Cuối tháng mười, Đại tướng quân Đường Thất Địch dẫn quân Ninh từ Tô Châu tiến vào Kinh Châu, chưa đầy một tháng đã hạ bốn thành, mà không tốn một binh một tốt nào.
Tướng hàng Chu Mục nhờ vậy mà được Đại tướng quân trọng dụng, thăng liền mấy cấp, được cất nhắc làm Tòng tứ phẩm tướng quân.
Tại đại doanh quân Ninh, trong trung quân đại trướng.
"Đại tướng quân."
Chu Mục cúi người nói: "Thuộc hạ tới đây là có một thỉnh cầu."
Ánh mắt Đường Thất Địch rời khỏi bản đồ, nhìn về phía Chu Mục: "Là chuyện gì?"
Chu Mục đáp: "Thuộc hạ muốn tới chỗ Thiên Mệnh quân."
Đường Thất Địch hơi sững sờ, rất nhanh đã hiểu ý của Chu Mục, ông xoay người đối diện với hắn: "Ngươi có biết nguy hiểm nhường nào không?"
Chu Mục nói: "Thuộc hạ biết."
Đường Thất Địch: "Cho ta một lý do ngươi bắt buộc phải đi."
Chu Mục dừng lại một lát rồi nói: "Đại tướng quân, trước kia khi còn ở trong Sấm quân, phàm là chuyện gì ta cũng không bao giờ tiến lên phía trước, có thể trốn ở phía sau thì trốn, một bước cũng không muốn bước tới."
Hắn nhìn Đường Thất Địch, trong ánh mắt là một vẻ rạng rỡ mà trước đây khi ở trong Sấm quân hắn chưa từng có.
"Sấm quân gây nghiệt, lúc bọn họ giết người ta trốn, lúc bọn họ hủy thành ta trốn, lúc bọn họ đốt làng ta cũng trốn... Ta cũng không muốn để người ta biết mình là tướng lĩnh của Sấm quân, đó chẳng phải chuyện gì đáng tự hào, lúc ban đầu gia nhập Sấm quân cũng chỉ vì muốn sống."
"Ta ở trong Sấm quân chưa từng nghĩ tới việc dùng mạng mình để đổi lấy tiền đồ gì, ta làm tướng ở Sấm quân cũng không phải ý muốn của bản thân, lên chiến trường, ta không giết địch thì địch giết ta, đánh mãi đánh mãi liền thành tướng quân."
"Nhà ta còn có một người vợ, một đứa con gái..."
Chu Mục nói: "Trước kia ta chưa từng nghĩ tới việc mặc áo tướng quân của Sấm quân trở về làng để diễu võ dương oai, thế nhưng bây giờ, mỗi ngày mỗi khắc ta đều nghĩ tới việc mặc giáp tướng quân của quân Ninh trở về, để người trong làng đều nhìn xem..."
Hắn nhìn Đường Thất Địch, vô cùng nghiêm túc nói: "Thuộc hạ cũng chưa từng như lúc này, vô cùng khẩn thiết muốn cầu lấy tiền đồ cho bản thân. Ta gia nhập quân Ninh muộn, nếu muốn phong hầu bái tướng, bắt buộc phải có kỳ công mới được."
Đường Thất Địch im lặng một lúc rồi hỏi hắn: "Nếu ta không đồng ý với ngươi thì sao?"
Chu Mục vén áo quỳ một chân xuống: "Mong Đại tướng quân thành toàn, hiện nay kẻ địch chính diện của đại quân ta chỉ có một mình Dương Huyền Cơ. Nếu thuộc hạ có thể trà trộn vào Thiên Mệnh quân, liền có thể tìm cách đánh cắp bố trí binh lực của Thiên Mệnh quân, nếu có thể giúp Đại tướng quân đánh bại Dương Huyền Cơ, công lao này của thuộc hạ, liền có thể truyền tới tai Ninh Vương."
Đường Thất Địch lắc đầu: "Ta không đồng ý."
Chu Mục sững sờ.
Đường Thất Địch đưa tay đỡ Chu Mục dậy: "Trong đội ngũ của Ninh Vương, không có tiền lệ sắp xếp người của mình đi chịu chết."
Chu Mục nói: "Thế nhưng Đại tướng quân, đây là thuộc hạ tự mình muốn đi, không phải Đại tướng quân sắp xếp..."
Đường Thất Địch cười cười bảo: "Với tài năng của ngươi, hôm nay không phong hầu bái tướng, ngày khác cũng sẽ có chỗ dụng võ. Ta đã tiến cử ngươi với chủ công, có lẽ không bao lâu nữa, chủ công sẽ điều ngươi tới bên cạnh làm việc, ngươi cứ an tâm đợi tin tức trong quân là được."
