Là người sùng đạo nhưng Tolstoi chống lại nghi thức tế lễ của Giáo hội Chính thống. Niềm tin Thượng Đế, tình yêu nhân loại bao la diễn tả trong Chiến Tranh Và Hòa Bình như cứu cánh của đời người gần với chữ từ của nhà Phật hay chữ nhân của Khổng giáo. Nhà văn hào nói ta phải thương cả kẻ thù, khi quân Pháp thua chạy, Tư lệnh Kutuzov chỉ đuổi quân xâm lược ra khỏi đất nước không căm thù, rửa hận.
Vì ghen, Pierre trong cuộc đấu súng với Dolokhov đã bắn bị thương bạn, họ gặp lại nhau tại Borodino khi chàng đi thăm trận địa. Dolokhov tiến lại bắt tay anh bảo “Rất tiếc mình đã hiểu lầm nhau, xin bạn tha thứ cho tôi” rồi ôm lấy Pierre. Sau khi bị Natasha từ hôn vì Anatole dụ dỗ nàng, Andrew khi ra tiểu đoàn đã đi tìm tình địch để thách đấu súng nhưng không gặp may khi chàng bị thương lại gặp hắn trong bệnh xá, Anatole bị cưa chân khóc thảm thiết. Andrew nhận ra hắn, con người đã có nhiều liên hệ đau đớn với chàng nhưng nay chàng thương hại tội nghiệp cho hắn, thương cho người đồng đội cho lỗi lầm của hắn, tình thương tràn trễ trong tấm lòng hạnh phúc của Andrew :
“Lòng trắc ẩn, tình yêu thương cho đồng bào, cho cả những kể yêu và ghét mình, phải, tình thương yêu mà Thượng Đế đã truyền giảng trên trái đất, Mary cũng đã giảng cho ta nhưng ta không hiểu... Nay thì trễ rồi”
Gia đình Rostov đóng gói đồ đạc để di tản khỏi kinh thành Moscow khi quân Pháp sắp tới, những người thương binh xin được đi theo, bá tước Rostov sai gia nhân bỏ bớt đồ để chở thương binh, phu nhân tiếc của không cho, bà nói việc chở thương binh là của chính phủ, Natasha khóc ròng cãi với mẹ “Tại sao lại bỏ thương binh?'' Cuối cùng tình thương đã thắng, phu nhân chiều ý tiểu thư cho bỏ bớt một nửa đồ đạc để chở thương binh.
Quân Pháp tháo chạy về nước cuối năm 1812, tại trận Krasnoe họ đói khát vứt súng đầu hàng bảy nghìn người, Tư lệnh Kutuzov thị sát mặt trận ca ngợi tinh thân chiến đấu của các chiến sĩ và khuyên anh em phải thương những người tù binh đói rách thê thảm như ăn mày, ông nói chúng ta phải thương họ, những con người. Tù binh Pháp đói rét, bệnh tật chết như rạ, sau trận đánh dân ở mười làng bên đến chở xác hai mươi ngày không hết. Quân Pháp vứt súng quì gối xin hàng, có hai tên lạnh cóng trốn trong vùng ra, lính Nga lấy áo đắp cho một tên bị bệnh ngã xuống. Mặc dù Kutuzov bị Nga Hoàng, các tướng lãnh, sử gia chê trách bỏ lỡ cơ hội đánh tan quân Pháp, bắt sống Napoléon nhưng Tolstoi vẫn ca ngợi lòng bác ái của vị tướng già nhân đạo. Là Tư lệnh ông không cho tàn sát tiêu diệt địch mà lại cứu vớt và thương mến họ như anh em, con người đơn giản nhưng vĩ đại được đúc trong khuôn mẫu anh hùng châu Âu mà lịch sử đã tạo ra. Sống nhân ái, yêu thương đồng loại và tin Thượng Đế, Tolstoi thường nhắc lại trong tác phẩm “Một sợi tóc rơi xuống cũng là do ý muốn của Thượng Đế”. Natasha sau những ngày bệnh hoạn vì u sầu thất vọng theo gia đình đi lễ, mẹ nàng nghĩ cầu nguyện có thể tốt hơn thuốc, nàng tin tưởng Thượng Đế cầu nguyện ăn năn. Nàng có những cảm tưởng mới, sửa đổi những lỗi lầm để có một cuộc đời mới hạnh phúc rồi dần dần lạc quan yêu đời. Natasha cầu nguyện cho các chiến sĩ, cho anh nàng, tiểu thơ nhớ tới Andrew và xin Thượng Đế tha cho những sai lầm của mình, nàng cũng cầu nguyện cho cả những kẻ ghét mình, những kẻ hại mình.
Nicholas gặp gỡ Mary, cứu nàng thoát khỏi tay bọn nông dân nổi loạn, chàng cho là Thượng Đế đã đưa mình tới công nương. Những suy nghĩ của Pierre trước đây về mục đích của cuộc đời không còn nữa khi chàng được cứu thoát khỏi tay quân Pháp, chàng thấy tự do hơn và tin vào Thượng Đế vĩnh cửu, tìm một mục đích là tìm Thượng Đế, Người ở đây, ở khắp mọi nơi một người dương mắt tìm ở xa nay thấy cái mình tìm ngay ở dưới chân, nay chàng vứt bỏ viễn vọng kính đối với câu hỏi “sống để làm gì”, câu trả lời đơn giản “Vì có Thượng Đế, nếu không có ý muốn của Người không một sợi tóc nào rơi xuống”