Thành Đình An.
Tường thành dù không thể gọi là quá đổ nát, nhưng tường thành của một tòa tiểu thành quả thực chẳng tính là kiên cố cao lớn, cho dù còn nguyên vẹn cũng chẳng thể ngăn nổi đại quân.
Nếu nhìn từ xa, nó trông giống như một tòa thành đất hơn.
Ngồi trên nơi cao của tiểu thành này phóng tầm mắt ra xa, Võ Thân vương đã trầm mặc rất lâu.
Nơi này bỗng nhiên khiến ông nhớ tới trận chiến hiểm nguy nhất mà mình từng trải qua khi mới bắt đầu cầm quân đánh trận, càng nhìn càng thấy giống.
Phía sau có núi, thân ở tiểu thành, kẻ địch mạnh ở ngay bên cạnh.
Năm đó, người Hắc Vũ xâm phạm biên giới, khi tin cấp báo gửi đến thành Đại Hưng, cha của Võ Thân vương là Cửu Thành hoàng đế của Đại Sở vì muốn chấn hưng sĩ khí biên quân, đã hạ chỉ cho mấy người con trai của mình đi Bắc Cương chống địch.
Khi đó trọng thần trong triều hỏi Cửu Thành Đế rằng, vị hoàng tử nào có thể đi?
Cửu Thành Đế nói, ngoài Thái tử ra, các con khác đều có thể đi.
Thế là, năm đó, người sau này được phong làm Võ Thân vương là Dương Tích Cú, người được phong Vũ Thân vương là Dương Tích Hình, người được phong Đức Thân vương là Dương Tích Thâm cùng bảy vị hoàng tử khác đồng loạt tới Bắc Cương.
Trong chốc lát, bách tính vì thế mà phấn chấn.
Vị Cửu Thành Đế này là ai?
Chính là kẻ tự đại, cho rằng mình có thể sánh ngang với Thái tổ hoàng đế Đại Sở, cho rằng mình có thể giương cao uy thế bất thế của Đại Sở, lập nên công trạng thiên thu.
Cũng chính ông ta đã chôn vùi mấy chục vạn phủ binh tinh nhuệ nhất của Đại Sở bên ngoài Bắc Cương, cho nên mới có chuyện người Hắc Vũ nam hạ lần này.
Người Hắc Vũ mang theo sĩ khí đại thắng, tập kết mấy chục vạn binh lực, áp chế mạnh mẽ Bắc Cương.
Cửu Thành Đế vì sao lại để mấy người con trai của mình đi Bắc Cương? Thật sự chỉ là để chấn hưng lòng người sao?
Chấn hưng lòng người chỉ là một mặt, mặt khác là mấy chục vạn phủ binh tử trận, hơn hai mươi vị tướng lĩnh phủ binh có tài có chiến lực cũng tử trận.
Sau khi bảy vị hoàng tử tới Bắc Cương, cả bảy người họ đều không biết rằng, cơn ác mộng của họ cũng bắt đầu từ đó.
Bảy vị hoàng tử tham gia trận chiến đó, giống như bị nguyền rủa vậy.
Khi đó người có quan hệ tốt nhất với Võ Thân vương chính là Đức Thân vương Dương Tích Thâm, hai người tuy không cùng mẹ nhưng tuổi tác tương đương, cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Trong cuộc sống thường ngày, tuy Dương Tích Cú nhỏ hơn Dương Tích Thâm nửa tuổi, nhưng ông luôn tự coi mình là anh, cũng luôn là người nhường nhịn Dương Tích Thâm.
Bất kể là có món đồ chơi gì vui, hay món gì ngon, ông thà mình không ăn không chơi cũng phải để dành cho Dương Tích Thâm.
Khi có người thì ông gọi Dương Tích Thâm là anh, khi không có người thì ép Dương Tích Thâm phải gọi ông là anh.
Từ nhỏ đến lớn, nếu hai người gây ra họa, cũng đều là Dương Tích Cú chủ động đứng ra gánh vác.
Vì chuyện này, ông chẳng ít lần chịu mắng chịu đòn thay cho Dương Tích Thâm.
Có lẽ chính vì sự gánh vác này, cho nên sau này, Cửu Thành Đế dù rõ ràng không thích Võ Thân vương, vẫn trao Đả Hoàng Tiên cho ông.
Bách tính đều tưởng rằng hoàng tử tôn quý, không ai dám chạm vào một cái, nhưng thực tế hoàng tử làm sao mà không ai dám đánh, trong Thế Nguyên cung, người dám đánh hoàng tử nhiều vô kể.
Các tiên sinh dạy dỗ hoàng tử đều có quyền phạt, chuyện bị tiên sinh đánh vào lòng bàn tay cũng là điều các hoàng tử sợ nhất.
Khi đó họ đều không thích chơi với Thái tử, tức là Chính Tuyên hoàng đế Đại Sở sau này, cha của Dương Cạnh.
Thái tử luôn muốn chơi với họ, nhưng lại bị họ bài xích, bởi vì Thái tử ở đâu cũng phải làm tốt nhất, ở đâu cũng khác biệt với họ.
Thái tử chỉ cần một câu nói là có thể khiến họ bị phạt, Cửu Thành Đế từng nói, Thái tử là trữ quân của một nước, nó nói các con có lỗi thì các con chính là có lỗi.
Họ càng không chơi với Thái tử thì Thái tử càng cô độc, hình thành một vòng tuần hoàn ác tính.
Thái tử suốt ngày ở trong Đông cung không ra ngoài, lại kết nghĩa huynh đệ với tiểu thái giám tên Lưu Sùng Tín ở Đông cung.
Chuyện này họ vốn định báo cho cha, nhưng lại không dám, vì không ai biết nếu họ đi cáo trạng thì cuối cùng cha sẽ mắng Thái tử hay mắng họ.
Khi đó Dương Tích Hình là một người khá đặc biệt, ông cố gắng đi gần với Thái tử hơn, nhưng vì các anh em khác đều bài xích Thái tử, Thái tử cũng bài xích ông, nên ông muốn lại gần cũng không được.
Thế là hình thành một cục diện rất kỳ quặc, Dương Tích Hình vừa bị Thái tử bài xích, vừa bị các anh em khác coi thường, cho rằng ông muốn nịnh nọt Thái tử.
Nhưng Dương Tích Hình cảm thấy mình oan ức, ông chỉ muốn có quan hệ tốt với các anh em mà thôi.
Khi đó, thực ra ai có tính cách gì, ai hành xử ra sao đã sớm manh nha rồi.
Tuy nhiên không còn nghi ngờ gì nữa, các hoàng tử khi đó đều có lòng vì nước vì dân.
Sau khi tới Bắc Cương, họ chưa bao giờ coi mình là hoàng tử, chỉ sợ bị người khác nói mình đặc biệt, nói mình tham sống sợ chết không dám ra trận.
Trận chiến đó cũng là lần người Hắc Vũ tấn công Trung Nguyên, áp sát biên giới lâu nhất.
Bảy vị hoàng tử ở biên cương suốt ba năm trời.
Nếu không phải khi đó Võ Thân vương Dương Tích Cú nghĩ ra một kế sách hay, có lẽ người Hắc Vũ còn áp chế lâu hơn nữa.
Khi đó, Đại Sở tuy tổn thất không ít binh lực tinh nhuệ, nhưng quốc lực vẫn tạm thời chống đỡ được.
Biên cương không thiếu ăn mặc, cũng không thiếu tiếp tế, quốc lực người Hắc Vũ còn thịnh vượng hơn, cho nên hai bên giằng co không dứt.
Thế nhưng người Hắc Vũ nam hạ, đường lương thực quá xa, cho nên việc tiêu hao lương thảo lớn hơn quân Sở rất nhiều.
Để giảm bớt chi tiêu quốc khố, Hắc Vũ Hãn hoàng hạ lệnh các bộ tộc gần biên cương dâng nộp lương thực vật tư.
Khi đó vì chuyện này mà có tới bảy tám bộ tộc nhỏ bị Hắc Vũ Hãn hoàng tiêu diệt.
Bao gồm cả nhiều bộ tộc trên thảo nguyên cũng bị yêu cầu cung cấp chiến mã và gia súc cho đại quân Hắc Vũ.
Võ Thân vương quyết định tự mình tới thảo nguyên một chuyến, hẹn gặp thủ lĩnh các bộ tộc thảo nguyên để cắt đứt nguồn cung cấp thịt gia súc cho người Hắc Vũ.
Biên quân Hắc Vũ đều là những kẻ thân thể tráng kiện, một bữa không có thịt không được, gia súc do thảo nguyên cung cấp chính là nguồn thức ăn chủ yếu của họ.
Võ Thân vương muốn đi, nhưng đại tướng quân ở biên cương khi đó là Tạ Đình Các lại không cho phép, vì chiêu cờ này quá hiểm nguy.
Thứ hai là ông ta cũng phải nghĩ cho tiền đồ của mình, nếu một hoàng tử chết trên thảo nguyên, hoàng đế sẽ không trị tội ông ta sao?
Người làm tướng ở biên cương sợ nhất điều này.
Bán mạng chống lại ngoại xâm, mỗi ngày không ai biết mình có sống được đến ngày mai hay không, nhưng trong mắt những đại nhân ở triều đình, đây chỉ là việc biên quân nên làm, làm tốt là bổn phận, làm không tốt thì nhất định phải trị tội.