Chu Mục trong lòng chấn động.
Đại tướng quân từng nói, nếu hắn hạ thêm một thành nữa sẽ thăng hắn làm Tòng tứ phẩm tướng quân, cũng sẽ báo công lên chủ công.
Thế nhưng Chu Mục không ngờ rằng, Đại tướng quân lại tiến cử mình tới bên cạnh Ninh Vương làm việc.
Đường Thất Địch vỗ vỗ lên vai Chu Mục: "Trước tiên hãy sống cho tốt, rồi hãy tính đến công danh, đừng để vợ con ngươi chờ đợi trở về chỉ là một bộ giáp tướng quân và tiền tuất."
Chu Mục trong lòng xúc động, hồi lâu sau cúi người bái lạy: "Thuộc hạ tuân theo sự sắp xếp của Đại tướng quân."
Đường Thất Địch vẫy vẫy tay: "Lại đây, ta hỏi một chuyện."
Chu Mục vội vàng tiến lên, theo Đường Thất Địch đi tới trước bản đồ.
Đường Thất Địch chỉ vào những chấm đen được đánh dấu trên bản đồ: "Nhìn hiểu không?"
Chu Mục quan sát tỉ mỉ, rồi phát hiện ra mấy tòa huyện thành mà mình thiết kế đánh hạ đều được Đại tướng quân dùng bút than đánh dấu ra.
Trong lòng hắn khẽ động, lại nhìn sang những nơi khác được đánh dấu, lòng liền bừng tỉnh.
"Đại tướng quân, những nơi này đều có Thiên Mệnh quân đóng giữ, ít nhiều gì cũng sẽ có chút lương thực dự trữ."
Đường Thất Địch cười cười: "Không sai, vậy ngươi đã nhìn hiểu ta chuẩn bị đánh trận này như thế nào chưa?"
Chu Mục gật đầu nói: "Đại tướng quân không phải muốn nhân lúc Thiên Mệnh Vương Dương Huyền Cơ tấn công Đại Hưng thành mà tập kích từ phía sau, mà là dần dần thu hẹp, nhân lúc Thiên Mệnh quân không rảnh phân tâm, chúng ta dùng kế tằm ăn lá, lấy xuống những châu huyện này, đợi đến khi Thiên Mệnh quân phát giác, bọn họ liền không thể không phân binh."
Đường Thất Địch ừ một tiếng: "Ta đã nói rồi, với tài năng của ngươi sớm muộn gì cũng sẽ có chỗ dụng võ."
Thiên Mệnh quân đánh Đại Hưng thành, vậy thì cứ để hắn đi đánh đi.
Chu Mục nói tiếp: "Thuộc hạ hiểu rồi, nếu chúng ta lúc này đi đánh Dương Huyền Cơ, ngược lại là giải vây cho triều đình Sở, không bằng cứ để mặc cho bọn họ đánh nhau, lợi dụng việc triều đình Sở thủ thành để tiêu hao binh lực của Thiên Mệnh quân."
Đường Thất Địch nói: "Đã nhìn hiểu rồi, vậy thì ngươi đi làm chuyện này đi. Trước khi lệnh điều động của chủ công tới, ta chia cho ngươi một vạn nhân mã, ta không quản ngươi đánh như thế nào, cũng sẽ không can thiệp, chỉ có một yêu cầu... không được chịu thiệt."
Chu Mục đứng nghiêm hành lễ: "Thuộc hạ tuân lệnh!"
Đường Thất Địch cười cười: "Đi đi, ngươi muốn phong hầu bái tướng, tự có chính lộ đại đạo ta sắp xếp bày biện cho ngươi, kỳ mưu quỷ kế có thể dùng, nhưng khi liên quan đến sống chết mà không cần thiết thì đừng dùng."
Chu Mục lại hành lễ: "Thuộc hạ ghi nhớ."
Không lâu sau, Chu Mục dẫn theo một vạn quân Ninh xuất phát, mục tiêu của bọn họ chính là nhổ sạch những châu huyện mà Thiên Mệnh quân đã kiểm soát.
Thiên Mệnh quân đánh Đại Hưng thành, bọn họ đánh sân sau của Thiên Mệnh quân.
Cùng lúc đó, trong thành Đại Hưng.
Võ Thân Vương đứng trên tường thành, nhìn Thiên Mệnh quân vừa mới rút xuống, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi dài.
Giặc đã tấn công mãnh liệt nhiều ngày, nếu không phải binh lực trong thành không ít, lại thêm lương thảo còn có dự trữ, muốn ngăn chặn trăm vạn đại quân công thành đâu có dễ dàng như vậy.
