“Đây chính là sức mạnh thực sự của di tích Ypsilon sao?” Hắn hồi tưởng lại những tư liệu video từng xem, nơi trạm trung chuyển nhảy vọt Ypsilon chỉ dùng cách đánh lén đã trong chớp mắt tiêu diệt sạch sẽ hạm đội Nam Thập Tự, hạm đội Vạn Hoa Đồng, hạm đội Long Nhương, hạm đội U Ảnh và hạm đội Kim Hoàn. Nhưng so với cảnh tượng trước mắt, những thứ đó căn bản chẳng đáng là gì. Đừng nhìn nơi đây chỉ có hơn 2.000 chiến hạm, dù có thêm vài nghìn chiếc nữa thì vẫn sẽ bị giếng trọng lực khổng lồ do hố trời tạo ra nuốt chửng như thường.
Trong lúc hắn còn đang cảm thán về sức mạnh khó lòng chiến thắng của công nghệ Ypsilon, những chiến hạm tàn dư của hạm đội Mị Ảnh và hạm đội Kim Hoàn ở phía trước rơi vào di tích đã bị lực triều không nhìn thấy được cắt xẻ, phân tách, biến thành những mảnh vụn chiến hạm rải rác.
Ngô Nhĩ Phu liếc nhìn màn hình lớn số 3, cúi chào chiếc Vũ Xà Thần đang vật lộn sinh tồn, rồi hạ mệnh lệnh mới cho nhân viên phía trước.
Vài nhịp thở sau, thân tàu đen kịt của chiếc Quật Mộ Giả tỏa ra một luồng sáng chói mắt, tiếp đó là luồng thứ hai, thứ ba, thứ tư... Cuối cùng, cùng với một luồng quang hoa quét sạch bóng tối, Ngô Nhĩ Phu và chiến hạm của ông đã tan biến dưới bầu trời sao bao la.
Sự diệt vong của chiếc Quật Mộ Giả gây ra cú sốc tâm lý cực lớn cho những binh sĩ quân đoàn Hứa Đức Lạp đang vật lộn trên lằn ranh sinh tử... nhưng đó chỉ là yếu tố phụ, mấu chốt nằm ở chỗ vụ nổ của nó đã làm suy yếu lực hút của giếng trọng lực hố trời trong không vực lân cận.
Dẫu vậy, chiến hạm thế hệ thứ năm của Đế quốc Mông Á vẫn không cách nào thoát khỏi sự trói buộc của trọng lực.
Họ không thoát được, không có nghĩa là chiếc Vũ Xà Thần cũng không thể thoát... Ngô Nhĩ Phu làm vậy hoàn toàn không phải để cứu những người thuộc quân đoàn Hứa Đức Lạp kia, ông chỉ chịu trách nhiệm với vị hoàng tử thứ 13 mà thôi.
Đôi cánh đã triển khai của Vũ Xà Thần xoay chuyển nhanh chóng trên bề mặt vòng xoáy ánh sáng, ánh sáng khuếch tán ra chói mắt tột độ. Từng đường vân năng lượng bức xạ từ bề mặt vòng xoáy ra ngoài, cấu thành nên từng ô đa giác, sau đó xuất hiện trạng thái tinh thể hóa, trở nên trong suốt đến cực điểm, có thể nhìn thấy ánh sáng màu cam vàng đang chảy tràn sâu bên trong cấu trúc cánh.
Tại tầng hai của đài chỉ huy, đôi giày da đen đã đặt trên thảm đỏ, biểu cảm của hoàng tử thứ 13 không còn bình thản như trước. Lạc Khắc Phỉ Lặc nghiêng người nhìn màn hình lớn phía trước, thái dương lấm tấm mồ hôi, một vài giọt tụ lại thành dòng, làm ướt sũng bộ quân phục của hắn.
Điều duy nhất không thay đổi là ba thị nữ đang quỳ trước giường cát, họ không hề lộ ra vẻ sợ hãi trước nguy cơ mà Vũ Xà Thần đang đối mặt. Đáng tiếc, điện hạ hoàng tử thứ 13 đã không còn tâm trí để dạy bảo họ, cũng không còn hơi sức để chỉ cho họ thấy khi con người gặp hiểm cảnh sẽ có biểu cảm và tâm lý biến đổi ra sao.
