Sông Phan Hưng trên bản đồ Đại Sở vốn không mấy nổi bật, chỉ là một đường kẻ mảnh, nếu so với Xích Hà nằm xa hơn về phía Bắc thì hoàn toàn có thể bỏ qua.
Trong lịch sử hàng trăm năm của Đại Sở, lưu vực con sông này chưa từng xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa đủ để ghi vào sử sách. Đừng nói là mấy trăm năm hưng suy của Đại Sở, dù có tính ngược về trước, từ khi văn minh Trung Nguyên bắt đầu, con sông này cũng chưa bao giờ được nhắc tới.
Thế nhưng vào khoảnh khắc này, trận chiến sắp tới đây chắc chắn sẽ được hậu thế ghi nhớ, cũng chắc chắn sẽ để lại một nét bút vô cùng quan trọng trên trang sử.
Nơi đây từ lâu đã không còn bóng dáng bách tính, họ đều đã chạy loạn cả rồi. Nơi này cách biên giới Dự Châu còn gần hơn nhiều so với khoảng cách tới Đại Hưng Thành, phần lớn bách tính phía Bắc Kinh Châu đều chọn chạy về phía Dự Châu để lánh nạn. Như vậy vô hình trung đã lấp đầy lượng dân cư bị hao hụt vì chiến loạn ở Dự Châu, khiến Dự Châu dần hồi phục, còn Kinh Châu thì ngày càng khó khăn.
Những người có thể chứng kiến trận chiến này đều là binh sĩ hai bên, bất kể cuối cùng ai thắng, ai là người viết nên đoạn lịch sử này, họ đều là những người kể chuyện. Những người tụ họp tại đây, rất nhiều người sẽ chết, trở thành một phần trong câu chuyện mà những kẻ sống sót kể lại.
Võ Thân Vương Dương Tích Cú chinh chiến gần nửa đời người. Bách tính đều nói hoàng đế là chủ nhân của giang sơn, nhưng sự rộng lớn của giang sơn mà hoàng đế từng thấy, chắc chắn không bằng Võ Thân Vương. Hoàng đế chỉ nỗ lực trên danh nghĩa vì giang sơn mà mình phải bảo vệ, còn Võ Thân Vương là thực sự đổ mồ hôi, đổ máu ở rất nhiều nơi. Giang sơn Đại Sở rốt cuộc mang ý nghĩa gì, Võ Thân Vương hiểu thấu đáo hơn cả hoàng đế.
Lúc này ở bờ Bắc sông Phan Hưng, Võ Thân Vương buộc phải đưa ra quyết định. Ái tướng Tạ Dao của ông vừa tử trận, hơn một vạn binh sĩ bỏ mạng ở bờ Nam sông Phan Hưng, nhưng đây chưa phải là kết thúc, mà chỉ là bắt đầu. Tiếp theo, để phá vỡ vòng vây khổng lồ sắp hình thành của quân Ninh, Võ Thân Vương còn phải chứng kiến nhiều bộ tướng và binh sĩ tử trận hơn nữa. Trong mấy chục năm chinh chiến, Võ Thân Vương sớm đã rèn cho mình một trái tim sắt đá. Sinh tử trong mắt ông, từ lâu đã không còn là điều đáng đau buồn.
"Trước mặt là một con sông, sông không cản được chúng ta, bên kia sông là kẻ địch, kẻ địch cũng nhất định không cản được chúng ta." Võ Thân Vương đứng trước đội ngũ, ánh mắt quét qua các bộ tướng và binh sĩ. "Qua con sông này, chúng ta có thể một hơi đánh ngược về Đại Hưng Thành. Trong Đại Hưng Thành hẳn vẫn còn gia đình các ngươi, còn người thân của các ngươi, còn những người đang đợi các ngươi trở về."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt lại quét qua lần nữa. "Chúng ta là những người bảo vệ cuối cùng của Đại Sở, mỗi một người trong chúng ta đều xứng đáng được gọi là anh hùng."
Nói đến đây ông lại khựng lại, vì câu nói suýt chút nữa thốt ra, ông thấy không thỏa đáng nên đã nuốt ngược vào trong. Ông muốn nói, chúng ta đầy kiêu hãnh, thậm chí là vĩ đại, bởi vì chỉ còn chúng ta đang bảo vệ Đại Sở, dù cuối cùng tất cả đều chết, thì trên tên tuổi chúng ta cũng đã khắc ghi vinh quang, ngay cả khi kẻ địch của chúng ta cười đến cuối cùng, cũng phải tôn xưng chúng ta là anh hùng. Lời đến đầu lưỡi nhưng không nói ra.