Tạ Đình Các nói thế nào cũng không cho, Võ Thân vương liền quyết định lén lút đi, khi Dương Tích Thâm và Dương Tích Hình đều tìm tới Dương Tích Cú nói muốn đi cùng ông.
Nhưng Võ Thân vương cuối cùng vẫn chọn tự mình đi, thực ra ông cũng biết chuyến đi này hiểm nguy thế nào, không muốn liên lụy đến anh em mình.
Sự khác biệt giữa Dương Tích Hình và Dương Tích Thâm nằm ở chỗ, Võ Thân vương không mang họ theo, Dương Tích Hình chọn đồng ý, vì ông bình tĩnh hơn, ông cảm thấy dù ai đi cũng có thể không trở về được.
Nhưng Dương Tích Thâm thì khác, Dương Tích Cú không mang theo, ông liền lén lút đi theo.
Khi Dương Tích Cú đi được nửa đường thì bị Dương Tích Thâm đuổi kịp, Dương Tích Cú mắng cho một trận tơi bời, nhưng ông chỉ cười hì hì, khiến Dương Tích Cú cũng chẳng còn chút cáu giận nào.
Hai người vì lén rời đại doanh nên căn bản không mang theo bao nhiêu người, bên cạnh chỉ có mấy chục hộ vệ thân tín.
Chính là cái thời huyết khí phương cương đó, nói đi là đi, chưa từng có chút tâm ý sợ hãi nào.
Dương Tích Cú quả thực là nhân tài hiếm thấy, trong lòng sớm đã có tính toán.
Tuy nhiên sau khi tới thảo nguyên, người các bộ tộc thảo nguyên không định hợp tác với ông, cũng không định giao nộp ông ra.
Tình hình khi đó phức tạp, tuy Hắc Vũ mạnh hơn, nhưng dư uy của Đại Sở vẫn còn đó.
Cho nên thủ lĩnh các bộ tộc ngoại thảo nguyên không muốn đắc tội người Hắc Vũ, cũng không muốn đắc tội người Sở.
Dương Tích Cú đi đâu cũng bị khước từ, chỉ cần biết ông tới là thủ lĩnh các bộ tộc đều tránh mặt, dặn dò thuộc hạ tiếp đãi ăn uống tử tế là được.
Cứ thế, họ lang thang trên thảo nguyên hơn một tháng trời mà chẳng làm nên trò trống gì.
Dương Tích Thâm cảm thấy cứ dây dưa tiếp sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, người ngoại thảo nguyên từ xưa tới nay vốn thân cận với Hắc Vũ hơn, người ta không ra tay ngay đã là nể mặt lắm rồi.
Ông ra sức khuyên Dương Tích Cú quay về, nhưng tính cách cố chấp của Dương Tích Cú, muốn làm gì nếu không thành thì ông tuyệt đối không bỏ cuộc.
Cuối cùng, họ vẫn tìm được một cơ hội, hẹn gặp thủ lĩnh bộ tộc Thiết Hạc khi đó là Mộc Nhĩ Thản.
Trong kim trướng của Mộc Nhĩ Thản, Dương Tích Cú thao thao bất tuyệt, nói đến mức đám người bộ tộc Thiết Hạc ngẩn cả người.
Phong thái của Dương Tích Cú cũng bắt đầu được thể hiện từ lúc này.
"Đại hãn."
Dương Tích Cú nhìn Mộc Nhĩ Thản nói: "Ngài có biết, vì sao người Hắc Vũ cứ ép buộc quý bộ tộc gửi gia súc vật tư tới không?"
Mộc Nhĩ Thản nói: "Người Hắc Vũ từ xưa tới nay vẫn vậy, làm gì có lý do gì."
Khi nói những lời này, thực ra ông cũng rất bất lực, thậm chí còn có chút xấu hổ, là một trong những đại bộ tộc trên thảo nguyên, người Thiết Hạc một lòng muốn khôi phục sự cường thịnh thời Mông Đế quốc, đáng thương là ngay cả người Hắc Vũ cũng không dám chống lại, trông giống như một trò cười vậy.
Dương Tích Cú nói: "Không phải vậy, người Hắc Vũ liên tục ép buộc đại hãn dâng nộp gia súc vật tư là vì người Hắc Vũ đã không chống đỡ nổi nữa rồi."
Ông đi tới trước mặt Mộc Nhĩ Thản: "Cương vực Đại Sở chúng ta, tuy có thể nhỏ hơn bản đồ của người Hắc Vũ một chút, nhưng nếu bàn về sự giàu có, hai nước Hắc Vũ cũng tuyệt đối không bằng một nước Đại Sở."
"Đại hãn nên biết, vùng Giang Nam Trung Nguyên chúng ta, chỉ riêng một Thanh Châu sản xuất lương thực đã nhiều hơn cả thu hoạch cả nước của người Hắc Vũ."
"Người Hắc Vũ giao chiến với người Sở chúng ta, họ tự mình hết lương thực nhưng lại ép đại hãn phải xuất ra, cuối cùng Hắc Vũ đánh không lại chúng ta, chúng ta cũng đánh không lại Hắc Vũ, hai bên đành dừng tay, nhưng bộ tộc của đại hãn lại tổn thất nặng nề."
Lời này coi như đã nói đúng tâm khảm của Mộc Nhĩ Thản.
"Thế nhưng..."
Mộc Nhĩ Thản vô thức đáp lại một câu: "Mệnh lệnh của Hắc Vũ Hãn hoàng, nếu ta không tuân theo, e rằng sẽ có họa diệt tộc."
Dương Tích Cú cười nói: "Đại hãn hồ đồ quá, nếu người Hắc Vũ còn dư lực để xâm phạm bộ tộc của đại hãn thì tại sao không dùng dư lực đó để đánh Đại Sở chúng ta?"
Tình hình lúc đó thực ra vô cùng hiểm nguy, Mộc Nhĩ Thản đã hạ lệnh mai phục đao thủ bên ngoài trướng.
Nếu thấy hai vị hoàng tử Đại Sở này không ổn, sẽ cho người bắt giữ Dương Tích Cú và Dương Tích Thâm.
Có hai vị hoàng tử này trong tay làm con tin, có thể uy hiếp Đại Sở dâng nộp lượng lớn tiền lương vật tư để chuộc.
Nếu Đại Sở không chịu xuất tiền chuộc hoàng tử, thì người Thiết Hạc sẽ dâng hai vị hoàng tử cho người Hắc Vũ.
Dương Tích Cú lúc đó nói cười tự nhiên, khí độ bất phàm, không chút sợ hãi, lại không kiêu không nịnh, quả thực đã dọa được Mộc Nhĩ Thản.
Nói đến cuối cùng, đã khiến Mộc Nhĩ Thản động tâm, không muốn tiếp tục vận chuyển lương thảo cho người Hắc Vũ nữa.
"Thế nhưng, nếu người Hắc Vũ thực sự trách tội chúng ta, thực sự xuất binh chinh phạt thì sao?"
Mộc Nhĩ Thản nhìn vào mắt Dương Tích Cú nói: "Ngươi ở chỗ ta khoác lác, đến lúc đó Đại Sở có xuất binh hỗ trợ chúng ta đánh người Hắc Vũ không?"
"Đại hãn, ngài nghĩ chuyện quá phức tạp rồi."
Dương Tích Cú cười nói: "Chỉ cần một kế sách nhỏ, có thể khiến bộ tộc của đại hãn không những không bị người Hắc Vũ truy cứu, còn vì thế mà được lợi, thậm chí có thể thống nhất thảo nguyên."
Câu nói này khiến Mộc Nhĩ Thản động tâm, cũng thấy tò mò.
"Ý ngươi là gì?"
"Đại hãn, ta nghe nói thực lực bộ tộc Hỏa Lặc kém hơn bộ tộc Thiết Hạc một chút, hơn nữa từ trước tới nay vốn không hòa thuận với đại hãn."
Dương Tích Cú hạ thấp giọng nói: "Nếu gia súc đại hãn vận chuyển cho người Hắc Vũ đi ngang qua địa bàn người Hỏa Lặc mà bị người Hỏa Lặc cưỡng ép giữ lại, chuyện này đại hãn đương nhiên không thể nhịn."
Ánh mắt Mộc Nhĩ Thản sáng lên.
Dương Tích Cú tiếp tục nói: "Đại hãn vì không muốn làm chậm trễ việc cung cấp quân nhu cho Hắc Vũ nên đã giao thiệp với người Hỏa Lặc, người Hỏa Lặc lại ngang ngược ép người, thế là đại hãn giận dữ xuất binh."
Dương Tích Cú cười nói: "Lại phái người tới Hồng Thành gửi thư cho Hắc Vũ Hãn hoàng, cứ nói là người Hỏa Lặc khơi mào chuyện trước."
Mộc Nhĩ Thản nói: "Có thể, nếu người Hỏa Lặc không giữ đồ của chúng ta thì sao?"
Dương Tích Cú nói: "Ta có thể khiến người Hỏa Lặc làm vậy, nếu đại hãn đồng ý kế sách của ta, ta bây giờ sẽ tới phía người Hỏa Lặc, chỉ cần đại hãn cho ta một tín vật có thể đại diện cho ngài."
Mộc Nhĩ Thản lập tức đồng ý, để Dương Tích Cú và những người khác rời đi.
Dương Tích Cú họ vừa đi, Mộc Nhĩ Thản liền hạ lệnh, nếu kế hoạch của Dương Tích Cú thành công, tuyệt đối không được để Dương Tích Cú họ sống rời khỏi thảo nguyên.