Trong số các tướng lĩnh mà Đạm Đài Áp Cảnh đưa từ đại doanh Ninh quân tới, có một người khá đặc biệt, đó chính là Cao Chân, vị tướng quân trẻ tuổi nhất trong Ninh quân.
Nói hắn là vị tướng quân trẻ tuổi nhất, không phải chỉ hiện tại, mà là từ năm mười lăm tuổi, hắn đã được La Kính đề bạt làm tướng quân rồi.
Trong trận chiến ở Mang Đãng Sơn, vì Cao Chân không thể thực hiện hoàn toàn theo bố trí tác chiến của Đường Thất Địch, dẫn đến việc đội ngũ của Vũ Thân Vương không bị bao vây toàn bộ. Kết quả này khiến Vũ Thân Vương rút lui được về Mộc Thành ở Mang Đãng Sơn, thậm chí dẫn đến việc La Kính và Vũ Thân Vương đồng quy vu tận trong Mộc Thành.
La Kính là quý nhân của Cao Chân. Khi còn ở An Dương Thành, nếu không có sự phát hiện của La Kính, Cao Chân có lẽ vẫn chỉ là một thiếu niên sơn dã bình thường mà thôi.
Cho nên sau khi La Kính chết, Cao Chân vẫn luôn không thể nguôi ngoai, hắn không thể tha thứ cho chính mình.
La Kính từng nói với hắn rằng, tuổi trẻ khí thịnh là chuyện tốt, người trẻ tuổi làm việc sao có thể sợ trước sợ sau, như vậy không thỏa đáng, sẽ làm hỏng mất chí khí xông pha của hắn.
Vì vậy, hắn vẫn luôn cảm thấy chí khí xông pha như vậy là chuyện tốt, cũng chính vì chí khí ấy mà trong nhiều trận đại chiến, hắn đã lập được kỳ công.
Cũng chính vì chí khí ấy, đội ngũ của hắn tiến quân quá nhanh, khiến hậu đội của Vũ Thân Vương bị cắt đứt không thể đột phá vòng vây. Nếu hắn thực hiện hoàn toàn theo yêu cầu của Đường Thất Địch, hậu đội của Tả Vũ Vệ căn bản không thể rút lui về Mang Đãng Sơn.
Sau trận chiến đó, Cao Chân luôn chìm trong sự suy sụp. Nếu nói La Kính là thầy, là người dẫn đường của hắn, thì chi bằng nói La Kính chính là tín ngưỡng của hắn. Thương pháp của hắn, cách dẫn binh của hắn, cách vận dụng kỵ binh của hắn, tất cả đều học từ La Kính.
Trước khi xuất phát, Đạm Đài Áp Cảnh đã đặc biệt tìm Đường Thất Địch để xin Cao Chân về. Hắn biết một thiếu niên tài hoa xuất chúng như vậy, nếu không kéo hắn lại, có lẽ hắn sẽ sớm bị hủy hoại.
Trên tường thành Đại Hưng Thành, những lời Đạm Đài Áp Cảnh nói là dành cho tất cả mọi người, cũng là dành cho Cao Chân.
"Tương lai ngươi có thể nhìn thấy nhiều thứ hơn chúng ta." Đạm Đài Áp Cảnh nhìn ra ngoài thành, giọng điệu đầy sự hướng vọng về tương lai.
"Tướng quân La Kính đã cho ngươi thấy tương lai của chính mình, ông ấy đã khiến ngươi từ một người bình thường trở thành một vị tướng quân khiến kẻ địch nghe tên đã sợ mất mật trên chiến trường."
"Nơi xa xôi mà ngươi không nhìn thấy được, chính là La Kính đã đưa ngươi lên chỗ cao để trông xa, ngươi mới có thể nhìn thấy."
Nghe thấy những lời này, Cao Chân cúi đầu, nỗi đau trong lòng càng thêm mãnh liệt.
"Rất nhiều người trong chúng ta không nhìn thấy được quá xa, là Ninh Vương đã đưa chúng ta lên chỗ cao, cho nên chúng ta mới nhìn thấy dáng vẻ của tương lai."
Đạm Đài Áp Cảnh kéo Cao Chân một cái, để hắn đứng bên cạnh mình.
"Ngươi bây giờ giống như một người đã đi đến lưng chừng núi, vì người đưa ngươi đến đây đã rời đi, ngươi liền không chịu ngẩng đầu nhìn nữa, mà cứ mãi ngoái nhìn nơi mình đã đi qua, muốn quay trở lại."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Vậy ngươi đã nghĩ tới chưa, nếu tướng quân La Kính biết chuyện này, ông ấy sẽ mắng ngươi thế nào?"