"Chúng ta từng chiến thắng vô số kẻ địch, mạnh có, yếu có, đủ loại cả." Võ Thân Vương giơ tay chỉ về phía Nam: "Đây chẳng qua chỉ là một trong vô số kẻ địch mà chúng ta từng đối mặt, binh lực của chúng chỉ bằng một phần ba chúng ta, những kẻ địch có binh lực đông hơn chúng, hung hãn hơn chúng, chúng ta đều từng đánh thắng. Nếu lần này không thể thắng, chúng ta còn mặt mũi nào dám nói mình là binh sĩ của Tả Vũ Vệ?!"
Ông nhìn về phía tướng quân Nhiếp Khải Thái dưới quyền: "Tạ Dao tử trận, bây giờ ngươi làm tiên phong tướng quân, nếu ngươi tử trận, ta sẽ đích thân làm tiên phong tướng quân."
Nhiếp Khải Thái nghiêm nghị đứng thẳng: "Thuộc hạ tuân lệnh!"
Võ Thân Vương chậm rãi quay người nhìn về phía bờ đối diện, giơ tay chỉ sang đó: "Tấn công!"
Hai vạn quân Sở, dưới sự dẫn dắt của Nhiếp Khải Thái, làm tiên phong lao về phía trận địa phòng thủ của quân Ninh.
Bờ Nam. Đường Thất Địch ngồi trên ghế xếp nhìn sang bờ Bắc, thấy ông lão đó đi lại trước trận, hắn biết, đó là Võ Thân Vương đang khích lệ sĩ khí cho binh sĩ Tả Vũ Vệ. Trình Vô Tiết đứng sau lưng Đường Thất Địch, cũng bình thản nhìn sang bờ đối diện.
"Mỗi ngày chúng ta đều nhìn thấy cùng một mặt trời, cùng một vầng trăng, chúng ta đã trải qua những ngày dài trông như nhau, những đêm dài trông như nhau." Đường Thất Địch ngồi đó, khẽ lẩm bẩm một mình. "Nhưng vầng nhật nguyệt chúng ta từng thấy trước đây, không phải là nhật nguyệt của chúng ta, những ngày đêm chúng ta từng trải qua trước đây, cũng không phải là ngày đêm của chúng ta."
"Đó là vật vốn có sẵn, là thứ do trời tạo, chúng ta không phải thần, không thể thay đổi nhật nguyệt... Vậy thì chúng ta đổi nhân gian." Hắn khẽ gọi: "Trình Vô Tiết."
Trình Vô Tiết "bộp" một tiếng đứng thẳng người: "Có thuộc hạ!"
Đường Thất Địch hỏi: "Mảnh đất dưới chân là của ai?"
Trình Vô Tiết đáp: "Của Ninh Vương."
Đường Thất Địch lại hỏi: "Vật trên mặt đất là của ai?"
Trình Vô Tiết đáp: "Cũng là của Ninh Vương."
Đường Thất Địch gật đầu: "Đi đi, đồ của Ninh Vương, quân Ninh ở đó."
"Rõ!"
Trình Vô Tiết đáp một tiếng, sải bước đi về phía tiền tuyến.
Võ Thân Vương nói, muốn dùng hai ngày để đánh qua sông Phan Hưng, muốn trong vòng một tháng rưỡi quay về Đại Hưng Thành. Trước trận chiến này, những gì Võ Thân Vương nói chưa bao giờ là không ứng nghiệm, ông nói đánh đâu là nhất định đánh hạ được nơi đó, nói bao lâu đánh hạ là nhất định sẽ đánh hạ trong thời gian đó. Dường như ngay cả thời gian cũng nằm trong sự kiểm soát của ông, vì ông mà phục vụ. Lần này, không được.
Ngày thứ nhất, quân Sở điên cuồng tấn công, ngày thứ hai vẫn điên cuồng tấn công, ngày thứ ba vẫn vậy, ngày thứ tư, ngày thứ năm... Liên tục bảy ngày, theo lời Võ Thân Vương, thiên ý vẫn đứng về phía họ, vì vẫn không có một giọt mưa nào rơi xuống, mực nước sông không hề dâng lên chút nào. Thế nhưng, họ chính là không phá nổi phòng tuyến của quân Ninh. Có lẽ chính vì mực nước sông Phan Hưng ở đoạn này khá thấp, nên họ đã nhìn thấy cảnh tượng thi thể nhiều đến mức gần như chặn đứng dòng sông. Thi thể quân Sở dày đặc trên lòng sông, có xác bị cuốn đi, có xác ở lại tiếp tục làm chứng. Nước sông mỗi ngày đều có màu đỏ, và mỗi ngày màu đỏ đó lại khác nhau, vì đến từ những người khác nhau.
