Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3663 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 160
sói dữ.

❊ ❊ ❊

Mắt Chu Hiểu Đồng vừa mở ra, đại não lập tức cảnh giác. Cô nghe thấy trong phòng tắm có tiếng nước chảy, chắc hẳn là ai đó đang tắm.

Vì thế, mấu chốt nhanh chóng lao vào đại não.

Căn phòng xa lạ, quần áo tán loạn trên mặt đất, tiếng nước trong phòng tắm… còn có chính mình, không quần áo.

Sắc mặt Chu Hiểu Đồng lúc xanh lúc trắng, trắng rồi lại xanh, răng nghiến lại, ánh mắt đỏ rực như muốn giết người.

Trí nhớ dừng lại lúc bị chuốc thuốc tối hôm qua, bị gã Ngô quản lí ôm vào ngực, gương mặt kinh tởm như mặt heo từ từ tiến lại… Sau đó, toàn bộ hóa thành bọt xà phòng, mơ mơ hồ hồ nhớ không rõ. Chẳng lẽ là cái tên Ngô quản lí kia?

Chu Hiểu Đồng cắn mạnh vào tay mình, dùng sức cắn cho chảy máu. Cô lau lau khóe mắt ẩn chút nước, nhanh chóng mặc quần áo vào, cầm lấy một cây gậy bóng chày trong góc phòng, đi đến phòng tắm.

Tiếng nước trong phòng tắm đúng lúc ngưng lại, một bóng người với mái tóc ướt sũng, nửa người dưới được che lại bởi một chiếc khăn trắng. Khi hắn đi ra, bất ngờ một cây gậy bóng chày vung đến.

Hắn bất chấp buông chiếc khăn đang lau tóc ra, vội đưa hai tay đỡ lấy, mở miệng quát to: “Ai da, một gậy này nện xuống là chết người đó, em muốn mưu sát chồng à?” Chu Hiểu Đồng là dùng toàn lực, cho dù hắn có ngăn lại được thì hai tay cũng bị ửng đỏ.

Chu Hiểu Đồng nhìn thấy Tiền Phong, cái miệng kinh ngạc mở lớn “Tại sao… lại là anh?”

Một câu này khiến cho Tiền Phong vô cùng căm tức: “Sao lại không phải anh? Không phải anh thì em nghĩ là ai?”

Còn dám hỏi như vậy sao? Bất kỳ một thằng đàn ông nào nghe thấy cũng vô cùng khó chịu. Tại sao là anh? Mẹ nó, rốt cuộc tối hôm qua cô nghĩ hắn là thằng nào?

Chu Hiểu Đồng vỗ đầu mình, một vài hình ảnh chằng chịt tối hôm qua từ từ chui vào đại não. Hai má cô đỏ lên, nắm cổ áo của hắn lên, hỏi: “Làm sao anh… Làm sao anh… có thể làm vậy?”

Bọn họ đã chia tay, không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa, chuyện xảy ra lần này rốt cuộc là tại sao đây?

Cô đã phải rất cố gắng mới có thể quyết tâm cắt đứt đoạn tình cảm này, tại sao lượn một vòng lại quay trở về vị trí ban đầu? Một cảm giác bất lực nảy sinh trong lòng, Chu Hiểu Đồng thấy mình bây giờ rối hết lên rồi .

Đôi mắt Tiền Phong trừng to như chuông đồng, nói: “Này, thấy là anh nên em không vui đúng không? Em nghĩ là dáng người cứng nhắc cùng với cơ thể không chút khiêu gợi của em có thể khơi dậy dục vọng của anh sao? Chu Hiểu Đồng, em nhớ kỹ cho anh, nếu anh không giúp em, thì em sớm đã bị kẻ khác lợi dụng rồi, đến lúc đó em có muốn kiêu ngạo cũng không còn gì để kiêu ngạo nữa đâu”

Hắn cảm thấy thật tức điên, hắn có ý tốt vì cô mà đánh nhau, sau đó ôm cô trở về, người ta ngược lại không những không cảm động mà còn trách cứ hắn. Tiền Phong hắn có tấm lòng thật tốt, thế mà bị người ta xem thành lòng lang dạ thú!

Chu Hiểu Đồng chán ghét nhất chính là biểu tình đắc ý của hắn, giống như cái gì cô cũng phải dựa vào hắn, giống như cái gì cô cũng cần phải có sự bố thí của hắn, mà cô thì lại nhất định phải mang ơn hắn.

Cô nghiến răng, nói: “Em không bảo anh giúp!”

