Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3531 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 176
yêu hay không yêu? yêu bao nhiêu?.

❊ ❊ ❊

Lúc Tiền Phong tỉnh dậy, nhận ra người vốn nằm trong lòng ngực mình lại không thấy đâu. Hắn giật mình, dép cũng không kịp mang đã chạy ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy Chu Hiểu Đồng mặc quần áo ngày hôm qua đang mở cánh cửa.

Tiền Phong nắm lấy cánh tay Chu Hiểu Đồng, hỏi: “Em muốn đi đâu?”

Chu Hiểu Đồng quay đầu lại, thản nhiên nhìn hắn như vậy, như là linh hồn đã theo mẹ cô mất rồi, chỉ còn lại hình ảnh trống rỗng. Tiền Phong không lay chuyển được, chỉ có thể vội mang giày đuổi theo.

Chu Hiểu Đồng nhận chiếc hòm nho nhỏ trong tay ba mình, nó nhỏ như vậy, so với một chiếc hộp đựng bút cũng không lớn hơn bao nhiêu. Bên trong là tro cốt của bà Chu lưu lại cho người thân hoài niệm.

Nói xem, một chiếc hộp nhỏ như thế kia sao có thể chứa được một người lớn đây? Mẹ của cô đang ngủ ở bên trong, có thấy chật hay không?

Chu Hiểu Đồng nhẹ nhàng ôm chiếc hộp, dịu dàng đặt trước ngực vuốt ve, sau đó hai tay đặt nó lên bàn, cắm nhang, bái lạy ba cái.

Cô không khóc, không có khóc, mẹ cô không thích nhất là bộ dạng cô khóc.

Rất lâu trước kia mẹ từng nói: Con gái yêu của mẹ nên cười, cười mới xinh đẹp, ai cũng không xinh đẹp bằng con gái của mẹ.

Mẹ của cô yêu nhất là cái đẹp, cho nên cô cũng phải để mẹ nhìn thấy vẻ đẹp của mình.

Làm xong mọi thứ, Chu Hiểu Đồng xoay người, mở cửa: “Tiền Phong, chúng ta chia tay rồi”

Đồng tử Tiền Phong bỗng dưng trừng lớn, hắn vươn tay muốn giữ lấy Chu Hiểu Đồng lại bị cô đẩy ra “Hiểu Đồng, em có ý gì?”

Chu Hiểu Đồng ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt trầm tĩnh “Không có ý gì khác, ngày hôm qua cám ơn anh, nhưng chúng ta không nên gặp lại thì hơn”

Trái tim Tiền Phong run rẩy, đau đến vặn vẹo.

Phong Kính giữ lấy Tiền Phong, ý bảo dưới tình huống này cũng không thể làm gì khác. Tiền Phong cứ nhìn Chu Hiểu Đồng cho đến khi cánh cửa bị Tô Mộc Vũ đóng lại, nhìn cánh cửa kia đóng trước mặt hắn.

Đợi mọi người đi rồi, Chu Hiểu Đồng hầm một nồi canh gà suốt ba tiếng đồng hồ, sau đó bưng một chén, quỳ trước mặt ba mình.

Ông Chu thấy thế vội kéo cô đứng lên “Hiểu Đồng, con làm gì vậy?”. Đôi mắt ông Chu cũng đỏ hoe, người vợ chung sống cùng nhau mấy chục năm đã đi rồi, ông đau cũng không kém gì Chu Hiểu Đồng, chỉ là bây giờ ông phải chống đỡ, ông không thể gục ngã.

Chu Hiểu Đồng không đáp, cứ bưng chén canh gà quỳ như thế, nói: “Ba, ba uống đi”

Nước mắt ông Chu lăn xuống, ông đưa tay lau rồi bưng chén canh gà uống hết. Ông đâu biết, chén canh gà này là Chu Hiểu Đồng dùng tấm lòng quy kết cái chết của mẹ đặt trên người mình nấu ra.

Đợi ông Chu uống xong, Chu Hiểu Đồng cầm lấy chén, vẫn quỳ tại chỗ, cổ họng nghẹn lại: “Ba, thật xin lỗi…”

Ông Chu vỗ lưng cô một cái, nói: “Nói ngốc cái gì đó!”. Sau đó, ông ôm lấy cô vào ngực “Chuyện này không liên quan đến con, nhớ chưa? Không liên quan đến con…”

Chu Hiểu Đồng tựa vào lồng ngực ba mình, nhắm mắt lại, cố nhịn nước mắt.

Ông Chu cũng đã chống cự mất vài ngày, rốt cuộc do lớn tuổi nên cũng chịu không nổi. Chu Hiểu Đồng giúp ba mình nằm xuống, sau đó tự về phòng, bên trong toàn bộ đều treo hình của mẹ, từ lúc còn trẻ cho đến bây giờ.

Chu Hiểu Đồng ôm di ảnh của mẹ, cũng giống như trước đây, mẹ vẫn hay ôm cô đi vào giấc ngủ.