Tâm thái hiện tại của Lạc Khắc Phỉ Lặc chỉ có thể dùng từ "thành hoàng thành khủng" để hình dung. Hắn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao hố trời lại đột nhiên sinh ra lực hút khiến hơn 2.700 chiến hạm chôn thây dưới vực sâu. Chẳng phải Bố Lý Kỳ vừa mới nhận tin từ Khưu Kỳ, nói rằng bên dưới đang hỗn loạn một đoàn sao? Chẳng lẽ... họ đang nói dối? Nói dối để mong nhận được cứu viện?
Đáng tiếc, Bố Lý Kỳ và những người khác đã cùng chiếc Ma Lang chôn thân trong hố trời, không còn cơ hội để kiểm chứng nữa.
Hắn vừa cảm thấy tủi thân vừa oán hận, tủi cho số phận, hận cho ông trời. Hắn luôn tự coi mình là người thông minh, thông minh hơn nhiều chỉ huy hạm đội khác. Vừa có trí mưu, vừa có sự nhạy bén về chính trị. Trước đây từng dùng thủ đoạn vô hình khiến Bối Lai Khắc không còn chút uy phong, sau đó lại được hoàng tử thứ 13 trọng dụng, tất cả đã chứng minh đầy đủ giá trị của hắn.
Nhưng tại sao số phận lại đối xử với hắn như vậy? Ban đầu lợi dụng vành đai tiểu hành tinh bên ngoài hành tinh lưu lạc để tạo ra mưa thiên thạch, không nghi ngờ gì là một tai họa diệt vong đối với hạm đội Tinh Minh trên mặt đất, thế nhưng sự việc phát triển đến cuối cùng, bão tiểu hành tinh đột ngột dừng lại, kết quả kẻ gặp họa diệt vong lại là hạm đội Mị Ảnh và hạm đội Kim Hoàn.
Nay hắn lại vạch ra một kế sách tuyệt hảo cho điện hạ để giành lấy sự ủng hộ của người Ypsilon, nào ngờ sự việc lại chệch khỏi quỹ đạo, tổn thất lần này còn lớn hơn lần trước, ngay cả quân đoàn Hứa Đức Lạp – đội quân tinh nhuệ của Đế quốc – cũng rơi vào kết cục xác không còn. Giống như... giống như hắn là một kẻ mang vận xui, những kế sách tưởng chừng tuyệt vời đó luôn hại chính người của mình.
Đối mặt với số phận như vậy, sao hắn có thể không tủi thân, sao có thể không oán hận. Người xưa có câu, là vàng thì sẽ tỏa sáng, nhưng trải nghiệm của hắn lại chứng minh một câu khác: thứ lấp lánh chưa chắc đã là vàng, mà có khả năng là một bát phân nóng.
Hiện tại đang ở trên chiếc Vũ Xà Thần, phía trước là điện hạ hoàng tử thứ 13 Halifax, hắn không dám bộc lộ nỗi phiền muộn trong lòng, không có gan chửi bới ông trời, hắn vẫn hy vọng mình có thể sống sót rời khỏi nơi này. Mặc dù hành động tác chiến thất bại, không giành được di tích, còn hại hạm đội Mị Ảnh đến mức trở thành kẻ chỉ huy cô độc, sa sút thành kẻ thất bại. Tuy nhiên, tổn thất chiến hạm của quân đoàn Hứa Đức Lạp còn lớn hơn, đủ để che đậy sự vô năng của hắn, hơn nữa hắn rất chắc chắn, một người kiêu ngạo như hoàng tử thứ 13 chắc chắn sẽ không như những chính trị gia vô sỉ, đem toàn bộ trách nhiệm thất bại đổ lên đầu hắn, biến hắn thành vật tế thần.
Hắn là một người có khả năng quan sát mạnh mẽ, thậm chí có thể nói là người có tuệ nhãn, nhưng loại trí tuệ này đều dùng để tính kế người khác, mưu cầu tư lợi cho bản thân. Halifax quả thực không có ý định trút giận lên Lạc Khắc Phỉ Lặc, thân phận và sự kiêu ngạo khiến ông không thể như người thường mà trốn tránh trách nhiệm, trốn tránh thất bại.
Điện hạ hoàng tử kiên trì cho rằng Lạc Khắc Phỉ Lặc là một người hữu dụng, những kế sách đó cũng rất tốt. Sai không phải ở họ, mà là số phận... là sự chênh lệch thực lực. Sự chênh lệch công nghệ giữa văn minh nhân loại và văn minh Ypsilon.
Trong mắt ông, không chỉ bệnh tật trong thể chế có thể chữa trị bằng phương thức công nghệ, mà cả những thất bại kiểu này cũng liên quan đến khoảng cách công nghệ. Ông tin chắc rằng, mọi vấn đề trên đời không có gì là công nghệ không giải quyết được, nếu có, chỉ là vì trình độ công nghệ chưa đủ cao.
Những người sùng bái khoa học, tin vào sức mạnh công nghệ phần lớn đều có một cái đầu lý trí và bình tĩnh, biết rằng vào thời điểm này, đối mặt với loại nguy cơ này, oán trách sự tàn khốc của số phận không có bất kỳ tác dụng nào. Bất kể bên trong hố trời rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, là Đường Phương đánh bại người Ypsilon giành được quyền kiểm soát di tích, hay người Ypsilon đem lòng hận thù Đường Phương lan sang cả chủng tộc nhân loại, cấu tạo nên một giếng trọng lực khổng lồ, hóa thành ma thú nuốt chửng hơn 2.000 chiến hạm của quân đoàn Hứa Đức Lạp.
Nói tóm lại, điều ông cần làm bây giờ là nắm lấy cơ hội do Ngô Nhĩ Phu hy sinh đổi lấy, bình an rời khỏi đây, trở về trạm không gian Ptolemy, không để bản thân trở thành tù binh của Đường Phương, hay vong hồn dưới tay người Ypsilon.
Cấu tạo nên một giếng trọng lực bức xạ hàng trăm nghìn km, không nghi ngờ gì là một phương thức tấn công năng lượng cực cao. Thế nhưng việc vận dụng công nghệ trọng lực không phải là bằng sáng chế riêng của người Ypsilon. Tất nhiên, vũ khí trọng lực đối với văn minh nhân loại vẫn là một khái niệm vũ khí khá xa vời... nhưng trừ hoàng tử thứ 13 ra, chính xác mà nói, là trừ hoàng tử thứ 13 sở hữu chiếc Vũ Xà Thần ra.
Sự chấn động không gian do vụ nổ của chiếc Quật Mộ Giả không thể phá dỡ giếng trọng lực do hành tinh lưu lạc tạo ra, giống như mặt hồ bị một hòn đá khuấy động, có thể làm méo mó hình ảnh phản chiếu trên bề mặt, nhưng không thể xóa bỏ nó. Khi những gợn sóng đi xa, hình ảnh phản chiếu sẽ trở lại mặt hồ. Điều này không đủ để giành thời gian khởi động cho động cơ khúc xạ, chỉ có chiếc Liệt Hỏa Hùng Tâm của Mạch Kim Thác Sĩ mới có thể dựa vào ưu thế động cơ mà rời đi.
Vũ Xà Thần không thể nhân cơ hội rời đi, không có nghĩa là Vũ Xà Thần không có cách kéo dài thời gian để hiệu ứng trọng lực của giếng trọng lực tiếp cận thân tàu. Chiến hạm di tích này là món quà mà Kha Nhĩ Khắc Lạp Phủ tặng cho Halifax vào năm ông nắm quyền bộ phận nghiên cứu khoa học của Đế quốc. Điện hạ hoàng tử không biết cha mình lấy đâu ra một chiếc chiến hạm di tích đã qua cải tạo như vậy, cũng không có hứng thú tìm câu trả lời, chỉ cần nó dùng được, dùng tốt, đủ xứng với thân phận của ông là được.
Đôi cánh triển khai như đại bàng tung cánh biến thành cấu trúc tinh thể, ánh sáng chiếu rọi không vực xung quanh. Chiến hạm phía trước gần như đã bị hút hết vào hố trời, nếu không hệ thống dò tìm chắc chắn sẽ phát hiện ra hình ảnh nhiễu loạn kỳ dị trên thiết bị hiển thị độ cong thời không.
Khi hai nguồn trọng lực lớn ở rất gần nhau, sẽ tạo ra sự chấn động mạnh mẽ đối với cấu trúc thời không xung quanh. Điều này tất nhiên không triệt tiêu được lực hút do giếng trọng lực hố trời tạo ra, nhưng có thể kéo giãn không gian xung quanh, làm chậm thời gian hiệu ứng trọng lực tác động lên thân tàu Vũ Xà Thần.
