Xét ở một khía cạnh nào đó, lão Hào Sâm đúng là một nhân vật có cá tính, chỉ là... lão có thực sự biết tiểu thư Khải Tây bao nhiêu tuổi không? Nói đi cũng phải nói lại, nếu xét về vai vế, làm cụ tổ của lão thì cũng chẳng khác nào "trâu già gặm cỏ non".
Vẫn không có phản hồi, vẫn vẻ mặt vô cảm, cô dường như chẳng mảy may cảm xúc với người đàn ông trên màn hình. Đối với những việc hắn làm, cô không thấy vui, cũng chẳng thấy chán ghét, tựa như một học sinh cá biệt đang đối mặt với ông thầy đồ có cặp kính che khuất nửa khuôn mặt.
"Chiến đấu ngoài không gian đã kết thúc, Lạc Khắc Phỉ Lặc đã dẫn theo đội cận vệ bỏ chạy, thuộc hạ của Bối Lai Khắc kẻ chết kẻ trốn, Tinh Hoàn Hào cũng mất khả năng hành động. Thế nhưng đám binh lính hải quân Mông Á trên mặt đất của hành tinh lưu lạc vẫn đang lén lút giở trò, cậu... định xử lý chúng thế nào?" Cách Lan Đặc ngắt quãng sự ngượng ngùng và im lặng giữa hai người. Tất nhiên, đối với một kẻ mặt dày nào đó thì tình cảnh này chẳng có gì đáng ngại hay phiền muộn cả.
Đường Phương thu xếp lại cảm xúc, lên tiếng: "Quyền Thiên Sứ Hào, Ma Nhân Hào, 2 tàu khu trục lớp Minh Bức cùng chiếc Thần Tinh Hào sẽ chịu trách nhiệm tiếp ứng cho binh lính hải quân Tinh Minh còn sống sót trên mặt đất, thực hiện nhiệm vụ hộ tống cho máy bay vận tải Đại Lực Thần, xuất phát trước đi đến khu vực chiếm đóng của hải quân Tinh Minh. Tọa Thiên Sứ Hào ở lại, chờ Tọa Thiên Sứ Hào tu sửa xong xuôi rồi tính tiếp."
Không cần phải hộ tống binh lính hải quân Tinh Minh về nhà, được ở lại đây cùng hắn, cô tỏ ra rất vui vẻ. Ý cười nơi khóe mắt và khóe miệng tựa như một viên kẹo dâu tây, vừa mềm vừa ngọt.
"Còn về việc xử lý đám người trên mặt đất... ta tự có sắp xếp."
"Nếu chúng ta đều đi hết, lỡ như quân đoàn Hứa Đức Lạp do Cáp Lợi Pháp Khắc Tư dẫn đầu kéo tới... chỉ với một chiếc Tọa Thiên Sứ Hào, liệu sức chiến đấu có quá mỏng manh không?" Cách Lan Đặc, Khắc Lôi Nhã, Hào Sâm và những người khác đều không rõ chi tiết về di tích này, chỉ có Đường Phương, Đường Lâm, A La Tư và Ốc Nhĩ Đốn mới thực sự hiểu được sự đáng sợ của nó.
"Cậu ở Babylon không lâu, vậy mà lại học được thói cẩn trọng của Khoa Lý Khắc Khắc Lý Tư Đệ An rồi. Cậu thấy ta từng đánh trận nào mà không nắm chắc phần thắng bao giờ chưa?"
Cách Lan Đặc muốn nói "Thấy rồi, chính là vừa nãy đó". Nhưng nhìn vẻ mặt đắc ý của hạm trưởng Đường, hắn lại thấy không nên vạch trần sự khoác lác của người khác. Giống như lão Khoa Lý từng bảo hắn, làm người không được quá thẳng thắn, phải học cách uốn nắn bản thân, mới có thể thích nghi với thế giới trong bóng đêm tốt hơn cả lũ chuột.
"Được rồi, tôi đi sắp xếp các công việc liên quan đến nhiệm vụ hộ tống đây, mọi người bảo trọng."
Đường Phương mỉm cười gật đầu, không nói gì. Hình ảnh phân tách của Cách Lan Đặc dần mờ đi, Hào Sâm bên cạnh bỗng từ bỏ việc tán tỉnh Khải Tây, hét lớn: "Cách Lan Đặc, cậu nhớ kỹ cho ta... Tinh Hoàn Hào là của ta, Bối Lai Khắc cũng là của ta."
