Hiện nay, Zeratul tập hợp vài chiến binh Dark Templar cùng nhau thiền định, nhờ vào sức mạnh tập thể mà họ thực sự nhìn thấy ánh sáng khải huyền nhạt nhòa. Điều này khiến ông vô cùng kinh ngạc và kích động, cho rằng vị trưởng lão Zeratul từng nhìn thấy bóng tối cùng cực nay đã phá vỡ rào cản của đá năng lượng T, nhìn thấy vị trí của Jörmungandr. Đáng tiếc, đây chỉ là kỳ vọng cá nhân của ông mà thôi, ánh sáng khải huyền mà Zeratul nhìn thấy không hề bắt nguồn từ con tàu tiên tri đã áp dụng sức mạnh hư không lên Jörmungandr.
Nhưng nếu không phải con tàu tiên tri này, vậy thì là con tàu nào khác? Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Ông lập tức triệu hồi một con tàu tiên tri khác, đưa Zeratul đến trước khối pha lê hư không đang giam cầm dòng lũ thời không, ra hiệu cho Zeratul tiến lên cảm nhận, xem thử ánh sáng khải huyền đó có phải đến từ nơi này hay không.
Giống như đã làm trước đây, Zeratul bước tới, đặt tay lên bệ đỡ dưới khối pha lê hư không, nhắm mắt cảm nhận một lát rồi từ từ mở mắt, gật đầu với Đường Phương, trầm giọng nói: "Là nó."
"Ông chắc chứ?" Đường Phương khẽ nhướng mày, nhìn thẳng vào mắt ông hỏi.
Zeratul ngẩng đầu quan sát khối pha lê hư không khổng lồ: "Không sai, ta có thể cảm nhận được nỗi nhớ nhung của nó."
Đường Phương không hề mỉa mai phong thái thần bí của vị Dark Prelate, đôi lông mày đang nhướng lên từ từ hạ xuống, trong mắt lộ ra vẻ suy tư.
Con tàu tiên tri mà ông và Zeratul đang ở từng thi triển kỹ năng Khải huyền lên con chiến hạm đặc biệt mà Athena đi trong trận hải chiến Khahnos. Trong những ngày sau đó, ánh sáng khải huyền đại diện cho dấu vết của Athena đã duy trì trong một khoảng thời gian không ngắn. Đường Phương từng dựa vào thông tin do người lái tàu tiên tri cung cấp để đối chiếu với bản đồ sao khu vực Hirenber, vẽ ra một con đường trốn thoát.
Nhìn thì có vẻ mọi chuyện thuận lợi, nhưng thực tế lại chẳng hề suôn sẻ. Bởi vì hành trình trốn thoát của Athena trong mắt Đường Phương rõ ràng là tự tìm đường chết, cô giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa, từng bước một tiến tới hủy diệt.
Đường Phương luôn cảm thấy vị trí của khu vực Hirenber trong vũ trụ rất khó xử. Các quốc gia tựa như những vì sao vây quanh mặt trăng, điểm xuyết xung quanh Vùng đất lãng quên. Không gian ngoại vi của Đế quốc Phoenix và Đoàn Bạc Ưng rất trống trải, đó là "Biển tĩnh lặng" với chiều dài thời không lên tới 1800 năm. Ngay cả khi ngồi trên tàu con thoi tương đối nhanh, muốn vượt qua vùng thời không này cũng cần 3, 4 năm. Ngoài vài trạm không gian thương mại và hang ổ hải tặc lẻ tẻ, trước mắt chỉ toàn là hư vô, đến một ngôi sao cũng không tìm thấy. Dù có vài hành tinh lang thang tồn tại, cũng chẳng có ai quan tâm đến chúng.
Trong mắt nhiều người, Biển tĩnh lặng là một vùng đất chết, đại đa số người dân khu vực Hirenber cả đời không có khả năng vượt qua đại dương hư vô này để đến được khu vực Asgard ở bờ bên kia.
