Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 193
kỷ niệm ngày cưới (3).

❊ ❊ ❊

Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính đến tận giữatrưa mới ra khỏi phòng, cả khuôn mặt đỏ bừng, vừa nhìn liền biết chuyệngì đã xảy ra. Tô Mộc Vũ trừng mắt nhìn Phong Kính, Phong Kính nhẹ nhàngnhếch hai hàng chân mày, cô hận không thể một đấm đánh bay hắn.

Bà chủ khu biệt thự mang thức ăn lên,trêu “Hai người là vợ chồng mới cưới à? Thật là ngọt ngào quá đó!”. Bàmở khách sạn ở đây nhiều năm, thông thường chỉ có vợ chồng mới cưới đihưởng tuần trăng mật mới ngọt ngào như vậy.

Mặt Tô Mộc Vũ đỏ lên, nói “Không phải, bọn em kết hôn đã bốn năm rồi”

“Kết hôn bốn năm mà tình cảm còn tốt như vậy quả thực không thấy nhiều” Bà chủ cúi người, nháy mắt, dùng tiếngAnh nói: “Chồng cô thật là người đàn ông tốt”

Tô Mộc Vũ mím môi, nở nụ cười: “Cám ơn”

Bà chủ bật ra tiếng cười sang sảng “Ngày mai chính là ngày tổ chức nghi thức tế lễ, hoan nghênh các vị cùngănmừng với chúng tôi!”

Bên trong phát ra tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Buổi chiều, Tô Mộc Vũ đứng trên boongthuyền nhìn ngắm một màu xanh lục bảo của nước biển trước mắt, từng tốpchim hải âu tung bay trên đầu vừa mỹ lệ vừa hùng vĩ.

Tô Mộc Vũ như một đứa trẻ tựa người trên lan can nhìn xuống mặt biển, từng đàn cá lướt qua như phía dưới chứađầy bọt biển. Cô chợt kinh hô một tiếng, vươn tay chỉ những chiếc vâynổi lên khỏi mặt nước: “Phong! Phong! Anh mau đến xem, là cá heo đó!”

Tô Mộc Vũ kích động giữ chặt lấy tay áoPhong Kính, trong mắt tràn đầy hưng phấn quả thật chẳng khác Nhạc Nhạcvà Nữu Nữu chút nào. Phong Kính ôm eo cô, nói: “Cẩn thận một chút, coichừng ngã xuống bây giờ”

Tô Mộc Vũ mãnh liệt gật đầu, ánh mắtlong lanh tiếp tục xem cá heo, cho đến một lúc lâu sau mới phản ứng,hiện tại ở trên boong, hai người trong tư thế ôm nhau thân mật, mà chiếc du thuyền này cũng không phải chỉ mình cô và hắn.

Mặt Tô Mộc Vũ đỏ lên, nói: “Anh buông em ra đi, trên thuyền còn nhiều người lắm đó”

Phong Kính vẫn làm lơ, bên cạnh đó còncúi đầu khẽ cắn lên vành tai cô, hơi thở ấm áp thơm mùi bạc hà phả lênmặt cô “Kệ họ, muốn nhìn thì để họ nhìn đi”

Tô Mộc Vũ vẫn không biết khi nào thì Phong Kính lại trở nên phóng khoáng như thế này?

Nhưng loại cảm giác này… dường như cũng không tệ.

Cô trộm cong khóe miệng, tiếp tục ngắmnhìn đại dương xinh đẹp. Du thuyền vẫn tiến về phía trước, mặc cho gióbiển thổi vào người, cảm giác thật thư thái. Bên cạnh có một cặp đôi mới cưới đỏ mặt trao nhau nụ hôn, Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng mỉm cười.

Trưa, du thuyền dần dần giảm tốc độthưởng lạc giữa đại dương mênh mông. Có vài du khách thậm chí còn lấycần câu bắt đầu câu cá. Tô Mộc Vũ đề nghị: “Phong, hai là chúng ta…”

Lời chưa nói xong, cô đột nhiên cảm thấy bàn tay hắn nong nóng lướt đi bên hông mình. Tô Mộc Vũ đỏ mặt, cắn răng nhỏ giọng nói: “Này, chúng ta là đi du lịch, anh đừng… đừng có nhưvậy…”

Tên vô lại, quả thật vô lại!

Giọng Phong Kính có chút khàn khàn, bàntay to siết chặt vòng eo Tô Mộc Vũ, thấp giọng cảnh cáo: “Nếu em khôngmuốn xảy ra chuyện gì thì tốt nhất đừng có nhúc nhích”

Tô Mộc Vũ khẩn trương không dám tiếp tục động đậy. Đây cũng không phải chuyện đùa, còn đang ở trên du thuyền đó!

Hơi thở Phong Kính có chút âm trầm, hơinóng phả vào cổ cô khiến toàn thân cô run rẩy. Đôi mắt mọng nước, hai má đỏ rực, hàm răng trắng khẽ cắn chặt làn môi.