Khâu Cát Nhĩ đứng sau lưng lão lên tiếng: "Tôi vẫn không hiểu, tại sao ông lại đặc biệt ưu ái lão già đó đến vậy? Lão từng trộm rau trong vườn nhà ông, hay là đã ngủ với người trong nhà ông rồi?"
Hào Sâm giận dữ, nghiêng đầu giơ ngón giữa về phía Khâu Cát Nhĩ: "Cậu biết cái quái gì, đại gia đây là đang mở ra cách chơi mới."
Khâu Cát Nhĩ khó hiểu: "Nói vậy... chẳng lẽ lỗ cúc của Lan Tư Lạc ốc ông chơi chưa đã, lại có sáng kiến mới? Nhưng tôi nói cho mà nghe, hạng người như Bối Lai Khắc, thịt vừa già vừa chát, có lẽ chỉ có loại răng tốt như ông mới thích thôi."
Hai tên này vậy mà dám bàn luận chuyện đó một cách đường hoàng giữa thanh thiên bạch nhật. Đường Lâm và Ốc Nhĩ Đốn mặt mày ngượng ngùng; vẻ thẫn thờ trong mắt Khắc Lôi Nhã đã biến mất, thay vào đó là sự căm ghét và bất lực; còn Khố Đức Lỵ Á và A Liên Na thì nhìn hai gương mặt sau màn nước với vẻ kinh ngạc, hoàn toàn không biết dùng từ ngữ nào để tổng kết về hai người này. Họ thầm nghĩ nếu Bối Lai Khắc nghe được đoạn đối thoại này, không biết sẽ có cảm tưởng gì.
Khố Đức Lỵ Á nói: "Thuộc hạ của hạm trưởng Đường... đúng là nhân tài đông đúc thật." A Liên Na nghe vậy thì sững sờ, lộ ra vẻ dở khóc dở cười: "Phải đó, 'nhân tài' đông đúc" — cô nhấn mạnh từng chữ vào từ "nhân tài".
Đường Phương vẫy tay với Khải Tây: "Mau bảo bọn họ cút đi, đừng có ở đây làm mất mặt ta nữa."
Nữ người Ai Lan Đặc đưa tay điểm nhẹ, khuôn mặt của Hào Sâm và Khâu Cát Nhĩ dần trở nên mờ ảo, cuối cùng hóa thành những gợn nước rồi tan biến.
Trên màn hình chỉ còn lại gương mặt của Phù Lôi Nhã: "Đường Phương, anh chờ em..."
"Khoan đã." Hắn lên tiếng ngắt lời cô bé: "Nếu muốn xuống đây, nhớ khởi động chức năng tàng hình của Tọa Thiên Sứ Hào trước."
Cô không biết Đường Phương cân nhắc điều gì mà yêu cầu cô làm vậy, tóm lại hắn nói sao cô làm vậy. Còn lý do gì đó, cô sẽ không lãng phí chút sức lực nào vào những thứ mà cô cho là không cần thiết.
Sau khi xác định sự sắp xếp và hướng di chuyển của Thần Tinh Hào, Quyền Thiên Sứ Hào cùng các tàu khác, Đường Phương bảo Ốc Nhĩ Đốn — người đã quen thuộc với môi trường quanh đài tháp thủy tinh — dẫn Ni Hách Mại Á, A Liên Na và những người khác đi tham quan sơ qua các cơ sở gần đó. Hắn cũng ra lệnh cho Khải Tây truyền thụ một số phương pháp điều khiển cơ sở Ai Lan Đặc cho Đường Lâm và Khắc Lôi Nhã, sau đó rời khỏi đài tháp thủy tinh, nhảy lên chiếc phương tiện bay hình phi yến, bay về phía tinh cảng phía trước.
Không biết là do người Ai Lan Đặc nam giới khi chiếm được di tích này thì kho bãi đã trống rỗng, hay do người Ai Lan Đặc không thể điều khiển chiến hạm Y Phổ Tây Long nên đành vứt bỏ chúng, dù sao thì trong tinh cảng rộng lớn, ngoại trừ phương tiện bay hình phi yến dùng để đi lại, vài chiếc tàu công trình và tàu sửa chữa, chẳng có lấy một con tàu vũ trụ nào có thể dùng để chiến đấu.
Tuy nhiên, theo dữ liệu mà A Mã giải mã được, di tích này khi mới xây dựng đã dự phòng một module đặc biệt để bố trí dây chuyền sản xuất chiến hạm. Chỉ là giống như tình trạng bên trong lõi trọng lực chỉ có vài máy tạo trường lực, dây chuyền sản xuất chiến hạm không hề hoàn chỉnh, thậm chí không có cả phôi thai. Ngược lại, có vài bộ thiết bị sử dụng nguyên tố không để chuyển hóa, luyện kim loại là hoàn chỉnh, có thể kích hoạt bất cứ lúc nào.
Giá trị của hành tinh lưu lạc không cần phải bàn cãi. Có được pháo đài quân sự có khả năng nhảy vọt ánh sáng này, đối với hắn mà nói cũng tương đương với việc có được điểm tựa để nâng trái đất, cùng với hệ thống tinh tế trở thành nền tảng chống đỡ cho thế lực của bản thân bành trướng.
Tất nhiên, giống như hệ thống tinh tế cần liên tục mở khóa các yếu tố mới để làm phong phú thành phần bộ đội, giống như cần liên tục nâng cấp cấp độ lõi tâm để mở rộng giới hạn đơn vị. Hành tinh lưu lạc cũng cần tiêu tốn lượng lớn vật lực và tài lực để làm đầy các cơ sở bên trong, biến nó từ một sản phẩm bán thành phẩm thành một món vũ khí hủy diệt có thể độc lập tác chiến.
Thực ra hắn không phải đi khảo sát các cơ sở chức năng và sự phân bố module có thể mở rộng của di tích, những điều trên chỉ là suy nghĩ trong lúc bay. Phương tiện bay cuối cùng hạ cánh xuống trung tâm xử lý rác thải gần một nút phụ đang thực hiện điều chỉnh đường dây và phân bổ tài nguyên trong khu vực của tinh cảng. Hắn tìm thấy thiết bị thông tin trên người những binh lính hải quân Mông Á đã chết dưới tay Khải Tây, sau đó triệu hồi nhãn trùng, chỉ huy ấu trùng ngụy trang thành dáng vẻ của Khâu Kỳ, liên lạc với đoàn binh lính hải quân còn sót lại của hạm đội Thương Sư và hạm đội Tang Đức Lạp trên mặt đất.
Khi hắn bị kẹt trong không gian lõi đất, vì sự cản trở của Khâu Kỳ, Tọa Thiên Sứ Hào suýt chút nữa đâm sầm vào cổng thủy tinh phía trước cơ sở tinh cảng. May mà Ốc Nhĩ Đốn phản ứng kịp thời mới giải trừ được nguy hiểm, cứu Khắc Lôi Nhã và những người khác. Nhớ lại cảnh cô gái tựa vào vai mình khóc nức nở vừa nãy, lòng hắn cảm thấy rất khó chịu, nảy sinh không ít phẫn nộ đối với đám người trên mặt đất.
Hắn đã cho họ cơ hội. Xét thấy đại đa số binh lính trẻ tuổi vì nền giáo dục tẩy não từ nhỏ mà không biết mình đang tiếp tay cho giặc, đơn thuần cho rằng đó là bảo vệ quê hương, nên hắn không nhổ cỏ tận gốc. Hắn tự nhủ phải tôn trọng sự sống, cho những người đó một con đường sống. Thế nhưng kết quả là gì? Là Tọa Thiên Sứ Hào suýt gặp nạn, là Khắc Lôi Nhã sợ hãi đến mức ôm lấy hắn khóc không thành tiếng. Hắn quyết định không nương tay nữa. Nếu hành động của Khâu Kỳ đại diện cho lựa chọn của họ, vậy thì đã đến lúc hắn phải đưa ra lựa chọn của mình.
Giống như tôn trọng người khác, tôn trọng sự sống là giới hạn làm người của hắn, thì lòng nhân từ đối với những kẻ bị che mắt cũng có giới hạn. Nếu linh hồn họ được giải thoát, biết được cái chết của mình là vô nghĩa, mạng sống của mình thật đáng bi thương, thì... xin hãy nguyền rủa gia tộc Tư Đồ Nhĩ Đặc dưới địa ngục.
