Trương Liêu dẫn theo đội quân Mãnh Hổ sĩ cải trang thành binh lính Quan Đông, gặp phải quân Khương Hồ thì cứ né được là né, nếu không né được thì hô hoán các đơn vị Quan Đông khác tới nghênh chiến, còn bọn họ thì nhân cơ hội rút lui. Cứ thế đi đường vòng vèo, phương hướng vẫn là hướng về phía Tây, tới Tất Khuê Uyển.
Thế nhưng, vui quá hóa buồn. Ngay khi họ vừa tránh được một chiến trường, đang cẩn thận rút lui, thì bất chợt một giọng nói quen thuộc vang lên: "Văn Viễn?"
Trương Liêu sững sờ, quay đầu lại thì thấy Trương Dương đang nhìn mình đầy kinh ngạc.
"Trĩ Thúc huynh, dạo này vẫn khỏe chứ?" Trương Liêu nhếch mép, để lộ hàm răng trắng bóng.
Mối quan hệ giữa Trương Dương và hắn khá tốt. Thuở trước, cả hai cùng được Đinh Nguyên phái đến Lạc Dương tiến vào Tây Viên, cùng trải qua việc Kiển Thạc bị diệt, cùng đầu quân cho Đại tướng quân Hà Tiến, rồi lại cùng được phái ra ngoài chiêu mộ binh mã. Trương Dương lớn hơn hắn mười tuổi, dù tác chiến dũng mãnh nhưng tính tình thường ngày lại ôn hòa, thậm chí có phần do dự thiếu quyết đoán, rất mực chăm sóc Trương Liêu.
Sau khi Trương Dương thốt lên tiếng "Văn Viễn", ông lập tức hối hận ngay. Ông vội vàng nhìn quanh cẩn thận, thấy không có binh mã nào chú ý mới thở phào nhẹ nhõm, lại vội vàng thúc ngựa tới gần, hạ giọng nói: "Văn Viễn, sao còn chưa mau rút lui? Tốt nhất nên rời xa Đổng Trác sớm đi."
Trương Liêu lắc đầu: "Tình thế hiện nay, tựa như dựa gốc cây lớn mới dễ hóng mát, rời bỏ Đổng Trác, tình cảnh sẽ còn tồi tệ hơn."
Cả hai đều không để ý rằng, sau lưng Trương Dương có một viên tướng ra hiệu cho cấp dưới, hai tên lính lặng lẽ rời khỏi đội ngũ.
Trương Dương nghe Trương Liêu nói vậy, nhớ lại dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Viên Thiệu, Viên Thuật cùng các chư hầu, lại nhớ đến cảnh hai mươi vạn đại quân Quan Đông cùng gầm lên đòi giết Trương Liêu, ông chỉ biết bất lực lắc đầu: "Văn Viễn à, sao ngươi lại đắc tội với nhiều chư hầu đến thế?"
"Không còn cách nào khác, bọn họ không chịu nổi đòn, không chịu nổi đả kích." Trương Liêu cười hì hì, lại chắp tay nói: "Trĩ Thúc huynh, tiểu đệ xin cáo từ trước, sau này có cơ hội sẽ đàm đạo chuyện cũ sau."
"Trên đường cẩn thận." Trương Dương cũng biết tình cảnh hiện tại của Trương Liêu, bèn gật đầu dặn dò một tiếng.
Trương Liêu chắp tay định rời đi, đột nhiên lại có một giọng nói gọi: "Văn Viễn?"
"Mô Khâu huynh." Trương Liêu quay đầu lại nhìn, thì ra lại là một cố nhân khác, Mô Khâu Nghị, không khỏi nhếch mép, không ngờ lại gặp được cả hai cùng lúc.
"Văn Viễn, sao còn nấn ná ở nơi này? Sao không mau mau rút lui? Ở đây quá nguy hiểm rồi." Mô Khâu Nghị cũng tỏ vẻ căng thẳng và lo lắng.
Mô Khâu Nghị là người Hà Đông, từng cùng Trương Liêu, Trương Dương phục vụ dưới trướng Đại tướng quân. Vì Hà Đông và Tinh Châu giáp ranh, lại là đồng hương nên ba người thuở trước luôn qua lại khá thân thiết. Chỉ là thuở trước cùng được phái đi chiêu mộ binh mã, sau đó Đại tướng quân qua đời, nay gặp lại trong cảnh ngộ này, trong lòng không khỏi có chút cảm khái.
Trương Liêu trò chuyện với Mô Khâu Nghị thêm vài câu, dưới sự thúc giục của Mô Khâu Nghị và Trương Dương, hắn chắp tay rồi định rút lui.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói gầm lên: "Đừng để Trương Liêu chạy thoát!"
Trương Liêu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một toán quân lao tới, toàn bộ đều là kỵ binh, kẻ dẫn đầu là một gã dị tộc râu quai nón, mắt sâu.
"Vu Phu La!" Trương Dương thốt lên kinh ngạc, vội hạ giọng nói: "Văn Viễn mau chạy đi! Là Loan Đề Vu Phu La đó!"
Trương Liêu nhướn mày, nói nhỏ với Trương Dương: "Nam Hung Nô vốn dĩ lật lọng bất định, Trĩ Thúc huynh cần phải cẩn thận kẻ này." Nếu hắn nhớ không lầm, trong lịch sử, Trương Dương từng bị Vu Phu La đồng minh gài bẫy một lần, tuy không chết nhưng cũng bị bắt làm tù binh gần một năm.
Trương Liêu vừa dứt lời, Vu Phu La đã lao đến trước mắt, nhìn thấy Trương Liêu, trong mắt hắn lộ vẻ tham lam. Giết được Trương Liêu là một công lớn, nếu bắt sống được hắn, mang đến chỗ Viên Thuật, chắc chắn sẽ nhận được lợi ích lớn hơn.
"Thiền vu hãy nương tay!" Trương Dương vội vàng ngăn cản.
Vu Phu La không thèm để ý đến Trương Dương, vung trường mâu trong tay lao về phía Trương Liêu.
Trương Liêu hừ lạnh một tiếng, hắn vốn chẳng có thiện cảm gì với những kẻ dị tộc chuyên đi cướp bóc này, người Khương Hồ đã vậy, Hung Nô lại càng tệ hơn. Chỉ vì cha của Trương Liêu vốn chết trong thời loạn Hung Nô, nên khi thấy Vu Phu La tấn công, hắn không nói một lời, câu liêm đao vung lên, xoay ngược lại khóa chặt lấy trường mâu của Vu Phu La. Vu Phu La dùng sức rút lại nhưng làm thế nào cũng không rút ra được.
Hắn còn kém xa những mãnh tướng cấp bậc như Trương Phi, sao có thể thoát khỏi sự khống chế vũ khí của Trương Liêu! Sắc mặt hắn không khỏi kinh ngạc.
Trương Liêu lại hất câu liêm đao, mũi mâu bị khóa chặt hất ngược lên trên, ngay khi Vu Phu La còn chưa kịp phản ứng, câu liêm đao đã chém xuống.
"Đoàng!" Mũi mâu đứt rời, trong tay Vu Phu La chỉ còn lại một đoạn cán gỗ.
Câu liêm đao vừa chém đứt mâu lại nhanh chóng vung lên, chém ngược về phía đầu Vu Phu La. Vu Phu La trong tay chỉ còn một đoạn gậy gỗ, làm sao chống đỡ nổi, hoảng sợ kêu lên: "Trương tướng quân cứu ta!"
Một cây trường thương bất ngờ vươn tới, đỡ lấy câu liêm đao của Trương Liêu, chính là Trương Dương đã ra tay. Ông vội nói: "Văn Viễn, hãy nương tay. Hắn là Thiền vu Hung Nô, nếu giết hắn, hậu họa sẽ không nhỏ."
"Võ nghệ thế này mà cũng dám đến Trung Nguyên làm càn?" Trương Liêu hừ lạnh một tiếng, thu hồi trường đao, quay ngựa bỏ đi.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng rít xé gió quen thuộc vang lên, một luồng hàn quang lao thẳng về phía hắn. Trương Liêu nghiêng đầu, tay trái nhanh chóng chộp lấy, hóa ra là một mũi tên lông vũ.
Sắc mặt Trương Liêu lạnh hẳn đi, quay đầu lại thì thấy một thanh niên Hung Nô khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi đang cầm trường cung, dây cung còn rung động, lại thấy những người Hung Nô khác cũng đều cầm cung tên, chuẩn bị tấn công.
Trương Liêu không nói một lời, gầm thấp một tiếng, vung trường đao lao tới. Hai mươi tên Mãnh Hổ sĩ theo sát phía sau. Người Hung Nô giỏi kỵ xạ, họ không được phép để lộ khoảng cách, chỉ có xông thẳng vào trong, mới tránh được cảnh bị mưa tên tấn công.
Vu Phu La thấy vậy kinh hãi, vội vàng rút vào trong đội ngũ.