Tuy nhiên, những tính từ như "vùng đất chết", "tĩnh lặng" chỉ là tương đối, không phải tuyệt đối. Biển tĩnh lặng so với khu vực Hirenber là một vùng đất chết, nhưng nếu so với vực thẳm Tartarus nằm bên ngoài Cộng hòa Ida, Đế quốc Solon và Cộng hòa Doranks, thì nó chẳng khác nào một thảo nguyên tràn đầy sức sống.
Tartarus là nơi trong thần thoại Hy Lạp, Zeus dùng để giam cầm các Titan bại trận.
Người thời đại Tinh Liên sở dĩ dùng mật danh này để gọi vùng hư không rộng lớn bên ngoài Cộng hòa Ida, Đế quốc Solon và Cộng hòa Doranks, là vì tại vùng biển rộng lớn đó tồn tại vô số lỗ đen, trong đó có 12 lỗ đen lớn và hàng trăm lỗ đen nhỏ.
Rất khó tưởng tượng những con quái thú nuốt chửng bạo lực và đáng sợ này trong vũ trụ lại phân bố nối tiếp nhau ở các tinh khu lân cận, hơn nữa lại "an ổn" không xâm phạm lẫn nhau, ít nhất là trong mắt con người là như vậy.
Do sự tồn tại của những con quái thú nuốt chửng đáng sợ này, trong không gian của vực thẳm Tartarus, đừng nói đến hệ sao, ngay cả một tiểu hành tinh cũng là thứ hiếm thấy, hầu hết mọi thứ đều bị các lỗ đen lớn nhỏ nuốt sạch.
Khi nền văn minh nhân loại thoát khỏi Trái đất, mở rộng tới khu vực Hirenber, và dùng biện pháp khoa học cùng cái giá sinh mạng để vạch trần sự tồn tại của vùng lỗ đen đó, có người đã tham chiếu câu chuyện Zeus phong ấn các Titan trong thần thoại Hy Lạp để đặt tên cho vùng không gian rộng lớn đầy rẫy lỗ đen này là vực thẳm Tartarus.
Trong đó, 12 lỗ đen lớn đại diện cho 12 vị thần Titan, còn vô số lỗ đen trung và nhỏ tượng trưng cho con cái của họ.
Vùng không gian này giống như một bức tường, ngăn cách sự liên lạc giữa khu vực Hirenber - nơi có Cộng hòa Ida, Đế quốc Solon, Cộng hòa Doranks - với không gian bên ngoài. Cũng như bão không gian phụ ở Vùng đất lãng quên có thể gây nhiễu cấu trúc không gian khiến chiến hạm không thể nhảy vọt Warp, không gian bên trong vực thẳm Tartarus chịu ảnh hưởng từ bão trọng lực của lỗ đen, cấu trúc không gian cũng vô cùng bất ổn, thực hiện hành trình Warp ở đó chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Nếu việc nhảy vọt Warp đến Vùng đất lãng quên mà không có bản đồ sao Epsilon dẫn đường thì có lẽ còn một phần nghìn khả năng tránh được bão không gian phụ, thì ở vực thẳm Tartarus, tuyệt đối không có khả năng vượt qua vùng đất cấm đó một cách an toàn. Kẻ cưỡng ép đột phá hoặc bị dòng loạn năng lượng của đứt gãy không gian xé nát, hoặc bị trường trọng lực của lỗ đen nghiền nát, biến thành những hạt cơ bản nhất rồi tan biến khỏi nhân thế.
Nếu là lỗ đen thông thường thì hoàn toàn có thể đi đường vòng. Bên trong khu vực Hirenber có 3 lỗ đen nhỏ, nhưng chúng không gây ảnh hưởng lớn đến hành trình Warp. Thế nhưng lỗ đen ở vực thẳm Tartarus lại khác, chúng có số lượng đông đảo, hơn nữa hiện tượng nhiễu xạ do các đợt bùng nổ sóng trọng lực dày đặc gây ra ảnh hưởng bất ổn lên cấu trúc không gian. Cho dù bên ngoài Cộng hòa Solon, Doranks và Ida vẫn còn nhiều hệ sao, cũng không ai dám khai thác chúng, chỉ đành để mặc chúng hoang vu cho đến ngày trình độ khoa học kỹ thuật của nhân loại đủ sức vượt qua ảnh hưởng của lỗ đen.
Nếu những lỗ đen này không bị nhốt trong vực thẳm Tartarus mà xuất hiện trong phạm vi hoạt động của con người, thì sẽ gây ra ảnh hưởng gì? Ít nhất hành trình liên sao sẽ trở nên khó khăn hơn, có lẽ mỗi năm sẽ có hàng triệu người chết dưới những đợt bùng nổ năng lượng lỗ đen bất ngờ. Người thời đại Tinh Liên cảm thán sự vĩ đại của tự nhiên, cũng có người ca ngợi lòng nhân từ của đấng tạo hóa đã phong ấn những con quái thú "Thao Thiết" khổng lồ, năng lượng vô tận đó trong vùng không gian này, thế là người ta ví 12 lỗ đen lớn như các vị thần Titan, vô số lỗ đen nhỏ như con cái của Titan, và gọi vùng không gian đó là vực thẳm Tartarus.
Đường Phương nhớ trong giáo điển của Genesis có ghi lại một câu nói của vị Đại tế lễ đầu tiên: "Thứ mà Tartarus giam cầm không phải là những vị thần cổ xưa, mà là nhân loại khu vực Hirenber cùng với nền khoa học mà họ tin tưởng và sùng bái."
Bởi vì vực thẳm Tartarus nằm ở rìa xoắn ốc chòm sao Orion, các nhà khoa học tin rằng ngay cả khi vượt qua vùng đất cấm đó, ở bờ bên kia của tinh không cũng sẽ không có đất đai màu mỡ. Vì vậy từ trước đến nay, vực thẳm Tartarus giống như một bức tường cao dựng đứng bên bờ biển Hirenber, ngăn cản bước chân tiến về phía trước của nhân loại.
Dù xét từ phương diện nào, sự tồn tại của vực thẳm Tartarus đều không phải là chuyện tốt. Nhưng điều dở khóc dở cười là Đế quốc Solon và Cộng hòa Ida đã tận dụng triệt để đặc tính của vực thẳm Tartarus, biến nó thành vùng đất hoang vu dùng để lưu đày tù nhân. Làm như vậy có thể tránh được sự chỉ trích của Liên bang Charles và Cộng hòa Doranks về việc lạm dụng án tử hình, thực tế thì ai cũng biết kết cục cuối cùng của những tù nhân bị lưu đày đến vực thẳm Tartarus là gì.
Sự tồn tại của vực thẳm Tartarus khiến con người nhận thức sâu sắc hơn về sự vĩ đại của sức mạnh tự nhiên, đồng thời cũng gây ra những tranh luận và mâu thuẫn kéo dài trong giới khoa học. Các nhà khoa học thuộc đủ loại trường phái đã tranh cãi nhiều năm về lý do tại sao lại xuất hiện hiện tượng kỳ lạ này, dù sao thì việc nhiều lỗ đen tập trung dày đặc trong một khu vực như vậy thực sự quá hiếm gặp, thuộc loại độc nhất vô nhị trong phạm vi vũ trụ mà con người khám phá và quan sát được.
Nhiều người lo lắng liệu các lỗ đen trong vực thẳm Tartarus có xảy ra biến đổi trong tương lai hay không, ví dụ như hiện tượng lỗ đen lớn nuốt chửng lỗ đen nhỏ, hay hiệu ứng can thiệp dữ dội của trường trọng lực, liệu chuỗi phản ứng liên tiếp có gây ra ảnh hưởng không thể tưởng tượng nổi cho khu vực Hirenber hay không.