Hình tượng mà nói, giống như tạo ra một đường hầm khổng lồ hướng xuống dưới trên mặt phẳng nơi hành tinh lưu lạc tọa lạc, Vũ Xà Thần nằm ở đáy của đường hầm khổng lồ này. Hiệu ứng trọng lực "đi bộ" trong không gian bị kéo dài, quãng đường dài hơn nhưng tốc độ không đổi, tất nhiên sẽ kéo dài thời gian tiếp cận mục tiêu. Nếu đổi thành lỗ đen, đường hầm khổng lồ này có thể bị kéo dài vô tận, thậm chí có thể nối liền đầu này với đầu kia của vũ trụ hình cầu.
Tất nhiên, Vũ Xà Thần không thể có khả năng tạo ra lỗ đen, nó không phải là pháo đài lớp Thống Soái Vô Úy, cũng không phải mẫu hạm Tinh Linh. Giống như lá chắn tinh quang của chiếc Tọa Thiên Sứ, hệ thống kính quang của chiếc Kính Quang, đây chỉ là một trong những phương thức phòng ngự tối hậu của nó: cấu trúc một không gian méo mó kéo dài hàng triệu thậm chí hàng chục triệu km bên ngoài Vũ Xà Thần để đối phó với những tình huống cực kỳ nan giải.
Không đến mức vạn bất đắc dĩ, Halifax không muốn dùng đến phương thức phòng ngự này, bởi vì nó rất giống một loại công cụ hành hình, là một kẻ "ăn tạp". Thứ nó ăn là đồng vị Zero, không phải Zero thông thường.
Rõ ràng... thế lực quốc gia như Đế quốc Mông Á không có khả năng tinh luyện đồng vị Zero, cho nên đối với người có thân phận địa vị như hoàng tử thứ 13, điều này cũng khiến ông cảm thấy đau lòng.
Ngay khi sự méo mó không gian bắt nguồn từ đôi cánh tạo ra tác dụng ở khu vực phía sau Vũ Xà Thần, tại không vực không xa bên phải chiến hạm, một luồng quang hoa sinh ra từ hư vô, tia điện chạy dọc trong không trung, một chiến hạm hiển hiện hình bóng.
Quang hoa đến từ ngọn lửa đuôi của động cơ đẩy, tia điện bắt nguồn từ cái đuôi vểnh cao, nhìn từ ngoại hình thì đó chính là một con bọ cạp... chính là chiếc Xí Thiên Sứ nổi danh dưới trướng hạm trưởng Đường.
Khi nhân viên trên tàu đồng bộ hình ảnh camera bắt được lên màn hình lớn của đài chỉ huy, Halifax, Lạc Khắc Phỉ Lặc, và một số nhân viên ở tầng một, nhìn thấy chiến hạm đang trong trạng thái tồi tệ đó, tất cả đều ngẩn người.
Xí Thiên Sứ và Vũ Xà Thần đều là chiến hạm di tích, chỉ là chiếc trước phong cách kỳ dị, chiếc sau tạo hình anh vũ.
Hôm nay Vũ Xà Thần vì ảnh hưởng của giếng trọng lực hành tinh lưu lạc mà không thể không dùng đến chiêu bài, Xí Thiên Sứ lại bị hiệu ứng trọng lực phía sau phá hủy hiệu ứng tàng hình. Nhìn từ những tia điện chạy dọc thân tàu, e rằng nó đã chịu không ít tổn thương.
Trong lúc Halifax và Lạc Khắc Phỉ Lặc còn đang ngẩn ngơ, khẩu đại bác tự động hình càng bọ cạp ở phía trước bên trái chiếc Xí Thiên Sứ xoay chuyển mạnh, bắn một cơn mưa đạn về phía cánh phải của Vũ Xà Thần, nhưng bị lá chắn bạc vừa mới tạo ra chặn lại, không gây ra tổn thương nào cho mục tiêu. Một đòn không kết quả, chiến hạm hình bọ cạp không tiếp tục khai hỏa, ánh lửa từ động cơ đẩy phía sau bùng lên dữ dội, đột ngột hóa thành một luồng ánh sáng đen, biến mất khỏi vũ trụ này, độn vào không gian ảo.
Cùng lúc đó, Vũ Xà Thần nhận được một tin nhắn từ chiến hạm đã biến mất, được sĩ quan truyền tin tải lên màn hình lớn của đài chỉ huy.
