Chiếc xe từ trường không mấy bắt mắt này không hề rẽ hướng, cứ thế chạy thẳng đến trước cửa tòa nhà Quốc hội cách Cung điện Reinhardt không xa mới dừng lại. Cửa buồng lái mở ra, một ông lão bước xuống. Cũng ngay khoảnh khắc đó, cửa khoang sau cũng mở, một ông lão khác từ bên trong chui ra. Chỉ là ông lão phía trước trông rất khỏe mạnh, còn ông lão phía sau tuổi tác lớn hơn, mặc trường bào rộng thùng thình, tay phải còn chống một cây gậy.
Chiếc xe từ trường này đến từ ngoại ô phía nam Greenwich. Người xuống xe phía trước đương nhiên là Lão Watt, còn người phía sau chính là nguyên lão Đảng Cộng hòa, Terry Ferdinand, người đã từ bỏ thân phận nghị sĩ và ở nhà nhàn rỗi nhiều ngày qua.
Diện mạo tinh thần của Lão Watt so với lúc Đường Phương đến Greenwich bái phỏng không có thay đổi gì nhiều, nhưng tình trạng của Terry Ferdinand lại rất tệ. So với trước kia, ông ta gầy đi không ít, trường bào rộng lớn đã không thể che giấu cơ thể ngày càng tiều tụy. Dù chỉ đứng đó, tay chân ông ta cũng khẽ run rẩy, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể quật ngã ông ta.
Sau khi vịn cửa xe bước ra, ông ta xua tay với Lão Watt, từ chối sự dìu đỡ của đối phương, bướng bỉnh chống gậy bước về phía đại sảnh.
Ông ta đi rất chậm, nhưng tiếng gậy gõ xuống sàn nhà lại vô cùng mạnh mẽ. Có lẽ là để báo cho người khác biết mình đã tới, nhưng khả năng lớn hơn là vì chứa đựng quá nhiều phẫn nộ, cần tìm một nơi để trút giận, thế là mặt sàn nhẵn bóng kia trở thành kẻ xui xẻo.
Lão Watt đi phía sau ông ta, gương mặt căng cứng, suốt dọc đường không nói một lời.
Các đặc vụ chính phủ chịu trách nhiệm an ninh tòa nhà Quốc hội rất ngạc nhiên, không biết hôm nay gió nào thổi khiến vị lão tiên sinh vốn xin nghỉ vì bệnh này lại đột ngột quay trở lại Quốc hội. Chẳng lẽ là đến thăm những người bạn cũ?
Bà Maylin, người làm công tác tiếp tân ở cửa nhiều năm nay, vốn có quen biết sơ giao với Nghị sĩ Terry. Thấy vị lão nhân đáng kính của Đảng Cộng hòa này đến, bà định tiến lên xã giao vài câu để làm thân. Thế nhưng, vừa bước ra khỏi quầy, thoáng thấy biểu cảm trên mặt ông lão, bà lại vô thức thụt lùi lại.
Những chính khách lão luyện như Terry Ferdinand, Tomlinson Daller, Lỗ Nguyên Khôi đã chứng kiến bao sóng gió, trải qua bao thăng trầm chốn quan trường, từ lâu đã hình thành thói quen "hỉ nộ bất hình sắc". Dù có phiền não lo âu vì chuyện gì, họ cũng tuyệt đối không để gương mặt mình trở thành phong vũ biểu.
Thế nhưng, Terry Ferdinand hôm nay lại khác hẳn. Chỉ cần không phải kẻ mù hay kẻ ngốc, ai cũng có thể thấy rõ sự phẫn nộ trên gương mặt đó. Ngay cả Lão Watt vốn luôn hòa ái dễ gần cũng lạnh lùng băng giá, không khiến người ta cảm nhận được chút hơi ấm nào, cứ như thể mỗi người trên thế giới này đều nợ ông ta rất nhiều tiền.
Không ai dám đắc tội với hai người đó. Tiếng gậy gõ xuống sàn vang vọng không dứt trong đại sảnh, "cộp, cộp, cộp..." trầm đục khiến người ta nghẹt thở.
Maylin lộ vẻ trầm tư, thầm nghĩ chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn. Nếu không, vị lão nhân đã từ bỏ chính vụ về nhà dưỡng bệnh này sao lại đột kích tòa nhà Quốc hội? Bên ngoài có tin đồn nói ông ta mắc bệnh nan y không thể chữa khỏi, mạng sống chẳng còn bao lâu, biết đâu ngày nào đó sẽ "đăng xuất". Đã như vậy, là một người sắp gặp thần chết, đáng lẽ nên để những ngày cuối đời được thảnh thơi dễ chịu, sao lại phải phiền lòng vì chuyện công việc. Điều có thể khiến Terry Ferdinand giận dữ đến thế, chắc chắn là chuyện tày đình... Là tiền tuyến báo nguy? Thảm án Dortmund tái diễn?
Những suy nghĩ này lướt qua trong đầu, Maylin xua tay với các đặc vụ ở cửa, ra hiệu họ tiếp tục nhiệm vụ, rồi cầm điện thoại lên, báo tin Terry Ferdinand đã đến cho những người đang họp ở hội trường phía trên.
Lão Watt không đi theo Terry Ferdinand vào phòng họp mà chọn đợi ở khu nghỉ ngơi bên ngoài. Phía nghị viện cử một nữ nhân viên đeo kính gọng vàng ra tiếp đón ông, dù vậy cũng không thể khiến gương mặt căng cứng của ông dịu lại. Ông vẫn lạnh lùng đối đáp với mọi thứ, kể cả nụ cười của cô gái xinh đẹp kia cũng không ngoại lệ.
Trong phòng họp nhỏ không lớn lắm, Terry Ferdinand ngồi ở vị trí trong cùng, bên cạnh là vài nghị sĩ Đảng Cộng hòa, vẻ kinh ngạc trên mặt họ vẫn chưa tan, trông như vừa mới biết được bí mật trọng đại nào đó.
Lỗ Nguyên Khôi ngồi cách đối diện Terry Ferdinand không xa, rõ ràng đang ở gần cửa gió của hệ thống điều hòa, nhưng mồ hôi trên trán cứ tuôn ra không ngừng. Ánh mắt ông ta nhìn về phía ông lão ở bàn họp có chút né tránh, như thể đã làm sai chuyện gì, không dám ngẩng mặt nhìn người.
Sau khi Terry Ferdinand lấy danh nghĩa dưỡng bệnh rút về tuyến sau, Lỗ Nguyên Khôi và một lão nhân Đảng Cộng hòa khác là Larry Cook trở thành những người dẫn đầu của Đảng Cộng hòa tại nghị viện. Nếu chính phủ Adam có những động thái nhạy cảm nào, ông ta và Larry Cook lẽ ra phải là những người biết sớm nhất. Thế nhưng chuyện này ông ta lại hoàn toàn không biết... Ít nhất khi đối mặt với sự chất vấn của Terry Ferdinand, Lỗ Nguyên Khôi nói mình không biết, hoàn toàn không ngờ chính phủ Adam và những người Đảng Tự do lại làm ra loại chuyện táng tận lương tâm như vậy.
Ông ta thật sự không biết sao? Hay là biết mà không báo? Chọn cách nhắm một mắt mở một mắt? Hay là cũng tham gia vào đó? Không ai biết, tình hình thực tế thế nào chỉ mình ông ta trong lòng hiểu rõ.
Khi Terry Ferdinand ho dữ dội lần thứ ba, trong khi những người xung quanh nhìn sang với ánh mắt đầy lo lắng, cửa phòng họp mở ra. Các thành viên Đảng Tự do, đương kim Nghị trưởng Peggy Gasol, Tomlinson Daller, Adam Oliver, cùng Bộ trưởng Ngoại giao Reis Edinam, Bộ trưởng Quốc phòng Rene Ismael và vài nghị sĩ Đảng Tự do khác lần lượt bước vào.
Lỗ Nguyên Khôi nhìn Tomlinson Daller, rồi nhìn Adam Oliver, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói câu nào, chỉ thở dài thườn thượt, vẻ mặt chán chường.
Terry Ferdinand không đợi Adam Oliver và những người khác ngồi xuống, dùng cây gậy kia đập mạnh lên mặt bàn, phẫn nộ nói: "Ai cho phép các người làm thế? Ai cho phép các người làm vậy? Các người đã nghĩ đến hậu quả của việc làm này chưa? Hồ đồ... thật sự quá hồ đồ..."
Ông ta không biết Lỗ Nguyên Khôi và Larry Cook có thật sự không biết tội ác mà chính phủ Adam gây ra cho Đường Phương hay không, nhưng ông ta thật sự không ngờ chính phủ Adam lại đưa ra quyết định này, lại đi giao dịch với Quân đoàn Anubis, giăng ra cái bẫy đó để hãm hại Đường Phương. Vì sự hy sinh của Nakamura Mie, cùng sự nỗ lực và chân thành của ông, Đường Phương mới bị cảm động, chọn gia nhập Tinh Minh, sát cánh chiến đấu cùng quốc gia nhỏ bé nhất khu vực Hiren-Bell này, giáng đòn vào Đế quốc Monya và Đế quốc Sulu, giúp hải quân Tinh Minh giành được vài thắng lợi, lần đầu tiên khiến người dân cảm thấy mình đã đứng thẳng dậy, giành được tôn nghiêm.
Mỗi người yêu nước không ai không vì thế mà phấn chấn, không ai không vì thế mà vui mừng, may mắn vì Tinh Minh có một đồng minh hùng mạnh, may mắn vì người thanh niên nghi là hậu duệ của tộc Epsilon này chọn đứng về phía mình, trở thành đồng bào dưới một lá cờ.
Thế nhưng kết quả thì sao? Tinh Minh phản bội đồng minh, phớt lờ ơn nghĩa của Hạm trưởng Đường, phớt lờ sự cống hiến của anh, phớt lờ biết bao người Tinh Minh như Nakamura Mie đã đem lại cảm động cho Đường Phương, chọn cách bắt tay với thế lực đen tối như Quân đoàn Anubis.
Nếu không phải cái chết của Dalton Evelyn tiết lộ chiến dịch thất bại, khiến Đảng Tự do và những người yêu nước như David Conan mất phương hướng, thì bây giờ có lẽ ông vẫn còn bị che mắt, ngồi trong căn biệt thự cũ nát của mình suy tính làm sao để tránh khỏi tầm mắt của Lão Watt, uống thêm vài chén rượu, dù có phải trả giá bằng mạng sống. Tóm lại, có thể tìm được một người bạn như thế cho Tinh Minh, dù chết cũng có thể ngậm cười nơi chín suối.
Sau khi biết chuyện này qua kênh đặc biệt, ông suýt nữa tức chết, may mà người bạn già kiêm bác sĩ riêng Wade đến kịp thời, mới không nguy hiểm đến tính mạng. Lão Watt sở dĩ bày ra bộ mặt "cả thế giới nợ tiền mình" đó, thực ra không phải đang giận chính phủ Adam, mà là đang giận ông.
Là người đã bị đất vàng lấp đến tận đỉnh đầu, vậy mà còn phải phẫn nộ vì sự ngu xuẩn của những kẻ trên đài, dù ở giai đoạn cuối của cuộc đời vẫn đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu. Phẩm chất này của ông đã hại chết con trai mình, khiến vợ mình ra đi trong u uất, giờ đây lại suýt hại chết chính mình. Khi nào ông mới có thể sống cho bản thân một lần?
Đối với câu chất vấn lớn tiếng, hay nói đúng hơn là sự phản đối của Lão Watt, câu trả lời của Terry Ferdinand là: "Bạn già, đừng kích động như vậy, tôi tin ngày đó không còn xa nữa."
Ngày ông sống cho bản thân không còn xa nữa? Là người hiểu vị nghị sĩ này nhất, Lão Watt hiểu ông đang nói gì, thế là không nói gì nữa, đôi mắt không còn sáng rõ như xưa hơi đỏ lên.
Tomlinson Daller và những người khác không biết Terry Ferdinand đã trải qua chuyện gì, đối mặt với sự chất vấn của ông, họ chọn cách im lặng. Họ không ngạc nhiên khi Terry Ferdinand nhanh chóng biết được chuyện xảy ra ở hệ thống sao Gambis và có câu hỏi này, vì xét ở góc độ nào đó, ông lão đối diện kia chính là đại diện và người ủng hộ sắt đá nhất của Đường Phương trong chính phủ Tinh Minh.
Chính ông là người một tay thúc đẩy sự hợp tác thương mại giữa Morning Star Casting và hải quân Tinh Minh, cũng chính ông là người một tay thúc đẩy Đường Phương vào làm việc tại Ủy ban An ninh Quốc gia với tư cách cố vấn danh dự. Có thể nói không có Terry Ferdinand thì không có việc Đường Phương gia nhập quốc tịch Tinh Minh, không có những thắng lợi tiếp theo trước Đế quốc Monya và Đế quốc Sulu. Ông là người có lý do để phẫn nộ nhất trong giới chính trị, và cũng là người có lý do để chất vấn chính phủ Adam nhất.
Tay Adam Oliver đặt trên bàn nắm chặt rồi thả ra, lại nắm chặt, rồi lại thả ra, cuối cùng ngẩng đầu lên, không hề né tránh ánh mắt đầy phẫn nộ của ông, chậm rãi nói: "Nếu cho tôi thêm một cơ hội lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ đưa ra quyết định như cũ. Còn về hậu quả... tôi rất rõ."
"Không, cậu không rõ." Terry Ferdinand tỏ ra rất giận dữ, tiếp tục dùng cây gậy không thể gọi là cao cấp của mình đập mạnh xuống mặt bàn, điều này rất bất lịch sự, hoàn toàn không giống phong thái ông từng thể hiện ở nghị viện trước đây.
Tomlinson Daller vẫn nhớ những năm tháng họ còn trẻ, cảnh Terry Ferdinand bê ghế ném người vì một dự luật xử lý người nhập cư bất hợp pháp. Lúc này như thể quay về năm xưa, chỉ là Terry Ferdinand đã không còn bê nổi cái ghế, chỉ có thể dùng khúc gỗ mục đó đập bàn, trông có chút nực cười, chỉ là ngoài nực cười ra, nhiều hơn cả là khiến người ta hoài niệm khoảng thời gian ban đầu. Terry già thế này... còn sống được bao lâu nữa đây?
"Chúng tôi hiểu tâm trạng của ông, cũng biết ông đã nỗ lực bao nhiêu để thúc đẩy Đường Phương gia nhập Tinh Minh." Peggy Gasol nói: "Nhưng chúng tôi không còn lựa chọn nào khác... vì quốc gia này."
"Vì quốc gia này?" Terry Ferdinand nhìn vị Nghị trưởng trẻ hơn mình vài tuổi, nói: "Tôi biết ngay từ đầu cô đã coi thường Đường Phương... Không, phải nói là từ ngày cô trở thành nghị sĩ, cô đã coi thường những người mắt đen da đen đó rồi, chỉ là cô luôn giỏi che đậy chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi của mình, trong chuyện của Đường Phương, tôi giữ thái độ nghi ngờ về lập trường của cô... thưa ngài Kẻ Khoác Lác."