Gương mặt của trung tá lớn tuổi Bố Lý Kỳ — người trước đó cùng Khâu Kỳ, Lưu Nham Đông và những người khác nghiên cứu kế hoạch tác chiến — xuất hiện trên màn hình chiếu do thiết bị thông tin di động phát ra. Hình ảnh có chút không ổn định, gương mặt màu xanh đó khẽ rung lắc.
"Khâu Kỳ, tình hình bên dưới thế nào?" Không đợi Khâu Kỳ giả lên tiếng, Bố Lý Kỳ đã vội vàng hỏi.
Kể từ khi Khâu Kỳ dẫn người nhảy xuống hố trời, đến vùng mất trọng lực, vì đá chặn nên đã mất liên lạc với trung tâm chỉ huy mặt đất. Đến nay đã trôi qua một thời gian dài, người bên trên không biết họ đã gặp phải chuyện gì bên dưới. Theo thời gian trôi qua, tâm trạng ngày càng nặng nề. Nay đột nhiên nhận được liên lạc từ hố trời, nhìn thấy nửa khuôn mặt bình an vô sự của Khâu Kỳ, hiển nhiên khó mà che giấu sự kích động, nóng lòng muốn biết cảnh tượng trong sâu thẳm di tích là thế nào... Điều này liên quan đến mạng sống của họ, liên quan đến công trạng của họ.
"Xem ra Tọa Thiên Sứ Hào chịu thiệt hại không nhỏ, đã mất động lực từ lâu, hệ thống hộ thuẫn cũng có chút không ổn định." Cùng với giọng nói của Khâu Kỳ giả, một dữ liệu hình ảnh được tải lên trung tâm chỉ huy mặt đất, chính là cảnh tượng Tọa Thiên Sứ Hào rơi vào vùng mất trọng lực trước đó, tuy nhiên Khâu Kỳ giả đã giấu đi sự tồn tại của quái ngư.
Sau đó, "hắn" lại tải lên dữ liệu hình ảnh thứ hai: "Sau khi rời vùng mất trọng lực, khi đến sâu trong di tích, chúng tôi phát hiện nhiều đơn vị tác chiến của Đường Phương đang chiến đấu với một người ngoài hành tinh... Bản thân Đường Phương thì không rõ tung tích."
"Người... người ngoài hành tinh?" Giọng Bố Lý Kỳ cao hơn hẳn, âm sắc già nua lộ ra sự kích động không thể che giấu.
Ai cũng biết, nhân loại giành được di tích Y Phổ Tây Long chỉ có thể thông qua phương thức phá giải bạo lực để lấy những dữ liệu quý giá đó, rất nhiều khi sẽ kích hoạt tiến trình bài trừ của hệ thống mà thất bại trong gang tấc. Giống như bên ngoài đồn đại hạm trưởng Đường là con lai giữa nhân loại và người Y Phổ Tây Long nên mới có cách dùng phương tiện hợp lý để kiểm soát di tích, khai quật công nghệ chứa đựng trong đó, mới tạo nên cảnh tượng thực lực của Thần Tinh Chú Tạo phát triển vượt bậc.
Thế nhưng, nếu trong di tích có người Y Phổ Tây Long còn sống, bất kể dùng cách gì, chỉ cần có được sự giúp đỡ của người đó, dốc sức mạnh cả quốc gia để phát triển khoa học kỹ thuật của văn minh cổ đại, đế quốc Mông Á tương lai sẽ mạnh đến mức nào, có thể tưởng tượng được.
Bố Lý Kỳ và những sĩ quan cấp tá phía sau đều xôn xao, thầm nghĩ quả nhiên nước cờ phái đội cảm tử xuống hố trời đã đi đúng. Ban đầu chỉ hy vọng thăm dò thực hư để có thể đối phó với Cáp Lợi Pháp Khắc Tư, chứng minh giá trị của bản thân, tìm một con đường sống. Đến nay Khâu Kỳ không chỉ dò thám được tình hình sâu trong di tích, mà còn phát hiện ra người Y Phổ Tây Long còn sống, sự tồn tại của "cô ta" thậm chí còn quý giá hơn cả chính di tích, liên quan đến việc đế quốc Mông Á có thể bay vút lên hay không, gia tộc Tư Đồ Nhĩ Đặc có thể tung hoành vũ trụ hay không.
Một khi Cáp Lợi Pháp Khắc Tư biết được thông tin này, sẽ đưa ra sắp xếp thế nào? E là dốc hết khả năng cũng phải kiểm soát di tích này cùng với người Y Phổ Tây Long đó trong tay.