Bảy ngày, thi thể trên lòng sông dường như đã hình thành một con đập mới, nước từ thượng nguồn đổ về cứ thế ứ đọng tại đây. Võ Thân Vương đứng bên bờ nhìn, đôi mắt hơi đỏ. Tại sao? Quân Ninh dường như có dùng mãi không hết tên, dường như có ăn mãi không hết lương thực, dường như có ý chí sắc bén đánh mãi không cùng. Đây là lần đầu tiên Võ Thân Vương thực sự giao thủ với quân Ninh, cũng là lần đầu tiên thực sự đối đầu với Đường Thất Địch. Trước đó, ông chỉ muốn gọi Tả Vũ Vệ của mình là Thiết Quân, thế nhưng lúc này, ông buộc phải thừa nhận trong lòng, quân Ninh cũng vậy.
Nếu là đội quân khác bị Tả Vũ Vệ của ông ép đánh suốt bảy ngày, không... dù chỉ bị ép đánh ba ngày thôi, sĩ khí đã sớm tan biến rồi. Quân Ninh thì khác, họ càng đánh càng hăng. Võ Thân Vương thậm chí cảm nhận được, mỗi một binh sĩ quân Ninh đều đang chiến đấu vì mảnh đất dưới chân mình. Cảm giác đó chính là... nơi ta đứng đây, ai cũng đừng hòng cướp đi, ai cũng đừng hòng bắt ta dịch chuyển.
Ngày thứ tám, thứ chín, thứ mười... Đến sáng ngày thứ mười một, tổn thất của quân Sở đã lên tới gần hai vạn người, tuy tổn thất bên quân Ninh chắc chắn cũng không nhỏ, nhưng quân Ninh có cấu hình vũ khí vượt trội, sức sát thương đối với quân Sở tàn khốc hơn nhiều. Thế nhưng Võ Thân Vương cũng biết, hai bên lúc này đã đến thời điểm then chốt nhất. Đội quân của ông đã mệt mỏi, quân Ninh binh lực ít hơn, sẽ còn mệt mỏi hơn quân ông. Ông cũng nhìn ra được, sĩ khí quân Ninh vẫn còn, nhưng thể lực đã không theo kịp, đây là điều không thể đảo ngược. Dù vẫn giữ được ý chí chiến đấu cao ngất, nhưng không còn sức vung đao bắn tên nữa, thì trận chiến nên bại vẫn sẽ bại.
Vì vậy Võ Thân Vương hạ lệnh, trận chiến hôm nay, ông đích thân đốc chiến.
Bờ Nam. Đường Thất Địch đứng trước trận nhìn bờ đối diện một lần nữa chỉnh đốn đội ngũ, hắn chậm rãi thở ra một hơi. Mười ngày, đối với một đội quân bình thường mà nói, quả thực đã đến giới hạn, ai nấy đều đã mệt mỏi tới cực điểm.
"Thấy đại kỳ của Võ Thân Vương bên bờ đối diện chưa?" Đường Thất Địch giơ tay chỉ vào vị trí đại kỳ của Võ Thân Vương. Giọng hắn không hề nặng nề, thậm chí còn có chút nhẹ nhõm: "Võ Thân Vương cho rằng chúng ta đã đến giới hạn, cho rằng chúng ta không trụ nổi ngày hôm nay, nên ông ta muốn đích thân ra trận."
Đường Thất Địch hỏi: "Ông ta đến rồi, làm sao bây giờ?"
Thuộc hạ lớn tiếng đáp: "Ai đến cũng không được."
Đường Thất Địch nói: "Hôm qua họ có lẽ cũng nghĩ chúng ta đến giới hạn rồi, hôm kia chắc cũng nghĩ như vậy, vậy thì cứ để ngày mai, ngày kia, họ tiếp tục nghĩ như thế đi." Hắn vươn tay lấy một cây cung: "Ta bắn mũi tên đầu tiên, nếu ta không bắn trúng mắt trái kẻ địch, đánh xong trận này, ta sẽ mặc váy cỏ nhảy múa trước mặt các ngươi."
"Ồ!" "A a a!" Một đám người reo hò.
Binh sĩ quân Ninh nhìn thấy Võ Thân Vương đích thân ra trận, nhưng họ lại quên mất rằng, hôm nay Đại tướng quân cũng đích thân ra trận. Bởi vì điều Võ Thân Vương suy đoán cũng gần đúng, thể lực con người là có giới hạn, quân Ninh cũng là người.
Bờ Bắc, Võ Thân Vương giơ tay chỉ về phía trước, chữ "Tấn công" còn chưa kịp thốt ra, thì có thám mã phi ngựa tới. Thám mã đến gần, vội vã nói: "Vương gia, cánh trái đại quân phát hiện dấu vết quân Ninh, binh lực rất đông, đã ở cách ba mươi dặm."
Võ Thân Vương hỏi: "Ước tính có bao nhiêu binh lực?"
Thám mã đáp: "Ít nhất, ít nhất cũng phải bảy tám vạn người."
Sắc mặt Võ Thân Vương thay đổi, nhưng vẫn không có ý định rút quân. Ông nhìn tướng quân Tả Lạc dưới quyền: "Ngươi dẫn hai vạn quân, không tiếc bất cứ giá nào, chặn đứng kẻ địch đang phạm vào cánh trái. Nhớ kỹ, chỉ cần tranh thủ cho ta ba canh giờ, ta có thể phá vỡ phòng tuyến của Đường Thất Địch, đến lúc đó, ta sẽ đích thân tiếp ứng các ngươi."
Tả Lạc ôm quyền: "Thuộc hạ tuân lệnh!"
Quân Ninh đến bảy tám vạn người, quả thực rất đe dọa, nhưng đã đánh đến mức này rồi, làm sao có thể dễ dàng rút quân. Võ Thân Vương tự tin, trong vòng ba canh giờ sẽ phá được đội quân mệt mỏi của Đường Thất Địch.
Tả Lạc vừa định quay người đi lĩnh quân chặn quân Ninh, lại thấy một thám mã khác phi ngựa tới.
"Bẩm! Vương gia, ở cánh phải phát hiện đại quân Ninh, số lượng rất nhiều, đã ở cách chưa đầy năm mươi dặm."
Sắc mặt Võ Thân Vương thay đổi. Ông nhìn thám mã đó: "Có ước tính được bao nhiêu quân Ninh tới không?"
Thám mã do dự một lát rồi đáp: "Chắc không dưới mười vạn chúng, khắp nơi đều là chiến kỳ màu đỏ của bọn chúng."
Võ Thân Vương sững sờ. Đây đã không còn là vấn đề chặn được ba canh giờ hay không nữa, mà là nếu tiếp tục phân binh đi chặn, thì có thể sẽ bị người ta vây chết ở đây.
"Vương gia..." Thuộc hạ đều nhìn ông.
"Rút... rút về huyện thành Đình An." Võ Thân Vương sắc mặt cực kỳ khó coi hạ lệnh, quay người sải bước rời đi. Những binh sĩ Tả Vũ Vệ đã dồn hết sĩ khí để quyết chiến, nhận được lệnh rút quân, ai nấy đều có chút mơ hồ.
Nhìn quân Sở lui về phía sau, trong lòng Đường Thất Địch chấn động, là viện binh đến sao? Thám mã của hắn chưa từng báo cáo, cũng không có sứ giả viện binh nào tới thông báo, nên viện binh chắc là đến từ phía Tây Bắc và Đông Bắc, không phải từ phía Nam. Vậy... phía Tây Bắc là quân Ninh ở Dự Châu tới, phía Đông Bắc là quân Ninh ở Thanh Châu tới? Nhưng không nên như vậy chứ.
Đường Thất Địch cũng có chút không hiểu nổi, tính toán lộ trình thời gian, viện binh Dự Châu và Thanh Châu hình thành thế bao vây, quả thực là vào đầu tháng Bảy. Hôm nay là ngày hai mươi tháng Sáu, đột nhiên sớm hơn mười mấy ngày? Nhưng quân Sở rút lui, Võ Thân Vương buộc phải đi về phía Bắc, đây là chuyện tốt.
Ngay lúc này, thám mã chạy tới, nói thấy một đội kỵ binh chỉ có vài trăm người tới, lại đang treo cờ hiệu của Ninh Vương. Đường Thất Địch ban đầu có chút ngạc nhiên, rồi sau đó cười lớn, trong nháy mắt hắn đã hiểu ra.
Không lâu sau, Đường Thất Địch đón Lý Sát, hai người gặp nhau, đó là một cảm giác không thể diễn tả bằng lời. Lý Sát cười nói: "Tiểu Đường Đường, ta đến có kịp lúc không?"
Đường Thất Địch cười đáp: "Thứ dọa chạy binh mã của Võ Thân Vương, là do ngươi phân phái ra đúng không? Ngươi mang bao nhiêu người tới mà dọa được ông ta chạy?"
Lý Sát cười nói: "Vội vàng chạy tới, đại quân còn ở phía sau, toàn bộ kỵ binh và những đội quân có thể lực tốt đều mang tới cả, cộng lại cũng chỉ bốn năm vạn người." Hắn nhìn Đường Thất Địch: "Để Võ Thân Vương sợ bị bao vây, người của chúng ta đành cố gắng ngụy trang cho đông người, dù là quần áo lót màu đỏ cũng đóng góp cả vào, chỉ để dọa được ông ta."
Đường Thất Địch: "Hửm?" Hắn nhìn Lý Sát: "Tại sao lại có những thứ không nên mặc đó của ngươi?"
Lý Sát: "..."