Ngày hôm sau, Lâm Hoại và Cao Tá cùng nhau rời đi. Tiểu Hồng lưu luyến không rời tiễn hai người xuống tận dưới lầu.
Ở phía trong cửa chống trộm tầng một, Lâm Hoại nói: "Tiểu Hồng, đừng tiễn nữa. Thật đấy, dù có tiễn xa đến mấy thì cuối cùng vẫn phải chia tay thôi. Hơn nữa bây giờ tuy nói là không có chuyện gì rồi, nhưng nhỡ đâu ra ngoài lại gặp phải rắc rối thì không hay. Chúng ta đều có phương thức liên lạc, sau này nếu em có đến tỉnh Hắc thì cứ liên lạc với anh."
Tiểu Hồng gật đầu, ánh mắt đăm đăm nhìn Lâm Hoại nhưng không nói gì. Cô đã là một cô gái có tính cách kiên cường và trưởng thành, không phải kiểu con gái hở chút là sụt sùi rơi lệ.
Lâm Hoại bình thản nói: "Tiểu Hồng, sau này chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé. Tranh thủ tìm một công việc phù hợp, sống cho tốt."
"Vâng." Tiểu Hồng đáp một tiếng, rồi đứng đó lặng lẽ nhìn Lâm Hoại và Cao Tá đẩy cửa chống trộm rời đi.
Sau khi Lâm Hoại khuất bóng khỏi tòa nhà, cô thở dài, lẩm bẩm: "Có lẽ tương lai mình sẽ gặp được một người đàn ông giống như anh ấy chăng? Ai mà biết được."
Lâm Hoại đi mua một chiếc xe cũ, sau đó lái xe dọc theo quốc lộ rời đi. Mãi đến khi tới thành phố thứ hai, Lâm Hoại mới dừng xe trước bến tàu, nói với Cao Tá: "Chúng ta tách nhau ở đây thôi."
"Được, từ nay về sau, hãy nhớ lời tôi: là địch không phải bạn."
"Là địch không phải bạn." Lâm Hoại gật đầu nghiêm túc. Cao Tá xuống xe, không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào trong bến. Lâm Hoại lập tức lái xe đi tiếp.
Để đề phòng bất trắc, Lâm Hoại quyết định không rời đi cùng thành phố với Cao Tá. Cao Tá dự định bắt tàu hỏa ở đó, còn Lâm Hoại định lái xe đến tỉnh lân cận, sau đó từ thủ phủ tỉnh trực tiếp đi máy bay đến tỉnh Hắc. Việc này không phải vì sợ bị bắt, mà vì tin tức về việc mình gặp gỡ Cao Tá, càng ít người biết càng tốt, đó mới là điều có lợi nhất.
Lâm Hoại lái xe đi suốt dọc đường, có dừng lại nghỉ ở trạm dừng chân trên cao tốc một lát để gọi điện cho Ngụy Kỳ Miên, bảo rằng hai hôm nữa mình sẽ về.
Trò chuyện một lúc, Lâm Hoại tiếp tục lên đường. Khi đến thành phố Bắc An thì đã hơn mười giờ tối.
Giờ này muộn rồi, Lâm Hoại tất nhiên không thể đi máy bay về nhà ngay được. Thành phố Bắc An cũng là một thủ phủ tỉnh, Lâm Hoại tìm một khách sạn nghỉ ngơi, rồi định ra ngoài tìm chỗ mát-xa để thư giãn một chút. Hôm nay lái xe cả ngày, hầu như suốt quãng đường đều ở trên xe. Thực ra đối với một võ giả như Lâm Hoại thì chẳng thấm thía gì, nhưng ít nhiều cũng thấy mệt. Trong trường hợp không bắt buộc phải chịu khổ, Lâm Hoại vốn là người biết hưởng thụ, đương nhiên phải thư giãn cho thoải mái.
Điều mà Lâm Hoại luôn không hiểu nổi là, tại sao một người khi không cần phải khắt khe với bản thân lại cứ phải tự làm khó mình? Giống như lúc này đây, đương nhiên phải nghỉ ngơi cho thư thái, chẳng lẽ mệt mỏi lại giúp thực lực tăng tiến hay sao? Rõ ràng là không thể nào.
Lâm Hoại rời khách sạn, tra cứu tiệm mát-xa dưỡng sinh gần nhất rồi bắt xe đến đó.
Vừa vào trong, nhân viên đã cung kính dẫn Lâm Hoại đến quầy lễ tân. Cô nhân viên xinh đẹp ở quầy hỏi: "Thưa anh, anh muốn mát-xa ạ?"