Trương Dương thấy vậy muốn khuyên can nữa, nhưng đã bị Mô Khâu Nghị kéo ra. Nam Hung Nô nhiều lần cướp bóc Hà Đông, Mô Khâu Nghị cũng căm thù tận xương tủy bọn chúng.
"Giết!" Những kẻ Hung Nô đó cũng hung hãn, vung cong đao xông ngược lại phía Trương Liêu.
"Giết!" Trương Liêu cũng chỉ thốt ra một chữ. Trong tình cảnh này, hắn ra tay tuyệt không dung tình, vừa vào trận là dốc toàn lực. Trường đao câu liêm trên lưng ngựa vung lên mạnh mẽ, vạch một đường vòng cung, nơi hàn quang đi qua, những thanh cong đao đều rơi xuống đất, theo đó là bốn năm cái đầu của binh lính Hung Nô văng ra.
"Giết!" Hai mươi tên Mãnh Hổ sĩ cũng đồng thanh gầm lên, họ ra tay với dị tộc cũng tuyệt không dung tình. Hai mươi người cùng Trương Liêu tạo thành một vòng tròn, bốn năm người phối hợp với nhau tạo thành một tiểu trận, lại thả vài tên Hung Nô vào trong, trường đao trong tay chém giết khiến bọn chúng kêu thảm thiết không thôi.
Điểm mạnh của người Hung Nô là kỵ xạ, là kỵ binh tập kích. Trong tình huống này, dù đông người, bọn chúng cũng không chiếm được ưu thế. Những tên Hung Nô phía sau muốn bắn tên lại sợ làm bị thương đồng đội.
Chớp mắt, Trương Liêu và hai mươi tên Mãnh Hổ sĩ đã giết chết hàng chục binh lính Hung Nô. Dù họ cũng bị thương, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến sức chiến đấu.
Vu Phu La giành lại được một cây vũ khí, lại lao đến đỡ đòn cho Trương Liêu nhưng bị đánh cho lùi lại liên tục. Lại thấy thủ hạ chết thương vong nặng nề, hắn vốn bị vương đình Nam Hung Nô chèn ép phải rời đi, binh mã vốn không nhiều, nay mất hàng chục tên, không khỏi hoảng hốt kêu lớn: "Trương tướng quân, xin hãy nương tay! Chúng ta tuyệt đối không dám phạm tới nữa!"
Sắc mặt Trương Liêu lạnh lùng, chỉ chằm chằm nhìn vào gã thanh niên hung hăng đang bắn tên kia: "Ta muốn mạng của hắn!"
Vu Phu La vội nói: "Hắn là Tả Hiền Vương của tộc ta, xin Trương tướng quân nương tay!"
Tả Hiền Vương? Trong mắt Trương Liêu bất chợt lóe lên sát ý. Trong lịch sử, chẳng phải Thái Văn Cơ bị Nam Hung Nô bắt đi, giam cầm ở chỗ Tả Hiền Vương hay sao? Kẻ này không thể giữ!
Hắn trừng mắt nhìn Vu Phu La, quát lớn: "Đổi mạng lấy mạng, nếu ngươi muốn bảo vệ hắn, vậy thì đừng trách ta lấy mạng ngươi trước!"
Nói đoạn, trường đao câu liêm chém xuống mạnh mẽ, thế công còn dữ dội hơn lúc nãy, hai mươi tên Mãnh Hổ sĩ cũng đồng thanh gầm lên: "Giết!"
Lần này, mục tiêu tấn công chính của họ chính là Vu Phu La.
Võ lực của Trương Liêu sánh ngang với vạn người địch, xông vào trong trận địch tựa như hổ vào bầy cừu, lập tức giết ra một con đường máu. Vu Phu La thấy vậy, bất chợt gầm lên: "Trương Liêu ở đây, giết Trương Liêu!"
Binh lính Quan Đông gần đó nghe vậy không khỏi nhìn về phía này, bọn họ không nhận ra Trương Liêu nhưng cũng lao về phía này.
Vu Phu La cứ tưởng tiếng gầm của mình sẽ dọa chạy được Trương Liêu, không ngờ Trương Liêu căn bản chẳng thèm đếm xỉa, chỉ một lòng một dạ lao đến giết hắn!
Người Hung Nô thấy vậy vội vàng lao tới bảo vệ Thiền vu, còn có những kẻ hung hăng trực tiếp bắn tên, nhưng đều bị Trương Liêu gạt phăng đi, thậm chí còn nhấc bổng tên lính Hung Nô lên làm bia đỡ đạn. Tả Từ thuở trước đã huấn luyện riêng cho hắn cách đỡ tên, chỉ cần không phải là mưa tên từ hàng chục cây cung bắn ra cùng lúc, hắn chẳng hề sợ hãi.
Binh lính Quan Đông xung quanh không ngừng bao vây tới, mà Vu Phu La thì đã ngàn cân treo sợi tóc. Thấy Trương Liêu như phát điên muốn giết mình, hắn vô cùng hoảng sợ, vội cầu cứu Trương Dương: "Trĩ Thúc, mau cứu ta!"
Trương Dương vội nói: "Văn Viễn..."
Ngay khi ông vừa thốt ra hai chữ đó, câu liêm đao trong tay Trương Liêu bất chợt rít lên xoay tròn bay đi, nhưng hướng đi không phải là Vu Phu La, mà là Tả Hiền Vương của Hung Nô cách đó một trượng.
Tả Hiền Vương đó đang giương cung định bắn tên lén lần nữa, làm sao chống đỡ nổi câu liêm đao đang bay tới, một cái đầu văng lên, trên mặt vẫn còn vẻ hung hãn và không thể tin nổi.
Người Hung Nô nhìn thấy cảnh tượng này đều sững sờ.
Mà Trương Liêu ngay khoảnh khắc phóng câu liêm đao đi, đã rút thanh Trung Hưng kiếm bên hông ra, trái chém phải chém, thúc ngựa giết đến sau thi thể Tả Hiền Vương, rút thanh câu liêm đao cắm trên người một tên Hung Nô khác, một tiếng huýt sáo vang lên, giữa lúc quân Hung Nô còn đang kinh hãi sững sờ, hắn dẫn theo hai mươi tên Mãnh Hổ sĩ lao ra ngoài.
Hắn dương đông kích tây, chém giết Tả Hiền Vương, mục tiêu đã hoàn thành, không còn hứng thú dây dưa với đám lính Hung Nô này nữa.
Trương Liêu dẫn theo Mãnh Hổ sĩ lao ra khỏi đội ngũ Hung Nô, liền thấy một đám binh lính Quan Đông vây tới, lập tức giơ đao gầm lớn: "Giết Trương Liêu!"
Đám binh lính Quan Đông đó nhìn trang phục của họ, lại nghe hắn hô giết Trương Liêu, có phần ngơ ngác, theo bản năng tránh ra một con đường, để nhóm người Trương Liêu phi ngựa đi qua.
Phía sau để lại Trương Dương và Mô Khâu Nghị đang co giật khóe miệng, nhìn nhau ngơ ngác. Cuối cùng họ cũng hiểu Trương Liêu đã tung hoành giữa đám quân Quan Đông này như thế nào.
Chỉ là, việc này cũng quá đê tiện rồi...
"Kẻ trốn thoát chính là Trương Liêu!" Cho đến khi Vu Phu La hoàn hồn lại, gầm lên một tiếng, đám binh lính Quan Đông mới phản ứng lại, vội vàng đuổi theo, nhưng lúc này Trương Liêu đã dẫn theo đám Mãnh Hổ sĩ hòa vào trong đám đông, làm sao còn tìm thấy nữa.
Trương Liêu dẫn theo đám Mãnh Hổ sĩ, dọc đường vừa hô "Giết Trương Liêu", vừa xông thẳng về phía Tây.
Tại Tây Cung Lạc Dương, Giả Hủ cùng con trai là Giả Cơ và gần một trăm binh lính bị đám binh lính Quan Đông vây khốn ở đây, ngàn cân treo sợi tóc.
Nhìn đám binh mã Quan Đông ngày càng tụ tập đông đảo, sắc mặt Giả Hủ trầm xuống. Ông vốn không giỏi xông pha trận mạc, lúc này đối mặt với tình cảnh khốn cùng như vậy, dù trong bụng đầy mưu lược cũng đành bất lực.
Con trai Giả Cơ bảo vệ phía trước ông đã bị thương, mà kẻ địch vẫn đang không ngừng lao tới.
Chẳng lẽ hôm nay cha con họ phải chết ở đây sao? Trong khoảnh khắc sinh tử này, Giả Hủ bất chợt nghĩ đến người đệ tử của mình, Trương Liêu.
Nếu Văn Viễn ở đây thì tốt biết mấy.
Ngay khi ý nghĩ này vừa nảy ra trong lòng Giả Hủ, ông nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Giết Trương Liêu!"
Giả Hủ co giật khóe miệng, đột nhiên bật cười lớn chưa từng có.