Harold Moore là một thanh niên nóng nảy nhưng rất chăm chỉ hiếu học. Anh là người nghiêm cẩn, nề nếp, làm việc đứng đắn. Về sau, hàng loạt thói quen của chính anh lại trở thành những quy tắc khắt khe trói buộc cậu thiếu gia quý tộc người Anh này. Anh cảm thấy những "lời chỉ bảo" của mình không đạt được tác dụng như cha mẹ cậu bé mong đợi, nên hôm nay anh rất nghiêm túc giải thích chuyện này với mẹ của cậu bé.
“Không phải cậu bé không thông minh,” anh nói. “Nếu thằng bé thực sự là một kẻ ngốc, có lẽ tôi vẫn còn hy vọng thành công, vì như thế tôi có thể dồn sức lực để khắc phục sự chậm chạp của cậu bé. Rắc rối là thằng bé quá thông minh, học cái gì cũng nhanh, bài vở chuẩn bị không chê vào đâu được. Điều làm tôi không yên tâm là cậu bé chẳng hề có chút hứng thú nào với việc học, chỉ làm cho xong chuyện như thể hoàn thành nhiệm vụ. Tôi dám chắc rằng cậu bé chưa bao giờ ghi nhớ những gì đã học vào đầu, chỉ là học vẹt, nước đến chân mới nhảy. Dường như niềm hứng thú duy nhất của cậu bé là luyện võ, và đọc bất kỳ cuốn sách nào kiếm được về tập tính sinh hoạt của dã thú hoặc những tộc người chưa khai hóa. Cậu bé đặc biệt hứng thú với những cuốn sách kể chuyện về động vật. Cậu bé có thể ngồi lì hàng giờ đồng hồ say sưa đọc tiểu thuyết của một nhà thám hiểm châu Phi nào đó. Đã hai lần, tôi nhìn thấy cậu bé nằm trên giường lúc nửa đêm để đọc cuốn sách viết về người và thú của Carl Hagenbeck.”
Mẹ của cậu bé gõ nhẹ chân một cách bồn chồn trên tấm thảm trước lò sưởi.
“Anh đương nhiên không muốn cậu bé đọc những cuốn sách này, phải không?” bà hỏi.
Moore ấp úng tìm cách thoái thác.
“Tôi... ồ, tôi muốn tịch thu cuốn sách đó từ tay cậu bé,” anh trả lời, đôi gò má tái vàng ửng lên hai vệt đỏ. “Nhưng... ở độ tuổi này, con trai bà đã là một lực sĩ rồi.”
“Cậu bé không cho anh lấy cuốn sách đó, phải không?” người mẹ hỏi.
“Vâng,” gia sư thành thật thừa nhận. “Cậu bé không hề nổi nóng, chỉ nhất quyết bắt tôi phải chơi trò chơi với cậu ấy - cậu ấy đóng vai khỉ đột, tôi đóng vai tinh tinh, còn bắt tôi giả vờ ăn trộm đồ của cậu ấy. Cậu ấy phát ra những tiếng gào thét man dại mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ, lao tới, nhấc bổng tôi lên trên đầu, rồi ném lên giường. Sau đó lại giả vờ bóp chết tôi, dẫm tôi dưới chân, phát ra những tiếng kêu rợn người. Cậu bé giải thích với tôi đó là tiếng gào chiến thắng của khỉ đột. Cậu ấy còn vác tôi đến cửa, đẩy vào đại sảnh, rồi nhốt tôi ở ngoài phòng.”
Hai người im lặng một lát, sau đó mẹ của cậu bé phá vỡ sự im lặng trước.