Cao Chân vô thức đáp lại: "Đồ ngốc."
Đây là câu La Kính thường mắng hắn.
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Nếu tướng quân La Kính còn một đôi mắt trên thế gian này, đang mong chờ nhìn thấy tương lai, thì ngươi chính là đôi mắt đó."
Đạm Đài Áp Cảnh vỗ vỗ vai Cao Chân: "Trước khi chiến tranh kết thúc, ai cũng có thể chết, ta cũng có thể chết. Trận chiến đó tướng quân La Kính đã hy sinh, người còn sống phải thay ông ấy tiếp tục đi tiếp, thay ông ấy tiếp tục nhìn về phía trước. Nếu ta tử trận, người còn sống cũng phải thay ta tiếp tục đi tiếp, tiếp tục nhìn."
Cao Chân cúi đầu: "Thế nhưng tướng quân La vốn có thể tự mình đi tiếp."
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Đúng vậy, ông ấy vốn có thể tự mình đi tiếp, nhưng ngươi lại cảm thấy là chính ngươi đã kéo ông ấy lại, rồi sau đó ngươi lại kéo chính mình lại. Tương lai nếu có một ngày ngươi xuống dưới đó gặp được tướng quân La Kính, ông ấy hỏi ngươi: Cao Chân, ngươi làm thế nào?"
Đạm Đài Áp Cảnh nhìn Cao Chân: "Ngươi trả lời ra sao?"
Cao Chân há miệng, lại cúi đầu xuống.
Đạm Đài Áp Cảnh nói: "Ngươi nói với ông ấy rằng: Tướng quân ơi, con trước là làm liên lụy đến người, sau lại làm liên lụy đến chính mình, rồi con còn làm liên lụy đến đại quân của Ninh Vương, không thể đại thắng, chúng ta mất đi mạng sống của mấy chục vạn huynh đệ, cũng mất đi giang sơn vốn nên được chúng ta giải cứu."
Bờ vai Cao Chân rung lên dữ dội.
Đạm Đài Áp Cảnh chỉ ra ngoài thành: "Hãy đi làm những việc lớn hơn, giải cứu nhiều người hơn. Tương lai có một ngày, người đời ca tụng công trạng của ngươi, ngươi hãy đứng ở chỗ cao mà nói lớn rằng, những thứ này đều là tướng quân La Kính dạy ta. Khiến người đời ghi nhớ tên của tướng quân La Kính, ghi nhớ tên của ngươi, chẳng phải tốt hơn là ngươi chết trong sự suy sụp sao?"
Nói đến đây, Đạm Đài Áp Cảnh quay người phân phó: "Đưa đồ cho ta."
Một thân binh tiến lên, hai tay bưng một lá cờ được gấp gọn gàng.
Đạm Đài Áp Cảnh dùng hai tay đón lấy, đối mặt với Cao Chân nói: "Đây là chiến kỳ của tướng quân La Kính. Nếu ngươi còn nguyện ý làm điều gì đó cho tướng quân La Kính, vậy thì trong mỗi trận chiến sắp tới, ta hy vọng nhìn thấy lá cờ này tung bay bên cạnh ngươi."
"Những gì ông ấy chưa nhìn thấy, ngươi thay ông ấy nhìn. Những gì ông ấy chưa đánh hạ được, ngươi thay ông ấy đánh. Những gì ông ấy chưa được vạn dân ghi nhớ, ngươi phải khiến vạn dân ghi nhớ ông ấy."
"Rõ!" Cao Chân đột ngột ngẩng đầu, hai tay đón lấy chiến kỳ của La Kính, sau đó ôm chặt vào lòng.
Đạm Đài Áp Cảnh chậm rãi thở ra một hơi: "Điều ngươi có thể làm là, tương lai ông ấy có thể vỗ vai ngươi mà nói đầy mãn nguyện rằng: Chàng trai trẻ, ta không nhìn lầm ngươi. Chứ không phải ông ấy nhìn ngươi mà hỏi: Tại sao ngươi làm ta thất vọng?"
Cao Chân gật đầu thật mạnh: "Tôi hiểu rồi."
Vài ngày sau, Thế Nguyên Cung.
Hoàng đế nhìn đứa con của mình lững thững chạy qua chạy lại, ánh mắt tràn đầy từ ái. Cuối cùng đứa bé vẫn trở về bên cạnh ngài, không đi cùng Vũ Vương phi rời khỏi Đại Hưng Thành.
Trước khi Vũ Vương phi đi, đã đặc biệt vào cung hỏi Hoàng đế có muốn nàng mang hoàng tử đi hay không. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Hoàng đế đã từ chối ý tốt của Vũ Vương phi.
Trước đó, ngài đã hai lần đến tận nơi cầu xin Vũ Vương phi mang đứa bé đi, nhưng bây giờ đã khác, ngài biết đứa bé ở lại Đại Hưng Thành ngược lại sẽ an toàn hơn.
Những kẻ đó đã bại trên chiến trường, nhưng trong bóng tối chúng vẫn còn thực lực rất lớn. Chúng sẽ không tha cho Sở hoàng - kẻ đã hủy hoại tất cả của chúng, cũng sẽ không tha cho đứa con duy nhất của Sở hoàng.
Thử nghĩ xem, nếu không phải Dương Cạnh đại khai sát giới ở Đại Hưng Thành, thì sau khi Dương Huyền Cơ xưng đế tại Đại Hưng Thành, đại cục sớm đã thay đổi rồi.
"Mục Ngư." Hoàng đế khẽ gọi một tiếng.
Đại nội thị vệ thống lĩnh Thịnh Mục Ngư cúi người nói: "Thần có mặt."
Hắn là biểu huynh của Vu Hoàng hậu, vốn là một người không ham muốn gì, có tài học, võ nghệ cũng rất cao, nhưng hắn không muốn làm việc cho Đại Sở mục nát này. Cho nên dù khi Hoàng hậu còn sống đã nhiều lần mời gọi, hắn đều từ chối, hắn không muốn làm gì cho Hoàng đế.
Thế nhưng Hoàng hậu đã chết, cha của Hoàng hậu là Vu Văn Lễ đích thân tìm đến hắn, cầu xin hắn nhập cung, hy vọng duy nhất là hắn có thể bảo vệ tốt đứa con của Hoàng hậu. Vì vậy hắn đã đến, hắn không muốn trung thành với ai, hắn chỉ muốn giữ lại giọt máu duy nhất, dấu vết duy nhất của biểu muội trên đời này.
Hoàng đế đột nhiên đứng dậy, hướng về phía Thịnh Mục Ngư cúi đầu bái lạy.
Thịnh Mục Ngư vội vàng đỡ lấy Hoàng đế: "Bệ hạ đây là ý gì?"
Hoàng đế nói: "Viên Anh, lấy đồ tới đây."
Tiểu thái giám Viên Anh vội vàng bước tới, đặt chiếc hộp gỗ đang bưng trên tay lên chiếc bàn bên cạnh.
Hoàng đế nói: "Trong hộp này có tàng bảo đồ của họ Dương, trẫm cũng không biết những thứ đó còn hay không, dù sao đã truyền mấy trăm năm, có lẽ sớm đã thất lạc."
"Ngoài ra còn có Sở hoàng kiếm phổ... Trẫm đã không dám xa cầu An nhi tương lai khôi phục giang sơn Đại Sở, nhưng trẫm hy vọng nó có thể tự bảo vệ mình, cho nên trẫm cầu xin ngươi, tương lai nhất định phải dạy nó Sở hoàng kiếm."
Thịnh Mục Ngư định nói gì đó, Hoàng đế lắc đầu: "Nghe trẫm nói hết đã."
Thịnh Mục Ngư gật đầu: "Vâng."
Hoàng đế tiếp tục nói: "Nếu không có gì bất ngờ, hai ngày nữa Đạm Đài Áp Cảnh sẽ đại khai sát giới ngay trong Thế Nguyên Cung này, ngươi chắc cũng biết chứ."
Thịnh Mục Ngư trả lời: "Thần biết, hắn cầu xin bệ hạ giúp đỡ, triệu tập tất cả các tướng quân từ tứ phẩm trở lên vào Thế Nguyên Cung, thần cũng đã nghĩ, có lẽ hắn muốn ra tay ở đây."
Hoàng đế hỏi: "Vậy ngươi đã nghĩ tới chưa, Đại Hưng Thành rộng lớn như vậy, có khối nơi thích hợp hơn, tại sao lại là Thế Nguyên Cung?"
Thịnh Mục Ngư gật đầu: "Đã nghĩ tới."
Hoàng đế nói: "Vậy ngươi nói xem, tại sao Đạm Đài Áp Cảnh lại làm như vậy?"
Thịnh Mục Ngư nói: "Ninh Vương có thể tha cho bệ hạ, có thể tha cho con của bệ hạ, nhưng thuộc hạ của Ninh Vương sẽ không cam lòng tha cho bệ hạ và hoàng tử."
Hoàng đế thở dài một hơi thật mạnh: "Phải rồi... Đạm Đài Áp Cảnh dù sao cũng là bề tôi, việc chủ tử của hắn không tiện làm, hắn có thể làm."
