Mãi cho đến khi thảm họa hạt nhân ập đến, nhìn thấy những hình ảnh đau thương và khó chịu đó, rồi liên tưởng đến những tư liệu mà Đường Phương và các tổ chức nhân quyền quốc tế thỉnh thoảng công bố, người ta mới có thể đồng cảm và thấu hiểu nỗi đau của nhân dân Mông Á. Theo lời một số người, đường biên giới giữa Mông Á và Tinh Minh giống như dòng sông Minh Hà dẫn lối tới địa ngục.
Cứ như vậy, lòng thù hận trở thành tình cảm duy nhất mà người Tinh Minh dành cho Đế quốc Mông Á. Ngay cả những người phản chiến vốn chủ trương giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình cũng không còn xuống đường, không còn công kích chính phủ Adam nữa, mà dần dần chuyển thái độ, hy vọng có thể xóa sổ chính thể tà ác không tôn trọng sinh mệnh, chà đạp nhân quyền và hoàn toàn vô nhân tính kia khỏi khu vực Hi Luân Bối Nhĩ, bắt các thành viên gia tộc Stuart đứng đầu là Kha Nhĩ Khắc Lạp Phu Đệ Nhất phải trả giá cho những gì họ đã gây ra.
Nếu như trước đây xã hội Tinh Minh quan tâm đến chủ quyền quốc gia, thì giờ đây, thứ bao trùm khắp cả nước chính là lòng thù hận đối với gia tộc Stuart. Người ta chỉ nghĩ đến việc lật đổ chính thể tà ác đó, không còn bị giới hạn trong lợi ích chủ quyền quốc gia nữa.
Đối với hải quân trú phòng hệ sao Cương Bỉ Tư, ý nghĩ duy nhất của họ là để tất cả quân đội hạm đội Thâm Tiềm Giả xuống địa ngục. Cho dù đối phương có giơ tay đầu hàng, họ cũng sẽ không chút do dự mà khai hỏa, bắn nát những chiến hạm màu đen đang chịu sự nguyền rủa vô tận của các vong hồn kia.
Đúng vậy, hạm đội Thâm Tiềm Giả đã gieo rắc rất nhiều nỗi sợ hãi trong biên giới Tinh Minh, nhưng cũng đồng thời khơi dậy lòng thù hận to lớn đến cùng cực.
Khi hai bên đối địch đang chiến đấu kịch liệt với những cảm xúc trái ngược, tàu Thần Phong đã đi vào bên trong hệ sao theo con đường an toàn do tàu Tiên Tri vạch ra, xuất hiện ở tiền tuyến chiến trường, rồi không báo trước mà thả xuống trạm không gian vài chiếc tàu đổ bộ.
Để ngăn chặn lính thủy đánh bộ hải quân Tinh Minh đổ bộ, phía hạm đội Thâm Tiềm Giả bắt đầu phản công. Đường Phương tung một hơi 500 đơn vị dân số "Bạo Văn" (Zergling/Baneling) vào chiến trường, hóa thành một cơn lốc đen, trực tiếp chôn vùi gần một trăm chiến hạm ở hàng đầu, mới khiến Đông Bối Lợi và những người khác tỉnh táo lại từ cơn cuồng nhiệt, cảm thấy hối tiếc vì tổn thất to lớn này.
Từ khi các đơn vị hải quân dưới quyền Đường Phương xuất hiện, cho đến khi Bạo Văn quét sạch hạm đội tiên phong, hạm đội Thâm Tiềm Giả đã mất hơn 400 chiến hạm. Mặc dù cũng khiến 3 tàu lớp T và 1 tàu tinh hạm màu xanh của đối phương bị hư hại phải rút lui, nhiều phi cơ vàng và tàu hộ vệ tên lửa bị phá hủy, phía hải quân trú phòng cũng có hơn 100 chiến hạm thương vong. Thế nhưng, kết quả chiến đấu như vậy chẳng thể mang lại chút an ủi nào cho tâm lý của họ, trái lại tâm trạng ngày càng nặng nề hơn.
Một chiến hạm của hạm đội Thâm Tiềm Giả đáng giá bao nhiêu tiền? Chiến hạm thế hệ thứ 4 dưới trướng hạm đội hải quân trú phòng Cương Bỉ Tư đáng giá bao nhiêu? Chỉ sợ chênh lệch lên tới hàng chục, hàng trăm lần. Rất nhiều, rất nhiều tiền cứ thế bị đối thủ đổi lấy và tiêu tan...
