Hắn biết rõ, đám người Hắc 5, Hắc 6 sẽ không dễ dàng để hắn cứu thoát Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm. Đây đúng là cái bẫy mà kẻ địch giăng ra để trì hoãn thời gian, nhưng nếu có thể nhân tiện tiêu diệt hắn tại đây, thì đó quả là một chuyện khoái chí.
Nhiều người đều biết hắn có thói quen sử dụng trang bị chuyên dụng của Ghost. Đám người Hắc 5, Hắc 6 vừa chạm trán với hắn cũng hiểu rõ điều này, vì vậy khi xuống lầu, hắn đã lấy ra một bộ trang bị U Hồn thay vào, đồng thời tạo ra vô số ảo ảnh để gây nhiễu tầm nhìn của địch, sau đó mới phát động tập kích bất ngờ, xông vào phòng tuyến mới được tạo thành từ binh lính Quân đoàn A Nữ Bỉ Tư và các đơn vị tinh nhuệ.
Trước đó Hắc 5 dùng ảo ảnh để đối phó hắn, đương nhiên hắn cũng có thể dùng ảo ảnh để đối phó lại Hắc 5, điều này rất công bằng.
Thực ra trong quá trình đi xuống tầng một, hắn còn nảy ra ý định thâm độc hơn, ví dụ như để Ấu trùng mô phỏng ngụy trang thành chính mình, sau đó để đám người Hắc 9, Hắc 5 bắn chết. Như vậy, khi chiến hạm di tích cập bến hàng không mẫu hạm cấp Minh Phủ và tóm gọn đám Kỵ sĩ Thâm Uyên, biểu cảm trên gương mặt đám người Hắc 5 chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc, cũng có thể khiến Cách Lý Trạch Nhĩ ngậm cười nơi chín suối.
Thế nhưng hắn đã không làm vậy, bởi vì muốn qua mặt đám người Hắc 5, Hắc 9 thì phải qua mặt cả binh lính Hải quân Tinh Minh. Một khi những người đó nhìn thấy "chính mình" chết dưới họng súng của kẻ thù, họ tất sẽ đau buồn, mất đi hy vọng sống sót, tất sẽ có vô số binh nhì, binh nhất trẻ tuổi giống như Cách Lý Trạch Nhĩ, vì hắn mà liều mạng với kẻ địch, cuối cùng chết trong chiến trường khoang chứa máy bay.
Hắn không thể vì bản thân muốn thể hiện, muốn trả thù Kỵ sĩ Thâm Uyên tốt hơn mà trơ mắt nhìn những người trẻ tuổi coi hắn là anh hùng, là cứu tinh, thậm chí là thần tượng phải chết. Giống như Khải Lợi Ni Á đã nói, hắn vĩnh viễn không thể trở thành một người lãnh đạo đủ tư cách, bởi vì tâm địa hắn quá lương thiện.
Mà trong xã hội rừng rậm đầy rẫy dối trá và bóng tối này, lương thiện luôn bị những kẻ tự cho là "thông minh" coi là cách nói uyển chuyển của sự ngu xuẩn. Đúng vậy, trong mắt những kẻ luôn tìm cách luồn lách, giỏi đầu cơ trục lợi, thì lương thiện và thẳng thắn chính là sự ngu xuẩn lớn nhất... Những kẻ lương thiện và thẳng thắn rất dễ điều khiển, rất dễ bị lừa gạt.
Đường Phương không phản bác lời cô, cũng không giải thích nhận thức của mình về thế giới hay thái độ với cuộc sống, hắn chọn cách im lặng.
Khải Lợi Ni Á nói không đúng sao? Cô ấy nói rất đúng, nhưng lại không hoàn toàn đúng... Tóm lại, đây là một vấn đề phức tạp, hắn không muốn vì vấn đề phức tạp này mà biến mình thành một người phức tạp.
Cứ ngu ngốc một chút cũng được, thực ra làm kẻ ngốc cũng không có gì tệ, ít nhất có thể phối hợp với những kẻ "thông minh" kia, dùng sự ngu xuẩn của mình để giúp họ ra vẻ ta đây... Nhìn xem, mình thật lương thiện, thật sự là một người tốt.
