Quy Nguyên Thuật đang phải đối mặt với áp lực chưa từng có. Thú thật, từ khi đầu quân cho Ninh Vương Lý Tấn, cuộc sống của hắn vốn rất an nhàn, sự an nhàn này khiến trong lòng hắn dấy lên đôi chút hổ thẹn.
Nay áp lực đột ngột ập đến, dù trong lòng có chút thấp thỏm nhưng cũng đồng thời khơi dậy ý chí chiến đấu trong hắn.
Đối phương cũng có một tổ chức Điệp vệ khổng lồ, có lẽ cũng có một kẻ nắm giữ địa vị tương đương hắn đang chỉ huy tổ chức đó.
Cho nên, nếu để thua đối thủ, đừng nói đến chuyện ảnh hưởng đại cục, dù không ảnh hưởng đi chăng nữa, Quy Nguyên Thuật cũng không thể chấp nhận được.
Trịnh Thuận Thuận nhìn thấu tâm tư của lão đại, cười nói: "Lão đại, lần này chúng ta xem như cuối cùng cũng tìm được một đối thủ xứng tầm rồi."
Vì câu nói này mà Quy Nguyên Thuật không nhịn được cười lớn.
"Phải đó, cứ vô địch mãi cũng thấy cô đơn lắm."
Quy Nguyên Thuật đáp lại, đoạn mấy người bọn họ đều cười đùa như thể chẳng chút lo âu. Thấp thỏm thì cứ thấp thỏm, không hề cản trở việc chém gió.
"Làm thôi!"
Quy Nguyên Thuật chậm rãi thở hắt ra một hơi.
Từ trấn Lộc Lâu đến địa phận Lương Châu, ở giữa chỉ cách một ngọn núi Chu Mãng. Dãy núi Chu Mãng dài theo hướng Bắc Nam, hẹp theo hướng Đông Tây, nhưng dù là nơi hẹp nhất cũng rộng hơn trăm dặm.
Sông Thác Thác chảy xuyên qua giữa núi Chu Mãng, nơi nó đi qua được dân địa phương gọi là hẻm Phi Ưng.
Ngồi thuyền xuôi dòng, khi đi qua hẻm núi ngước nhìn lên có thể thấy những con chim ưng đang chao lượn trên cao. Trong núi này có cực kỳ nhiều chim ưng, có lẽ đó chính là nguồn gốc cái tên hẻm Phi Ưng.
Trước khi đích thân lên đường, Quy Nguyên Thuật đã điều động một lượng lớn Điệp vệ thâm nhập vào Lương Châu để thăm dò tin tức.
Hắn chắc chắn rằng phía quân địch đã biết rõ mọi chuyện, thậm chí tin tức mà quân Điệp vệ thám thính được có khi còn truyền đến tai địch trước cả hắn.
Tình huống khó khăn nhất chính là khó lòng phân biệt địch ta.
Quy Nguyên Thuật không phải thần tiên, hắn không biết trong quân Điệp vệ hiện nay ai là người của địch, chỉ có một hướng đi đại khái mà thôi.
Thế nhưng nếu kẻ địch đã sớm có mưu tính, thì chắc chắn sẽ không chỉ có người của Vân Vụ Đồ và Sơn Hà Ấn, mà còn có những kẻ khác đã sớm lẻn vào quân Điệp vệ.
May thay, bên cạnh hắn vẫn còn bốn tên "bảo vật" kia.
Trịnh Thuận Thuận và ba người kia là những kẻ theo Quy Nguyên Thuật từ thuở ban đầu, có bốn người này ở đây, ít nhất cũng có thể sắp xếp ổn thỏa một vài việc.
"Làm xong việc này, về sẽ đòi chủ công ban thưởng."
Trước khi xuống thuyền, Quy Nguyên Thuật nhìn mấy người huynh đệ lâu năm của mình: "Khi chúng ta mới tiếp quản quân Điệp vệ, đó đã là một đội quân rất lợi hại rồi, nên không thể hiện được tài năng của chúng ta. Lần này mới chính là cơ hội để chúng ta phô diễn bản lĩnh."
Trịnh Thuận Thuận cười nói: "Luật cũ thôi, công lao thì chia cho đại nhân và chúng ta, còn tiền thưởng thì toàn bộ là của chúng ta."
Mấy người cười ha hả.
Nơi xuống thuyền gọi là thôn Vận Lai, nghe tên thôn là đủ hiểu nguyện vọng chất phác nhất của người dân nơi đây.