Mặc dù chính phủ Đế quốc móc tiền từ túi dân thường dễ như ăn cơm uống nước, mặc dù những dân thường đó từ khi sinh ra đến khi chết đi đều làm thuê cho quốc gia... không, nên nói là nô lệ của giai cấp quý tộc, bất kể là sinh lão bệnh tử, cơm ăn áo mặc, đều đang tạo ra giá trị cho gia tộc Stuart. Cho dù Kha Nhĩ Khắc Lạp Phu Đệ Nhất có núi vàng núi bạc, nhưng hạm đội đốt tiền như hạm đội Thâm Tiềm Giả này, cũng không phải cứ hạ một đạo thánh chỉ là có thể nhanh chóng xây dựng được.
Trái tim Đông Bối Lợi đang rỉ máu, một mặt tiếc nuối cho những tổn thất đó, một mặt lo lắng không thể rời khỏi nơi này, cuối cùng hóa thành một đống rác vũ trụ, không còn được tận hưởng vinh hoa phú quý nữa.
An Đức Lạp không có thời gian để phấn khích và hoan hô vì nước đi lớn của Đường Phương, chỉ vì sĩ quan thông tin vừa gửi tới một tin tức — Đội lính thủy đánh bộ thuộc tàu Thần Phong dưới sự chỉ huy của Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm đã đáp tàu đổ bộ tiến vào trạm không gian, đang giao chiến với lính thủy đánh bộ thuộc hạm đội Thâm Tiềm Giả.
Ông ta và các vị tướng lĩnh trong bộ tham mưu lúc này mới phản ứng lại, tự trách bản thân vì mải mê báo thù hạm đội Thâm Tiềm Giả mà quên mất việc tranh thủ thả lính thủy đánh bộ lên trạm không gian để giải cứu các giáo viên, nhân viên và học sinh bị mắc kẹt trên đó. Vì vậy, vội vàng ra lệnh cho hạm đội chuyển sang đội hình phòng thủ, đồng thời ra lệnh cho lính thủy đánh bộ khẩn cấp lên tàu để thực hiện nhiệm vụ giải cứu.
Trên một chiếc tàu tuần dương chiến đấu lớp Mễ Nặc Đào ở phía sau, Đường Phương cũng bị tin tức từ sĩ quan thông tin làm cho giật mình.
Lão già cố chấp Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm đó... vậy mà không màng đến sự an nguy của bản thân, dẫn theo lính thủy đánh bộ thuộc tàu Thần Phong cứ thế xông tới một cách liều lĩnh, thật là một kẻ không sợ chết.
Thực ra anh rất hiểu tâm trạng của lão già. An Đức Lạp và những người khác không biết thân phận khác của Học viện Kỹ thuật Hải quân, nhưng anh và Đạo Nhĩ Đốn thì biết. Ở đó không chỉ có các chiến hạm bị hư hại thuộc hạm đội Thâm Tiềm Giả từng bị bắt giữ và các loại dữ liệu quý giá thu thập được trong quá trình nghiên cứu, mà còn tập trung rất nhiều nhân tài công nghệ cao. Một khi rơi vào tay hải quân Mông Á, nếu đối phương rơi vào đường cùng không thể chạy thoát mà làm liều, trực tiếp sát hại những người đó và cho nổ tung Học viện Kỹ thuật Hải quân, thì đối với Tinh Minh mà nói, dù có thể tiêu diệt hoàn toàn hạm đội Thâm Tiềm Giả cũng không thể coi là một chiến thắng hoàn hảo.
Đặc vụ điều phối do phía Tinh Minh sắp xếp thực sự rất xui xẻo, vừa vặn nằm trong khu vực tấn công của hạm đội Thâm Tiềm Giả, nên không kịp liên lạc với tàu Thần Phong đang ẩn nấp ở không gian sâu bên ngoài, dẫn đến không may tử nạn, khiến việc ra tay chậm một bước, để bộ đội đổ bộ của hạm đội Thâm Tiềm Giả tấn công vào Học viện Kỹ thuật Hải quân. Chắc hẳn... Trung tướng Đạo Nhĩ Đốn đã nhận lỗi lầm này về phía mình...
Để khiến thế trận này trông có vẻ chân thực, để không bị mật thám của Đế quốc Mông Á phát hiện ra điểm bất thường, lại vì họ không biết hạm đội Thâm Tiềm Giả khi nào sẽ tấn công, nên hành động lần này không chỉ giữ bí mật với hải quân trú phòng, mà cũng không nói cho những người trong Học viện Kỹ thuật Hải quân biết, vì vậy dưới đòn tấn công chớp nhoáng của kẻ địch, căn bản không thể sơ tán toàn bộ.
Chỉ có một số nhân viên lớn tuổi được ưu tiên đưa lên tàu con thoi rời đi, phần lớn giáo viên, nhân viên và nhân viên nghiên cứu khoa học vẫn ở lại cơ sở trú ẩn của trạm không gian, dựa vào sự bảo vệ của lực lượng an ninh để cố gắng trụ vững. Nếu họ chết dưới tay hạm đội Thâm Tiềm Giả vì hành động lần này, thì tất cả những người lập ra kế hoạch này, bao gồm cả Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm, đều phải chịu trách nhiệm không thể chối từ.
Vì vậy, việc ngài Trung tướng có hành động như vậy là điều rất dễ hiểu. Ông đã phải chịu quá nhiều áp lực tâm lý, không muốn nhìn thấy những người ở Học viện Kỹ thuật Hải quân mất đi sinh mạng quý giá vì sai lầm của họ.
Người già đứng trong khoang ngắm cảnh của chiến hạm, dùng tay nắm lấy chai rượu dốc ngược vào miệng đó lại một lần nữa trở nên rõ ràng trong tâm trí anh.
Đường Phương thở dài, ra lệnh cho Emma giảm nhẹ đòn tấn công vào hạm đội Thâm Tiềm Giả, đồng thời cử người liên lạc với người phụ trách hạm đội hải quân trú phòng là An Đức Lạp, yêu cầu họ cũng giảm nhẹ tấn công, giảm bớt áp lực mà hạm đội Thâm Tiềm Giả phải chịu.
Đây là lần đầu tiên anh liên lạc với hạm đội hải quân trú phòng kể từ khi xuất hiện. An Đức Lạp và những người khác biểu cảm rất kích động khi nhìn thấy anh, cho đến khi nghe thấy những lời sau đó, một số kẻ thẳng tính lộ vẻ khó hiểu, không biết tại sao trong thời khắc mấu chốt như vậy, Hạm trưởng Đường lại chọn cách nương tay, thay vì thừa thắng xông lên tiễn đám người đáng chết kia xuống địa ngục.
An Đức Lạp với tư cách là chỉ huy một hạm đội, tất nhiên không phải kẻ ngốc. Chỉ trong chớp mắt đã nghĩ thông suốt động cơ của Đường Phương, không giải thích nhiều, lập tức ra lệnh cho các tàu dưới quyền thu hẹp đội hình, cố gắng giảm bớt hỏa lực áp chế đối với hạm đội Thâm Tiềm Giả.
Phải biết rằng những người trong Học viện Kỹ thuật Hải quân vẫn chưa được cứu ra, lính thủy đánh bộ của tàu Thần Phong do Đạo Nhĩ Đốn dẫn đầu đang giao chiến với bộ đội đổ bộ do hạm đội Thâm Tiềm Giả phái tới, lính thủy đánh bộ thuộc hải quân trú phòng vừa mới đến đích không lâu, đang lần lượt tham gia vào vòng chiến. Trong tình huống này, nếu ép đối phương vào đường cùng, biết đâu đám người đó sẽ tàn nhẫn chọn cách "ngọc đá cùng vỡ", cho nổ tung toàn bộ trạm không gian. Hải quân Tinh Minh không phải hải quân Mông Á, chắc chắn phải quan tâm đến sự an toàn của những nhân viên phi chiến đấu đó.
Dưới sự phối hợp của An Đức Lạp, hành động tấn công liên hợp giữa các đơn vị chiến đấu dưới quyền Đường Phương và hạm đội hải quân trú phòng đã chuyển từ quyết liệt sang ôn hòa. Các tàu thuộc hạm đội Thâm Tiềm Giả dần dần ổn định lại trận tuyến, có đủ không gian để điều chỉnh đội hình, thu hồi những hạm đội nhỏ bị chia cắt, tránh để tổn thất tiếp tục mở rộng.
Từ góc độ chiến cuộc mà nói, đây là một điều tốt, thế nhưng Đông Bối Lợi Mã Sắt Vi Nhĩ lại không thể vui nổi. An Đức Lạp không phải kẻ ngốc, tất nhiên ông ta cũng vậy, chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ra động cơ của đối phương.
Mặc dù xét theo tình hình hiện tại, hoàn cảnh của hạm đội Thâm Tiềm Giả rất tồi tệ, hoàn toàn trở thành rùa trong hũ, dù đối thủ cố tình làm chậm đợt tấn công, theo thời gian, số lượng chiến hạm thuộc hạm đội Thâm Tiềm Giả cũng sẽ dần ít đi, cuối cùng khó tránh khỏi kết cục diệt vong. Nhưng nếu bảo ông ta cứ thế từ bỏ, cùng những người trong Học viện Kỹ thuật Hải quân "ngọc đá cùng vỡ", ông ta lại rất không cam tâm.
Kha Nhĩ Khắc Lạp Phu nhìn thấu lòng trung thành của Đông Bối Lợi, nhưng lại không hiểu tâm lý và cảm xúc của một kẻ leo từ giai cấp dân thường lên tầng cao nhất của kim tự tháp khi đối mặt với vinh hoa phú quý — chỉ cần cho ông ta nhìn thấy hy vọng sống sót, ông ta tuyệt đối sẽ không chọn con đường không lối thoát đó.
Trong mắt Đông Bối Lợi, chỉ cần còn sống, chỉ cần nỗ lực kiên trì, nhất định sẽ tìm được cách thoát thân. Trước giây phút cuối cùng, ông ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Hiện nay hạm đội Thâm Tiềm Giả bị Đường Phương và hạm đội hải quân trú phòng bao vây chặt chẽ, nói là đóng cửa đánh chó, khó lòng thoát thân cũng không có gì quá đáng. Nhưng nếu những lính thủy đánh bộ phái tới Học viện Kỹ thuật Hải quân bắt được đông đảo nhân viên nghiên cứu khoa học đứng đầu là Ngải Cách Tư Thái Đặc Mạn thì sao? Liệu ông ta có thể dùng làm con tin để đổi lấy cơ hội thoát khỏi cửa tử không? Nghe nói Hạm trưởng Đường là một người rất tốt với cấp dưới...
Thừa nhận rằng, sự kiên cường này rất đáng khen ngợi, là một tính cách xuất sắc. Thế nhưng rất nhiều khi, thứ tốt đẹp chưa chắc đã mang lại kết quả tốt đẹp... Mọi việc đều có hai mặt.
Đông Bối Lợi do dự không quyết, không muốn chấp nhận thất bại, khi trong lòng vẫn còn hy vọng may mắn về chiến cuộc trước mắt, Đường Phương cũng đang do dự, không biết có nên vận chuyển "Bách Phu Trưởng" vừa mới mở khóa lên trạm không gian hay không, một mặt muốn thử xem sức chiến đấu của họ mạnh đến mức nào, mặt khác lại sợ ép đối phương quá mức, thực sự làm liều chọn cách chết chung.
Anh không hề biết tư lệnh của hạm đội Thâm Tiềm Giả là ông Đông Bối Lợi, tự nhiên cũng không rõ đối phương là người như thế nào, chỉ cân nhắc vấn đề theo cách logic nhất rồi đưa ra quyết định.
Khi Đường Lâm rời khỏi đài chỉ huy rồi quay lại, cô đã mặc bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt chỉnh tề, dùng hành động thực tế để bày tỏ ý nguyện của mình. Phía bên kia, dựa trên dữ liệu hình ảnh đồng bộ từ soái hạm của An Đức Lạp, tình hình bên phía hải quân trú phòng không mấy lạc quan.
Hạm đội Thâm Tiềm Giả với tư cách là một trong những hạm đội tinh nhuệ nhất của Đế quốc Mông Á, lính thủy đánh bộ được trang bị cũng là cấp độ mũi nhọn, giá thành trang bị thậm chí còn vượt qua thành viên "Huyết Lang Bộ", từ súng trường đa năng kiêm bắn tỉa/tấn công có lắp ống phóng lựu, cho đến dao găm cao tần dùng trong cận chiến, bộ giáp động lực đặc biệt có thể so sánh với khả năng phòng thủ của giáp động lực lớp Đại Địa Kim Cương, cho đến thiết bị liên lạc lượng tử nhỏ chống nhiễu... Nhìn lại phía hải quân trú phòng Tinh Minh, trang bị của lính thủy đánh bộ đơn giản là tồi tàn đến tận cùng, căn bản không phải đối thủ của kẻ địch, vừa xuống tàu đổ bộ đã trực tiếp rơi vào thế yếu, bị đè đầu đánh mạnh, xuất hiện thương vong không nhỏ.
Lão già Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm đó lại còn cố chấp đến mức khiến người ta không nói nên lời, dù đối mặt với lính thủy đánh bộ của hạm đội Thâm Tiềm Giả có sức chiến đấu gấp nhiều lần quân mình, vẫn không màng hiểm nguy xông lên tuyến đầu chiến đấu để chỉ huy, hoàn toàn không để ý đến bất lợi về tuổi tác và khiếm khuyết cơ thể của mình.
Anh suy nghĩ kỹ một lát, cuối cùng thở dài, phái Đường Lâm và Phù Lôi Nhã dẫn theo đội đặc nhiệm ẩn mật gồm Ghost, U Hồn, Thánh đường võ sĩ bóng tối lên tàu vận tải hành động đặc biệt có chức năng tàng hình, chuẩn bị dựa vào đặc điểm cấu trúc kiến trúc của trạm không gian, lẻn vào khu vực gần nơi trú ẩn từ nơi khó bị phát hiện, ưu tiên bảo đảm an toàn cho con tin.
Tất nhiên, ngài Ngải Cách Tư Thái Đặc Mạn không nằm trong số đó. Kẻ luôn đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu, không nghĩ đến chuyện tán gái thì cũng muốn nghỉ phép này biết mình lại một lần nữa bị Hạm trưởng Đường bán đứng, trở thành mồi nhử thu hút kẻ địch đến bắt, rất hiếm hoi không giơ ngón giữa với anh, mà nhanh nhẹn lấy bộ giáp động lực chuyên dụng của mình mặc vào người, bảo vệ những nhân viên nghiên cứu khoa học đó ở phía sau, hóa thành tuyến phòng thủ cuối cùng.
Khoảnh khắc này, anh ta trông thật đáng tin cậy, bóng lưng thật cao lớn, biểu cảm trên khuôn mặt thật kiên định, hoàn toàn không giống nhà khoa học không đáng tin cậy, hay cười cợt, lười biếng, làm nũng xấu xa như trước đây.
Đường Phương rất lạ lùng là tên này bị làm sao, đột nhiên thông suốt, hay là có bí mật gì không thể cho ai biết? Cho đến khi anh nhìn thấy một nữ thực tập sinh mặc áo blouse trắng, sau đầu buộc một bím tóc đuôi ngựa, khuôn mặt tròn trịa nhỏ nhắn hoàn hảo diễn giải thế nào là sự ngây thơ đáng yêu, lúc này mới phản ứng lại, khóe miệng nở một nụ cười bất lực, thầm nghĩ bảo sao tên nhát gan Ngải Cách Tư Thái Đặc Mạn này lại khác thường như vậy, hóa ra là muốn làm "hộ hoa sứ giả".
Vậy thì... có nên đáp ứng tâm nguyện này của nhà khoa học không? Nhưng lỡ như thực sự thả kẻ địch vào, làm Ngải sợ đến mức đái ra quần thì sao? Chẳng phải là cố ý phá đám sao?
Những suy nghĩ lung tung của anh bị một tình huống đột xuất ngắt quãng, tàu vận tải hành động đặc biệt do Đường Lâm lái còn chưa vào trạm không gian, lính thủy đánh bộ hải quân trú phòng vừa sửa chữa xong một nút liên lạc, đạt được liên lạc với nhân viên an ninh ở khu M-00 của trạm không gian đã gửi tới một tin tức khẩn cấp thông qua soái hạm của An Đức Lạp... Nói chính xác hơn, là một đoạn dữ liệu hình ảnh.
Khu M-00 trong quy hoạch của Học viện Kỹ thuật Hải quân căn bản không tồn tại, lính thủy đánh bộ hải quân trú phòng giao tiếp với nhân viên an ninh từng cho rằng đó là cái bẫy được kẻ địch dàn dựng công phu, chính là để dụ họ vào đó rồi tiêu diệt gọn. Cho đến khi quan chức quân sự cao nhất và Viện trưởng phụ trách nhiệm vụ phòng thủ Học viện Kỹ thuật Hải quân xác nhận, và lấy lý do bí mật quốc gia, mới được chỉ huy lính thủy đánh bộ hải quân trú phòng coi trọng, thông báo thông tin này cho An Đức Lạp, rồi lại truyền đến tàu tuần dương chiến đấu lớp Mễ Nặc Đào nơi Đường Phương đang ở, phát trên màn hình lớn trung tâm.