Hắn hy vọng Đường Phương đang ở trên con tàu hình chữ T đó, hy vọng chàng trai trẻ da vàng ấy vẫn bình an vô sự, bởi vì Tinh Minh rất cần sức mạnh của Thần Tinh Chú Tạo... Dù là đứng từ lập trường quân đội hay góc độ cá nhân, hắn đều không muốn nhìn thấy Đường Phương bỏ mạng.
Tiếc thay, hắn chỉ là một tư lệnh hải quân đóng quân tại hệ sao, những gì hắn biết quá ít, những gì không biết lại quá nhiều. Tương tự, ý chí và quan điểm cá nhân của hắn không thể đại diện cho người khác.
Khi sĩ quan thông tin báo cáo rằng yêu cầu liên lạc gửi đi không có phản hồi, giống như đá chìm đáy biển, trên màn hình lớn của phòng họp, một chiếc tàu con thoi nhỏ rời khỏi tàu hình chữ T, tiến vào Học viện Kỹ thuật Hải quân vốn đã trở lại quyền kiểm soát của hải quân trú phòng.
An Đức Lạp cho rằng trên con tàu con thoi đó có thể có Đường Phương. Hạm trưởng của tàu hình chữ T rõ ràng là một nhân vật kiểu Hào Sâm, cho nên mới thờ ơ với yêu cầu liên lạc của hải quân trú phòng, cảm thấy nói nhảm nhiều như vậy chẳng bằng cứ mặc kệ.
Cho đến khi người trú phòng tại Học viện Kỹ thuật Hải quân gửi tới một tin nhắn, những ảo tưởng tốt đẹp của An Đức Lạp lập tức tan vỡ như bong bóng xà phòng: Trên tàu con thoi chỉ có hai phi công và một cỗ quan tài.
Phi công bàn giao quan tài cho hải quân trú phòng rồi rời khỏi Học viện Kỹ thuật Hải quân. Cùng quay trở lại tàu hình chữ T còn có chiếc máy bay vận tải màu đen chở Đường Lâm và Phù Lôi Nhã. Ở phía bên kia, chỉ huy trưởng của Thủy quân lục chiến gửi yêu cầu liên lạc, thông báo cho những người trong phòng họp rằng, người nằm trong quan tài chính là Trung tướng Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm đã mất đi hơi ấm.
"Đạo Nhĩ Đốn Y Phù Lâm... chết rồi?" Hung tin này khiến đại đa số người có mặt chấn động, mặc dù họ đã tính đến tình huống xấu nhất, nhưng khi nghe tin này vẫn khó lòng chấp nhận.
"Còn Đường Phương thì sao? Đường Phương thế nào rồi?" An Đức Lạp hỏi ra nghi vấn trong lòng mọi người, chỉ tiếc là người phụ trách Thủy quân lục chiến tại Học viện Kỹ thuật Hải quân không thể cho hắn câu trả lời, chỉ nói rằng hai phi công kia sau khi xuống máy bay không nói một lời, giao quan tài xong liền quay người rời đi.
Gần như cùng thời điểm, con tàu hình chữ T trên màn hình lớn để lại một tàn ảnh rồi biến mất trong chớp mắt. Sau đó là những chiếc tàu hộ tống tên lửa có quy cách nhỏ hơn và những phi thuyền nghi là chiến cơ di tích, lần lượt rời khỏi hệ sao Cương Bỉ Tư, đi theo tàu hình chữ T.
Ngay khi các tướng lĩnh trong phòng họp nhìn nhau ngơ ngác, sĩ quan thông tin của trung tâm chỉ huy truyền đến một tin tức: Tàu hình chữ T trước khi rời đi đã phát đi một thông điệp, người phát là Đường Lâm, chỉ vỏn vẹn 4 chữ: "Tự lo lấy mình".
Tự lo lấy mình? Nghĩa là sao? An Đức Lạp không hiểu, những tham mưu quan cũng không hiểu, nhưng hai vị viện trưởng của Học viện Kỹ thuật Hải quân lại "bịch" một tiếng ngồi phịch xuống ghế, không biết đang nghĩ gì, sắc mặt cực kỳ khó coi.
---❊ ❖ ❊---
Hệ sao Địch Lạp, trạm không gian quỹ đạo cao của hành tinh Lạp Khắc Tây Tư.
Khải Lỵ Ni Á nhìn những con tàu kỹ thuật đang qua lại trên quỹ đạo Khắc Lý Tư Đế Nhĩ, cũng như từng tòa kiến trúc khổng lồ hình nồi hơi được xây dựng dưới mặt đất, ngón trỏ mảnh khảnh của bàn tay phải nhẹ nhàng vuốt ve lớp men trắng trên bề mặt tách cà phê.
Cô dùng hai tay nâng chiếc tách nền trắng vân đen, đứng trước cửa sổ khoang tàu nhìn xa xăm ra vũ trụ. Lúc này, cô hoàn toàn không giống một nữ cường nhân cứng rắn và sắc sảo khi chỉ huy đội kỹ thuật làm việc, mà tĩnh lặng như một đóa hoa nhỏ màu trắng nhạt cuộn mình dưới bóng cây.
Có những lúc, cô cũng từng đứng ở hồ A Quỳ Á Tư gần xích đạo hành tinh A Lỗ Mại Gia để ngắm nhìn trăng tròn trên bầu trời, cảnh tượng đó thật sự rất mê người. Chỉ tiếc là vẻ đẹp này không kéo dài lâu, trăng tròn trên bầu trời cuối cùng biến thành một thứ binh khí, hồ A Quỳ Á Tư cũng bị máu nhuộm đỏ. Giờ đây ở bờ bắc của nó vẫn còn một ngôi mộ, lắng đọng những nỗi nhớ và tương lai của cô.
Tô San vẫn luôn rất tĩnh lặng, Tô San chính là đóa hoa nhỏ màu trắng nhạt dưới bóng cây đó, nhưng Tô San đã không còn nữa, cùng tan biến theo thời gian không thể quay đầu, cùng với người đàn ông kia dần trở thành quá khứ.
Thế nhưng quá khứ giống như mây mù trôi dạt trong thung lũng, luôn trào dâng trong tâm trí mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, dường như vẫn còn ở ngày hôm qua, dường như mình trong gương vẫn là người phụ nữ không nói lời nào, chỉ lặng lẽ lắng nghe rồi mỉm cười năm nào.
Ánh mắt Khải Lỵ Ni Á xuyên qua cửa sổ khoang tàu, rơi vào chân trời xa xôi, nhưng đôi mắt cô lại phản chiếu rõ nét một khuôn mặt, đó là hình bóng của chính mình trên cửa sổ, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Tô San... cậu vẫn khỏe chứ? Tô San... tớ nhớ cậu!
Đúng lúc này, trên cửa sổ khoang tàu phản chiếu nhiều màu sắc kia chợt lóe lên một tia tinh huy. Ở không phận gần quân cảng đột nhiên xuất hiện một chiến hạm khổng lồ có chiều dài vượt quá 5 km, trông giống như một con giun đất thân rộng, đánh thức Khải Lỵ Ni Á đang đắm chìm trong nỗi buồn, cũng làm kinh hãi đội kỹ thuật đang xây dựng vườn thực vật không trọng lực và đèn tín hiệu giao thông gần đó.
Những kỹ thuật viên đang làm việc trên những khung kim loại khổng lồ ngẩn ngơ nhìn vật thể như ngọn núi đang chậm rãi lướt qua trước mắt. Thân tàu che khuất ánh sáng từ Địch Lạp, đổ xuống một mảng bóng râm lên kết cấu thép của thiết bị và lớp vỏ cơ giáp kỹ thuật màu trắng. Chiếc mũ bảo hộ phẳng lặng như gương phản chiếu đường nét của nó, tựa như một con giun khổng lồ trong vũ trụ.
Các kỹ thuật viên đều dừng công việc trong tay, nhìn nó tiến về phía trước. Bóng râm lướt qua dưới ánh mặt trời, những chiếc đèn tín hiệu lúc sáng lúc tối thắp lên từng đóa hoa đỏ trong con ngươi của mọi người.
"Lạy Chúa... thứ này từ đâu tới? Nó quá lớn, dài hơn cả 2 tàu sân bay lớp Ma Phương cộng lại." Âm thanh truyền đi qua thiết bị vô tuyến, ngay cả những người trên tàu kỹ thuật gần đó cũng quên mất công việc, kinh ngạc nhìn chiến hạm khổng lồ đi ngang qua, đoán xem nó là của ai, tại sao lại xuất hiện ở hệ sao Địch Lạp.
Những người quan tâm đến Thần Tinh Chú Tạo đều biết sự tồn tại của các chiến hạm di tích như Xí Thiên Sứ, Quyền Thiên Sứ, cũng biết Tọa Thiên Sứ là một phi thuyền còn lớn hơn cả tàu sân bay, thậm chí có thể coi là một trạm không gian nhỏ có thể di chuyển. Tuy nhiên so với chiến hạm trước mắt, Tọa Thiên Sứ chỉ có thể coi là một đứa trẻ.
"Đây... đây là soái hạm mới của hạm trưởng Đường sao?" Có người lắp bắp nói. Vì chiến hạm này xuất hiện ở hệ sao Địch Lạp mà không bộc lộ địch ý, vậy thì chỉ có hai khả năng. Một: Nó là "đồ chơi mới" của hạm trưởng Đường, hai: Phi thuyền do thế lực khác phái đến thăm Thần Tinh Chú Tạo. Nếu kết hợp với những tình huống trước đây, rõ ràng khả năng thứ nhất lớn hơn nhiều so với khả năng thứ hai. Nói cách khác, chiến hạm này rất có thể là lực lượng quân sự vừa gia nhập Thần Tinh Chú Tạo.
"Rốt cuộc anh ta lấy đâu ra con tàu khổng lồ này, đây cũng là chiến hạm di tích sao?"
"Thật tráng lệ, thật mạnh mẽ, đây sẽ là một tin lớn." Một số kỹ thuật viên đã quên sạch nhiệm vụ, vội vàng lấy thiết bị video di động ra quay lại cảnh tượng con quái vật khổng lồ ngoài cửa sổ chậm rãi tiến tới, rồi đăng lên trang cá nhân của mình.
Đây là phúc lợi chỉ có khi làm việc ở hệ sao Địch Lạp!
Một số người đã tưởng tượng ra cảnh những bình luận và lượt thích bùng nổ dưới bài đăng của mình, có lẽ còn có gián điệp của Đế quốc Mông Á và Đế quốc Tô Lỗ tìm cách liên lạc, dùng tiền bạc và mỹ sắc để mua chuộc thêm thông tin về chiến hạm này.
Thành viên của Hải tặc đoàn A Ba La chịu trách nhiệm nhiệm vụ cảnh vệ hệ sao Địch Lạp cũng bị chiến hạm khổng lồ trước mắt dọa cho giật thót, bởi vì nó đột nhiên xuất hiện ở không phận gần đó. Tin tức từ bên trên chỉ nói hạm trưởng Đường muốn về nhà, nhưng không nói lái chiến hạm gì về. Thoạt nhìn thấy con tàu khổng lồ này, từng trải qua vụ tập kích của Hội đồng An ninh Tối cao và Ủy ban thứ ba, một bộ phận thủy thủ đoàn còn tưởng rằng những kẻ đó lại đến tập kích lần nữa, đang tính toán phải đánh một trận ác liệt.
Cho đến khi thấy chiến hạm không có địch ý, họ mới dần hoàn hồn, trái tim treo lơ lửng trong cổ họng mới rơi trở lại lồng ngực, biết rằng người ngồi trong con tàu đó là hạm trưởng Đường – người đã mang lại hết chiến thắng này đến chiến thắng khác cho Tinh Minh... anh ấy đã về nhà.
Khi nhiều người còn đang kinh ngạc trước sức mạnh của tàu sân bay lớp Minh Phủ, tại nơi gần bến tàu vũ trụ liên tiếp lóe lên hai luồng sáng, chiến hạm tuần tra lớp Mễ Nặc Đào và tàu Đọa Thiên Sứ lần lượt xuất hiện.
Người của Hải tặc đoàn A Ba La và một số nhân viên cũ không xa lạ gì với chiến hạm tuần tra lớp Mễ Nặc Đào, nhưng chưa từng nhìn thấy tàu Đọa Thiên Sứ. Nó hoàn toàn khác biệt với phong cách và kiểu dáng chiến hạm của con người, còn có thiết bị đẩy cực kỳ đặc biệt ở đuôi, hoàn toàn chứng minh một điều: Đây là một chiến hạm di tích chính hiệu.