Mặc dù trong mắt nhiều người, so với tuổi thọ hàng tỷ năm của các thiên thể trong không gian thì thảm họa này quá xa vời, những lo ngại đủ loại làm đau đầu giới khoa học nhiều năm nay chẳng khác nào "người nước Kỷ lo trời sập". Tuy nhiên, vẫn có nhiều người đam mê thiên văn dân sự hoặc nhân viên nghiên cứu khoa học chính thống tập trung ánh nhìn vào vực thẳm Tartarus, cố gắng hết sức thiết lập thiết bị quan trắc ở nơi gần vùng đất chết đó để điều tra thông tin liên quan đến quần thể lỗ đen.
Cùng với sự tiến bộ không ngừng của trình độ khoa học kỹ thuật, những năm gần đây công tác nghiên cứu về vực thẳm Tartarus đã có những tiến triển mới. Nhà thiên văn học nổi tiếng, Giáo sư Ryanman cùng đội ngũ của ông sau 10 năm quan sát và thăm dò đã đưa ra một kết quả khiến thế giới bàng hoàng.
Các lỗ đen trong vực thẳm Tartarus còn rất trẻ, từ lúc lỗ đen lớn đầu tiên ra đời đến nay, trước sau chưa đầy 6000 năm. Nói ngắn gọn, thời điểm chúng xuất hiện ở vùng không gian sâu bên ngoài khu vực Hirenber, xấp xỉ với thời đại trước sau khi văn minh nhân loại xuất hiện.
Phát hiện này không thể tránh khỏi việc gây ra chuỗi phản ứng chấn động trong giới khoa học. Nhiều người nghi ngờ tính chính xác của kết luận này, cho rằng phương án xác định niên đại dựa trên phương pháp đo khối lượng dẫn xuất từ sóng trọng lực của Ryanman không chính xác, đặc biệt là trong thiên văn học, có thể gọi là "sai một ly đi một dặm". Ông không cân nhắc đến sự can thiệp của trường trọng lực do quá nhiều lỗ đen tụ tập lại tạo ra, mới dẫn đến một kết luận nực cười như vậy.
Tóm lại, tranh cãi về tuổi đời của vô số lỗ đen bên trong vực thẳm Tartarus chưa bao giờ lắng xuống.
Chỉ có một tình trạng được tất cả mọi người công nhận, đó là vực thẳm Tartarus còn hoang vu hơn cả Biển tĩnh lặng. Nếu ví Biển tĩnh lặng như bờ trái của sông Minh, thì vực thẳm Tartarus chính là lãnh thổ địa ngục, nơi đó chỉ có cái chết và sự cô tịch.
Thế nhưng, chính tại vực thẳm đen tối này, ánh sáng khải huyền đại diện cho Athena từng phát ra sự huy hoàng ngắn ngủi rồi biến mất như viên ngọc trai chìm xuống biển sâu, chỉ thỉnh thoảng lóe lên vài lần trong những đêm sóng biển êm đềm.
Đúng là God's Armed sở hữu thực lực công nghệ mạnh hơn nhiều so với các quốc gia có chủ quyền trong khu vực Hirenber, nhưng dù vậy, con tàu bay mà ông J gọi là "Ark" tuyệt đối không thể tồn tại trong môi trường như thế. Thuyền trưởng Đường - người có được công nghệ của nhiều người Epsilon - hiểu rất rõ, ngay cả khi văn minh Epsilon không suy tàn mà vẫn hưng thịnh đến tận bây giờ, cũng tuyệt đối không thể chế tạo ra con tàu bay có thể chống lại lực hấp dẫn của lỗ đen. Vì vậy, ông không cho rằng Hiền giả Noah và Ark đang ở trong vực thẳm Tartarus tượng trưng cho địa ngục. Hơn nữa, vị trí của ánh sáng khải huyền đại diện cho Athena không cố định, lúc thì ở rìa trường trọng lực của lỗ đen lớn, lúc thì nằm trong tầm nhìn của lỗ đen nhỏ. Dù là hành trình Warp dựa trên động cơ Warp, hay là lỗ sâu, nhảy vọt không gian phụ cao cấp hơn, cũng không thể đạt được tốc độ như vậy.