Ngài nhìn về phía hoàng tử đang chơi đùa vui vẻ không xa, lại thở dài một hơi thật mạnh. Những tâm sự nặng nề này, làm sao có thể trút bỏ ra được.
Hoàng đế nói: "Trẫm tin Ninh Vương Lý Sất sẽ giữ lời hứa, hắn sẽ thực sự phong cho trẫm một tước vị Quốc công, tìm cho trẫm một nơi an thân tốt, làm một phú gia ông... Nhưng trẫm không tin thuộc hạ của hắn, những vị đại tướng quân trong Ninh quân đó, họ chém giết nửa đời người, ai mà chẳng có tâm địa cứng như sắt thép?"
"Đạm Đài Áp Cảnh chọn địa điểm ở Thế Nguyên Cung, ý đồ là muốn thừa dịp hỗn loạn giết trẫm, giết An nhi, rồi đổ tội lên đầu những vị tướng quân kia, tìm đại cái cớ nào đó cũng được, sau đó hắn lại giết sạch những người đó..."
Hoàng đế nhìn Thịnh Mục Ngư: "Trẫm không thể tự mình mang An nhi đi được, vì nhất cử nhất động của trẫm, Đạm Đài Áp Cảnh đều sẽ giám sát chặt chẽ, nhưng ngươi thì có cơ hội."
"Trước khi Đạm Đài Áp Cảnh ra tay, hắn sẽ điều các doanh ra khỏi Đại Hưng Thành trước, đóng quân ngoài thành, sau đó mới triệu các tướng quân về thành, như vậy mới có thể ngăn chặn những kẻ đó xúi giục quân đội làm phản."
Hoàng đế nói: "Lúc ra khỏi thành chính là cơ hội, ta đã bảo Kim Khiết Ngân chuẩn bị sẵn sàng, ngày đó, ngươi cải trang thành binh sĩ, mang theo An nhi đi theo Kim Khiết Ngân ra khỏi thành, hắn sẽ yểm hộ ngươi."
Thịnh Mục Ngư im lặng một lát, cúi người nói: "Bệ hạ yên tâm, thần sẽ mang hoàng tử ra ngoài an toàn."
Hoàng đế lại nhìn đứa con của mình, gật đầu, đưa tay lau những giọt nước mắt trong khóe mắt.
"Trẫm chỉ có thể phó thác cho ngươi thôi. Trẫm biết thực ra ngươi rất hận trẫm, vì nếu không phải trẫm để nàng nhập cung, nàng vốn có thể bình an làm một người bình thường, có lẽ sẽ sống đến rất thọ..."
"Bệ hạ, không cần nói nữa." Thịnh Mục Ngư nói: "Thần đã nói sẽ bảo vệ hoàng tử, thì nhất định sẽ bảo vệ tốt, quãng đời còn lại sẽ dốc hết tâm sức để bảo vệ cho tốt."
Hoàng đế gật đầu thật mạnh: "Trẫm tin ngươi."
Ngài quay đầu chỉ về phía bên kia: "Khoảng bảy tám tháng trước, Phương Chư Hầu tiên sinh từng quay lại, gửi trả Sở hoàng kiếm về."
Trên bàn đặt ba thanh kiếm, dưới ánh đèn, thế mà lại tỏa ra chút ánh sáng lấp lánh.
Hoàng đế nói: "Sau khi ngươi ra khỏi thành, nếu có thể, hãy đi tìm Phương tiên sinh, ông ấy có năng lực đoạt lấy tạo hóa của đất trời, nếu ông ấy cũng nguyện ý dạy dỗ An nhi, ít nhất có thể bảo đảm An nhi một đời vô ưu."
Thịnh Mục Ngư nói: "Thần đã ghi nhớ."
Hoàng đế bước tới bên cạnh, bế hoàng tử lên, hôn mạnh lên mặt đứa bé một cái.
"Đây là thiên hạ đại thế, cũng là quy tắc tất yếu, trẫm thực ra sẽ không trách Đạm Đài Áp Cảnh, nếu đổi lại là trẫm, trẫm cũng sẽ làm như vậy."
Ngài đưa hoàng tử cho Thịnh Mục Ngư: "Đi đi, tối nay hãy đến Binh Mã Tư, Kim Khiết Ngân sẽ sắp xếp cho ngươi."
"Rõ!"
Thịnh Mục Ngư không nói thêm gì nữa, nhờ Viên Anh giúp hắn buộc ba thanh kiếm sau lưng, hắn một tay bế hoàng tử, nhét Sở hoàng kiếm phổ và tàng bảo đồ trong hộp gỗ vào ngực, quay người rời đi.