Khi nhóm Quy Nguyên Thuật đến đầu thôn, những Điệp vệ được sắp xếp đến trước đã đợi sẵn. Thấy Quy Nguyên Thuật, họ vội vàng tiến lên hành lễ.
"Đã tra ra được gì chưa?"
Quy Nguyên Thuật hỏi thẳng.
Người đứng đầu quân Điệp vệ ở đây là một Đoàn suất tên Liễu Viên, dưới trướng có vài chục người. Hắn cũng là một lão làng trong quân Điệp vệ, đã gia nhập được bốn năm năm nay.
"Bẩm đại nhân, đã tra ra rồi ạ."
Liễu Viên cúi người nói: "Phía trước có một trấn lớn tên là trấn Dao Lam, dân số khoảng bốn năm ngàn người, đa số là ngư dân, cũng có người làm nghề vận tải đường thủy. Thế nhưng từ vài ngày trước, tất cả tàu thuyền đều dừng lại sát bờ không di chuyển, hơn nữa còn liên tục có thuyền bè kéo đến. Vì vậy ty chức suy đoán, trấn Dao Lam chính là nơi quân Ung Châu tập kết đội thuyền."
Quy Nguyên Thuật hỏi: "Cách đây bao xa?"
Liễu Viên cúi người: "Cưỡi ngựa đi đường, mất khoảng hai canh giờ rưỡi là tới."
Quy Nguyên Thuật "ừ" một tiếng, đoạn chỉ về phía rừng cây phía trước: "Đến đó nghỉ chút đi, ngươi nói kỹ hơn xem."
Sau khi mọi người vào rừng, Quy Nguyên Thuật ngồi xuống nói: "Ngươi đã đến đây mấy ngày rồi, hãy kể lại tỉ mỉ tất cả những gì đã điều tra được cho ta."
Liễu Viên đáp: "Không thấy bóng dáng đội ngũ quân Ung Châu quy mô lớn, thậm chí cả quân đội của Lương Châu ở đây cũng không thấy. Ty chức đã phái người thám thính phạm vi vài chục dặm xung quanh, không hề thấy đại quân nào hoạt động."
Quy Nguyên Thuật gật đầu: "Trấn Dao Lam cũng không có quân đội sao?"
Liễu Viên nói: "Không có quân đội, nhưng có rất nhiều nam tử tráng kiện, mặc thường phục dân chúng. Ty chức cho rằng đó hẳn là quân Lương Châu giả dạng."
Quy Nguyên Thuật hỏi: "Khoảng bao nhiêu người?"
Liễu Viên đáp: "Nhìn sơ qua thì chắc cũng khoảng hơn ngàn người."
Quy Nguyên Thuật hơi nhíu mày: "Hơn ngàn người, cũng không tính là nhiều."
Canh giữ bao nhiêu là tàu thuyền mà chỉ có hơn ngàn người, kiểu gì cũng thấy không nhiều.
Hắn nhìn Liễu Viên hỏi: "Ngươi nghĩ sao?"
Liễu Viên đáp: "Ty chức cảm thấy những gì nhìn thấy chưa chắc đã là thật. Nếu thuyền bè cần thiết để quân Ung Châu vượt sông đều tập kết ở trấn Dao Lam, thì không thể nào chỉ có hơn ngàn người canh giữ được. Có lẽ đây là hiện tượng giả tạo cố tình bày ra."
Quy Nguyên Thuật gật đầu: "Ý ngươi là, họ biết chúng ta sẽ đến thám thính nên cố tình để lộ sơ hở cho chúng ta?"
Liễu Viên nói: "Nếu chúng ta phát hiện đội thuyền không có nhiều quân canh giữ, có thể sẽ sắp xếp người đột kích. Nếu đốt cháy sạch sẽ đống thuyền đó, quân Ung Châu sẽ khó lòng vượt sông. Cho nên ty chức suy đoán, trấn Dao Lam chắc chắn có mai phục."
Quy Nguyên Thuật nói: "Ngươi nghĩ rất có lý, nhưng nếu trấn Dao Lam thực sự là nơi tập kết đội thuyền, thì..."
Hắn chậm rãi thở hắt ra: "Có đôi khi, biết rõ nguy hiểm vẫn phải lao vào. Chủ công đã giao phó trọng trách cho quân Điệp vệ chúng ta, chúng ta không thể khiến chủ công thất vọng."
Liễu Viên vẫn khuyên nhủ: "Chi bằng điều thêm nhân thủ đến đây. Ty chức đã quan sát kỹ, quy mô đội thuyền đó vẫn chưa lớn lắm, rõ ràng thuyền bè chưa tập kết hết. Chúng ta vẫn còn thời gian, tra xét kỹ càng rồi hãy ra tay cũng chưa muộn."