“Ông Moore,” bà nói, “thực sự cần phải quản thúc chặt chẽ, thằng bé Jack...” Bà chưa kịp nói hết câu thì nghe thấy một tiếng hét vọng ra từ phía cửa sổ, cả hai vội vàng đứng dậy. Căn phòng họ đang ngồi trò chuyện nằm trên tầng hai của ngôi biệt thự, cửa sổ thu hút sự chú ý của họ đối diện với một cái cây lớn, cách bệ cửa sổ vài bước chân. Họ nhìn thấy cậu bé đang ngồi xổm trên cành cây. Cậu bé khá cao, thân hình rất vạm vỡ, ngồi trên cành cây rất vững chãi, nhìn thấy biểu cảm kinh hãi trên mặt mẹ và gia sư, cậu bé lại vui vẻ hét lên một tiếng.
Cả mẹ và gia sư đều lao về phía cửa sổ, nhưng họ mới chạy được vài bước, cậu bé đã nhanh nhẹn nhảy ngược lại bệ cửa sổ và chui vào trong.
“Dã nhân từ Borneo đã vào thành phố rồi đây,” cậu vừa hát vừa mô phỏng điệu nhảy trước khi tác chiến của bộ lạc nguyên thủy, nhảy một vòng quanh người mẹ đang kinh hoàng và người giáo viên đang tức giận, rồi ôm chặt cổ mẹ, hôn lên má bà.
“À, mẹ ơi,” cậu hét lớn, “nhà hát đang trưng bày một con khỉ đã qua huấn luyện đấy! Tuyệt vời lắm! Willy Grimsby hôm qua đã đi xem rồi. Cậu ấy nói ngoài việc không biết nói ra thì nó làm được mọi thứ. Biết đi xe đạp, biết dùng dao dĩa ăn cơm, biết đếm từ một đến mười, còn làm được nhiều trò khác nữa! Con có thể đi xem không? Mẹ ơi, con xin mẹ, cho con đi xem đi!”
Người mẹ âu yếm vỗ nhẹ vào má con trai, lắc đầu. “Không, Jack,” bà nói. “Con biết đấy, mẹ chưa bao giờ thích những buổi triển lãm kiểu này.”
“Con không hiểu những buổi triển lãm này có gì không ổn,” cậu bé nói. “Các bạn khác đều đi xem, họ còn đến sở thú nữa. Nhưng mẹ chẳng bao giờ cho con đi mở mang tầm mắt. Người ta cứ tưởng con là con gái, hoặc là kẻ nhát gan đấy! À, bố!” Cậu vui mừng reo lên. Cửa mở, một người đàn ông cao lớn có đôi mắt xám bước vào. “À, bố ơi. Con có thể đi không?”
“Đi đâu cơ, con trai?” người cha hỏi.
“Nó muốn đến nhà hát xem một con khỉ đã được huấn luyện,” người mẹ vừa nói vừa nháy mắt với chồng.
“Khỉ gì? Ajax à?” người cha hỏi.
Cậu bé gật đầu.
“Ồ, bố không thấy tại sao lại không được đi cả, con trai,” người cha nói. “Dù sao thì bản thân bố cũng không bận tâm mấy chuyện này. Mọi người đều nói con khỉ này rất thần kỳ, hơn nữa là loài linh trưởng nên kích thước đặc biệt lớn. Chúng ta cùng đi xem nhé, em thấy sao, Jane?” Ông quay sang hỏi vợ. Jane lắc đầu rất kiên quyết, hỏi ông Moore xem đã đến giờ đọc sách buổi sáng của ông và Jack chưa. Sau khi giáo viên và con trai rời đi, bà quay sang nhìn chồng.
“John,” bà nói, “Jack thực sự khao khát cuộc sống hoang dã. Em nghĩ đây chắc chắn là di truyền từ anh. Nhưng chúng ta phải tìm cách ngăn chặn khuynh hướng này phát triển tiếp. Kinh nghiệm của chính anh đã cho thấy cuộc sống đầy hoang dã đó có sức hút lớn đến nhường nào. Anh cũng biết đấy, nhiều năm qua, cuộc sống trong rừng rậm không biết bao nhiêu lần gọi mời anh quay trở lại vòng tay của nó, và để khắc phục ham muốn gần như điên cuồng này, anh đã phải đấu tranh tâm lý khốc liệt như thế nào. Hơn nữa, anh biết rõ hơn ai hết, nếu Jack nhí một khi mê mẩn con đường nhỏ dẫn đến khu rừng hoang dã đó, số phận chờ đợi nó sẽ kinh khủng đến mức nào.”
“Anh rất nghi ngờ việc mình khao khát cuộc sống rừng rậm liệu có nguy cơ di truyền hay không,” người chồng trả lời. “Vì anh không tin thứ này có thể từ cha truyền sang con. Đôi khi, Jane, anh thấy em lo lắng quá nhiều cho tương lai của thằng bé, quản thúc nó quá chặt. Nó thích động vật, ví dụ như muốn đi xem con khỉ được huấn luyện này, đối với một cậu bé khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần ở độ tuổi của nó, vốn dĩ là chuyện rất bình thường. Chỉ muốn đi xem Ajax thôi, chưa thể nói là nó muốn kết hôn với một con khỉ được. Hơn nữa, dù cho nó thực sự muốn làm bạn với khỉ, với tư cách là mẹ — Jane, em cũng không có quyền trách cứ nó là ‘đáng xấu hổ!’” Jane đầy nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn chồng trân trân. John Clayton - Huân tước Greystoke ôm lấy eo bà cười, rồi hôn bà một cái thật sâu, sau đó tiếp lời vừa rồi, giọng điệu càng lúc càng nghiêm túc hơn. “Em chưa bao giờ kể về cuộc sống thời trẻ của anh cho Jack nghe, cũng không cho anh kể. Theo anh, làm như vậy là một sai lầm. Những người không biết gì về rừng nguyên sinh thì chỉ có một cái nhìn chung chung về thiên nhiên. Anh lại có thể phân biệt được trong đó rất nhiều thứ thực sự quyến rũ, thực sự tràn đầy màu sắc lãng mạn. Nếu anh có thể kể lại những kinh nghiệm của Tarzan cho chúng, chắc chắn sẽ có lợi rất nhiều cho chúng. Jack nhí tất nhiên cũng sẽ thu hoạch được gì đó. Nhưng bây giờ, giả sử rừng rậm thực sự gọi nó đi, ngoài sự bốc đồng của bản thân, nó ngay cả một chút kiến thức sinh tồn trong rừng rậm cũng không có. Mà anh biết, đôi khi chỉ cần đi nhầm một bước, sẽ gây ra tổn thất lớn đến nhường nào.”
Phu nhân Greystoke vẫn như thường lệ, hễ cứ nhắc đến những chủ đề liên quan đến cuộc sống trước đây là lại lắc đầu. Bà một lần nữa phủ nhận ý kiến của chồng.
“Không, John,” bà khăng khăng. “Em sẽ không bao giờ đồng ý để anh truyền thụ bất kỳ cái gọi là kinh nghiệm sống trong rừng rậm nào cho Jack. Vì, cả hai chúng ta đều đang cố gắng hết sức bảo vệ nó, khiến nó tránh khỏi nỗi khổ đó.”
Đến tối, chủ đề này lại được nhắc lại, nhưng lần này là do chính Jack đề xuất. Cậu đang nằm nửa người trên một chiếc ghế lớn đọc sách, đột nhiên ngẩng đầu hỏi thẳng bố:
“Tại sao con không được đi xem Ajax?”
“Mẹ không đồng ý,” người cha trả lời.
“Còn bố thì sao ạ?”
“Không thể nói như vậy được,” Huân tước Greystoke không trả lời trực diện. “Mẹ con phản đối là đủ rồi.”
“Con nhất định phải đi xem,” cậu bé trầm tư một lúc rồi trịnh trọng tuyên bố. “Con với Willy Grimsby hay những đứa trẻ khác đã đi xem Ajax chẳng có gì khác biệt cả. Họ không vì xem động vật mà bị hại, con cũng vậy. Con hoàn toàn có thể không nói cho hai người biết mà tự đi xem, nhưng con không muốn làm thế. Bây giờ, dù sao con cũng đã báo trước với bố mẹ rồi, nhất định phải đi xem Ajax.”
Giọng điệu hay thần thái của cậu bé không hề có ý thiếu tôn trọng hay cố tình đối đầu với cha mẹ. Cậu chỉ đang bình tĩnh trình bày quan điểm của mình, chứng minh một sự thật. Người cha rất tự hào về khí phách nam nhi này của con trai, không nhịn được nở một nụ cười đắc ý.
“Bố rất tán thưởng sự thẳng thắn của con, Jack,” ông nói. “Cho nên, bố cũng phải công khai với con. Nếu con tự ý đi xem Ajax, bố nhất định sẽ phạt con. Bố chưa bao giờ trừng phạt thể xác con, nhưng bây giờ bố cảnh cáo con, nếu con dám trái ý mẹ trong chuyện này, bố tuyệt đối sẽ không nương tay.”
“Vâng, thưa cha,” cậu bé trả lời, sau đó nói thêm một câu: “Sau khi con xem xong Ajax, sẽ chủ động nói cho bố biết ạ.”
Phòng của ông Moore nằm sát phòng ngủ của học trò. Anh đã tạo thành thói quen, mỗi tối trước khi đi ngủ đều vào xem Jack nhí đã lên giường ngủ chưa. Tối nay, anh càng cẩn thận hơn, sợ "chểnh mảng nhiệm vụ". Vì anh vừa mới họp "gia đình" với cha mẹ cậu bé, nhận lệnh của Huân tước Greystoke là phải quản thúc Jack nghiêm ngặt, tuyệt đối không được để cậu bé đến nhà hát đang triển lãm Ajax. Khoảng chín giờ rưỡi, sau khi đẩy cửa phòng Jack nhí, anh không khỏi tự thấy vui mừng vì sự cẩn thận của mình. Hóa ra cậu nhóc đã ăn mặc chỉnh tề, đang chuẩn bị chuồn ra ngoài bằng cửa sổ.
Ông Moore vội vàng chạy vào phòng nhỏ, nhưng đã là thừa thãi. Cậu bé nghe thấy anh bước vào phòng ngủ, nhận ra đã bị phát hiện, liền quay người lại, dường như muốn từ bỏ chuyến phiêu lưu này.
“Con định đi đâu?” ông Moore hỏi đầy kích động, thở không ra hơi.
“Đi xem Ajax,” cậu bé bình tĩnh trả lời.
“Thầy rất ngạc nhiên,” ông Moore hét lớn. Nhưng, một chuyện càng làm anh ngạc nhiên hơn lập tức xảy ra: cậu bé bước tới phía anh, đột nhiên ôm lấy thắt lưng, nhấc bổng anh lên rồi ném úp mặt xuống giường, còn dùng một chiếc gối mềm đè lên mặt anh.
“Đừng hét lên,” người chiến thắng cảnh cáo gia sư của mình, “nếu không con sẽ bóp cổ thầy đấy.”
Ông Moore liều mạng giằng co nhưng hoàn toàn vô ích. Tarzan đã di truyền lại cho con trai cái gì, thật khó nói rõ trong phút chốc. Nhưng ít nhất có một điểm đã truyền lại cho con, đó là thể lực cường tráng, sức mạnh siêu phàm. Sức của Jack không hề kém hơn bố khi ở độ tuổi này. Người thầy trong tay cậu bé chẳng khác nào một nắm bột, tùy ý bị cậu nhào nặn. Jack dùng đầu gối đè lên thầy mình, xé một dải vải từ trên ga giường, trói tay ông Moore ra sau lưng, rồi lại dùng dải vải thắt chặt miệng thầy, để đảm bảo chắc chắn còn quấn thêm vài vòng quanh gáy. Trong lúc đó, cậu luôn hạ thấp giọng để nói chuyện với thầy.
“Ta là Vanga, thủ lĩnh bộ lạc Wanje,” cậu nói. “Còn ngươi là Mohammed D'Arnot, thủ lĩnh Ả Rập, kẻ muốn giết dân ta, cướp ngà voi của ta.” Cậu rất linh hoạt trói chân ông Moore, rồi buộc chặt vào cổ tay đã bị trói. “À—ha! Đồ khốn! Cuối cùng ngươi cũng rơi vào tay ta rồi. Ta đi đây. Nhưng ta sẽ quay lại.” Vừa nói, con trai của Tarzan vừa bước mấy bước qua phòng nhỏ, leo ra ngoài cửa sổ, men theo ống thoát nước nối với máng xối mái nhà, lẻn ra phố lớn.
Ông Moore liều mạng giằng co trên giường, tin rằng nếu không ai đến giúp kịp thì chắc chắn mình sẽ bị ngạt chết. Vì sợ hãi, anh cố gắng lăn từ trên giường xuống sàn nhà. Cú lăn này, tuy ngã đau không chịu nổi, nhưng cũng làm anh tỉnh táo hơn nhiều. Vừa rồi vì sợ hãi quá độ nên anh không thể bình tĩnh suy nghĩ xem nên làm thế nào, bây giờ nằm yên trên sàn, mới bắt đầu suy nghĩ cách thoát khỏi tình cảnh khốn cùng hiện tại. Sau đó đột nhiên nhớ tới khi rời khỏi Huân tước Greystoke và Phu nhân Greystoke, họ vẫn ngồi trong phòng nói chuyện, mà căn phòng đó lại nằm ngay dưới căn phòng anh đang nằm trên sàn. Anh lên lầu cũng đã được một lúc. Ước chừng bây giờ họ có lẽ đã rời khỏi căn phòng đó rồi. Vì theo anh thấy, để giành lấy tự do, anh đã lăn lộn trên giường của Jack mất khá nhiều thời gian. Nhưng hiện tại thứ anh có thể làm chỉ là thu hút sự chú ý của người ở tầng dưới. Kết quả là, sau nhiều lần thất bại, anh vẫn không thể cong người lên, tạo tư thế có thể dùng mũi giày gõ xuống sàn nhà. Anh vùng vẫy, liều mạng đập phá một hồi. Sau đó, dường như phải mất một khoảng thời gian dài, mới nghe thấy có người lên lầu, không lâu sau vang lên tiếng gõ cửa. Ông Moore dùng mũi giày liều mạng đập xuống sàn nhà, ngoài ra không còn cách nào khác để trả lời. Một lát sau, tiếng gõ cửa lại vang lên. Ông Moore tiếp tục đập sàn nhà. Chẳng lẽ họ không thể mở cửa ra sao? Anh dùng hết sức bình sinh lăn tới phía cửa. Chỉ cần quay lưng lại với cửa là có thể dùng mũi chân đá vào cửa, người bên ngoài nhất định sẽ nghe thấy. Tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn, cuối cùng có người gọi: “Ông Jack!”
Đây là một nam bộc, ông Moore nhận ra giọng anh ta. Miệng bị nhét giẻ, anh liều mạng cố hét một tiếng “Mời vào”, suýt nữa thì vỡ cả mạch máu. Một lát sau, người hầu lại gõ cửa, và hét lớn tên của Jack. Không có ai trả lời, anh ta bèn vặn tay nắm cửa. Lúc này, người gia sư đột nhiên nhớ ra, lúc nãy khi vào phòng, anh tiện tay khóa trái cửa từ bên trong.
Anh nghe thấy người hầu vặn tay nắm cửa thêm mấy cái rồi quay người rời đi. Ông Moore ngất lịm đi.
Trong lúc đó, Jack đang tận hưởng niềm vui sướng đổi lại từ cuộc đấu tranh trong nhà hát. Cậu đến khu giải trí ngay khi Ajax bắt đầu biểu diễn. Cậu đã đặt một chỗ ngồi trong lô, bây giờ đang nín thở, nằm nhoài lên lan can say sưa nhìn từng cử động của con khỉ đột, đôi mắt mở to hết cỡ. Người huấn luyện thú sớm phát hiện ra gương mặt đẹp trai của cậu bé đang xem một cách đầy hứng thú trong lô. Món tủ của Ajax là trong lúc biểu diễn sẽ đi vào một hoặc vài cái lô để "tìm người thân" — người huấn luyện thú giải thích tiết mục này như vậy — bây giờ anh ta đột nhiên nghĩ, nếu dẫn Ajax vào trong lô của cậu bé đẹp trai này, hiệu quả nghệ thuật nhất định sẽ rất mạnh. Anh ta tin chắc cậu bé nhìn thấy gã đầy lông lá, mạnh mẽ vô địch này đứng trước mặt, nhất định sẽ sợ chết khiếp.
Khi khỉ đột theo yêu cầu của khán giả từ phía sau màn che cánh gà quay lại sân khấu, người huấn luyện thú cố ý thu hút sự chú ý của nó vào cậu bé. Tình cờ là trong lô chỉ có một mình Jack. Khỉ đột một bước nhảy từ sân khấu đến bên cạnh đứa trẻ. Nhưng, nếu người huấn luyện thú mong đợi nhìn thấy một màn “trò hề” cậu bé sợ hãi gào thét, thì anh ta đã hoàn toàn sai lầm. Cậu bé, nắm lấy cánh tay đầy lông lá của vị khách, vui vẻ cười lớn. Khỉ đột ôm lấy vai Jack, lâu thật lâu, chăm chú nhìn gương mặt cậu. Jack thì vuốt ve đầu nó, lẩm bẩm nói gì đó.
Ajax chưa bao giờ nhìn ai lâu như thế. Nó dường như rất bối rối, không vui vẻ lắm. Chỉ vừa vuốt ve Jack, vừa gấp gáp, lí nhí nói gì đó. Người huấn luyện thú vô cùng kinh ngạc, anh ta chưa từng thấy Ajax âu yếm người khác bao giờ. Một lát sau, khỉ đột leo vào trong lô, ngồi sát bên cạnh cậu bé. Khán giả nhìn thấy cảnh này, tâm trạng trở nên vô cùng phấn khích. Khi người huấn luyện thú cố gắng thuyết phục Ajax rời khỏi lô, khán giả càng phấn khích không thôi — con quái vật đó ngồi lì ở đó không động đậy. Buổi diễn vì thế mà bị kéo dài. Quản lý rất tức giận, liên tục thúc giục người huấn luyện thú nhanh chóng kết thúc. Người huấn luyện thú đành phải leo vào trong lô, đi kéo Ajax, Ajax vẫn ngồi đó không động đậy, còn nhe nanh múa vuốt gầm gừ giận dữ với anh ta.
Khán giả vui mừng nhảy cẫng lên. Không ngừng vỗ tay, hò reo cho Ajax và cậu bé, huýt sáo, dậm chân với người huấn luyện thú và quản lý, phát ra từng đợt chế giễu đầy khinh bỉ — người quản lý xui xẻo quên mất thân phận của mình, cũng chạy ra giúp người huấn luyện thú kéo Ajax ra khỏi lô.
Cuối cùng người huấn luyện thú đành tuyệt vọng, và nhận ra, nếu không lập tức áp dụng biện pháp ngăn chặn hành vi phản loạn của Ajax, thì sau này "cây hái ra tiền" này sẽ trở nên vô giá trị. Thế là anh ta vội vàng chạy vào phòng hóa trang, lấy ra một cây roi to và nặng. Khi anh ta giơ roi lên đe dọa Ajax, thì phát hiện đối diện với mình không phải là một mà là hai kẻ địch giận dữ — cậu bé cũng nhảy dựng lên, chộp lấy một chiếc ghế, đứng bên cạnh khỉ, sẵn sàng bảo vệ người bạn mới của mình. Nụ cười đã biến mất khỏi gương mặt tuấn tú, một biểu cảm trong đôi mắt xám lập tức làm người huấn luyện thú chết lặng, bên cạnh cậu đứng con khỉ đột thân hình cao lớn, gầm gừ cũng chuẩn bị lao tới phía anh ta.
Ngay lúc này, một tình tiết nhỏ khiến những chuyện vốn dĩ sẽ xảy ra lại không xảy ra. Vì vậy, nếu cây roi của người huấn luyện thú hạ xuống, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì, thì không ai biết được. Nhưng, từ thái độ của hai đối thủ lúc đó, có thể dự đoán, anh ta chắc chắn sẽ bị khỉ đột và cậu bé đánh cho gần chết.
Người hầu nam với gương mặt tái nhợt lao vào thư phòng của Huân tước Greystoke, thở hổn hển báo cáo rằng, anh ta phát hiện cửa của Jack bị khóa trái từ bên trong, gõ cửa nửa ngày không có người trả lời, chỉ nghe thấy tiếng gõ lạ và âm thanh có thể là vật gì đó lăn trên sàn nhà.
John Clayton bước một bước vượt qua bốn bậc thang, thẳng tiến lên tầng trên tới phòng ngủ của con trai. Vợ và người hầu vội vàng theo sau. Ông hét lớn tên con trai, không nghe thấy trả lời, bèn lùi lại vài bước, dùng hết sức lực không hề giảm sút, lao thẳng vào cánh cửa dày cộp đó. Bản lề sắt của cửa lập tức gãy làm đôi, mảnh gỗ vụn rơi đầy đất, cánh cửa đổ ập vào trong.
Trước cửa nằm ông Moore đang bất tỉnh. Cánh cửa đổ ập lên người anh, rơi xuống sàn phát ra tiếng “bộp” giòn giã. Tarzan một bước nhảy vào phòng ngủ, bật công tắc điện, căn phòng lập tức bừng sáng.
Phải mất mấy phút, Tarzan mới phát hiện ra gia sư. Hóa ra cánh cửa vừa vặn đè chặt lên người anh. Mọi người xúm vào kéo anh ra ngoài, tháo dải vải bịt miệng, cắt đứt dây trói tay chân, lại tạt một xô nước lạnh, anh mới dần dần tỉnh lại.
“Jack đâu rồi?” John Clayton lo lắng hỏi. “Đây là ai làm?” Ông nhớ đến Rokoff, sợ lại xảy ra vụ bắt cóc con trai lần thứ hai.
Ông Moore vùng vẫy chậm rãi bò dậy. Đôi mắt lờ đờ quét nhìn quanh phòng, dần dần chắp vá những ký ức vụn vỡ, nhớ lại từng chi tiết của màn bất hạnh vừa xảy ra.
“Tôi xin từ chức, thưa ông, ngay lập tức!” câu đầu tiên anh nói là như vậy. “Ông không cần phải thuê gia sư cho con trai đâu, thứ nó cần là một người huấn luyện thú!”
“Nhưng nó đi đâu rồi?” Phu nhân Greystoke lo lắng hỏi.
“Đi xem Ajax rồi!”
Tarzan vất vả lắm mới nhịn được cười. Ông hài lòng phát hiện gia sư chỉ bị trầy xước nhẹ, không tổn hại gân cốt, bèn ngồi lên xe hơi thẳng tiến tới nhà hát nổi tiếng đó.