Trên chiến trường mà mất tập trung là điều tối kỵ, trên chiến trường mà tơ tưởng đến đàn bà lại càng là điều tối kỵ trong tối kỵ. Mặc dù Hạm trưởng Đường nghĩ về đàn bà không phải theo nghĩa thông thường, rất mực Liễu Hạ Huệ, rất mực quân tử.
Vì các Thánh đường võ sĩ bóng tối, U Hồn và Ghost xông ra từ hành lang, thật thật giả giả, hư thực khó lường, không chỉ đòn chí mạng của Hắc 9 trượt mục tiêu, mà cả phòng tuyến mới do binh lính Quân đoàn A Nữ Bỉ Tư và đơn vị tinh nhuệ cấu thành cũng bị đánh tan. Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm dưới sự yểm trợ hỏa lực của Trung sĩ trưởng và các tiểu đội đã thuận lợi băng qua chiến trường, tiếp cận lối vào hành lang. Chỉ cần xông qua đoạn cầu thang cuối cùng là có thể tiến vào khu vực an toàn.
Ai ngờ đúng lúc này, Hắc 6 khởi động quy trình đóng lối vào hành lang. Hai cánh cửa trong suốt đang mở ở hai bên khép lại vào giữa. Theo tốc độ chạy của con người, căn bản không thể kịp tiến vào hành lang trước khi cửa đóng lại.
Đường Phương đang tiếp nhận dữ liệu quét từ máy dò, định vị chính xác vị trí của Hắc 9 và Hắc 5, đành phải từ bỏ ý định trong đầu, dùng dây dẫn dữ liệu của bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt kết nối vào nút điều khiển hành lang, ra lệnh cho Emma điều chỉnh tỷ lệ tài nguyên của Trung tâm chỉ huy quỹ đạo sao, ngăn cản Hắc 6 thao tác đóng cửa hành lang.
Vì sự can thiệp của vô số ảo ảnh, Hắc 9 đang ẩn nấp trong bóng tối không thể phân biệt đâu là Đường Phương, đâu là ảo ảnh. Hắn chỉ cảm thấy tên nhóc kia rất có khả năng đang trà trộn trong các ảo ảnh, đang tấn công binh lính dưới quyền Quân đoàn A Nữ Bỉ Tư, giúp Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm và những người khác rời khỏi khoang chứa máy bay để tiến vào hành lang tương đối an toàn. Chính vì vậy, hắn mới liên lạc với Hắc 6, yêu cầu đóng cửa hành lang để tiếp tục trì hoãn hành động của Đường Phương, đồng thời có thêm thời gian để phân biệt thật giả.
Hắc 5 khoanh tay ngồi trên bệ nâng chỉ mới hạ xuống một chút, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi. Đương nhiên, vì mặt nạ che khuất nên gương mặt này là xấu hay đẹp chỉ mình hắn biết.
Trước đó khi tập kích khoang tàu của Đường Phương, hắn đã dùng thiết bị ảo ảnh để thu hút tên đó tấn công, đáng tiếc không giành được cơ hội tiêu diệt mục tiêu. Hắc 9 dùng khẩu súng bắn tỉa mà Đại nhân Đại hành giả ban tặng chỉ hạ được một tên hộ vệ giáp đen.
Hắn không ngờ rằng tên họ Đường kia cũng dùng ảo ảnh để chơi khăm hắn và Hắc 9 một vố. Theo thông tin tình báo do Đế quốc Mông Á cung cấp, dưới trướng Đường Phương có không ít đặc vụ có khả năng tàng hình. Để đối phó với tình huống này, Hắc 7 đã đặc biệt xin từ chỗ Đại nhân Đại hành giả một loại thiết bị cảm ứng dao động năng lượng, dùng để khắc chế tính năng tàng hình của mục tiêu.
Loại thiết bị tinh xảo có thể cấy vào hệ thống thị giác của bộ giáp năng lượng cấp Thủ mộ nhân này rất hữu dụng, quả thực có thể bắt được tung tích của các đơn vị tàng hình dưới trướng Đường Phương. Cũng chính nhờ sự giúp đỡ của chúng mà hắn và Hắc 9 mới có thể thoát khỏi tay tên võ sĩ bịt mặt mạnh mẽ kia.
Để trì hoãn bước chân của Đường Phương trên đường đến cầu tàu, họ chọn cách dùng Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm và đám binh lính Hải quân Mông Á làm con tin, giăng ra một cái bẫy để đối phó với kẻ địch. Thế nhưng tên đó lại chơi một vố "gậy ông đập lưng ông" với hắn, điều này không khác gì tát thẳng vào mặt hắn, thực sự quá ngông cuồng, thực sự đáng ghét.
Hắc 5 là một kẻ chua ngoa cay nghiệt, luôn lấy việc chế giễu người khác làm niềm vui. Nay bị Đường Phương vả mặt, trong lòng đương nhiên không dễ chịu. Mặc dù Hắc 9 rất tinh tế không hề phản pháo hay nói những lời khiến hắn mất mặt hơn, nhưng hắn vẫn cảm thấy không thoải mái, cho rằng dù Hắc 9 không nói ra miệng thì chắc chắn trong lòng đang cười nhạo hắn.
Hắc 9 lại bắn một phát, viên đạn xuyên qua ảo ảnh của một đặc vụ mặc giáp da dày hơn, cắm sâu xuống đất như lúc nãy. Hắn rõ ràng nhìn thấy mục tiêu vừa mới giết chết một binh lính Quân đoàn A Nữ Bỉ Tư không lâu, nhưng tại sao bắn một phát qua đó vẫn không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho kẻ địch?
"Hê... Lão 9, đừng vội, đừng hoảng, từ từ thôi, chỉ là hai phát không trúng đích mà thôi. Một khi cửa hành lang đóng lại, tên đó sẽ trở thành chim trong lồng, mặc cho cậu muốn làm gì thì làm. Nên nhớ chúng ta đã mấy chục năm không chơi trò giải đố rồi đấy." Câu này nghe có vẻ là để an ủi người khác, nhưng luôn có cảm giác không đúng vị.
Hắc 9 không có tâm trí để nghiền ngẫm ý nghĩa sâu xa hơn của câu nói này, bởi vì cánh cửa hành lang đang từ từ đóng lại đột nhiên dừng hẳn. Giọng nói của Hắc 6 vang lên trong bộ đàm: "Các ngươi đều bị hắn lừa rồi, tên nhóc đó căn bản không hề tiến vào chiến trường, hắn vẫn luôn trốn trong hành lang, đang cố gắng ngăn cản cửa đóng lại. Tuy nhiên các ngươi cứ yên tâm, ta sẽ cố gắng không để hắn được như ý... Thú vị, thú vị... Đã nhiều năm rồi không chơi trò chơi thú vị như thế này. Nói thật, muốn giết một kẻ thú vị như vậy, ta thật sự có chút không nỡ."
Hắc 9 buông ngón tay đang chuẩn bị bóp cò, không nói gì, chiếc mặt nạ màu trắng trăng không nhìn ra bất kỳ thay đổi biểu cảm nào. Dù sao Hắc 5 cũng biết Hắc 9 tuyệt đối không giống như Hắc 6 đang cười.
Họ lợi dụng trang bị lấy từ Đại nhân Đại hành giả để phá bỏ thuộc tính tàng hình của Đường Phương, lại bị mấy cái ảo ảnh làm cho bẽ mặt, đây tuyệt đối không phải là chuyện đáng vui mừng. Đương nhiên, đối với người bình thường là vậy. Còn về phần Hắc 6, hắn ta là một kẻ điên, không thể tính là người bình thường.
Không khí trên bệ nâng có chút đè nén. Sau một hồi im lặng, Hắc 9 thu lại khẩu súng bắn tỉa dài gần bằng cơ thể mình, trầm giọng nói: "Làm sao bây giờ?" Hiện tại đã xác nhận Đường Phương không có ở chiến trường khoang chứa máy bay, tiếp tục tiêu hao cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì. Cho dù tiếp theo hắn có thể tiêu diệt vài đặc vụ tàng hình cũng chẳng có giá trị bao nhiêu. Một khi số lần nổ súng quá nhiều, ngược lại sẽ thu hút sự chú ý của kẻ địch, tìm ra nơi ẩn náu của họ.
Hắc 5 hận giọng nói: "Ta đã biết tên đó sẽ không dễ dàng tiến vào khu vực chiến sự, với sự thông minh của hắn, không thể không nhìn ra đây là một cái bẫy. Tuy nhiên có thể dẫn dụ hắn tới đây đã là đáng giá rồi."
Hắc 9 khựng lại, nói: "Ngươi thực sự muốn làm vậy sao? Nhỡ đâu..."
"Chẳng lẽ ngươi có cách tốt hơn để đối phó với hai món vũ khí sinh học khiến người ta không biết phải làm sao kia?"
Hắc 9 suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Không có."
Hắc 5 nhìn qua khe hở giữa bệ nâng và trần nhà, quét mắt nhìn tình thế bên dưới, nói: "Tin ta đi, không có cái gì gọi là nhỡ đâu cả."
"Vậy thì ra tay đi." Hắc 9 cũng quét mắt nhìn không gian bên dưới, nhưng không giống như Hắc 5, thứ hắn nhìn là những binh lính sống sót dưới quyền Quân đoàn A Nữ Bỉ Tư, còn về phần lính thủy đánh bộ thuộc hạm đội Thâm Tiềm, không nằm trong phạm vi cân nhắc của hắn.
Bệ nâng lại khôi phục vẻ im lặng, không khí đè nén bao trùm lấy căn phòng nhỏ hẹp. Hắc 5 mắt nhìn xuống dưới, tay liên tục nhấn vài cái trên chiếc PDA nhỏ bên cổ tay phải. Bệ nâng nhỏ bắt đầu dâng lên, khe hở có thể chứa nòng súng bắn tỉa khép lại hoàn toàn.
Khoảng cùng thời điểm đó, trần nhà phía trên khu vực cốt lõi của chiến trường đột nhiên nứt ra, hơn mười con Tam Diện Quái bị thả xuống vị trí của Hỗn Nguyên Thể Kiếp Lược Giả. Hàng chục xúc tu như những con rắn nước linh hoạt xuyên qua cơ thể cự thú, quấn chặt lấy tay chân nó, bám chặt lấy cơ thể như miếng cao chó.
Hỗn Nguyên Thể Kiếp Lược Giả liều mạng giãy giụa, phát ra từng tiếng gầm thét, sau đó mang theo những con Tam Diện Quái phủ kín toàn thân đâm sầm vào công trình kỹ thuật bên cạnh. Nó định dựa vào khả năng phòng ngự mạnh mẽ của lớp da thép để chống lại cụm Tam Diện Quái đang bao bọc cơ thể mình, nhưng điều này không có mấy tác dụng. Những con Tam Diện Quái bị thương đang loạng choạng như kẻ say rượu dưới làn sóng chấn động tinh thần yếu ớt gần đó bắt chước tiền bối, dùng những xúc tu ít ỏi trói chặt lấy đôi chân nó, quấn hết lớp này đến lớp khác.
Nhìn từ xa, Hỗn Nguyên Thể Kiếp Lược Giả giống như một tù nhân bị trói năm trói mười, nhất thời không thể thoát khỏi đám kẻ đáng ghét đó. Hỗn Nguyên Thể Hủy Diệt Giả từ bỏ việc tiếp tục tấn công đám Tam Diện Quái xung quanh, bay về phía vị trí của Hỗn Nguyên Thể Kiếp Lược Giả, có vẻ như muốn giải vây cho nó, tiêu diệt cụm Tam Diện Quái mới được thả vào chiến trường.
Đúng lúc này, một bóng người lướt qua cửa hành lang, Đường Phương đột ngột xuất hiện, một bước băng qua cầu thang, túm lấy Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm rồi chạy về phía cánh cửa đang bắt đầu khép lại.
Lần này, hắn thực sự đích thân đến chiến trường, không hề sử dụng ảo ảnh. Lần này, không có tiếng súng nào vang lên để cướp đi sinh mạng của hắn.
Đây là một chiến hạm di tích, Hắc 6 lại chiếm lĩnh cầu tàu và trong thời gian ngắn giành được quyền kiểm soát toàn bộ hệ thống. Với năng lực của Trung tâm chỉ huy quỹ đạo sao, hay nói cách khác là trình độ công nghệ của Nhân tộc trong StarCraft, căn bản không thể giành lại quyền kiểm soát mô-đun quan trọng là hành lang khép kín này dưới sự phản kháng quyết liệt của Hắc 6. Tuy nhiên, trì hoãn một chút thời gian thì vẫn có thể làm được... Khoảng thời gian này đã đủ để hắn đón Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm từ trước cầu thang vào trong hành lang.