Quy Nguyên Thuật quay đầu bảo Trịnh Thuận Thuận: "Ngươi phái người quay về, thỉnh cầu chủ công điều một đội chiến binh đến chờ lệnh bên bờ sông. Một khi chúng ta gửi tin tức về, họ có thể dùng thuyền nhanh của chúng ta tới đây tấn công trấn Dao Lam."
Trịnh Thuận Thuận lập tức vâng lời, sai tâm phúc đi đưa tin.
"Đi thôi."
Quy Nguyên Thuật đứng dậy: "Chúng ta đi xem trấn Dao Lam thế nào."
Đêm đó, trong một bụi lau sậy ngoài trấn Dao Lam.
Họ quan sát từ xa, trên bờ đậu rất nhiều thuyền, trong đó có cả chiến thuyền của Đại Sở. Số lượng không ít, dù đã cũ nát nhưng vẫn to lớn hơn thuyền dân sự nhiều, trông rất nổi bật.
Nơi đội thuyền đỗ đèn đuốc sáng trưng, có thể thấy trên mỗi con thuyền dường như đều có người đi lại.
"Phục binh nằm cả trên thuyền."
Liễu Viên hạ thấp giọng nói với Quy Nguyên Thuật: "Nhiều thuyền thế này, giấu cả vạn người cũng không thành vấn đề. Nếu chúng ta mạo hiểm tấn công, chắc chắn sẽ chịu thiệt."
Quy Nguyên Thuật "ừ" một tiếng: "Các ngươi đều quay về thôn chờ tin tức. Trịnh Thuận Thuận, ngươi đi theo ta, chúng ta sẽ rời đi hai ngày."
Mọi người đều ngẩn ra, Quy Nguyên Thuật chỉ dẫn theo một người rời đi, ở trên đất của kẻ thù thế này, nguy hiểm biết bao?
Liễu Viên vội vàng can ngăn, nhưng Quy Nguyên Thuật nào chịu nghe.
Hắn dẫn Trịnh Thuận Thuận theo, hai người thừa đêm rời đi, đến lúc trời sáng thì đã cách đó mấy chục dặm.
Họ tìm một làng chài nhỏ, không dám mạo hiểm đi vào ngay, tìm một chỗ kín đáo gần đó nghỉ ngơi một chút để lấy lại tinh thần.
Đến chiều, hai người ăn tạm chút lương khô, tìm cơ hội lẻn vào làng chài. Vào đến nơi mới phát hiện làng đã trống không, chẳng còn bóng người.
Nhìn lớp bụi phủ trên đồ đạc trong các nhà, có vẻ người trong làng đã chuyển đi ít nhất cũng mười ngày nửa tháng rồi.
Hai người lục soát một vòng, tìm hai bộ quần áo rách nát thay vào, rồi tiếp tục lên đường tìm ngôi làng tiếp theo.
Đi thêm nửa ngày, trước mắt xuất hiện một ngôi làng quy mô lớn hơn, trông có vẻ như ngoài làng có người tuần tra.
Hai người lại tìm chỗ nấp chờ trời tối, sau khi đêm khuya vắng lặng mới lén lút tiến vào.
Ngôi làng này lớn hơn ngôi làng trước nhiều, nhưng vấn đề còn lớn hơn.
Bởi vì số lượng người trong làng này đông đến mức ngôi làng không thể chứa nổi.
Nấp trong một góc tối, Quy Nguyên Thuật hạ thấp giọng nói: "Xem ra dân làng gần đây đều bị tập trung cả về đây rồi."
Trịnh Thuận Thuận nói: "Nhưng họ bắt bớ người dân làm gì chứ?"
Quy Nguyên Thuật bảo: "Bôi mặt cho bẩn thêm chút nữa, chúng ta trà trộn vào, vào trong khắc biết họ định làm gì."
Trịnh Thuận Thuận giật mình: "Đại nhân, trà trộn vào, lỡ không ra được thì sao?"
Quy Nguyên Thuật đáp: "Ra được thì ngươi tự lĩnh thưởng, không ra được thì anh em lĩnh tiền tử tuất thay ngươi, rồi còn lấy tiền đó đi ăn chơi trác táng, ngươi tự liệu mà làm."
Trịnh Thuận Thuận nghĩ bụng, thế thì kiểu gì cũng phải ra được mới được.
