Lâm Hoài nắm lấy tay Dược lão, chậm rãi truyền chân khí vào trong cơ thể ông. Bởi vì "Đồ Long Chân Khí" quá mức cương mãnh bá đạo, đây là loại nội công tâm pháp mà ngay cả Ngân Diệp lão nhân cũng không dám thử nghiệm, nên Lâm Hoài không dám truyền quá nhiều chân khí một lúc, chỉ dám truyền vào từ từ như dòng suối nhỏ.
Ban đầu vẻ mặt Dược lão vẫn bình thường, nhưng rất nhanh, Lâm Hoài đột nhiên cảm nhận được sự đau đớn trên gương mặt ông. Lâm Hoài vội vàng ngắt dòng chân khí, lo lắng hỏi: "Sao vậy ạ?"
"Không được, chân khí của con quá bá đạo, ta chưa từng thấy loại chân khí nào cương mãnh đến thế, không hợp với ta." Dược lão thở hổn hển nói.
Lâm Hoài ngẩn ra, khẽ nhíu mày: "Con xin lỗi, nhị sư phụ, con không ngờ lại thành ra như vậy, nhưng giờ phải làm sao đây ạ?"
"Để ta." Ngân Diệp lão nhân xuất hiện ở cửa, đẩy cửa bước vào. Ông nhìn Lâm Hoài một cái rồi nói: "Đồ Long Chân Khí của con ngay cả ta còn chẳng dám thử nghiệm dễ dàng, cơ thể nhị sư phụ con sao có thể chịu đựng nổi."
Lâm Hoài cười khổ: "Con cũng không nghĩ được nhiều như vậy."
"Ừ." Ngân Diệp lão nhân đi tới bên giường, Lâm Hoài nhường chỗ. Ngân Diệp lão nhân nắm lấy cánh tay Dược lão, chân khí chậm rãi truyền vào.
Dược lão gọi: "Lâm Hoài."
"Dạ, con đây."
"Châm cứu đi." Dược lão nói.
"Vâng." Lâm Hoài hỏi: "Châm ở đâu ạ?"
"Góc tường có hộp y tế đấy."
Lâm Hoài nhìn quanh, quả nhiên tìm thấy một hộp y tế ở góc tường. Cậu bước tới mở hộp ra, bên trong có đủ các loại lọ thuốc và dụng cụ y tế, đồng thời còn có một hộp kim vàng.
Lâm Hoài lấy kim vàng ra. Chân khí của Ngân Diệp lão nhân có thể nuôi dưỡng kinh mạch trong cơ thể, còn kim vàng của Lâm Hoài là để kích phát tiềm năng cơ thể Dược lão, khiến cơ thể ông hồi phục sinh cơ.
Tuy nhiên Lâm Hoài cũng biết, phương pháp này chỉ có thể cải thiện cơ thể Dược lão ở một mức độ nhất định, không thể nào đạt được hiệu quả "thuốc đến bệnh trừ", nếu không trước đó cậu đã không lo lắng đến vậy.
Lâm Hoài đỡ Dược lão ngồi dậy, sau đó ngồi phía sau lưng ông, bắt đầu thực hiện châm cứu. Dược lão cười ha hả: "Bao nhiêu năm nay, toàn là ta chữa bệnh cho người khác, chưa từng để ai chữa cho mình bao giờ."
Lâm Hoài không nói gì, biểu cảm vô cùng tập trung. Châm cứu là việc "sai một ly, đi một dặm", Lâm Hoài dồn toàn bộ tâm trí vào đó, dù Dược lão có nói gì, cậu cũng không nghe thấy.
Phía Ngân Diệp lão nhân đã dừng lại, ông thở hắt ra, nhìn Dược lão nói: "Tuy ta không hiểu y lý, nhưng vừa rồi lúc truyền chân khí cho ông, ta vẫn cảm nhận được, lần này ông bị bệnh nặng thật rồi."
Dược lão thở dài: "Người như chúng ta, không bị bệnh thì thôi, đã bệnh là một trận đại bệnh."
Ngân Diệp lão nhân nhìn Lâm Hoài, rồi hỏi Dược lão: "Ông thấy trình độ y học của đồ đệ ông thế nào?"
"Rất khá." Dược lão nói: "Đặt ở bất kỳ bệnh viện nào cũng có thể coi là đỉnh cao. Chỉ thiếu một chút kinh nghiệm thực tiễn, hơn nữa nó luôn dành phần lớn tâm trí cho võ học, có thể đạt đến trình độ y học như vậy là rất hiếm có."
Ngân Diệp lão nhân cười: "Ngày đó khi ta đến Lâm gia, thấy còn có ông và Diệp lão, lúc đó ta đã nghĩ Lâm Phi Long này thật sự không sợ tham thì thâm sao? Một người dù có tinh lực lớn đến đâu, sao có thể học được nhiều thứ như vậy? Đời người quan trọng nhất là tinh, chứ không phải bác. Bác thì dễ tạp, tạp thì đồng nghĩa với việc chẳng làm nên trò trống gì. Ai ngờ ta lại thực sự coi thường gen của Lâm gia rồi, có lẽ chỉ có bản thân Lâm Phi Long mới hiểu rõ nhất, hèn gì ông ta lại tin tưởng con trai mình đến thế."
"Đúng vậy." Dược lão nói: "Chưa nói đến võ học, chỉ cần trình độ âm nhạc của nó thôi cũng đủ để đi làm giáo viên dạy nhạc rồi. Trình độ y học này, chỉ cần đi thi lấy bằng là có thể làm bác sĩ, hơn nữa tiền đồ vô lượng, nó thậm chí còn có thể làm một thư pháp gia..."
Ngân Diệp lão nhân cười: "Thiên phú của người Lâm gia thật đáng sợ, có đôi khi ta tự hỏi, bọn họ có phải là quái vật không? Ha ha ha. Dược lão, lần này ông nhất định phải hồi phục thật tốt, chúng ta phải cùng nhau chứng kiến xem thằng nhóc thối này cuối cùng có thể đi xa đến đâu."
"Ừ." Dược lão trông có vẻ mệt mỏi.
Ngân Diệp lão nhân nói: "Được rồi, tạm thời đừng nói nữa, nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Ngân Diệp lão nhân ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Lại qua hơn hai mươi phút, Lâm Hoài cuối cùng cũng châm cứu xong. Cậu lau những giọt mồ hôi trên trán, thu lại kim vàng, đỡ Dược lão ngồi xuống rồi hỏi: "Nhị sư phụ, thấy thế nào ạ?"
"Khá tốt." Giọng Dược lão đã tỉnh táo hơn trước một chút. Tất nhiên, điều này cũng không chứng minh là đã khỏi hẳn, vì vừa mới điều trị xong, trong thời gian ngắn đúng là sẽ trông có vẻ tốt hơn nhiều so với trước đó.
Lâm Hoài đặt tay lên mạch của Dược lão, cẩn thận cảm nhận một lát rồi buông tay, cảm thán: "Lần này nhị sư phụ bị bệnh khá nặng, hiện tại mới chỉ đạt được một chút hiệu quả, thời gian tới, mỗi ngày hãy uống một bát thuốc con kê nhé."
Lúc này cửa có tiếng gõ, Lâm Hoài nói: "Vào đi."
Lý Lâm Nhi và Lý U Mai từ ngoài đi vào, mỗi người bưng một bát thuốc. Lý Lâm Nhi bưng thuốc đến trước mặt Dược lão: "Nhị sư phụ, để con đút người uống thuốc ạ."
"Không cần đút, không cần đút." Dược lão lập tức cố gắng ngồi dậy, nhận lấy bát thuốc. Thuốc còn ấm nhưng không nóng, ông uống một hơi cạn sạch.
Lâm Hoài cũng nhận lấy bát thuốc của mình rồi uống vào.
Lúc này mọi người đều nhìn Lâm Hoài, bao gồm cả Dược lão. Hiện tại Dược lão tuy bệnh nặng nhưng dù sao cũng có thể điều dưỡng dần dần, quan trọng nhất vẫn là tình trạng cơ thể Lâm Hoài. Nếu độc của Lâm Hoài không giải được, đó mới là nguy hiểm đến tính mạng.
Sau khi uống xong, Lâm Hoài đặt bát thuốc sang một bên, chậm rãi điều tức, từ từ cảm nhận những thay đổi trong cơ thể. Đúng lúc này, trong cơ thể cậu bỗng như có ngọn lửa đang thiêu đốt, đốt cháy ngũ tạng lục phủ. Da Lâm Hoài bắt đầu đỏ ửng, đôi mắt trợn trừng, ngũ quan đau đớn đến mức biến dạng.
Những người khác đều sợ ngây người. Lý U Mai lo lắng nói: "Lâm Hoài, Lâm Hoài, em không sao chứ, Lâm Hoài!"
Lý Lâm Nhi sắp khóc đến nơi, dậm chân nói: "Nhị sư phụ, đây là chuyện gì vậy ạ, nhị sư phụ."
Dược lão nhìn cảnh này, ngược lại không thấy bất ngờ, nói: "Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của ta. Độc này của nó là loại độc mãnh liệt nhất ta từng thấy. Lúc mới nghĩ ra thuốc giải, chính ta cũng không dám tin, vì đây là cách lấy độc trị độc."
Diệp lão lúc này cũng bước vào, nghe vậy liền trợn mắt, kích động nói: "Mẹ kiếp, lão già kia, ông lại hạ thêm một loại độc nữa vào người nó à?"
"Phải." Dược lão nằm dựa vào giường, giọng bình thản: "Nếu không thì trên trời dưới đất không ai giải được độc của nó. Độc Tôn mấy năm nay quả thực tiến bộ rất nhiều, ngay cả ta cũng phải vắt óc mới nghĩ ra cách giải này. Trong quá trình giải độc, hai loại độc dược quấn lấy nhau, lúc này sẽ rất đau đớn, vô cùng đau đớn. Nhưng đau đớn cuối cùng có thể bảo toàn tính mạng, hơn nữa một khi nó vượt qua được giai đoạn hai loại kịch độc cắn nuốt lẫn nhau trong cơ thể, sau này nó có thể thực sự đạt tới cảnh giới bách độc bất xâm."
Mọi người lúc này cũng chẳng biết nói gì. Dù nghe qua vô cùng nguy hiểm, dù sao cũng là hai loại kịch độc đang chiến đấu trong cơ thể, chỉ cần sơ sẩy một chút là Lâm Hoài có thể mất mạng. Nhưng Dược lão dù sao cũng là vì tốt cho Lâm Hoài, và đây cũng là cách giải độc duy nhất, nên mọi người dù trong lòng lo lắng nhưng cũng không thể nói gì thêm.
Dược lão trông cũng rất căng thẳng. Tuy về mặt lý thuyết thì thông suốt, ông tuy là người chữa bệnh cứu người, nhưng độc và y đôi khi cũng thông suốt với nhau. Loại độc dược ông điều chế ra vừa hay tương sinh tương khắc với loại độc dược Độc Tôn hạ. Thông thường mà nói, có thể hóa giải được nguy cơ lần này.
Cơ thể Lâm Hoài như thể đang bị ngọn lửa thiêu đốt hoàn toàn, nóng như lửa đốt, đôi mắt đỏ ngầu. Cậu khoanh chân ngồi dưới đất. Lúc này, ngoài hai loại độc dược đang cắn nuốt lẫn nhau, Đồ Long Chân Khí trong cơ thể Lâm Hoài cũng tự vận hành, hơn nữa lần này vận hành cực kỳ điên cuồng. Lâm Hoài thậm chí có thể cảm nhận được sâu trong đan điền mình tự sản sinh ra chân khí, giống như kiểu nhổ mạ cho nhanh nhưng lại có chỗ khác biệt, càng ngày càng nhiều chân khí bắt đầu tràn ngập cơ thể Lâm Hoài.
Những người khác chỉ có thể cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể Lâm Hoài đang hoành hành điên cuồng. Họ hoàn toàn có thể cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khiếp đó đã tràn ra ngoài cơ thể. Sức mạnh đó thật bá đạo, khí tức đó giống như khí tức của kẻ bề trên, tựa như rồng đang nhìn xuống những sinh linh thấp kém khác.
Lý Lâm Nhi và Lý U Mai không tự chủ được mà lùi lại phía sau. Ngân Diệp lão nhân và Diệp lão tuy không di chuyển vị trí nhưng đều lộ vẻ kinh ngạc.
Ngân Diệp lão nhân nhìn Diệp lão hỏi: "Diệp lão, ông vậy mà không sao à?"
Diệp lão thản nhiên nói: "Tôi cũng từng đối mặt với rất nhiều cường giả, tuy bản thân không có võ công, nhưng khả năng kháng cự về mặt này thì đã..."
Ầm...
Diệp lão chưa kịp khoe khoang xong đã buộc phải lùi lại liên tiếp, cho đến khi lưng dán chặt vào tường, bởi vì sức mạnh mạnh mẽ khủng khiếp hơn đã bùng phát từ trong cơ thể Lâm Hoài. Đó là sức mạnh như thực thể, tâm lý Diệp lão có thể chịu đựng được, nhưng cơ thể thì quả thực không chịu nổi.
Vào lúc này, chỉ có Ngân Diệp lão nhân là không di chuyển vị trí. Ánh mắt ông kinh ngạc nhìn Lâm Hoài, nói: "Đây chính là sức mạnh của Đồ Long Chân Khí sao? Nó hiện tại mới chỉ là Hóa Kình trung kỳ thôi, nhưng luồng sức mạnh này lại khiến cả ta cũng cảm thấy có chút bất an. Không phải vì sức mạnh của nó mạnh đến mức nào, mà là vì chất lượng sức mạnh của nó cao hơn. Chất lượng chân khí của nó cao hơn rất nhiều so với chân khí ẩn chứa trong cơ thể người khác. Đồ Long Chân Khí quả nhiên là nội công tâm pháp đệ nhất thiên hạ!"