"Ừ." Lâm Hoại hỏi: "Giá cả thế nào?"
"Thưa anh, bảng giá đều niêm yết trên tường ạ."
Lâm Hoại ngước nhìn, chọn gói mát-xa kiểu Thái ba trăm tệ. Đây là mức giá trung bình, không quá đắt cũng chẳng rẻ. Nhân viên đồng ý, bảo Lâm Hoại thay giày, rồi có nhân viên khác dẫn anh vào một căn phòng.
"Thưa anh, anh muốn uống gì không ạ?"
"Trà đi."
"Vâng, thưa anh. Ở đây có phòng tắm, anh có thể tắm trước, em đi sắp xếp người cho anh ạ."
"Được, đi đi."
Lâm Hoại đợi người đi khỏi, nhanh chóng tắm rửa rồi thay đồ ngủ nằm lên giường. Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.
"Mời vào." Lâm Hoại nói.
Cửa phòng mở ra, nhân viên bưng trà đi vào, đặt lên bàn rồi nói: "Đã báo kỹ thuật viên mát-xa rồi ạ, lát nữa sẽ tới ngay, anh có thể uống chút trà trước."
"Được, cô đi đi."
Lâm Hoại ngồi xuống uống hai chén trà. Cửa phòng mở ra, một phụ nữ trẻ trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi bước vào. Cô ta ăn mặc có chút gợi cảm, Lâm Hoại nhìn thấy liền khẽ nhíu mày. Theo kinh nghiệm của anh, dù đây không phải là nơi "bán hoa" thì ít nhất cũng chẳng chuyên nghiệp gì cho cam.
Nhưng nghĩ lại, đã đến đây rồi thì mát-xa vẫn thoải mái hơn không, mặc kệ người ta có chuyên nghiệp hay không, cứ mát-xa đã.
Ít nhất cô nàng này trông cũng xinh xắn, vóc dáng lại đẹp, ngắm nhìn cũng coi như là một kiểu hưởng thụ.
Người phụ nữ trẻ cười rất ngọt ngào, hỏi: "Anh có cần ngâm chân không ạ?"
"Không cần." Lâm Hoại nói, "Mát-xa luôn đi."
"Vâng, anh nằm sấp xuống giường nhé."
"Ừ." Lâm Hoại nằm sấp xuống, mặt đặt vào lỗ hổng trên giường. Sau đó anh cảm nhận được bàn tay của cô nàng đặt lên đùi mình. Cô bắt đầu mát-xa từ đùi trước, đùi Lâm Hoại lộ ra ngoài, phải nói là bàn tay người phụ nữ này được chăm sóc khá tốt, đặt lên đùi rất dễ chịu.
"Anh làm nghề gì vậy ạ?"
"Kinh doanh." Lâm Hoại nói, "Cô còn trẻ đẹp thế này mà làm kỹ thuật viên, hiếm thấy thật."
"Bây giờ kiếm tiền đâu có dễ, làm nghề này có thể kiếm được nhiều hơn chút ạ." Người phụ nữ cười, "Anh cứ gọi em là Đào Tử nhé, em là kỹ thuật viên số 2 ở đây, lần sau anh tới có thể gọi em."
"Được." Lâm Hoại tùy ý đáp cho qua chuyện, ngày mai anh đi rồi, lần sau ai mà tới nữa?
Đào Tử nói: "Cơ bắp chân của anh săn chắc quá, bình thường chắc anh hay tập thể dục lắm nhỉ?"
"Ừ, hay tập luyện." Lâm Hoại nói.
Đào Tử nói: "Vừa vào là em đã cảm thấy anh chắc chắn là người hay tập gym rồi, vóc dáng thực sự rất đẹp, dù có mặc áo ngủ em cũng nhìn ra được."
Lâm Hoại cười: "Cô đúng là tinh mắt thật."
"Khà khà, cũng bình thường thôi ạ." Đào Tử nói, "Em cũng mới làm được chưa đầy nửa năm, trước kia em làm việc trong bệnh viện, là y tá khoa nam."
"Ồ." Lâm Hoại cười, "Y tá khoa nam mà lại đi làm kỹ thuật viên mát-xa à, công việc y tá không tốt sao?"
"Lương bổng thấp quá ạ." Đào Tử thở dài, "Bây giờ ai chẳng muốn tranh thủ lúc trẻ kiếm thêm chút. Dù sao em cũng chỉ làm vài năm rồi nghỉ thôi."
Lâm Hoại cũng không nói gì, cũng chẳng thấy có gì lạ. Bây giờ anh cũng coi như đã quen rồi, dù sao trước đó vừa quen Tiểu Hồng, Tiểu Hồng chẳng phải cũng vì tiền sao, chỉ là công việc của Tiểu Hồng có lẽ tốt hơn cô ta một chút.
Hơn nữa không hiểu sao, ở bên cạnh Tiểu Hồng, Lâm Hoại cảm thấy một sự thoải mái kỳ lạ, nhưng ở bên Đào Tử thì cảm giác đó kém hơn một chút, dù là lần đầu gặp mặt, khi đó Lâm Hoại còn chưa biết Tiểu Hồng rốt cuộc là người thế nào, nhưng ít nhất ấn tượng về Tiểu Hồng vẫn rất tốt.
Đôi tay của Đào Tử mát-xa dần lên phía trên cơ thể Lâm Hoại. Có thể cảm nhận được kỹ thuật của cô ta không chuyên nghiệp lắm, nhưng mát-xa thì vẫn dễ chịu hơn là không.
Sau khi mát-xa đùi xong, Đào Tử bỗng nói: "Đợi chút nhé."
"Ồ."
Lâm Hoại cảm nhận được Đào Tử cởi giày, rồi bất ngờ thấy cô ta trèo lên giường, dạng hai chân, ngồi cưỡi lên phần mông của mình, mông cô ta đặt trực tiếp lên mông anh.
Lâm Hoại đang định nói gì đó thì Đào Tử đã vươn tay đặt lên vai anh, nói: "Như thế này tiện hơn ạ."
Tin cô cho ma quỷ, cứ phải ngồi lên người ông đây mới mát-xa được vai sao? Nhưng cảm giác da thịt tiếp xúc này thực sự khá dễ chịu.
Đặc biệt là mông của Đào Tử cứ cọ xát tới lui trên mông Lâm Hoại, khiến Lâm Hoại không tự chủ được mà lắc lư theo, còn một vị trí nào đó do bị ép trên giường và cọ xát, bắt đầu nhanh chóng căng cứng lên. Cảm giác đó thật khó tả, Lâm Hoại thậm chí cảm thấy dù chẳng cần làm gì, cứ day dưa thế này một lúc, bản thân rất có thể sẽ giải tỏa mất thôi.
Đào Tử lúc này bỗng từ từ hạ nửa thân trên nằm sấp xuống lưng anh. Cơ thể Lâm Hoại đang tận hưởng, miệng lại nói lời trái lòng: "Cô đang làm cái gì thế?"
"Em mát-xa đầu cho anh ạ." Đào Tử lúc này nói, môi đã ghé sát vào tai Lâm Hoại, hương thơm nhẹ nhàng thổi vào vành tai anh, khiến Lâm Hoại có cảm giác rạo rực.
Lâm Hoại nuốt khan một cái, ồ một tiếng: "Vậy cô mát-xa đi."
Đào Tử cười khúc khích, cô ta rất biết nhìn sắc mặt, vừa thấy Lâm Hoại không phản đối gì liền nhân cơ hội đặt tay lên ngực anh, bộ ngực cô ta ép vào lưng Lâm Hoại, mông ngồi trên mông anh, khiến vị trí nhạy cảm của Lâm Hoại ép chặt xuống giường. Đôi tay ấy luồn vào trong áo Lâm Hoại, nhẹ nhàng xoa nắn lồng ngực anh, giọng nói đầy mê hoặc: "Anh ơi, có muốn làm thêm gói bảo dưỡng không ạ? Rẻ lắm, chỉ cần thêm bảy trăm tệ thôi, em đảm bảo khiến anh sung sướng lên tiên."
Móng tay Đào Tử cấu nhẹ vào ngực Lâm Hoại, xoay tròn, cảm giác tê dại trong người Lâm Hoại càng lúc càng mãnh liệt.
Mông Đào Tử bỗng lắc lư, giọng nũng nịu: "Có được không ạ?"
Vị trí nhạy cảm của Lâm Hoại cũng theo đó mà cọ xát trên giường, cả người rùng mình, vừa sướng vừa khó lòng kìm nén, vội nói: "Được được được, cô nói được là được."
"Khà khà, vậy mình đổi phòng nhé, ở đây không tiện đâu, đi với em." Đào Tử đắc ý nhảy xuống giường, nắm lấy tay Lâm Hoại dẫn ra ngoài.
Lâm Hoại nói: "Đợi chút, anh thay quần áo đã."
"Khà khà, anh thay đi."
"Xoay lưng lại đi chứ."
"Vâng vâng vâng, anh đáng yêu quá, còn biết ngượng nữa."
Lâm Hoại cười khổ, nhanh chóng thay quần áo rồi cùng Đào Tử rời khỏi phòng.