La Tư Kim đứng trong khoang quan cảnh của một soái hạm lớp Phong Bạo Chùy, nhìn tàu sân bay lớp Minh Phủ đi xa, cơ bắp khóe miệng không tự chủ được co giật, trông có vẻ rất cạn lời trước cảnh tượng trước mắt.
Hắn tin rằng Tạ Lý Đăng lúc này chắc chắn đang ở trung tâm chỉ huy trên bề mặt Khắc Lý Tư nhìn cảnh tượng diễn ra ngoài vũ trụ, chắc cũng có biểu cảm tương tự, vừa vui mừng vì Đường Phương về nhà, lại vừa cạn lời với "bậc thầy tiện tay dắt dê" kia.
La Tư Kim đoán rất chuẩn, Tạ Lý Đăng quả thực đang cười khổ, người ở trung tâm chỉ huy trên bề mặt Khắc Lý Tư cũng cạn lời không kém, còn rất khâm phục... khâm phục hạm trưởng Đường đến sát đất. Gã đó đi dạo một vòng ở Vương quốc Liên hợp Đồ Lan Khắc, tiện tay "cuỗm" về một chiếc Tọa Thiên Sứ còn lớn hơn cả tàu sân bay, sau khi khai chiến với Đế quốc Mông Á, quay đầu lại cướp thêm một chiếc chiến hạm khổng lồ cấp 5 km, còn có chiến hạm di tích màu đen dài hơn 400 mét, tóm lại là chưa bao giờ chịu thiệt.
La Tư Kim và Tạ Lý Đăng không biết hai chiến hạm này không phải đến từ Đế quốc Mông Á, càng không biết hạm trưởng Đường tuy nhận được không ít lợi ích về vật chất, nhưng xét từ góc độ tình cảm cá nhân mà nói, có thể coi là đã chịu một thiệt thòi lớn.
Ngay khi nhiều người đổ dồn ánh mắt về phía tàu sân bay lớp Minh Phủ và tàu Đọa Thiên Sứ, không phận gần Lạp Khắc Tây Tư liên tiếp lóe lên vài luồng sáng, từng con chiến hạm xuất hiện trong hệ sao Địch Lạp.
Không phải chiến hạm tuần tra lớp Mễ Nặc Đào, mà là Quyền Thiên Sứ, khu trục hạm lớp Minh Bức, tàu Ma Nhân, Xí Thiên Sứ và cả tàu Thần Tinh. Cảnh tượng này nằm ngoài dự tính của Tạ Lý Đăng và La Tư Kim, nhân viên xây dựng các cơ sở không gian gần đó cũng ngơ ngác, không còn lãng phí ánh mắt vào tàu sân bay lớp Minh Phủ và tàu Đọa Thiên Sứ nữa, mà quay sang ngẩn ngơ nhìn Quyền Thiên Sứ, tàu Thần Tinh và các chiến hạm di tích/bán di tích lần lượt đi ngang qua bên cạnh.
"Chẳng phải chúng đang đối đầu với hải quân Đế quốc Tô Lỗ ở hệ sao Tư Lan Đạt sao? Sao tất cả đều quay về rồi?"
"Đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ... trận chiến ở tiền tuyến kết thúc rồi?"
Không ai có thể trả lời câu hỏi như vậy, họ chỉ có thể dựa vào suy đoán và trí tưởng tượng để mò mẫm nguyên nhân.
Tại đài quan cảnh của quân cảng trung tâm, Khải Lỵ Ni Á ở phía bên kia cửa sổ khoang tàu đã thu dọn nỗi buồn về Tô San, khôi phục vẻ sắc sảo tháo vát của mình. Một lát sau, dường như nghĩ đến điều gì, đôi lông mày xinh đẹp khẽ nhíu lại, thần tình trở nên lạnh lùng.
Đường Phương chỉ gửi một tin nhắn về hệ sao Địch Lạp, báo cho cô biết không lâu nữa sẽ tới, không nói sẽ đi cùng một chiến hạm hoàn toàn mới về nhà, cũng không nói cách ông Grant, Hào Sâm và những người khác cùng trở về.
Cô là một người phụ nữ thông minh, nhìn cảnh tượng trước mắt trong lòng không tránh khỏi nảy sinh nghi vấn, rồi nghĩ đến một vài chuyện.
Cô quay người bước về phía cửa, vừa mở phím liên lạc trên thiết bị video di động, vừa truyền đạt vài chỉ thị cho trung tâm chỉ huy.
Khoảng 20 phút sau, tại một phòng họp nhỏ của quân cảng trung tâm hệ sao Địch Lạp, vài người lần lượt bước vào. Đường Phương đi trước, Khải Lỵ Ni Á theo sau, tiếp đó là Grant, Bái Luân và những thành viên cốt cán nhất của Thần Tinh Chú Tạo. Tạ Lý Đăng, La Tư Kim, Trần Kiếm đều không đủ tư cách tham gia.
---❊ ❖ ❊---
Khoảng cùng thời điểm đó, hành tinh Hải Sâm Bảo – nơi đặt thủ đô của Tinh Minh – đón nhận món quà nóng bỏng và rực rỡ của Đỗ Mã 1, bắt đầu một ngày mới. Công nhân bước ra khỏi nhà, lái những chiếc xe lớn nhỏ đến nơi làm việc. Những nhân viên văn phòng bước đi vội vã trong khu trung tâm, một tay cầm PDA, một tay bưng cà phê đi trên những con phố phồn hoa, đón chào cuộc sống tưởng chừng như mới mẻ nhưng thực tế chẳng khác gì ngày hôm qua.
Thay đổi duy nhất chính là những màn hình điện tử khổng lồ trên các tòa cao ốc và quảng trường, hoặc là thay quảng cáo mới, có nữ minh tinh quyến rũ đang rao bán xe từ trường mới, hoặc là phát đi phát lại quảng cáo tuyển binh do bộ phận tuyên truyền quân đội dày công quay dựng. Trên đó có bóng dáng hạm trưởng Đường, có lời bộc bạch chân tình của những người lính trẻ đối với tổ quốc, cũng có cảnh tượng các hạm đội chiến hạm xé tan màn đêm bay xa.
Trên quảng trường gần cung điện Lai Nhân Cáp Đặc, lác đác vài người đứng đó, thỉnh thoảng lại giơ tấm biển phản chiến trong tay, nhổ nước bọt về phía cung điện màu trắng nằm giữa thảm cỏ xanh đối diện con phố.
Những người này đến rất sớm, có thể nói là chưa sáng rõ đã từ nơi ở chạy tới để ngồi tĩnh tọa biểu tình, toàn bộ hành động đã kéo dài suốt một tháng nay. Người như vậy vốn có rất nhiều, cho đến khi vụ thảm án Đa Đặc Mông Ca xảy ra thì giảm đi hơn một nửa, và theo thời gian càng ngày càng ít đi.
Tuy nhiên, hôm nay những người biểu tình lại đông hơn vài người. Trong đó, một người đàn ông để râu quai nón giơ bức chân dung Đường Phương, trên chân dung có một dấu chéo đỏ lớn, viết bằng phông chữ đỏ như máu: "Đao phủ", "Đồ tể", "Nguồn gốc của hỗn loạn". Một người phụ nữ che mặt màu đen bên cạnh người đàn ông râu quai nón thì giương cao biểu ngữ in dòng chữ: "Đường Phương cút ra ngoài".
Có vài thanh niên đang đi đến trạm đón xe khách bay đi ngang qua những người biểu tình, sau đó lại chậm rãi lùi lại, nhổ một bãi nước bọt trước mặt gã râu quai nón kia, đầy vẻ khinh bỉ giơ ngón tay giữa, lớn tiếng chửi một câu "Đồ heo béo, kẻ lôi thôi", rồi cả đám chạy mất.
Không lâu sau khi họ rời đi, một chiếc xe từ trường màu đen đi ngang qua những người biểu tình này với tốc độ rất nhanh, khiến vài kẻ nóng tính chửi bới ầm ĩ, vung tay múa chân từ đằng xa với người ngồi trong xe.
Họ không biết chiếc xe này đến từ đâu, càng không biết người ngồi trong xe là ai, nhưng lái nhanh như vậy ngay trên con phố lớn trước cung điện Lai Nhân Cáp Đặc hoàn toàn là một hành vi thiếu lịch sự. Dù người ngồi trên xe có giàu có hay quyền lực đến đâu, với tư cách là công dân của quốc gia này thì cũng không nên làm như vậy.