Tiền Phong cắn răng như muốn nghiến chết cô. Hắn hừ lạnh một tiếng, trên mặt tràn ngập nụ cười châm chọc “A! Thì ra là em nguyện ý làm chuyện đó. Tốt! Tốt! Là anh đã xen vào chuyện của người khác, không nghĩ tới em lại là loại người này, tối hôm qua cưỡi trên người anh, xoay lưng một cái lại thành bộ dạng này”

Tiền Phong càng nói càng tức: “Tối hôm qua là em nguyện ý, là anh phá hủy buổi hẹn của em, phá hủy việc làm ăn của em. Bây giờ em trở về đi, trở về tìm lão già kia của em đi, trở về mà van xin hắn ta, anh đảm bảo sẽ thành toàn chuyện vui của hai người!”

Hắn thật không biết, trên đời này có người phụ nữ như vậy sao? Có sao? Thật sự muốn chọc tức hắn đúng không?

Chu Hiểu Đồng nghe xong, đồng tử bỗng dưng thu nhỏ lại, mặt nhanh chóng tái nhợt. Cô thật muốn cho hắn một cái tát để khiến hắn rút lại những lời này.

Có lẽ Tiền Phong cũng rất tức giận. Hắn giữ chặt cổ tay cô, lạnh lùng nói: “Trước kia, những thứ đó anh đều chấp chận nên mới để em thoải mái, em thật nghĩ rằng anh vẫn thoải mái để em làm những chuyện mình muốn à? Sao em không chịu học một chút từ Mộc Vũ đi? Cô ấy luôn luôn tận tâm, dịu dàng với Phong Kính. Quên mất, anh sao có thể dùng tiêu chuẩn của Mộc Vũ để yêu cầu em được? Em căn bản không bao giờ với tới trình độ đó!”

Nói liền một mạch, Tiền Phong vẫn há miệng, lúc này mới nhận ra vừa nãy mình đã nói những gì. Hắn ngẩng đầu nhìn Chu Hiểu Đồng, cô đang cười, nhưng khóe mắt đầy nước mắt.

“Hiểu Đồng, anh…”

Tiền Phong nhận thấy hắn phải giải thích điều gì đó, nhưng hắn vẫn không nghĩ ra được nên nói cái gì, ngay cả não hắn bây giờ cũng giống như một mớ bòng bong, không biết rõ cái gì ra cái gì.

Chu Hiểu Đồng lắc lắc đầu, dường như muốn xóa bỏ đi dao động trong đầu mình. Sau đó cô bình tĩnh rút tay mình ra khỏi tay hắn, cầm lấy túi xách của mình rời khỏi căn phòng này.

Tiền Phong vươn tay muốn giữ lấy nhưng Chu Hiểu Đồng đã đi nhanh đến thang máy, kiên quyết nhấn nút, nhắm mắt lại. Cánh cửa chầm chậm đóng lại trước mắt hắn.

Tiền Phong đứng trước thang máy, ngồi xổm xuống ôm lấy đầu, thật muốn đập chết hắn đi cho rồi!

_______________________

Chu Hiểu Đồng đứng trong thang máy, cười.

Có trời mới biết khi hắn nói ra câu kia, cả trái tim cô như bị một con dao nhọn cắm vào, sau đó chậm rãi rút ra.

Xem đi, hắn rốt cuộc cũng nói ra, nhịn hai năm rốt cuộc cũng vẫn phải nói ra. Hắn luôn luôn xem cô như Mộc Vũ, cuối cùng cũng nhận ra cô và Mộc Vũ là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau cho nên bất mãn, chán ghét mà vứt bỏ cô đi. Cô chỉ biết, cô chỉ biết…

Cho tới bây giờ cô chỉ biết mình là Chu Hiểu Đồng, nếu cô biến thành Mộc Vũ thì Chu Hiểu Đồng phải trở thành cái gì bây giờ? Sẽ hoàn toàn biến mất sao?

Thang máy từ từ đi xuống, giống như từ mặt đất rơi xuống địa ngục.

Thang máy “đinh” một tiếng tới tầng dưới cùng, cửa thang máy mở ra.

Hai bóng người đang đứng chờ bên ngoài, nhìn thấy Chu Hiểu Đồng thì kinh ngạc kêu lên: “Hiểu Đồng?”

Chu Hiểu Đồng ngẩng đầu, nhìn thấy Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính vác theo một đống bịch to bịch nhỏ mua từ siêu thị. Thì ra Tiền Phong đưa cô đến căn hộ phía trên lầu nhà Phong Kính. Chu Hiểu Đồng giật mình, vội quay đầu lại lau nước mắt trên mặt.

Tô Mộc Vũ chưa từng nhìn thấy cô khóc, lo lắng giữ chặt tay cô, hỏi: ” Hiểu Đồng, em sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Nói cho chị biết được không?”

Chu Hiểu Đồng quay đầu lại, nước mắt trên mặt đã gần như biến mất, giống như chúng vốn dĩ chưa từng xuất hiện. Cô nhún nhún vai, cười nói: “Có chuyện gì là có chuyện gì? Do bụi bay vào mắt em thôi. Hai người lên đi, em cũng sắp trễ giờ làm rồi” Dứt lời, cô như chạy trốn lướt qua hai người, rời khỏi nơi này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »