Người là vũ khí mạnh nhất, còn suy nghĩ chính là quá trình chế tạo ra vũ khí đó.
Khi bầy sói bắt đầu vây săn, chúng đều phải suy tính chiến thuật. Cho nên nếu con người không thường xuyên suy nghĩ, có lẽ một ngày nào đó sẽ thoái hóa đến mức ngay cả dã thú cũng không tính toán nổi.
Ưu điểm lớn nhất của Lý Trì chính là lúc nào hắn cũng đang suy nghĩ, dù cho là trên đường đi, đầu óc hắn cũng không bao giờ ngơi nghỉ.
Đây có lẽ cũng là một loại thiên phú, dù sao thì "ba tâm hai ý" trong đa số trường hợp đều là từ ngữ chê bai, nhưng đặt vào người hắn lại là một lời khen ngợi.
Mà những lúc ngẩn người, thực ra trong đầu cũng chưa chắc đã trống rỗng, không ít lần đốn ngộ đều đến từ những phút giây thẫn thờ đó.
Lý Trì chỉ bất chợt nảy ra một ý niệm, nghĩ đến Hoàng đế Đại Sở là Dương Cạnh đang bị nhốt trong thành Đại Hưng, tin tức bị phong tỏa, từ đó suy luận ra trong Điệp Vệ Quân có thể đã xảy ra vấn đề.
Quy Nguyên Thuật hỏi: "Có lẽ, chúng ta có thể giả vờ như không phát hiện ra điều gì?"
Lý Trì gật đầu: "Ta nói phong tỏa toàn bộ tình báo qua Kinh Hà Ấn, chính là không muốn làm lớn chuyện, không thể để bọn chúng biết ngay rằng chúng ta đã biết rồi."
Hắn đi tới cửa sổ, nhìn ra bên ngoài nói: "Hiện tại, Hàn Phi Báo rốt cuộc định đánh chúng ta thế nào thì ta vẫn chưa biết, nhưng nếu tận dụng tốt, chúng ta sẽ biết được hắn định đánh ra sao."
Quy Nguyên Thuật lập tức hiểu ra.
Chuyện cần làm phải thật khéo léo, những kẻ phải đối mặt đều là hạng người tinh ranh, chỉ cần một chút khinh suất với kẻ địch thôi cũng có thể khiến bản thân bị kẻ địch chà đạp trong tương lai.
Đường Thất Địch từng nói, bày binh bố trận đẹp mắt là vì sự chuẩn bị đã đủ chu đáo.
"Sắp xếp xuống dưới đi."
Lý Trì quay đầu nhìn Quy Nguyên Thuật: "Điều động Điệp Vệ tới phía Lương Châu để thám thính tin tức."
Quy Nguyên Thuật hỏi: "Quy mô số lượng như người phái đến Thục Châu sao?"
Lý Trì gật đầu: "Được."
Quy Nguyên Thuật lập tức xoay người: "Thần đi sắp xếp ngay đây."
"Trong số bọn chúng có thể có những cao thủ cực kỳ lợi hại."
Cao Hy Ninh có chút lo lắng nói một câu.
Ngay cả Lý tiên sinh nhìn cũng chẳng có vẻ gì là nắm chắc, đủ thấy Lý tiên sinh hiểu rõ sự đáng sợ của kẻ địch.
Cho nên nỗi lo của Cao Hy Ninh cũng rất cần thiết, bởi có những lúc, khi đôi bên giằng co bất phân thắng bại trong giao tranh chính diện, bọn chúng sẽ sử dụng những thủ đoạn ám muội hơn.
Nếu thực sự có cường giả ngang hàng với Lý tiên sinh, thì tình hình hộ vệ vốn dĩ nhìn qua không thể nào có vấn đề trước kia cũng phải sắp xếp lại.
Hộ vệ bên cạnh Lý Trì có thể gọi là hàng đỉnh cấp, thậm chí có thể nói là đỉnh của đỉnh.
Dù Lý tiên sinh đã rời đi, nhưng Thanh Long Tô Nhập Dạ và Chu Tước Nghê Hoàng vẫn còn đó, Diệp tiên sinh vẫn còn, các cao thủ trong Đình Úy Quân cũng đều ở đây.
Theo lý mà nói, hộ vệ cấp bậc này, dù cho tuyệt thế cường giả có tới cũng chưa chắc chiếm được lợi lộc gì.
Thế nhưng chuyện đời không có gì là tuyệt đối, nếu trong kẻ địch có người như Lý tiên sinh, không chỉ võ lực siêu cường, mà còn có kinh nghiệm từng trải vô song, cùng với cái đầu mà người thường không thể sánh kịp, thì sẽ trở nên khó lòng phòng bị.
Chỉ cần giả định một chút là biết, nếu Lý tiên sinh là người của phe địch, muốn phòng bị Lý tiên sinh lẻn vào ám sát Lý Trì thì đó là một việc khó khăn đến nhường nào?
Dù sao thì Thanh Long Tô Nhập Dạ hàng đầu cũng còn kém Lý tiên sinh một chút.
Huyền Vũ Tôn Quy Ẩn đã đi Duyện Châu, có khả năng đã tới nước Bột Hải. Nếu ông ta còn ở đây, với tư cách là cường giả tuyệt đối về phòng thủ, thì có thể ứng phó được nhiều việc hơn.
Nói về tấn công, Tôn Quy Ẩn tuyệt đối không phải đối thủ của Tô Nhập Dạ, nhưng nếu ông ta chỉ chuyên tâm phòng thủ, muốn Tô Nhập Dạ giết được ông ta cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Một người giỏi phòng thủ, tất nhiên tâm tư phải vô cùng kín kẽ.
Trên thực tế, ngoài Tôn Quy Ẩn ra, phần lớn người bên cạnh Lý Trì đều giỏi tấn công nhất.
Ngay cả chính Lý Trì cũng vậy, một khi đã động thủ, hắn như biến thành một con người khác, làm gì còn chuyện đợi đối phương ra chiêu rồi mới phản công.
Một khi đã xuất chiêu, chiêu nào cũng phải giành tiên cơ.
Lý Trì mỉm cười nói: "Cũng không cần phải lo lắng quá mức, nếu bọn chúng thực sự có loại cường giả đó, có lẽ đã ra tay với ta từ lâu rồi."
Lời tuy nói vậy, nhưng trong lòng Lý Trì cũng hiểu rõ, trong đám kẻ địch, chưa chắc là không có.
Cao Hy Ninh xoay người rời đi, sau khi ra ngoài liền triệu tập các Thiên biện của Đình Úy Quân, bảo họ phân chia lại ca trực, từ mỗi ngày một người trực đêm đổi thành mỗi ngày ít nhất có hai Thiên biện trực đêm.
Cùng lúc đó, cách sông Thác Thác khoảng bốn trăm dặm về phía Đông Nam, quân Ung Châu đang đóng quân tại đây.
Đây là một vùng bình nguyên, tiết tháng Hai, không giống như phương Bắc cỏ mới chỉ chớm xanh, khí hậu tuy có chút ẩm lạnh nhưng khắp nơi đều là một màu xanh mướt.
Tốc độ hành quân của quân Ung Châu nhanh hơn nhiều so với dự tính của Lý Trì và các thuộc hạ.
Lý Trì suy đoán, chậm nhất trong mười ngày quân Ung Châu sẽ tới bên bờ sông Thác Thác.
Thực tế, nếu không phải Hàn Phi Báo hạ lệnh đóng quân ở đây, thì ngày hôm qua bọn họ đã tới sông Thác Thác rồi.
Hàn Phi Báo còn rất trẻ, mới hai mươi tuổi, vóc người cao ráo và cường tráng, vai rộng lưng hẹp, cái kiểu hình thể tam giác ngược đó khiến người ta nhìn vào đã thấy sợ hãi.
Ở Ung Châu, hắn là vị mãnh tướng số một mà ai ai cũng biết.
Tương truyền, hắn là một đứa trẻ được báo núi nuôi lớn, nên tính tình cực kỳ hung bạo.
So với Trung Nguyên, Ung Châu có thể coi là một thế giới biệt lập với bên ngoài.
Vì địa hình toàn là cao nguyên, khe rãnh lại nhiều, ngay cả người bản địa đi lại cũng không mấy thuận tiện.
Khi Đại Sở còn cường thịnh, hàng năm Hộ bộ đều điều phối lương thực vật tư đến Ung Châu để tiếp tế.
Về sau Đại Sở tham nhũng ngày càng nghiêm trọng, vật tư do Hộ bộ cấp phát thậm chí còn chưa vận chuyển đến Ung Châu đã bị chia chác sạch sẽ.
Giả sử Hộ bộ cấp mười lượng bạc, còn chưa ra khỏi Hộ bộ đã biến thành sáu lượng, sáu lượng này đến địa phương lại bị tầng tầng lớp lớp bóc lột, đến được Ung Châu thì chẳng còn lại gì.
Đây là nơi không hề có sự tồn tại, đến mức rất nhiều bách tính khi nhắc đến mười ba châu của Đại Sở, đếm đi đếm lại cuối cùng đều bỏ sót Ung Châu.
Hàn Phi Báo chính là vị chiến tướng trưởng thành trong một môi trường khắc nghiệt như vậy, phong cách của hắn lạnh lùng đến mức đừng nói là kẻ địch, ngay cả trong quân Ung Châu cũng chẳng có ai là không sợ.
Trận đánh đầu tiên của hắn là khi mới mười bốn tuổi, một thổ ty trong địa phận Ung Châu tuyên bố tách khỏi Đại Sở, không còn cống nạp cho phủ Tiết độ sứ nữa.
Hàn Phi Báo sau khi biết tin, không thỉnh thị Tiết độ sứ, dẫn theo hơn ba trăm thân binh, chạy suốt một ngày một đêm gần ba trăm dặm, vào lúc bình minh xông vào bộ lạc đó, chỉ dùng chưa đầy nửa canh giờ đã bắt sống được vị thổ ty kia.
Thế nhưng hắn không bắt sống người ta về, bắt sống chỉ là để giết trước mặt người của bộ lạc đó.
Hắn trói người vào cột, mổ bụng moi gan ngay khi người đó còn sống.
Từ đó về sau, cái danh "dã thú" của Hàn Phi Báo bắt đầu lưu truyền ở Ung Châu.
Đến năm hắn hai mươi tuổi thống lĩnh toàn bộ quân Ung Châu, cái tên của hắn đã đủ để dọa trẻ con Ung Châu khóc thét mỗi đêm.
Có người nói, Duyện Châu sản sinh ra nhiều dũng sĩ, biên quân Đại Sở thích đến Duyện Châu tuyển mộ tân binh nhất, đàn ông Duyện Châu được gọi là "Đông Bắc Hổ".
Cũng có người nói, so với sự hung dữ của Đông Bắc Hổ, thì binh lính Ung Châu là "Tây Bắc Lang", còn tàn nhẫn hơn.
Hàn Phi Báo trị quân cực kỳ nghiêm khắc, mệnh lệnh của hắn không cho phép có một chút sai sót nào, dù là chuyện nhỏ, làm không tốt là phải trừng phạt nặng.
Chuyện trái quân lệnh tuyệt đối không khoan dung, có một lần hắn giết sạch tất cả những người liên quan, đảm bảo không ai còn dám phạm sai lầm nữa.
Ngoài Hàn Phi Báo ra, trong quân Ung Châu còn có tám vị hãn tướng, mỗi người đều có võ lực xông pha giữa vạn quân.
Tám vị tướng quân này, mỗi người thống lĩnh một quân, mà đội ngũ của tám người này dù có hung dữ đến đâu, cũng không hung dữ bằng thân quân của Hàn Phi Báo.
Ca Lăng Quân.
Ung Châu có một ngọn núi tên là Ca Lăng, trên núi có một ngôi chùa được coi là thần miếu.
Các tăng nhân ở đây rất được tôn sùng, có một lần, Tiết độ sứ Ung Châu dẫn người đi tuần tra, bách tính địa phương thấy ông ta đều không quỳ, thế nhưng thấy một tăng nhân, bách tính lại quỳ rạp xuống đất.
Tiết độ sứ tuy không nói gì nhưng vẻ mặt không vui, Hàn Phi Báo năm đó mới mười bảy tuổi nhìn thấy cảnh đó, không nói một lời liền rời đi.
Ngày hôm sau, Hàn Phi Báo dẫn đội ngũ do chính mình huấn luyện tấn công lên núi Ca Lăng, tắm máu thần miếu.
Hắn hạ lệnh mỗi một binh sĩ đều phải bôi máu người chết lên mặt mình.
Khi lũ hung đồ này xuống núi, đã dọa sợ những bách tính đó.
Tiết độ sứ sau khi nghe tin vô cùng giận dữ, mắng nhiếc Hàn Phi Báo một trận trước mặt mọi người, nhưng lại không có bất kỳ hình phạt nào.
Hàn Phi Báo lúc đó nói, ai khiến nghĩa phụ không vui, con sẽ khiến kẻ đó chết không toàn thây.
Dù Tiết độ sứ mắng chửi hắn xối xả, nhưng trong lòng lại nở hoa, từ đó về sau chưa bao giờ nghi ngờ lòng trung thành của Hàn Phi Báo.
Có lẽ chính vì thế, ông ta chết cũng không ngờ được, người cuối cùng tiễn mình về cõi tây lại chính là Hàn Phi Báo.
Giết tăng nhân, tàn sát miếu thờ, nếu là người khác làm ra chuyện hung ác như vậy, chắc chắn phải tìm cách che giấu, nhưng Hàn Phi Báo thì khác.
Hắn tàn sát sạch tăng lữ trong thần miếu, hạ lệnh cho binh sĩ bôi vết máu của tăng nhân, từng tên từng tên một như lũ hung thần ác sát xuống núi.
Hắn đặt tên cho đội quân của mình là Ca Lăng Quân, chính là muốn cho người ta biết, bất kể là thứ gì cản đường Ca Lăng Quân đều sẽ bị tiêu diệt, thần cản giết thần, ma cản giết ma.
Lúc này ngay trong đại doanh trung quân của quân Ung Châu, Hàn Phi Báo lại đang khiêm tốn lắng nghe một người khác nói chuyện.
Người này mặc một chiếc áo choàng, khăn đen che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt, nên cũng không nhìn ra tuổi tác.
"Thánh Sư."
Hàn Phi Báo cúi người hỏi: "Người đường xa vất vả, có muốn nghỉ ngơi trước không?"
Người đàn ông được gọi là Thánh Sư khẽ lắc đầu: "Không cần, ta đích thân tới đây, ngươi chắc là hiểu ý nghĩa là gì rồi."
Ông ta đi tới một bên ngồi xuống, nhìn Hàn Phi Báo: "Sư huynh ta coi trọng Quan Đình Hầu, còn ta lại coi trọng ngươi. Cho đến hiện tại, thực ra việc cuối cùng chọn ai trong hai người các ngươi vẫn chưa ngã ngũ, là ta kiên trì để ngươi đi đường này đối mặt trực diện với Ninh Vương Lý Trì, ngươi phải biết tâm ý của ta."
Hàn Phi Báo cúi đầu đáp: "Tâm ý của Thánh Sư, đệ tử biết. Diệt trừ Ninh Vương Lý Trì mới là đại công thực sự, quan trọng hơn nhiều so với việc phá thành Đại Hưng. Ai diệt được Ninh Vương Lý Trì, kẻ đó mới là người giành được thắng lợi đầu tiên."
Thánh Sư gật đầu: "Ngươi biết là tốt rồi, cho nên tuyệt đối không được khinh suất, Lý Trì người này... rất khó đối phó."
Hàn Phi Báo nói: "Quả thực rất không tầm thường, vậy mà có thể bố trí binh lực ở Kinh Châu từ trước, lại còn là chủ lực của Ninh quân, tầm mắt của người này rất lợi hại, hạng người như Dương Huyền Cơ khó lòng sánh bằng Lý Trì."
Thánh Sư nói: "Cho nên ta đã chuẩn bị cho ngươi hai kế sách. Một, tấn công trực diện, cưỡng ép vượt sông Thác Thác, với sức chiến đấu của quân Ung Châu, đối đầu chính diện với Ninh quân cũng chưa chắc đã rơi vào thế hạ phong... Hai, nếu ngươi không đủ can đảm, có thể đi vòng qua Lương Châu tiến thẳng vào Kinh Châu, ta sẽ sắp xếp người trừ khử Dương Huyền Cơ, ngươi thay thế vị trí của Dương Huyền Cơ."
Hàn Phi Báo ngẩng đầu: "Đệ tử muốn đánh."
Đôi mắt Thánh Sư nheo lại, có lẽ là trên mặt đã có vài phần ý cười.
"Quan Đình Hầu có ưu thế hơn ngươi một chút, dù sao thì xuất thân của hắn cũng tốt, nhưng đây cũng là điều khiến ta không phục, xuất thân thì tính là gì?"
Thánh Sư nhìn Hàn Phi Báo: "Trước mặt thực lực, xuất thân chỉ là một tờ giấy mỏng, chọc một cái là thủng."
Hàn Phi Báo nói: "Thánh Sư, cách đánh mà đệ tử chuẩn bị, dù Ninh Vương Lý Trì có thông minh đến đâu cũng tuyệt đối không thể ngờ tới. Thánh Sư yên tâm, trận chiến này, đệ tử nhất định giành thắng lợi."
Khi nói những lời này, trên mặt Hàn Phi Báo toát lên một vẻ tự tin vô song.