Hoàng đế ở ngay bên cạnh ông, liên tiếp nhiều ngày, Hoàng đế đều cùng binh sĩ phòng thủ trên tường thành, chưa từng xuống dưới.
Võ Thân Vương thấy Hoàng đế thay đổi như vậy, trong lòng cũng thêm chút an ủi.
Vượt qua kiếp nạn này, chỉ cần Đại Hưng thành không phá, Sở vẫn còn hy vọng, nhưng kiếp nạn này...
"Vương thúc."
Hoàng đế tựa vào tường thành ngồi xuống, thở dốc nói: "Mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi, quân giặc có lẽ rất nhanh sẽ lại xông lên."
Võ Thân Vương ngồi xuống cạnh Hoàng đế, lúc này mới chú ý tới trên người Hoàng đế vậy mà có vết máu.
Võ Thân Vương vội vàng muốn gọi y quan tới, Hoàng đế xua xua tay: "Không cần."
Ông nhìn về phía cái xác không xa bên cạnh, ánh mắt đau buồn.
Đó là một tiểu thái giám, khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, vào cung cũng chưa được bao lâu.
Chính là cậu, thiếu niên vốn dĩ chưa nên nếm trải gian khổ thế gian này, lại nếm trải hết thảy đắng cay của nhân gian.
Vì nghèo khổ mà vào cung, vì trung thành mà bỏ mạng.
Lúc Thiên Mệnh quân vừa rồi leo lên tường thành, chính là tiểu thái giám này lao tới, đỡ một đao cho Hoàng đế.
"Là Chân Tiểu Đao cho cậu ta lên, vốn chỉ là để cậu ta tới hầu hạ ăn uống sinh hoạt của trẫm trên tường thành..."
Võ Thân Vương thở dài một tiếng nặng nề.
Ông vốn không thích những kẻ hoạn quan này, một chút cũng không thích, có lẽ là vì quyền hoạn Lưu Sùng Tín ngày trước.
"Trẫm, vẫn chưa nhớ kỹ cậu ta tên là gì."
Hoàng đế nhắm mắt lại.
"Những người vì trẫm mà chết này, trẫm đều nên nhớ lấy bọn họ."
Võ Thân Vương nói: "Bệ hạ không cần quá đau lòng, thần sẽ sắp xếp người hậu táng cho cậu ta."
Hoàng đế lắc đầu, như đang lẩm bẩm một mình: "Hậu táng thực ra có ích gì... còn sống vẫn tốt hơn tất cả."
Võ Thân Vương nhất thời lại không biết phải đáp lời thế nào, lời này của Hoàng đế thực sự quá mức suy sụp.
"Vương thúc, đánh tới bây giờ, trẫm còn mấy kẻ đại địch?"
Hoàng đế đột nhiên hỏi.
Võ Thân Vương suy nghĩ một lát rồi đáp: "Ninh tặc Lý Sất, nghịch tặc Dương Huyền Cơ, Sấm tặc Lý Huynh Hổ, còn có Việt Châu tặc Địch Lễ, hiện nay những kẻ cậy binh tự trọng cũng chỉ có mấy người này, những người khác, tạm thời không đáng lo ngại."
Hoàng đế mở mắt lần nữa nhìn về phía cái xác kia: "Nếu có cơ hội, trẫm sẽ lấy đầu bọn chúng làm vật cúng tế, tế bái mỗi một người vì trẫm mà chết."
Võ Thân Vương lại thở dài một hơi dài, vẫn không biết nên nói gì thêm.
"Bệ hạ, nghỉ ngơi một lát đi."
Hồi lâu sau, Võ Thân Vương khuyên một câu.
"Vương thúc, trẫm vẫn luôn suy nghĩ một chuyện."
"Bệ hạ xin nói."
"Trẫm nghĩ, nếu nghịch tặc Dương Huyền Cơ cứ không rút lui, chúng ta còn có thể kiên thủ được bao lâu?"
Hoàng đế hỏi xong câu này, Võ Thân Vương lại không biết trả lời thế nào.
Lương thảo trong thành hiện nay tuy chưa đến nỗi quá thiếu hụt, nhưng cũng đã sớm bắt đầu tiết kiệm mà dùng, theo lượng lương thực dự trữ hiện tại, kiên thủ thêm hai đến ba tháng nữa chắc là không thành vấn đề, quá ba tháng mà quân giặc vẫn không rút, thì sẽ xảy ra chuyện lớn.
Sự im lặng của Võ Thân Vương, thực ra chính là câu trả lời.
Hoàng đế hỏi: "Vương thúc không nói trẫm cũng biết, nếu quân giặc thêm ba tháng không rút, tính ngày tháng thì lại qua một cái năm, ba tháng sau chính là cuối tháng giêng, trong thành không lương, lại gặp mùa đông giá rét... Vương thúc cũng đã nghĩ tới rất nhiều lần rồi phải không, cục diện này rốt cuộc phải phá giải thế nào."
Võ Thân Vương gật đầu: "Thần, quả thực đã nghĩ tới."
Hoàng đế hỏi tiếp: "Vậy Vương thúc có cách gì không?"
Võ Thân Vương lần này trả lời rất nhanh, bởi vì ông quả thực đã sớm nghĩ ra cách, cũng là cách duy nhất.
"Khởi bẩm Bệ hạ, nếu quân giặc ba tháng sau vẫn không rút, thần sẽ dẫn quân giết ra ngoài, vì Bệ hạ mà mở một con đường máu đột phá vòng vây."
Hoàng đế nhìn Võ Thân Vương, ánh mắt toàn là hổ thẹn.
Ông bây giờ đã không còn là ông ngày trước, trong lòng cũng không còn cực đoan như vậy, Hoàng hậu đã dạy ông cách thấu hiểu lòng người, thấu hiểu nhiều rồi, liền cũng học được cách đặt mình vào vị trí người khác.
"Vương thúc, trẫm rất cảm kích người, thế nhưng trẫm không thể để người đi xông pha nữa."
Hoàng đế ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, giọng điệu có chút trầm xuống nói: "Trẫm cũng nghĩ ra một cách, trẫm biết Vương thúc nhất định sẽ không đồng ý, thế nhưng trẫm muốn thử xem..."
Võ Thân Vương sững sờ, ông vì mấy câu này của Hoàng đế mà có chút dự cảm chẳng lành.
"Trẫm bây giờ cái gì cũng không sợ nữa, tự nhiên cũng không sợ mang tiếng xấu gì, chỉ cần có thể khiến Đại Sở được duy trì, đừng nói là mang tiếng xấu, cho dù hậu thế có mắng trẫm vạn năm, trẫm cũng không bận tâm."
Hoàng đế vịn tường thành đứng dậy: "Vương thúc, người nghe trẫm nói hết đã, đừng vội phản bác, sau khi suy nghĩ kỹ rồi hãy nói cho trẫm biết rốt cuộc có khả thi hay không."
Ông nhìn về phía Võ Thân Vương: "Thực ra chúng ta đều biết, chúng ta không còn viện binh nữa, Đại Sở cũng chỉ còn lại một tòa đô thành... Nếu không còn ai tới phá Dương Huyền Cơ, đô thành cũng không giữ nổi. Chúng ta không có viện binh của người mình, chỉ có thể nghĩ cách dựa vào kẻ địch, và kẻ địch của kẻ địch."
Hai ngày sau.
Dương Huyền Cơ đang nghỉ ngơi trong đại trướng, thủ hạ vội vàng tiến vào, cúi người nói: "Chủ công, bắt được không ít binh sĩ quân Sở muốn đột phá vòng vây trong đêm, từ đêm qua tới giờ, đã bắt được hơn bốn trăm người."
"Ừm?"
Dương Huyền Cơ nhíu mày: "Mấy trăm người này, đột phá để làm gì?"
Thủ hạ nói: "Mỗi người trên người đều mang theo một phong thư, là... là gửi cho Ninh Vương Lý Sất."
Dương Huyền Cơ nhíu mày càng chặt hơn: "Đem thư tới đây cho ta xem."
Thủ hạ đưa một phong thư tới, trong lúc Dương Huyền Cơ tháo thư, người đó nói tiếp: "Đêm qua, chắc là có không dưới ngàn người, buộc dây thừng từ trên tường thành xuống, phân tán chạy trốn, chúng ta bắt được bốn năm trăm người, vẫn đang truy bắt, nhưng... có lẽ không bắt được hết tất cả."
Trong lúc hắn đang nói, Dương Huyền Cơ đã tháo thư ra.
Xem xong, sắc mặt Dương Huyền Cơ đại biến, đột ngột đứng dậy, vỗ mạnh một chưởng lên bàn: "Hắn mới là nghịch tặc của nhà họ Dương! Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì!"
Sau khi đô thành Đại Sở bị vây hãm hơn một năm, Hoàng đế Dương Cạnh phái vô số tín sứ đột phá vòng vây, truyền tin ra thiên hạ.
Ông nguyện ý nhường ngôi hoàng đế cho Ninh Vương Lý Sất.
Còn nói, đợi đến lúc đại quân Ninh Vương Lý Sất tiến thành, ông sẽ đích thân nâng ngọc tỷ, dẫn văn võ bá quan, mở cổng thành nghênh đón.