Vốn là hành động vô ý, cô vẫn không biết nó ngược lại càng có một loại mị hoặc khác khiến đôi mắt Phong Kính dần sâu sắc. Hắn nâng người cô lên, sau đó ấn xuống một nụ hôn thật sâu.

“Ưm…” Tô Mộc Vũ chỉ kịp phát ra một tiếng rên khẽ, tất cả còn lại đã bị hắn nuốt vào trong miệng.

Bầu trời trong xanh, mặt biển phản chiếu ánh mặt trời màu hổ phách xinh đẹp, gió biển lùa thổi, hải âu tungcánh, thỉnh thoảng vang vọng âm thanh vui đùa của những chú cá heo.

Dưới bầu trời, hai người ôm nhau, hôn nhau ngọt ngào hơn cả hương vị của rượu nho thấm vào ruột gan.

Quên hết, tất cả đều quên hết, trong đầu chỉ còn đối phương, hai người gắn bó lẫn nhau, đầu lưỡi triền miên nhảy múa, trái tim thình thịch đập loạn, từng tế bào đều bị kích thích.

Cô nghĩ rằng nếu như lúc này trên người mình mọc ra một đôi cánh, cô nhất định có thể bay lên không trung.

Một nụ hôn kéo dài không biết bao lâu,lúc Tô Mộc Vũ bình tĩnh lại, cảm thấy hoa mắt chóng mặt, từng ngụm từngngụm thở phì phò như thiếu chút nữa thôi đã bị ngạt thở chết mất.

Lúc mở mắt ra, cô nhìn thấy đôi mắt thâm trầm của Phong Kính, nhìn thấy không ít các cặp nam nữ đứng xung quanhchúc phúc cho hai người trong tiếng vỗ tay “Oa a!”

Tô Mộc Vũ xấu hổ đến hai má đỏ bừngnhưng đáy lòng lại tràn đầy hạnh phúc. Cô bạo gan kiễng mũi chân khẽ hôn lên môi Phong Kính, lớn tiếng nói: “Ông xã, em yêu anh!”

Yêu đi, yêu đi, nếu đã yêu thì ngại gì nói ra lời yêu? Đã yêu thì cứ lớn tiếng nói ra thôi!

Phong Kính không nghĩ tới cô sẽ nói ramột câu như vậy, ánh mắt hắn tràn ngập ý cười, vòng tay to lớn giữ chặteo cô, xoay tròn ôm lấy cả người, hôn cô thật sâu. Sau đó, hắn khẽ nhếch khóe miệng, nói: “Đương nhiên phải vậy rồi!”

Tô Mộc Vũ thiếu chút nữa hộc máu.

Hôm nay, cho dù hai người đi đến đâu cũng đều có người chúc mừng “Chúc anh chị hạnh phúc!”

Đi hết một con đường, đó lại là một con đường hạnh phúc, giống như lời chúc có thể chiếm được toàn bộ thế giới này.

Tô Mộc Vũ cảm thấy, thì ra điều hạnh phúc nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi!

Mà trên một chiếc du thuyền phía sau bọn họ, bốn tên gián điệp vác ống nhòm, theo dõi.

“Báo cáo Bí Đao, có người ‘tập kích’ mẹ con, xin hỗ trợ vũ khí tấn công”

Cà Chua nghiêng đầu nhỏ, nói: “Nhưng đó là ba ba mà”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Su Hào tràn đầy nghiêm túc, đáp: “Dám tranh ma ma với anh, giết, không, tha!!!”

Còn chưa nói xong, mội cái cốc từ trên trời giáng xuống vỗ vào cái đầu nhỏ của nó.

Bí Đao tháo chiếc kính đen xuống, cườicười tiến đến bên cạnh Chu Hiểu Đồng, nói: “Bà xã, hay là chúng ta cũng‘tập kích’ nhau đi”

Cùng bà xã, dưới bầu trời trong xanh, hôn môi nhau, chậc chậc… chảy nước miếng nha!

Chu Hiểu Đồng buông ống nhòm trong tayxuống, nhíu nhẹ mày. Một chiếc nĩa không biết từ đâu xuất hiện trên taycô, huơ qua huơ lại trên không trung, hỏi lại: “Anh muốn?” bảo cô làmchuyện mất mặt trước bàng dân thiên hạ, không có cửa đâu.

Tiền Phong thức thời lùi về phía sau,nhân lúc Chu Hiểu Đồng đắc ý hất càm lên, hắn nhanh chóng đánh lén đoạtlấy chiếc nĩa trong tay cô, ném xuống đất.

Chu Hiểu Đồng giật mình “Này!”, nhưng cả người lại thất thủ mặc cho hắn hôn.

Tiền Phong giơ hai ngón tay thành hìnhchữ V sau lưng Chu Hiểu Đồng, cực kỳ đắc ý. Tiền đại thiếu gia đã ra tay thì sao lại thất thủ được?

Nữu Nữu cùng Nhạc Nhạc khinh thường, lắc lắc mông nhỏ đi chỗ khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »