Kẻ cướp Hỗn Nguyên Thể bị quái vật ba mặt bao bọc trông như tù nhân bị trói gô, hoàn toàn không có cách nào bám víu vào các thiết bị xung quanh để cố định cơ thể, tránh bị luồng khí lưu đang cuồn cuộn trút ra ngoài cuốn đi. Kẻ hủy diệt Hỗn Nguyên Thể phát ra tiếng gầm không cam lòng, nhưng do ảnh hưởng của chênh lệch áp suất, không khí trôi đi quá nhanh khiến không một âm thanh nào được phát ra, tựa như một vở kịch câm.
Tay trái của nó bám chặt vào cánh máy bay phía trên, tay phải tạo ra nhà tù trọng lực cố giữ lấy kẻ cướp Hỗn Nguyên Thể, cố gắng cứu lấy mạng sống của đồng đội, không để nó bị lũ quái thú bên dưới nuốt chửng. Đối với nhân loại mà nói, chúng là những con quái thú đích thực, nhưng đối với không gian vũ trụ sâu thẳm đen tối, chúng lại nhỏ bé như một hạt cát trong sông Hằng.
Những mảnh vụn bay đến từ phương xa đập mạnh vào phi thuyền, thi thể của một binh sĩ Hải quân Tinh Minh va vào lưng kẻ cướp Hỗn Nguyên Thể, bật ngược lại cánh hình chữ V, sau đó lăn tròn một đường rồi rơi vào bóng tối nơi khe hở.
Sau người chết là người sống, lính thủy đánh bộ thuộc hạm đội Thâm Tiềm Giả cùng binh sĩ Hải quân Tinh Minh liều mạng bám lấy bất cứ thứ gì có thể cố định cơ thể bên cạnh. Tuy nhiên, khi khe hở ngày càng lớn, những mảnh vụn nặng nề bay ngược ra ngoài, một vài thứ va trúng cơ thể người, gây ra những cú va chạm không thể tránh khỏi. Từng người một, kèm theo tiếng thét chói tai trên tần số liên lạc, họ cùng với những mảnh vụn bị khí lưu cuốn đi, xuyên qua khe hở, càng trôi càng xa, tiếng kêu thảm thiết vang vọng trên tần số liên lạc cũng dần dần lịm tắt.
Khi một binh sĩ Hải quân Tinh Minh không chịu nổi nữa, bị lực hút kinh khủng kéo va mạnh vào boong tàu phía trên phi thuyền, lăn lộn bay qua vị trí của kẻ hủy diệt Hỗn Nguyên Thể, dải năng lượng vốn đang trôi nổi giữa không trung biến thành một sợi chỉ bạc, trong một lần vung vẩy đã quấn lấy người lính Hải quân Tinh Minh đã hôn mê kia.
Kẻ hủy diệt Hỗn Nguyên Thể có thể cứu một binh sĩ Hải quân Tinh Minh, nhưng không thể cứu được tất cả mọi người. Lần lượt có người lướt qua phía sau, có người đập vào sân bay đang đóng mở liên tục, vụt xa rồi chìm vào bóng tối vô tận bên dưới. Có người đập vào lớp giáp bề mặt phi thuyền, hôn mê bất tỉnh, rồi lăn xuống mép, bị lũ quái thú vô hình nuốt chửng, vẫn không thoát khỏi kết cục tử vong.
"A... cứu mạng... cứu mạng..." Tần số liên lạc của binh sĩ Hải quân Tinh Minh tràn ngập sự chối bỏ cái chết và nỗi sợ hãi bóng tối. Trong khi đó, tần số liên lạc của lính thủy đánh bộ thuộc hạm đội Thâm Tiềm Giả lại im lặng hơn nhiều, chỉ có vài người hỏi tại sao, tại sao kẻ nắm giữ chiến hạm di tích này lại chọn cách vứt bỏ họ. Tất nhiên, họ không biết rằng trong mắt "Đại nhân số 6", cái gọi là Đế quốc Mông Á hay Khoa Nhĩ Khắc Lạp Phu Đệ Nhất, đối với Kỵ sĩ Vực thẳm không có chút ý nghĩa nào.
Những binh sĩ Hải quân Tinh Minh trên các sàn nâng nhỏ rơi xuống từ tầng hai cố gắng nâng sàn lên, nhưng thời gian còn lại không đủ để họ rời khỏi không gian tầng một. Khí lưu rò rỉ kéo họ xuống từ giữa không trung, va đập mạnh vào các thiết bị bên dưới. Một số người chưa kịp bị bóng tối nuốt chửng đã chết dưới lực va chạm kinh khủng.
Binh sĩ quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư cũng không tránh khỏi lực hút kinh hoàng, giống như những hòn đá bị gió lốc cuốn lên, lăn lộn và bị kéo lê trên mặt đất không bằng phẳng, cuối cùng lao vào cái miệng đen ngòm đang ngày càng lớn dần.
Chỉ còn lại hai đơn vị tinh nhuệ duy nhất dựa vào sợi dây dài bắn ra từ bộ giáp động lực thần Hồ Ly để cố định cơ thể vào các thiết bị kỹ thuật khổng lồ, trông như những dải vải đung đưa dữ dội trong bão, trôi nổi lên xuống theo luồng khí lưu thoát ra ngoài. Còn quái vật ba mặt sở hữu 9 xúc tu lại tỏ ra thoải mái nhất, chỉ cần xòe cơ thể ra, bám chặt lấy vật có thể bám vào bên cạnh là đủ.
Rất nhiều ảo ảnh mà Đường Phàm tung ra cùng với những Thánh đường võ sĩ bóng tối và U hồn đang ẩn nấp bên trong cũng không chống đỡ nổi cơn bão trọng lực từ vết nứt, rơi lại phía sau hàng ngũ binh sĩ rồi bị bóng tối nuốt chửng.
Kẻ hủy diệt Hỗn Nguyên Thể rất mạnh mẽ, nhưng rốt cuộc vẫn không thể chống lại sức mạnh tự nhiên. Cùng với chiếc phi thuyền đang bám chặt, nó bay ra từ khe nứt giữa sân bay đang mở hoàn toàn, hóa thành một đốm sáng nhỏ biến mất nhanh chóng vào đường hầm không gian con.
Biến cố này đối với không gian tầng một của nhà chứa máy bay không khác gì một trận đại kiếp nạn. Ngoài 1 binh sĩ tinh nhuệ quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư và vài con quái vật ba mặt sống sót dưới tay kẻ cướp Hỗn Nguyên Thể, tất cả những sinh vật sống đang trong cuộc chiến kịch liệt vừa rồi đều bị ném vào hư không lạnh lẽo bên ngoài.
Binh sĩ mặc giáp động lực có thể sống sót trong hư không vũ trụ một thời gian không ngắn, nhưng bản chất của đường hầm không gian con rất đặc biệt, dòng năng lượng cuồng bạo bên ngoài đủ sức xé nát họ thành từng mảnh trong thời gian ngắn.
Nếu là trong môi trường không gian, Đường Phàm còn có thể điều động tàu vận tải hành động đặc biệt và tàu vận tải Thần tộc phối hợp với máy dò để thực hiện nhiệm vụ cứu hộ, nhưng sau khi chiến hạm di tích tiến vào đường hầm không gian con, thì không còn khả năng cứu hộ nữa.
Hành động bất ngờ của nhóm Hắc 6, Hắc 5 đã khiến anh không kịp trở tay. Khi máy dò phát hiện phản ứng bất thường ở khu vực đệm bên dưới nhà chứa máy bay, anh đã hiểu tâm tư của Kỵ sĩ Vực thẳm, nhưng không có khả năng ngăn cản Hắc 6 mở cửa nhà chứa, chỉ có thể tranh thủ trước khi cửa hành lang đóng lại để cứu Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm ở trước cầu thang. Còn về phần trung sĩ trưởng của tàu Thần Phong, những lính thủy đánh bộ khác và nhân viên an ninh một lòng bảo vệ tài sản quốc gia, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn họ trở thành vật hy sinh trong kiếp nạn tại nhà chứa máy bay, cuối cùng biến mất trong không gian con, ngay cả thi thể cũng không để lại.
Anh không ngờ Kỵ sĩ Vực thẳm lại tàn nhẫn đến vậy, không quan tâm đến mạng sống của binh sĩ Hải quân Mông Á đã đành, ngay cả đơn vị tinh nhuệ của chính mình cũng có thể vứt bỏ. Đây gọi là kỵ sĩ gì chứ, căn bản chỉ là một đám bạo đồ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.
Nhìn nhà chứa máy bay trống rỗng bên ngoài bức tường kính, tất cả phi thuyền đều đã biến mất cùng với những binh sĩ kia. Không gian tầng một dài hơn 200 mét trông đặc biệt hoang tàn, không khí đã rò rỉ hơn một nửa, lực hút từ miệng hở dần dần nhỏ lại. Mấy con quái vật ba mặt vẫn cố bám chặt cơ thể vào thiết bị cơ khí, binh sĩ tinh nhuệ quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư sống sót duy nhất nằm trên mặt đất bất động, khó phân biệt là sống hay chết.
Anh dần hiểu ra tại sao nhóm Hắc 5 lại làm như vậy. Việc mình lợi dụng Trung tâm Chỉ huy Quỹ đạo Tinh tế để xâm nhập đơn vị điều khiển hành lang, trì hoãn kế hoạch "đóng cửa đánh chó" của quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư đã nói cho Hắc 6 biết mình không hề dấn thân vào chiến trường nhà chứa máy bay, mà trốn ở khu vực hành lang để tiếp ứng Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm và những người khác. Còn kẻ cướp Hỗn Nguyên Thể, kẻ hủy diệt Hỗn Nguyên Thể và những đặc vụ tàng hình đã trở thành lực lượng duy nhất anh có thể điều động bên cạnh, vì Trạch Lạp Đồ bị đám quái vật ba mặt và binh sĩ tinh nhuệ quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư quấn lấy, trong chốc lát không thể rút tay ra được. Hiện nay chiến hạm di tích đã trốn vào đường hầm không gian con, rời xa hệ sao Cương Bỉ Tư, anh không thể tiếp tục truyền tống binh lực. Vì vậy, chỉ cần dọn sạch tất cả đơn vị chiến đấu ở tầng một nhà chứa máy bay, anh sẽ trở thành kẻ cô độc.
Khi đó, không... phải nói là lúc này, nếu Hắc 5 và Hắc 9 thực hiện thêm một cuộc hành động trảm thủ nữa, anh lấy gì để chống đỡ? Lùi một bước mà nói, dù anh có Nữ thần Thủy triều phòng thân, không đối đầu trực diện với Hắc 5, Hắc 9, chọn cách quay lại khoang cũ để hội quân với Trạch Lạp Đồ, thì chỉ còn lại một kẻ cướp Hỗn Nguyên Thể và một kẻ hủy diệt Hỗn Nguyên Thể, tuyệt đối không thể thắng được quân chủ lực quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư do Hắc 7 dẫn đầu. Có thể nói, cuộc hành động thanh tràng lần này là một đòn giáng nặng nề vào thực lực của anh, binh lực có thể kiểm soát giảm ít nhất 50%, dùng từ "chém ngang lưng" để mô tả cũng không quá lời.
Nhóm Hắc 5, Hắc 9 thấy không có cách nào giết anh ở đây, hơn nữa mục đích trì hoãn thời gian cũng đã đạt được, bèn dứt khoát tung ra kế tuyệt diệt, quét sạch cả địch lẫn quân mình, tạo ra tình thế thuận lợi cho hành động tiếp theo.
Mắt xích nối liền mắt xích, thật sự rất thông minh, rất biết tùy cơ ứng biến, không hổ danh là thế lực bóng tối có thể tồn tại dưới mí mắt của Long Ngữ Giả. Từ việc mượn dao của Hội đồng An ninh Tối cao, Ủy ban Thứ ba để tấn công hệ sao Địch Lạp Nhĩ, thu hút sự chú ý của Long Ngữ Giả, đến việc liên kết với hạm đội Thâm Tiềm Giả của Khoa Nhĩ Khắc Lạp Phu Đệ Nhất để đánh trả Tinh Minh, đồng thời tìm cơ hội giết mình, cho đến những việc làm ngày hôm nay. Anh thực sự rất khâm phục Hắc 7, sau khi cuộc hành động tập kích tàu Thần Tinh của Hắc 3 thất bại, với tư cách là người chỉ huy quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư, hắn đã khiêm tốn tiếp thu bài học, không còn coi thường anh nữa, mà coi anh là một đối thủ đáng gờm.
Chỉ tiếc là... dù có thông tin và dữ liệu chi tiết do Đế quốc Mông Á cung cấp, họ cũng không ngờ rằng người vốn tưởng đã không còn đường lui như anh lại là kẻ "biết có hổ trên núi nhưng vẫn đi về phía núi", vui vẻ chấp nhận kết quả chiến hạm di tích bay đến tàu sân bay cấp Minh Phủ. Còn những đơn vị chiến đấu bị "Đại nhân số 6" dùng kế tiêu diệt, anh hoàn toàn có thể tốn một ít tinh thể và khí gas để triệu hồi lại thực tại, chỉ là anh sẽ không làm như vậy... ít nhất là trước khi chiến hạm di tích đến đích và gặp được Hắc 7.
Mối thù của Cách Lý Trạch Nhĩ phải báo, mối thù của lính thủy đánh bộ thuộc tàu Thần Phong và binh sĩ an ninh Học viện Kỹ thuật Hải quân cũng phải báo. Anh sẽ đòi lại món nợ mà Kỵ sĩ Vực thẳm đã thiếu, không sót một đồng.
Anh nhìn căn phòng trống trải phía đối diện bức tường kính, nghiến răng ken két. Những binh sĩ đó tin rằng anh sẽ cứu họ ra ngoài, giành chiến thắng trong cuộc chiến thảo phạt hạm đội Thâm Tiềm Giả, nhưng anh đã không đạt được kỳ vọng của họ, không đủ sức cứu mạng họ. Anh cảm thấy tội lỗi, có chút thất vọng... mặc dù trung sĩ trưởng và những người đó là người của Hải quân Tinh Minh, không phải thuộc hạ của anh, và bảo vệ tài sản quốc gia Tinh Minh là sứ mệnh của họ, anh không cần thiết phải vì cái chết của những người đó mà tự khoác lên mình gông cùm nặng nề.
Có lẽ... chính vì sự tồn tại của những người như Cách Lý Trạch Nhĩ, đã khiến anh có sự đồng cảm ngày càng mạnh mẽ với Tinh Minh. Ví dụ như Trung Thôn Mỹ Huệ, ví dụ như Đặc Lý Phỉ Đinh Nam Đức, ví dụ như Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm...
Nghĩ đến đây, anh chuẩn bị quay đầu lại nhìn vị Trung tướng vẫn luôn im lặng, nói vài lời an ủi. Anh tin rằng cái chết của trung sĩ trưởng và những người khác chắc chắn là một cú sốc rất lớn đối với Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm.
Đúng lúc này, anh cảm thấy sau lưng hơi lạnh, như thể có gió lạnh lùa vào bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt.
Cơn gió lạnh này nhanh chóng biến thành nỗi đau thấu xương, rồi anh nhìn thấy lưỡi dao dính máu xuyên qua ngực mình... không phải gió lạnh tấn công cơ thể, mà là một con dao găm tần số cao đã rạch rách bộ đồ bảo hộ, đâm xuyên qua cơ thể anh. Máu tươi chảy dọc theo lưỡi dao, rơi xuống mặt đất lạnh lẽo, nhanh chóng mất đi nhiệt độ.
Khi anh quay đầu lại, con dao găm đó rút ra khỏi cơ thể, máu trào ra nhiều hơn, tụ lại thành một vũng máu trên mặt đất, trông có chút chói mắt, có chút kinh hoàng. Vết thương chỉ cách tim một chút, đây là đòn giáng nặng nề nhất mà anh phải chịu kể từ khi đến thế giới này, còn nghiêm trọng hơn cả lúc gặp tay súng bắn tỉa ở tinh cầu Na Mỹ ngày trước.
"Tại sao?" Anh không dành quá nhiều thời gian để ghi nhớ màu sắc máu của chính mình, ngẩng đầu lên nhìn Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm.
Con dao găm tần số cao dính máu rơi xuống đất, vết máu bôi bẩn mặt sàn sạch sẽ.
Anh bắt đầu tưởng rằng đây đều là ảo giác, người bạn già mà mình đã dốc sức cứu ra, sao có thể lấy oán báo ân, đâm một dao xuyên ngực mình. Cho đến khi nhìn thấy máu trào ra, nỗi đau từ vết thương kích thích thần kinh, thiết bị kiểm tra hư hại bật ra biểu tượng cảnh báo, anh buộc phải nhìn thẳng vào mọi thứ trước mắt, nhưng vẫn không tin vị Trung tướng này sẽ hại mình, cho rằng người trước mắt này có lẽ đã không còn là Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm nữa. Dù sao thì hiện tại anh đang chiến đấu với quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư, mình sở hữu kẻ bị nhiễm có thể kiểm soát tư tưởng nhân loại, còn có vũ khí sinh học như ấu trùng ngụy trang, vũ trang của Chúa cũng có công nghệ nhân bản, không thể đảm bảo Kỵ sĩ Vực thẳm sẽ không có bản lĩnh tương tự.
Tuy nhiên, giọng nói có chút run rẩy kia đã cắt đứt mọi ảo tưởng và hy vọng. "Tôi... buộc phải làm như vậy."
Sân bay vốn đang mở ở tầng một nhà chứa máy bay đang từ từ khép lại, khoang đệm đã khóa chặt, cơn bão lực hút đáng sợ biến mất không dấu vết. Binh sĩ tinh nhuệ quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư sống sót duy nhất kia bò dậy từ mặt đất, đang nhìn cảnh tượng bên này qua cửa kính, giống như đang xem phong cảnh.
Từ phía bên kia hành lang truyền đến tiếng bước chân hơi hỗn tạp, Hắc 5 và Hắc 9 mặc bộ giáp cấp Thủ mộ nhân dẫn theo 2 binh sĩ quân đoàn A Nỗ Tỉ Tư đi tới, đứng lại sau lưng Đạo Nhĩ Đốn. Hắc 5 nhìn anh đang bị máu của chính mình nhuộm đỏ, dùng giọng điệu có chút kích động nói một câu: "Rất tốt."
Nếu câu trả lời của Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm phá vỡ ảo tưởng của anh, thì lời của Hắc 5 khiến anh rơi vào tuyệt vọng.
"Tại sao phải làm như vậy?" Anh lặp lại câu hỏi vừa rồi, giọng nói có chút yếu ớt, ngữ điệu càng thêm nhợt nhạt.
Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm không nhìn vào mặt Hắc 5 và Hắc 9. Tất nhiên, với mặt nạ che khuất, anh cũng không thể thấy được biểu cảm phía sau, không biết hai Kỵ sĩ Vực thẳm này đang mỉm cười kích động hay là vẻ mặt bình thản.
"Tôi... buộc phải làm như vậy." Vẫn là câu trả lời đó, nhưng dừng lại một chút, rồi nói thêm bốn chữ ở phía sau, "Vì Tổ quốc."
"Vì Tổ quốc?" Anh ta nói anh ta vì Tổ quốc, nên mới đối xử với mình như vậy, trong khi mình vì Tinh Minh.
Đường Phàm bỗng nhiên cảm thấy đây là trò đùa nực cười nhất trên đời, mà bản thân mình lại trở thành kẻ nực cười nhất trong trò đùa đó. Nực cười đến mức khiến người ta nghẹn lòng, nực cười đến mức khiến người ta rơi lệ.
Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm nói vì Tinh Minh mới phải giết mình... nói cách khác, chỉ khi mình chết đi, mới có lợi cho quốc gia, có lợi cho quốc dân.
Anh dùng bàn tay run rẩy che lấy cái lỗ lớn trên ngực, nhưng điều này căn bản không thể ngăn máu chảy ra ngoài.
Thứ run rẩy không chỉ có giọng nói và đôi bàn tay, mà còn có cả trái tim anh. Mặc dù anh đã thực hiện rất nhiều giao dịch với chính phủ Adam, sự giúp đỡ đối với Hải quân Tinh Minh không thể nói là cống hiến vô tư, nhưng kể từ khi anh đội mưa lái xe vào một vùng núi ở ngoại ô phía nam thành phố Greenwich, dừng chân tại một sân vườn có bãi cỏ gọn gàng và vườn hoa nhỏ, ngồi đối ẩm cùng một lão nhân trong căn nhà đã có tuổi đó, nói ra rất nhiều tâm sự. Kể từ đó, trong hàng loạt hành động chiến đấu tiếp theo, anh thực sự, thực sự đang làm việc bằng cả trái tim, thực sự, thực sự muốn giúp đỡ Tổ quốc mà mình ngày càng yêu mến và công nhận này, dốc hết sức lực bảo vệ những binh sĩ trẻ tuổi đáng yêu và đáng kính kia, căm thù hạm đội Thâm Tiềm Giả mang đến đau thương và tai họa to lớn cho nhân dân Tinh Minh, cũng như những kẻ đồng lõa như Anh Cách Lệ Á Lịch Sơn Đại, Bái Nhân Thác Lôi Tư. Để có thể tiêu diệt hạm đội Thâm Tiềm Giả, anh không tiếc để Ngải Cách Tư Đài Đặc Mạn làm mồi nhử.
Thế nhưng, một người như anh, đối với Đạo Nhĩ Đốn Y Phất Lâm mà nói, lại là người buộc phải loại bỏ... vì lợi ích Tổ quốc.