Hai người thừa lúc không ai để ý liền trà trộn vào đám đông, dân chúng đều đang chen chúc ngủ nên không phát hiện ra.
Đợi đến khi trời vừa hửng sáng, có người đi tới, vung roi quất "bốp bốp", dân chúng sợ hãi vội vàng đứng dậy.
"Đàn ông qua đây hết, đàn bà trẻ con đừng nhúc nhích."
Gã đàn ông vung roi quát lớn: "Trước đây đã hứa sẽ phát quần áo mới cho các ngươi, hôm nay phát trước cho nam nhân."
Dân chúng nghe nói được phát quần áo, tuy sợ hãi nhưng vẫn đi theo những kẻ kia. Quy Nguyên Thuật và Trịnh Thuận Thuận trà trộn vào đám đông đi theo, chẳng mấy chốc đã đến ngoài làng.
Trên bãi đất trống có rất nhiều lính Lương Châu, còn có những đống quần áo chất cao như núi, rõ ràng là mới được vận chuyển đến đêm qua.
Đàn ông mỗi người được lĩnh một bộ, hóa ra là quân phục của quân Ung Châu.
Lúc này dù Quy Nguyên Thuật và Trịnh Thuận Thuận muốn đi cũng không được nữa, đành xếp hàng nhận áo, rồi bị xua đuổi sang một bên để thay vào.
Tiếp đó, gã đàn ông cầm roi lúc nãy lớn tiếng nói: "Các ngươi bây giờ đi đến trấn Dao Lam, đến nơi mỗi người sẽ được phát một lượng bạc. Trên đường nếu ai bỏ trốn sẽ bị chém đầu không tha. Cứ đi theo đường quan lộ, ở các ngã ba ngã tư có người phát đồ ăn, bánh bao thịt, mỗi người hai cái."
Trịnh Thuận Thuận hạ thấp giọng: "Vậy mà còn cho ăn bánh bao thịt."
Quy Nguyên Thuật thở dài: "Bữa cơm đoạn đầu đài đấy..."
Trịnh Thuận Thuận giật mình, lúc này mới hiểu ra, những người dân này đều bị ép đi đến trấn Dao Lam để chịu chết.
"Nhưng mà, làm sao họ biết chúng ta sẽ tấn công trấn Dao Lam?"
Trịnh Thuận Thuận hạ giọng hỏi một câu.
Quy Nguyên Thuật lắc đầu: "Đi lĩnh bánh bao trước đã."
Trịnh Thuận Thuận: "Đó chẳng phải là cơm đoạn đầu đài sao?"
Quy Nguyên Thuật: "Ngươi có đói không?"
Trịnh Thuận Thuận: "Đói ạ."
Quy Nguyên Thuật: "Thế thì ăn thôi, quản làm gì nhiều thế."
Hai người theo đội ngũ đi về phía trước, đến ngã ba đường quan lộ, có người của quân Lương Châu đang phát đồ ăn, đúng là bánh bao thịt thật.
Chỉ là hai cái rõ ràng không đủ no, thế là Quy Nguyên Thuật còn lén lấy thêm ba cái nữa. Khi định chia cho Trịnh Thuận Thuận thì thấy tên này đã lén lấy tận bốn cái.
Họ bị dẫn đi rồi quay trở lại trấn Dao Lam, sau đó lên những con thuyền kia. Theo yêu cầu, không được phép rời khỏi thuyền, nếu không sẽ bị xử tử tại chỗ.
Quy Nguyên Thuật và Trịnh Thuận Thuận đương nhiên chẳng lo lắng gì, kiểu canh gác này làm sao ngăn cản được hai người họ thoát thân trong đêm.
Đêm xuống, Quy Nguyên Thuật định quay về sắp xếp người đưa tin. Hắn và Trịnh Thuận Thuận vốn định tìm một ngôi làng lấy trộm một chiếc thuyền rồi lẻn vào trấn Dao Lam, không ngờ lại trà trộn vào theo cách này.
Hắn vừa định xuống thuyền thì thấy một đội kỵ binh tiến vào doanh trại. Sau khi kẻ cầm đầu nhảy xuống ngựa, một đám người vội vàng đón tiếp.
Dù là đêm tối, ánh đuốc soi cũng không nhìn rõ bộ dạng kẻ kia, nhưng Quy Nguyên Thuật lại tự nhiên nảy sinh cảm giác chán ghét, càng nhìn càng thấy tên kia đáng ghét.
Nhìn kỹ lại, trên mặt kẻ đó đang đeo một chiếc mặt nạ màu xám.