Peggy Gasol trước khi trở thành Nghị trưởng từng giữ chức quan địa phương ở hành tinh Alashan. Trong bài diễn thuyết trước khi chính thức đắc cử, bà từng huênh hoang sẽ biến hành tinh Alashan thành một hành tinh xinh đẹp trù phú sánh ngang với hành tinh Cyber-Hail của Cộng hòa Doranks. Thế nhưng, bà không những không biến Alashan thành hành tinh xinh đẹp trù phú, ngược lại còn khiến kinh tế khu vực quản lý suy giảm rõ rệt, kế hoạch phát triển du lịch chết yểu. Tuy nhiên, có một điểm đáng khen, dưới sự quản lý bàn tay sắt của bà, tỷ lệ tội phạm ở Alashan giảm mạnh, điều này giúp bà thu về danh tiếng không tệ, người ta chọn cách lờ đi những lời huênh hoang ban đầu của bà.
Nhiều năm trôi qua, nhiều người đã quên mất chuyện năm xưa, nhưng Terry Ferdinand thì không quên, vẫn như lúc tức giận năm nào mà mắng bà là kẻ khoác lác.
Với thân phận hiện tại của Peggy Gasol, nói lời này tỏ ra không tôn trọng người khác, rất không nên. Thế nhưng không ai phản đối chuyện này, một là Đảng Tự do đuối lý, có thể nói về tình cảm cá nhân đã nợ Terry Ferdinand rất nhiều, hai là với tư cách nghị sĩ lão thành đáng kính, những chính khách tương đối trẻ như Adam Oliver đương nhiên phải nhường nhịn ba phần.
Tomlinson Daller đứng dậy nói: "Tôi biết bây giờ ông rất phẫn nộ, cảm thấy chúng tôi đã phản bội ông, nhưng ông không nên nghi ngờ lòng trung thành của Peggy Gasol đối với quốc gia và nhân dân."
Nói xong câu này, ông nháy mắt với Bộ trưởng Ngoại giao Reis Edinam. Người đàn ông tuấn tú hào hoa đó từ phía sau đi đến một thiết bị đầu cuối điều khiển ở góc phòng, cắm chip vào cổng dữ liệu, nhấn nút phát.
Trên trần nhà chiếu xuống một luồng huỳnh quang xanh, đan xen giữa không trung thành hình ảnh ba chiều toàn cảnh. Toàn bộ màn hình chia làm hai phần, nội dung bên trái đến từ cơ sở trên quỹ đạo của hành tinh Dortmund, hạm đội Deep Diver tiến hành oanh tạc quỹ đạo, khiến bom hạt nhân rơi xuống bề mặt như mưa, lửa và vụ nổ hỗn loạn hành tinh xanh biếc đó. Tiếp theo là cảnh thảm khốc sau khi bom hạt nhân đi qua... những tòa nhà cao tầng đổ nát, xác chết nằm la liệt, cơn mưa đen rơi từ bầu trời, quần áo dính máu bay lất phất theo gió.
Nội dung bên phải là tư liệu chiến tranh được cắt ghép từ khu phi quân sự Karilan-Rutonado và khu phi quân sự Aialos-Coplin-Slandar. Có thể nghe thấy tiếng gầm thét của binh sĩ, tiếng pháo nổ như sấm, có thể thấy chiến hạm hóa thành từng đóa lửa nở rộ nhanh chóng trong bóng tối, những thi thể lạnh lẽo lăn lóc trôi đi.
Kết thúc hình ảnh bom hạt nhân và chiến tranh là phản ứng của xã hội Tinh Minh, một bên là ánh mắt thất thần của những người mất đi người thân, một bên là đám đông xuống đường, họ vung cờ Tinh Minh, gào thét đòi Đế quốc Monya phải trả giá, đưa những kẻ đao phủ nhà Stewart lên máy chém... không phải giá treo cổ, mà là máy chém.