Cô là vì những chấp niệm tình cảm mà bây giờ phải trả cái giá quá lớn, cô sao lại ngu xuẩn như thế chứ? Chỉ lo chăm chăm sống trong thế giới hào nhoáng của chính mình mà chưa từng nghĩ tới sự lo lắng của ba mẹ. Cô không thể oán hận Tiền Phong, bởi vì không có bất cứ người nào ép buộc cô, đều là do chính cô tự nguyện.

Thế nhưng, xin cho cô trốn tránh một thời gian đi, bây giờ, cô không muốn gặp bất kỳ ai.

Ngoài cửa, Tiền Phong tựa lưng lên vách tường, hắn châm một điếu thuốc đưa vào miệng, hút hai cái thật sâu. Sao hắn lại cảm thấy khổ như vậy? Khổ đến lòng hắn cũng chịu không nổi.

Điếu thuốc không biết khi nào thì đã cháy hết, hơi nóng làm phỏng ngón tay nhưng hắn cũng không quan tâm. Cho đến khi nghe mùi khét hắn mới buông tay, dùng chân dẫm lên tàn lửa trên mặt đất.

Hắn ngửa đầu, ánh sáng âm u chiếu rọi trên thân thể hắn, khóe mắt có chút ươn ướt, lan dần lên mặt.

___________________

Chu Hiểu Đồng nghỉ ngơi ba ngày liền đi làm, không ai nhìn thấu hết nỗi đau trong lòng cô, chẳng qua có những loại đau nên được giấu ở trong lòng.

Chu Hiểu Đồng lấy toàn bộ số tiền còn lại của mình để ba rủ bạn bè đi du lịch, đến Đại Liên, Thanh Hải, Sơn Đông, bất kỳ nơi nào. Cô mua sẵn vé máy bay, chuẩn bị hết tất cả để ba mình có thể giải sầu.

Mà bản thân thì vẫn tiếp tục công việc, không còn liều mạng như trước kia bởi vì cô biết, cô còn một người ba, nếu ba lại xảy ra chuyện gì nữa, cô có lẽ sẽ thật sự đi tìm cái chết.

Cô muốn dùng hết tất cả mọi thứ để ba có thể thay thế mẹ hưởng phúc.

Ông Chu đôi khi cũng gọi điện thoại về, hỏi: “Hiểu Đồng, con cùng với anh chàng họ Tiền kia…”, ông do dự đã lâu, chỉ sợ khiến con gái mình kích động.

Chu Hiểu Đồng cười, nói: “Ba, con và anh ta không hợp nhau. Sau này có bạn trai, con nhất định sẽ cho ba kiểm nghiệm trước”

Chu Hiểu Đồng nói thật nhẹ nhàng, ông Chu cho là cô thật sự không quan tâm, lúc này mới yên tâm đáp ứng: “Được!”

Cúp điện thoại, Chu Hiểu Đồng tiếp tục lấy bảng dự án ra, cho đến ba mươi phút sau, cây bút trong tay cô bỗng nhiên ngừng, sau một lúc lâu, lại tiếp tục hoạt động…

Mà so với sự bình tĩnh của Chu Hiểu Đồng, Tiền Phong là một dạng hoàn toàn ngược lại.

Hắn trầm mặc, toàn bộ cấp dưới đều làm việc thật cẩn thận, trong lòng run sợ ra khỏi phòng làm việc. Không có chút sức lực nào để lái xe, Chu Hiểu Đồng nghỉ ngơi bao lâu thì hắn tăng thời gian làm việc thêm bấy nhiêu, cả khu đều quanh quẩn một bầu không khí hắc ám.

Một mình hắn đi trên đường, không biết có nên về nhà hay không, lại cảm thấy sợ. Đúng vậy, hắn bây giờ thật sợ khi phải về nhà, cái loại cảm giác khi vừa mở cửa ra liền thấy trống trải, tìm không được một chút sức sống.

Không còn thấy hình ảnh ai đó ngồi trên ghế salon xem World Cup, bộ dạng múa may cổ vũ thô lỗ. Không còn thấy khuôn mặt đen thui của cô khi phá hoại phòng bếp của hắn. Không còn thấy sự tức giận của cô khi vung tay lên tát hắn. Cũng không còn nhìn thấy cô gái tri kỷ nhỏ bé của hắn, mỗi khi hắn đi làm về khuy đều có một bữa ăn nóng hổi trên bàn…

Hắn cố gắng nghĩ xem, hắn thật sự là yêu Chu Hiểu Đồng rồi sao? Rốt cuộc là yêu bao nhiêu?

Trò chơi tình yêu của tuổi trẻ không phải đều oanh oanh liệt liệt đó sao? Vì sao hắn đã cố tình nhưng vẫn không thấy cái cảm giác đó? Thế nhưng khi chia tay, trái tim lại đau muốn chết.

Có loại duyên phận gọi là lương duyên, giống như Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ. Cũng có loại duyên phận gọi là nghiệt duyên, giống như hắn cùng Chu Hiểu Đồng.

Hắn vừa đi vừa cười khổ, không phát hiện thế nào lại đi đến nơi Chu Hiểu Đồng làm việc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »