Mấy nghị sĩ bên cạnh đặc sứ Ferdinand không quá để tâm đến cảnh tượng phía sau, chân mày họ đột nhiên nhướn lên rồi lại nhíu chặt. Nhướn lên là vì nhớ ra chiếc chiến hạm khổng lồ trông giống con rết bay kia đã từng thấy ở đâu, rõ ràng chính là kỳ hạm do gã đeo mặt nạ điều khiển trong đoạn tư liệu video mà Ray-Stedman vừa cho họ xem. Nhíu chặt là vì họ cảm thấy lo lắng cho ý nghĩa đằng sau cảnh tượng trước mắt: sự xuất hiện của hàng không mẫu hạm khổng lồ đó tại hệ sao Dilar chỉ chứng minh một vấn đề, Quân đoàn Anubis đã đại bại, ngay cả kỳ hạm cũng rơi vào tay Đường Phương.
Biểu cảm của Adam Oliver và những người khác dĩ nhiên càng khó coi hơn. Họ biết cái chết của Dalton Evelyn đồng nghĩa với việc kế hoạch đã thất bại, cũng biết Đường Phương đã triệu hồi các chiến hạm như Morning Star và Dominion được bố trí ở tiền tuyến, nhưng không hề hay biết Quân đoàn Anubis lại rơi vào kết cục thảm hại đến mức này, ngay cả kỳ hạm cũng trở thành chiến lợi phẩm của người ta. Phải chăng điều này chứng tỏ lực lượng vũ trang dưới trướng kẻ gọi là "Hắc 7" đã bị tiêu diệt toàn bộ?
Điều này đại diện cho việc Chính phủ Tinh Minh không những không cùng bọn lưu manh trừ khử người tốt, mà còn chẳng thu được lợi ích đáng có. Bọn lưu manh không những chết, mà súng ống trong tay chúng còn trở thành vũ khí để người tốt tự vệ... Tiếp theo, liệu Tinh Minh có phải đối mặt với đòn phản công của Hạm trưởng Đường hay không?
Có người nói kẻ đó rất lương thiện, cũng có người nói Hạm trưởng Đường rất bốc đồng. Nếu ông ta chọn phương án sau trong thái độ đối với Tinh Minh, thì kết cục nào đang chờ đợi quốc gia này?
Láng giềng xấu chưa lui mà nội loạn đã khởi, anh em trở mặt tương tàn... Toàn bộ xã hội Tinh Minh sẽ phải trải qua chấn động như thế nào? Nhân dân sẽ phải chịu đựng nỗi đau lớn ra sao? Họ đã đưa ra lựa chọn tưởng chừng đúng đắn và lý trí, nhưng kết quả thì sao? Lại lệch xa so với dự tính ban đầu.
Ferdinand không còn phẫn nộ nữa, ông nhìn hình ảnh trên đỉnh đầu nói: "Đây là tình báo do một người bạn già đang làm việc tại hệ sao Dilar gửi đến cho tôi ngay lập tức. Tôi nghĩ các vị đều hiểu rõ nó mang ý nghĩa gì."
"Tôi chọn cậu ta thay vì Tinh Minh, là vì tôi hiểu cậu ta và tin rằng cậu ta sẽ không bạc đãi Tinh Minh. Tôi càng tin rằng với tiềm năng phát triển của cậu ta, dù không dựa vào sức mạnh quân sự của Tinh Minh, cậu ta cũng có thể dễ dàng hóa giải sự cai trị tàn bạo của gia tộc Stewart."
"Tất cả những gì tôi làm đều là để Tinh Minh có được cơ hội giúp Morning Star Casting trỗi dậy nhanh chóng. Phải biết rằng tình nghĩa gấm thêm hoa, vĩnh viễn không thể sánh bằng người bạn đưa than trong ngày tuyết rơi."
"Nếu các vị thông báo cho tôi một tiếng trước khi đưa ra quyết định đó, tôi tuyệt đối sẽ không để mặc các vị phản bội cậu ta, bởi vì tôi có lòng tin vào cậu ta, tôi biết chắc chắn cậu ta sẽ giành được thắng lợi cuối cùng... Thế nhưng các vị đã không làm vậy. Tôi dám nói phần lớn các vị ở đây đều có suy nghĩ giống ông Bộ trưởng Ngoại giao, cảm thấy tôi đã bị Đường Phương mua chuộc, là người đại diện của Morning Star Casting trong giới chính trị Tinh Minh."
"Tại sao các vị lại nghĩ như vậy? Vì các vị cảm thấy mục tiêu của Đường Phương xung đột với mục tiêu của Tinh Minh, nhưng theo tôi thấy, chúng chẳng hề xung đột chút nào. Thực lực kinh tế của Tinh Minh hiện nay không hề thua kém Liên bang Charles và Cộng hòa Doranks, thế nhưng thực lực quân sự lại yếu kém từ lâu. Trong chín quốc gia còn lại của khu vực Hiren-Bell, bất kỳ quốc gia nào cũng có thực lực quân sự cao hơn Tinh Minh khá nhiều... Tôi ủng hộ cậu ta như vậy, là vì tôi tin chắc chỉ dưới sự giúp đỡ của cậu ta, sức mạnh quân sự của Tinh Minh mới có thể đạt được sự phát triển vượt bậc, cuối cùng vượt qua các quốc gia khác."
"Từ việc cậu ta mượn những kỹ sư tinh anh như Egis-Stetmann cũng có thể thấy thái độ của cậu ta đối với Tinh Minh. Thế nhưng sự tin tưởng của cậu ta lại đổi lấy sự phản bội tàn nhẫn, mà người thực hiện lại chính là người bạn mà cậu ta kính trọng. Các vị đã từng nghĩ xem nỗi đau này nặng nề đến mức nào chưa? Nói một cách không khách sáo, sự hy sinh của Nakamura Mie cùng nỗ lực của tôi đều trở nên vô nghĩa vì hành vi thiển cận của các vị."
Lỗ Nguyên Khôi và Larry Cook cúi đầu, không còn vẻ kích động như trước. Peggy Gasol và những người khác cũng không còn hào sảng như lúc đầu, không còn đơn thuần nghĩ rằng làm vậy là vì nước vì dân, không phụ lý tưởng cuộc đời.
Ray-Stedman tiếp tục phân bua: "Nếu Đường Phương thực sự chọn cách trở mặt với Tinh Minh, thì chẳng có lợi cho ai cả. Là một người làm kinh doanh, tôi tin ông ta sẽ đối xử với Tinh Minh một cách lý trí hơn. Hơn nữa, như vừa nói, Quân đoàn Anubis dùng sự an toàn tính mạng của người dân để đe dọa chúng ta nhượng bộ. Nếu là các vị chấp chính, các vị sẽ chọn thế nào?"
Ferdinand nói: "Tôi sẽ báo tin này cho Đường Phương, cố gắng dùng kế tương kế để phá tan kế hoạch độc ác của Quân đoàn Anubis... Nhìn vào kết quả hiện tại, Đường Phương có thể tiêu diệt Quân đoàn Anubis khi không hề biết các vị đã đạt được thỏa thuận với Hắc 7, nếu cậu ta nhận được sự phối hợp của Chính phủ Tinh Minh, có lẽ sẽ làm tốt hơn... Ít nhất sẽ tìm cách xóa bỏ mối đe dọa mà nhân dân Tinh Minh phải đối mặt, khiến người của Quân đoàn Anubis cảm thấy Chính phủ Tinh Minh đã rất phối hợp, thất bại là vì Morning Star Casting quá khó đối phó. Tin tôi đi, điều này không khó với cậu ta."
Tomlinson Daler nói: "Hắc 7 từng nói, chiếc hàng không mẫu hạm khổng lồ đó không phải là sức mạnh mạnh nhất của chúng, chỉ là nhánh yếu nhất của thế lực mà hắn đại diện... Nếu hắn không nói dối, chúng ta không thể đắc tội với kẻ thù như vậy."
Nhớ năm xưa, cuộc Cách mạng Thương Lam do Hội đồng An ninh Tối cao và Ủy ban thứ ba phát động đã gây ra cái chết của hàng trăm triệu người. Nếu không có Long Ngữ Giả can thiệp, e rằng thương vong còn tiếp tục mở rộng, toàn bộ khu vực Hiren-Bell đều có khả năng bị kéo vào. Như Hắc 7 đã nói, thế lực mà hắn đại diện còn vượt xa Hội đồng An ninh Tối cao thời kỳ toàn thịnh, kẻ thù như vậy sao Tinh Minh có thể đắc tội? Ngay cả khi có "cảnh sát vũ trụ" như Long Ngữ Giả bảo hộ, chính phủ Adam cũng không dám lấy vận mệnh công dân Tinh Minh ra đánh cược, họ căn bản không thể đánh cược.
Ferdinand thở dài: "Hắn không nói dối, nhưng vẫn lừa các vị... Đúng vậy, Quân đoàn Anubis chỉ là nhánh yếu nhất trong thế lực mà hắn đại diện. Tổ chức đó đối với một quốc gia như Tinh Minh mà nói chính là ác mộng và cái chết, nhưng hắn không nói cho các vị biết, tổ chức của hắn không coi trọng khu vực Hiren-Bell, và... lực lượng quân sự ngoài Quân đoàn Anubis không thể dễ dàng đến được đây."
Lời của ông lão khiến mọi người đối diện sững sờ. Adam Oliver nhíu mày nói: "Những tình huống này ông đều biết từ đâu? Chẳng lẽ... ông biết cái gọi là Quân đoàn Anubis này đến từ đâu, mục đích của chúng là gì?"
Mọi người trong phòng họp đều ngẩng đầu nhìn Ferdinand, chờ đợi ông đưa ra lời giải thích chi tiết hơn.
"Tôi chỉ nghe được một vài tin đồn từ miệng một người, không thể gọi là chi tiết, tự nhiên cũng không biết tổ chức mà Quân đoàn Anubis đại diện đến từ đâu, có bao nhiêu binh lực. Chỉ biết ở khu vực Asgard xa xôi có người đang ghì chân chúng lại. Hoàn toàn không cần lo lắng chủ lực của kẻ địch sẽ xuất hiện trong biên giới Tinh Minh."
"Cá voi có vì một con tép nhỏ mà há cái miệng khổng lồ ra không? Rõ ràng là không! Hơn nữa có sự che chở của Long Ngữ Giả, Quân đoàn Anubis không dám làm quá trớn để tránh đối thủ đồng tâm hiệp lực, kết thành mặt trận thống nhất. Nếu chỉ huy của kẻ địch không phải kẻ ngốc, tuyệt đối sẽ không tiến hành tác chiến hai mặt qua biển Tử Tịch."
Lời ông vừa dứt, hai bên lập tức vang lên tiếng bàn tán. Mặc dù mọi người đều biết dưới cục diện bình lặng của khu vực Hiren-Bell ẩn giấu mấy thế lực đen tối, nhưng khi nghe Quân đoàn Anubis có liên hệ với khu vực Asgard, họ vẫn cảm thấy vô cùng chấn động.
Chỉ riêng hai thế lực đen tối bản địa là Hội đồng An ninh Tối cao và Ủy ban thứ ba đã khiến khu vực Hiren-Bell sóng ngầm cuộn trào, nếu không có Long Ngữ Giả duy trì cục diện, nơi này đã sớm loạn thành một nồi cháo. Nào ngờ khu vực Asgard cũng có thế lực đen tối tồn tại, hơn nữa còn vươn vòi bạch tuộc tới bên kia biển Tử Tịch, cộng thêm tổ chức tà ác mới nổi mà Zan-Gawell cấu kết... Thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ray-Stedman không rơi vào trầm tư hay trao đổi ý kiến như những người bên cạnh, mà nheo mắt nói: "Người mà ông nói tới, có phải là Hamlet không?"
Hamlet?! Một số người từng nghe thoáng qua cái tên này, một số người không biết Hamlet là ai, chỉ chắc chắn đó tuyệt đối không phải là bốn vở bi kịch lớn. Họ ngừng suy nghĩ và thảo luận, một lần nữa đổ dồn ánh mắt vào Ferdinand.
"Tôi vốn không muốn nói nhiều, Hamlet dặn tôi mang chúng đi... mang xuống mồ, vì loại chuyện này ngoài việc gây chấn động cho xã hội thì chẳng có lợi ích gì. Thế nhưng đối mặt với những gì các vị đã làm, tôi đã nuốt lời, tôi đã phản bội sự tin tưởng của cậu ấy dành cho tôi." Trên gương mặt già nua của Ferdinand lộ ra vẻ áy náy: "Ban đầu tôi không cho rằng Đường Phương sẽ mang lại sự giúp đỡ cho Tinh Minh, đại khái cũng giống các vị, xem cậu ta là nguồn cơn của sự hỗn loạn... Nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện, nhìn thấy Morning Star Casting ngày càng lớn mạnh, nhìn thấy Đường Phương ngày càng trưởng thành, tôi đã tin lời Hamlet. Cậu ấy chính là người có thể mang lại sự cất cánh cho Tinh Minh. Thế nhưng bây giờ... các vị đã hủy hoại tất cả."
Ông chậm rãi ngồi trở lại ghế, dùng giọng điệu đầy thất vọng nói: "Trước khi đến đây, tôi đã cố gắng liên lạc với Morning Star Casting nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào." Nói xong, ông dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Ray-Stedman: "Tôi đã nói rất nhiều lần, cậu ấy không phải là một thương nhân đủ tiêu chuẩn, không phải..."
Ông Bộ trưởng Ngoại giao không đặt tâm trí vào Hạm trưởng Đường, ngược lại rất hứng thú với người làm kinh doanh kia. "Hamlet sao... Ông ta nói Đường Phương sẽ mang lại sự cất cánh cho Tinh Minh? Xin lỗi, tôi chưa bao giờ tin lời của một kẻ lừa đảo."
Câu này khiến Ferdinand nhíu mày, Lỗ Nguyên Khôi, Rene-Ismail, Larry Cook và những người khác ngẩn người. Đa số những người ở đây đều biết sự tồn tại của Hamlet. Kẻ mà nói là hoạt bát thì thà nói là thích làm trò đó từng là khách quý của Onions, cho đến khi Onions vì áp lực dư luận mà đệ đơn từ chức lên Quốc hội, Hamlet mới chuyển sang dưới trướng Ferdinand, vẫn được tôn làm khách quý.
Những người biết lai lịch của hắn đều cảm thấy điều này rất bình thường. Là một thương nhân lớn thành đạt, lại có chút giao tình với Tổng thống Hợp chúng quốc Jupiter, nay đến một quốc gia nhỏ như Tinh Minh đương nhiên sẽ được coi trọng.
Nay ông Bộ trưởng Ngoại giao nói hắn là kẻ lừa đảo, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Nhìn thấy ánh mắt đầy nghi hoặc của mọi người, Ray-Stedman không hề cảm thấy thỏa mãn vì trở thành tiêu điểm, rất bình tĩnh nói: "Không lâu sau khi Hamlet rời đi, cháu gái của Tổng thống Hợp chúng quốc Jupiter tổ chức hôn lễ đúng như dự kiến. Khi Tổng thống điện đàm với Tổng thống Hợp chúng quốc Jupiter là Marco Rubio đã nhắc đến chuyện này, thế nhưng ông Marco nói hoàn toàn không quen biết Hamlet nào cả, càng không bao giờ viết thư giới thiệu cho một thương nhân... Cho nên Hamlet là một kẻ lừa đảo, hắn đã lừa tất cả chúng ta."
Lời của Ray-Stedman khiến những người có mặt ồ lên, chỉ có Adam Oliver, Tomlinson, Daler, Peggy Gasol là không có biến đổi biểu cảm, trông như đã sớm biết tình hình này.
Hamlet rõ ràng là một kẻ lừa đảo nhưng lại nhận được sự tán thưởng của nhiều nhân vật lớn, coi như tri kỷ, còn suốt ngày đi lại trong tầng lớp thượng lưu Tinh Minh, uống rượu trò chuyện cùng quý ông quý bà. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, đó sẽ là nỗi nhục nhã của toàn bộ Tinh Minh, nên họ thà giữ bí mật này trong bụng chứ không nói ra... Cho đến tận lúc này, khi Ferdinand lôi Hamlet ra, tỏ vẻ tán thưởng hết lời, Ray-Stedman mới buộc phải vạch trần bản chất lừa đảo của gã đó, để Ferdinand nhận rõ sự thật, đừng đắm chìm trong lời nói dối do đối phương cất công dàn dựng.
Thái độ của các nghị sĩ Đảng Cộng hòa lại dao động, ánh mắt di chuyển qua lại giữa Ray-Stedman và Ferdinand, muốn xem chuyện này rốt cuộc sẽ kết thúc bằng cách nào.
Biểu cảm trên gương mặt ông lão không vì tin tức có thể gọi là kinh thiên động địa đối với ông mà thay đổi bao nhiêu, thậm chí cảm xúc cũng không hề có chút dao động, vẫn dùng giọng điệu vô cùng kiên định nói: "Tôi tin Hamlet, giống như tôi tin Đường Phương sẽ mang lại sự cất cánh cho Tinh Minh. Còn về nguyên nhân... xin lỗi, tôi không thể nói."
Ông nói ra những lời này, đồng nghĩa với việc chuyển mâu thuẫn sang chính mình và những người có mặt, xem họ chọn tin vào người già đã tận tâm tận lực vì quốc gia này, hay là dùng mặt lý trí để nhìn nhận vấn đề.
Không khí trong phòng họp trở nên ngột ngạt, dường như cả không khí cũng ngưng trệ. Bộ trưởng Quốc phòng Rene-Ismail, người nãy giờ chưa lên tiếng, cuối cùng đã phá vỡ sự tĩnh lặng, nhíu mày nói: "Bây giờ chúng ta nên cân nhắc là làm thế nào để đối phó với khó khăn từ Đường Phương, chứ không phải truy cứu xem trách nhiệm của ai lớn hơn."
Lỗ Nguyên Khôi và Larry Cook không mấy thiện cảm với lời của Bộ trưởng Quốc phòng. Người cố ý gạt Ferdinand ra để thực hiện ám toán Đường Phương là người của Đảng Tự do, thế nhưng khi xảy ra chuyện lại bắt người của Đảng Cộng hòa cùng gánh vác. Mặc dù họ đều là những người yêu nước, biết đâu là nặng nhẹ, đâu là cấp bách, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái, như có thứ gì đó nghẹn ở cổ họng.
"Nếu Đường Phương là một thương nhân thực thụ, có lẽ dùng lợi ích phong phú để dụ dỗ có thể dẹp yên việc này. Nhưng cậu ta không phải..." Ferdinand nói: "Cậu ta bây giờ ngay cả điện thoại của tôi cũng không nghe, chứng tỏ đã thất vọng đến tột cùng với Chính phủ Tinh Minh. Nếu chọn cách đứng về phía đối lập với chúng ta, quốc gia sẽ nguy hiểm."
Lời ông lão không phải là lời đe dọa suông. Với thực lực của Đường Phương, hoàn toàn có khả năng拥 binh tự lập (nắm giữ binh quyền tự lập), biến hệ sao Dilar thành tình trạng như hệ sao Mubarak thời Harrington Harris còn sống. Cuộc chiến giữa Tinh Minh với Monya, Sulu không có kết quả, Đế quốc Phoenix lại đang hổ rình mồi một bên. Nếu Đường Phương quyết tâm phản loạn, toàn bộ xã hội sẽ nảy sinh chấn động dữ dội, người dân thất vọng về chính phủ rất có thể sẽ đẩy Tinh Minh tới bờ vực chia rẽ.