Hạm trưởng Đường trong hình tươi cười rạng rỡ, bày tỏ sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với tinh thần dám hy sinh, không sợ chết của thượng tướng Ngô Nhĩ Phu, hy vọng điện hạ hoàng tử thứ 13 có thể thay mình hỏi thăm gia đình thượng tướng, bởi vì không có sự hy sinh của chiếc Quật Mộ Giả, sẽ không có cảnh chiếc Xí Thiên Sứ thoát khỏi sự trói buộc của giếng trọng lực hành tinh lưu lạc.
Tất nhiên, anh ta cũng bày tỏ lòng cảm kích với Vũ Xà Thần, phát đạn vừa rồi là do mình quá kích động, sơ ý ấn nhầm nút, đâm lén ân nhân cứu mạng một nhát, đã không sao là tốt rồi, hy vọng điện hạ hoàng tử đừng để trong lòng, núi xanh không đổi, nước biếc chảy dài, đường giang hồ còn xa, hẹn ngày tái ngộ.
Nghe xong những lời này, Lạc Khắc Phỉ Lặc tức giận đến mức đau gan run rẩy, hận không thể cắn nát răng hàm.
Hóa ra quân đoàn Hứa Đức Lạp đổ vào hơn 2.000 chiến hạm, tương đương với việc giúp hạm trưởng Đường thoát khỏi giếng trọng lực lấy hố trời làm nguồn, Ngô Nhĩ Phu vì cứu điện hạ hoàng tử thứ 13 mà hào sảng chịu chết vì đại nghĩa, kết quả ngược lại lại cứu cả mối họa tâm phúc của Đế quốc, nay thằng nhóc đó còn lấy chuyện này ra để mỉa mai họ, nói ra những lời phía trên.
Cái gì mà sơ ý ấn nhầm nút, chẳng khác nào đánh rắm. Tên đó căn bản là muốn đâm lén Vũ Xà Thần một nhát từ phía sau, giữ bọn họ lại nơi này, kết quả phát hiện mục tiêu có lá chắn bảo vệ, không thể phá vỡ trong thời gian ngắn, thế là vứt lại một đoạn lời lẽ buồn nôn, vỗ mông bỏ chạy, trên đời này còn có kẻ nào vô sỉ, đê tiện hơn thằng nhóc này không?
Hắn cảm thấy sự nham hiểm của mình so với sự vô liêm sỉ của hạm trưởng Đường còn kém xa một dải ngân hà.
Lạc Khắc Phỉ Lặc không phải là người nhận thư mà còn tức giận đến thế, huống chi là hoàng tử thứ 13 – chủ nhân thực sự... Những lời lẽ đó vừa là khiêu khích, vừa là mỉa mai, lại còn là sỉ nhục. Chiến hạm dưới trướng quân đoàn Hứa Đức Lạp, bao gồm cả chiến hạm bán di tích như Quật Mộ Giả, cộng thêm tàn dư hạm đội Mị Ảnh, hạm đội Kim Hoàn, tổng cộng hơn 2.700 chiến hạm, đã trở thành vật tế phẩm cho cuộc chiến giữa Đường Phương và người Ypsilon.
Ông muốn nói với người ngoài hành tinh bên dưới rằng, các người nhầm rồi, tôi đến để giúp các người, kết quả lại bị di tích ngộ thương, mất trắng bao nhiêu chiến hạm mạnh mẽ, bao nhiêu binh sĩ tinh nhuệ.
Nhưng ông đã không còn cơ hội để làm điều đó, cùng với luồng sáng phía sau bùng lên, chiến hạm biến mất khỏi vũ trụ này. Sụp đổ theo đó còn có cấu trúc thời không bị kéo giãn mạnh mẽ phía sau, cơn bão trọng lực ập đến sau đó như thủy triều nhấn chìm tất cả.
Vũ Xà Thần dùng cách này để kéo dài mạng sống cho mình, bình an độn vào không gian ảo, rời khỏi không vực nơi hành tinh lưu lạc tọa lạc.
Đợi khi nỗi căm hận trong lòng Halifax dịu bớt, Lạc Khắc Phỉ Lặc cúi người nhận tội, nói rằng do mình suy xét không chu toàn dẫn đến hạm đội chịu tổn thất nặng nề, xin điện hạ hoàng tử trách phạt.