Hắn lại một lần nữa nhận thức được mình không phải là thần, không thể làm được vạn sự vạn năng. Giống như lúc Cách Lý Trạch Nhĩ bị Hắc 5 sát hại, rất phẫn nộ nhưng lại lực bất tòng tâm, không thể làm gì được.
Hắn rất muốn đưa Trung sĩ trưởng cùng những binh lính Hải quân Tinh Minh kia đến khu vực an toàn mà không sót một ai, nhưng hắn không làm được. Cánh cửa đang từ từ khép lại chỉ cho phép hắn cứu được Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm chỉ là một yếu tố phụ, còn một yếu tố quan trọng khác khiến nguyện vọng cứu tất cả mọi người của hắn tan thành mây khói.
Những con Tam Diện Quái quấn chặt lấy thân thể Hỗn Nguyên Thể Kiếp Lược Giả bị Hỗn Nguyên Thể Hủy Diệt Giả biến thành những đống phế liệu đầy điện quang, rơi khỏi cơ thể cự thú. Thế nhưng cùng với một cú rung chấn từ mặt đất, đột nhiên, một tầng sân bay cốt lõi khổng lồ mở ra phía dưới, giống như một chiếc bánh nướng bị bẻ đôi từ giữa, mặt đất xuất hiện một vết nứt nhanh chóng lan rộng, hai bên khu vực bắt đầu nghiêng đi.
Nếu là tàu chiến do con người chế tạo, sàn tàu nứt ra chắc chắn sẽ phát ra tiếng ồn kinh khủng, nhưng chiến hạm di tích thì không, tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Chỉ cảm thấy mặt đất rung lên, sau đó cơ thể liền mất thăng bằng.
Những chiếc phi thuyền đang đậu ở khu vực cốt lõi vốn dĩ giữ trạng thái tĩnh nhờ hệ thống từ tính, nhưng khi đèn chỉ thị bên cạnh vị trí đậu lần lượt tắt ngấm, chúng cũng theo đó mà nghiêng đi, trượt về phía vết nứt khổng lồ vừa xuất hiện ở giữa.
Phía trên khu vực cốt lõi, những binh lính Hải quân Tinh Minh rơi từ tầng hai xuống lơ lửng giữa không trung không biết đã xảy ra chuyện gì, từng người ngơ ngác nhìn xuống lầu, trên mặt treo vẻ kinh hoàng và mờ mịt.
"Toàn bộ mặt đất tầng một của khoang chứa máy bay nứt ra rồi?" Ý niệm này vừa mới nảy sinh trong đầu, một lực hút mạnh mẽ xuất hiện từ bên dưới, ngay cả bộ giáp năng lượng nặng nề cũng bị kéo đi, trượt về phía mép.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Trên tần số liên lạc vang lên tiếng gào thét đầy lo âu: "Dưới đó không phải là khoang đệm sao?"
Lực hút kinh khủng ùa vào từ chỗ mặt đất tầng một bị nứt, giống như một xoáy nước khổng lồ, hình thành nên cơn bão trọng lực bao trùm toàn bộ khoang tàu. Cơn bão cuồng phong do luồng khí rò rỉ gây ra cuốn bay những khẩu súng trường tấn công đẫm máu trên mặt đất, những vỏ đạn vàng óng, thậm chí là những thi thể đã trở nên lạnh lẽo, cuộn bay về phía vết nứt trung tâm.
Cơ chế trọng lực đã mất cân bằng, những giọt máu trào ra từ vết thương trên thi thể lơ lửng trong không trung, theo luồng khí cắt xé mà vỡ vụn thành những giọt máu nhỏ hơn, nhanh chóng bị nuốt chửng vào tâm bão tối tăm, như thể bị một con quái thú khát máu vừa tỉnh giấc nuốt chửng.
Sân bay khổng lồ ở khu vực cốt lõi vẫn đang nghiêng đi, những chiếc phi thuyền có tạo hình tương tự chiến hạm di tích bị mắc kẹt giữa khe nứt, bị luồng khí thổi qua phát ra tiếng kêu cành cạch, cánh máy bay va đập vào sàn tàu hai bên, bắn ra những tia lửa như mưa.