Tin tức này không chỉ giành cho họ một con đường sống, mà còn là một công trạng to lớn. Nhiều người dường như đã nhìn thấy sự khen thưởng từ hoàng đế bệ hạ, tài phú, địa vị, cũng như phụ nữ đang mỉm cười với họ.
Họ quá kinh ngạc và vui mừng trước sự tồn tại của người Y Phổ Tây Long, đến mức bỏ qua việc giọng nói của Khâu Kỳ trong hình ảnh có chút biến dạng. Tất nhiên, dù không có người Y Phổ Tây Long xuất hiện, họ cũng sẽ không để ý đến sự bất thường đó, dù sao cũng có nhiễu tồn tại, hình ảnh thậm chí âm thanh khó tránh khỏi bị ảnh hưởng, chỉ cần thông tin chính xác là được.
"Trời ơi, người Y Phổ Tây Long còn sống, Khâu Kỳ... lần này cậu lập một công lao to lớn rồi." Có người cảm thán.
"Mọi người, tiếp theo tôi sẽ cố gắng làm rõ tung tích của Đường Phương, nhiệm vụ giao thiệp với điện hạ, đành nhờ vào các vị rồi."
Bố Lý Kỳ nói: "Yên tâm đi... cậu cũng phải cẩn thận, đừng để đối phương phát hiện thì tốt hơn."
"Tôi biết rồi." Khâu Kỳ gật đầu: "Vậy cứ thế đi, một khi phát hiện tung tích của Đường Phương, hoặc là họ đánh nhau lưỡng bại câu thương, cho chúng ta cơ hội lợi dụng, nắm được quyền kiểm soát di tích, tôi sẽ lại liên lạc với các vị." Nói xong, hình ảnh thu nhỏ thành một điểm sáng, biến mất trên màn hình thông tin lớn nhất của xe chỉ huy.
"Người Y Phổ Tây Long, người Y Phổ Tây Long còn sống... Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!" Một sĩ quan thiếu tá kích động hét lên.
Đúng lúc này, một nhân viên phòng radar phía sau đột ngột mở cửa phòng, sự xuất hiện của anh ta lập tức kéo Bố Lý Kỳ và những người khác từ giấc mộng trở về thực tại. Một thiếu tá da đen bên cạnh Lưu Nham Đông lạnh lùng nói: "Chuyện gì vậy?"
Nhân viên đó chào theo nghi thức quân đội, báo cáo tin tức mới nhất nhận được từ radar trên xe và vài chiếc phi thuyền trinh sát còn sót lại.
Nghe xong lời kể, các sĩ quan cấp tá đều nhíu mày.
Tàn quân hải quân Tinh Minh do Hán Khắc Kim đứng đầu đã lên máy bay vận tải Đại Lực Thần rời khỏi hành tinh lưu lạc, Thần Tinh Hào, Quyền Thiên Sứ Hào và các tàu khác làm lực lượng hộ tống cũng rời đi. Thế còn Tọa Thiên Sứ Hào? Họ cứ thế vứt bỏ đồng đội của mình mà đi sao?
Bố Lý Kỳ và những người khác đã biết quỹ đạo cao của hành tinh lưu lạc vừa bùng nổ một trận bão tiểu hành tinh, hạm đội Kim Hoàn và hạm đội Mị Ảnh thương vong nặng nề. Tuy nhiên trước khi Ma Lang Hào bỏ chạy, Lạc Khắc Phỉ Lặc đã thề thốt đảm bảo nhất định sẽ dẫn viện quân quay lại cứu... mặc dù họ đã mất niềm tin vào lời hứa của trung tướng các hạ.
"Xem ra tình cảnh của Đường Phương không ổn, nên mới ra lệnh cho Thần Tinh Hào, Quyền Thiên Sứ Hào và các tàu khác hộ tống tàn quân hải quân Tinh Minh rời đi trước. Điều này chứng tỏ hắn đã chuẩn bị cho việc rút lui, dường như sẽ thực hiện thao tác bỏ tàu đối với Tọa Thiên Sứ Hào."
Mọi người khẽ gật đầu, bày tỏ sự đồng tình với phỏng đoán của Bố Lý Kỳ.
"Chỉ hy vọng điện hạ có thể kịp thời đến nơi, giáng cho tên nhóc đó một đòn chí mạng vào lúc hắn yếu ớt nhất."