bước, bỗng nhiên cảm thấy câu nói này của Lý Tật có gì đó không đúng, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Nàng vội vàng đuổi theo, Lý Tật đã bắt đầu tăng tốc.
Cách tiểu viện nơi Đinh Vị Lộ ở khoảng hơn một dặm là một khu vườn, cảnh sắc rất đẹp. Trong vườn có vài ngôi tháp đá, ngôi tháp cao nhất, đứng trên tầng cao nhất có thể nhìn thấy sân của tiểu viện đó.
Khi Lý Tật và Cao Hy Ninh lên đến tháp đá, Diệp tiên sinh đã ở đây được nửa ngày rồi.
"Có vài kẻ khả nghi đến gần, nhưng chưa đến bên ngoài tiểu viện."
Diệp tiên sinh đưa Thiên Lý Nhãn cho Cao Hy Ninh, chỉ về một hướng: "Bây giờ người vẫn chưa đi, đang ngồi ở quán trà bên vệ đường đó."
"Đã theo dõi chưa?"
Cao Hy Ninh vừa nhìn vừa hỏi.
Diệp tiên sinh gật đầu: "Ngu Hồng Y đích thân đi theo rồi, chắc là không thoát được."
Lý Tật hỏi: "Bệnh tình của chồng Đinh cô nương thế nào?"
Diệp tiên sinh nói: "Hôm qua hỏi người của Thẩm Y Đường, nói là bệnh nan y, muốn chữa khỏi rất khó, nhưng nếu điều trị lâu dài, chắc có thể hồi phục đến mức tự chăm sóc được bản thân."
Cao Hy Ninh bỗng nhiên nói một câu: "Ta thích cô nương này."
Tay nàng cầm Thiên Lý Nhãn trông có vẻ hơi dùng sức.
"Người phụ nữ như nàng, nếu còn bị người ta uy hiếp, bị người ta lợi dụng, thì đúng là thiên lý bất dung."
Diệp tiên sinh nói: "Trời vốn dĩ đã không công bằng, mà chúng ta chính là những người đi đấu lại sự bất công của thiên đạo, cho nên nàng ấy đã ở bên cạnh chúng ta rồi, thì sẽ không để ai làm hại nữa."
"Có cần gọi Phương Biệt Hận tới không?"
Diệp tiên sinh hỏi.
Lý Tật nhìn về phía Cao Hy Ninh, Cao Hy Ninh lắc đầu nói: "Bọn họ đều đã chọn lựa con đường của riêng mình, chúng ta không nên quấy rầy."
Cao Hy Ninh quan sát một hồi, thấy mấy kẻ đó vẫn ở quán trà không đi, bèn phân phó: "Rút một nửa người của chúng ta về."
Diệp tiên sinh nói: "Bọn chúng quá cẩn thận, rút về một nửa, chưa chắc chúng đã dám tới cửa."
Lý Tật suy nghĩ một chút, đại khái đoán ra được vài điều.
"Người của Mạc Doanh không dám dễ dàng đến gần, nghĩa là trước đó chúng không khống chế được Đinh cô nương, cũng không ép buộc nàng đồng ý điều gì."
Cao Hy Ninh gật đầu: "Người của Mạc Doanh chắc cũng biết, người như Đinh cô nương thực ra không có điểm yếu."
Nếu người của Mạc Doanh dùng chồng của Đinh cô nương để uy hiếp nàng, bắt nàng đi hại Phương Biệt Hận, nàng có thể nhìn chồng mình chết, rồi chính nàng cũng chết, chứ nàng sẽ không đồng ý với người của Mạc Doanh.
Tương tự như vậy, nếu người của Mạc Doanh dùng Phương Biệt Hận để uy hiếp nàng, nàng cũng sẽ nhìn Phương Biệt Hận chết chứ không đi hại chồng mình.
Nàng chịu nhiều đau khổ, cuộc đời đối xử bất công với nàng, nhưng nàng chưa bao giờ thỏa hiệp.
Cao Hy Ninh nói: "Nếu chúng ta rút về một nửa người mà chúng vẫn không có ý định đến gần, vậy thì chỉ có thể tìm việc gì đó để làm thôi."
Kết quả là đêm hôm đó, quả nhiên đã xảy ra chuyện.
Khách điếm.
Khương Vị đang suy nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào thì thủ hạ vội vã chạy từ bên ngoài về.
"Đại nhân, trong thành xảy ra chuyện rồi."
"Sao vậy?"
"Chưa biết rõ, nhưng Ninh quân trong thành đều đã điều động, đang lục soát toàn thành."
"Lục soát toàn thành?"
Sắc mặt Khương Vị lập tức thay đổi, giấy tờ chứng minh thân phận của bọn họ đều là giả, dù có thể đánh tráo thật giả, nhưng nếu quân đội kiểm tra người từ nơi khác đến thành Đại Hưng, bọn họ đều sẽ bị đưa đi thẩm tra từng người một.
"Bất kể xảy ra chuyện gì, khách điếm không thể ở được nữa."
Khương Vị phân phó: "Tất cả mọi người đều đến nơi ta đã thăm dò đường trước, phải thật nhanh, mỗi năm người đi tách ra, đến nơi rồi mới tập hợp."
Nói xong, Khương Vị nhanh chóng thu dọn đồ đạc, rồi nhảy ra từ cửa sổ phía sau khách điếm.
Hắn không vội đến nơi ẩn náu đã chọn trước đó, mà nấp trong bóng tối quan sát một hồi.
Từ lúc Ninh quân bắt đầu lục soát khách điếm này, hắn vẫn luôn âm thầm theo dõi.
Tiểu úy Ninh quân cầm đầu nói với chưởng quầy khách điếm rằng, nghĩa mẫu của Ninh Vương bị người ta bắt cóc, cho nên thành Đại Hưng bị phong tỏa toàn thành.
Tin tức này khiến Khương Vị cũng giật mình, hắn không thể nghĩ ra kẻ nào lại gan to đến mức dám đụng vào nghĩa mẫu của Ninh Vương.
Người của Mạc Doanh đều biết, nghĩa mẫu của Ninh Vương chính là mẹ của Đại tướng quân Hạ Hầu Trác.
Đụng vào lão phu nhân này, chẳng khác nào thực sự chạm vào vảy ngược của Ninh Vương.
Khương Vị không dám nán lại thêm nữa, lập tức bỏ trốn.
Lúc đang chạy trốn, trong lòng hắn vẫn không kìm được suy nghĩ, kẻ gan to bằng trời này rốt cuộc là ai.