Do đó, so với việc Ark nằm trong vực thẳm Tartarus, ông thiên về khả năng Hiền giả Noah phát hiện ra con tàu tiên tri đang bám theo sức mạnh hư không trên phương tiện của Athena, từ đó tương kế tựu kế, cố tình tạo ra giả tượng rằng sào huyệt của God's Armed nằm ở vực thẳm Tartarus, dụ dỗ ông đến vùng không gian đó điều tra. Dù là từ phương diện trì hoãn thời gian, lãng phí sức lực của ông, hay hy vọng bão trọng lực bùng nổ bất thường ở khu vực cốt lõi của vực thẳm Tartarus sẽ tiêu diệt ông, đều là một nước cờ không tệ.
Không lâu sau khi rời khỏi Vương quốc Liên hiệp Turanks, cuộc chiến giữa Tinh Minh và Đế quốc Monya ở vùng không người đã bước vào giai đoạn dầu sôi lửa bỏng. Là người đứng đầu Morning Star Casting, ông không thể tránh khỏi việc bị cuốn vào chiến tranh, cũng không còn tâm trí để bận tâm đến God's Armed, thế là quên bẵng chuyện này. Mãi cho đến khi Zeratul cảm nhận được sự tồn tại của ánh sáng khải huyền, lại phủ nhận ánh sáng đó đến từ Jörmungandr, chuyện này mới khơi dậy ký ức của ông về Athena, một lần nữa hướng ánh mắt về phía vực thẳm Tartarus.
"Vùng đất bị bóng tối bao trùm mà ông nói chắc hẳn chính là nơi này, Tartarus." Khi nói câu này, Đường Phương và Zeratul đã quay trở lại cầu tàu của hàng không mẫu hạm cấp Minh Phủ, trước mặt họ là một bản đồ sao lập thể khổng lồ đang chậm rãi xoay chuyển.
Zeratul nói khi thiền định ông nhìn thấy 12 xoáy nước khổng lồ, nghĩ rằng đó chính là 12 lỗ đen lớn của vực thẳm Tartarus.
Trên đường rời khỏi tàu tiên tri để quay về hàng không mẫu hạm cấp Minh Phủ, Đường Phương đã kể cho Zeratul nghe về chuyện Athena và God's Armed, cùng với suy nghĩ của mình về chuyện này, nên Dark Prelate không hề truy hỏi thông tin chi tiết về vực thẳm Tartarus, mà dùng ánh mắt vô cùng sắc bén nhìn chằm chằm vào vùng đất kỳ lạ đó, rất lâu không nói lời nào.
"Ta không cho rằng Athena có thể sống sót trong môi trường này, nên đây giống một cái bẫy hơn."
"Nếu đây không phải là một cái bẫy thì sao?"
Đường Phương nhún vai, vẻ mặt vô tư nói: "Cho dù không phải bẫy, Athena... thậm chí là Hiền giả Noah bí ẩn và Ark đang ở trong vực thẳm Tartarus, với năng lực của tôi cũng không có cách nào vào trong đó lôi họ ra. Dù là tàu Throne Angel, Seraphim, hay là tàu Unicorn, Fallen Angel vừa mới có được, đều không thể chống lại lực hấp dẫn của lỗ đen."
"Huống hồ vấn đề làm tôi đau đầu hiện nay không phải là God's Armed, mà là thái độ đối mặt với Tinh Minh sắp tới, làm sao để đòi lại công bằng, và phải lo xa, suy nghĩ kỹ cách đối phó với Kẻ hành đạo. Mặc dù Black 7 đã chết, nhưng Black 5, Black 6 vẫn còn sống, một nửa sức mạnh còn lại của quân đoàn Anubis do Black K đứng đầu đang chiếm đóng trong lãnh thổ Đế quốc Phoenix, tôi phải ưu tiên xử lý chúng trước."