Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3617 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 177
mèo đào hoa.

❊ ❊ ❊

Gần đây phòng triển lãm đang mở rộng quảng bá, theo đề nghị của Chu Hiểu Đồng thì đặt một chiếc tivi lớn ngoài cổng, mỗi ngày đều lần lượt chiếu hình ảnh của những bản thiết kế mới nhất hấp dẫn khách hàng.

Mà hôm nay, một bàn thiết kế chiếc bàn ăn hiện đại khảm hình ảnh hai chú mèo, một chú có đôi mắt hoa đào cợt nhã còn một chú đang giận dữ trừng to mắt. Cũng có một hình ảnh chú mèo tức thì nóng giận đạp bay chú mèo đang cợt nhã nó. Lại càng có hình ảnh chú mèo cợt nhã cúi đầu hối lỗi, hai tay dâng hoa hồng cho chú mèo đang giận dữ.

Một bộ tranh khảm trên chiếc bàn ăn đáng yêu hấp dẫn không ít người đi đường, đám đông đứng dưới màn hình cười khúc khích.

Đó là bộ thiết kế Chu Hiểu Đồng đã vẽ chơi thật lâu trước kia, chú mèo với ánh mắt hoa đào là Tiền Phong, chú mèo bạo lực còn lại là chính cô. Sau đó đã bị cô ném vào đống giấy tờ, lại không nghĩ rằng hôm nay lại bị phát tán ra. Chu Hiểu Đồng cau mày hỏi: “Sao lại cho quảng cáo bộ thiết kế này?”

Đồng nghiệp phụ trách quảng bá nói: “A, là tìm được lúc dọn dẹp lại giấy tờ cũ, nhìn nó thật vui mắt lại hợp với giới trẻ nên lấy ra quảng bá thử. Sao? Không thể sao? Để mình lập tức gỡ xuống”

Chu Hiểu Đồng lặng đi một chút mới chậm rãi lắc đầu: “Khỏi đi… kệ nó”

Đã trở thành quá khứ thì để ý làm gì đây?

Cô mỉm cười, ánh mắt dừng lại thật lấu trên hình ảnh chú mèo có đôi mắt hoa đào đang cùi đầu lấy lòng.

Cô không biết, phía bên kia đường, lúc Tiền Phong nhìn thấy bộ thiết kế này, đôi mắt chứa ý cười nồng đậm, trong lòng giống như bị chân mèo cào cào

Hắn đột nhiên cảm thấy, có điều gì đó luôn không nghĩ ra, liền cứ như vậy mà thông suốt!

Đúng vậy, Chu Hiểu Đồng không xinh đẹp, bộ dạng kém, tính tình lại càng không tốt, ngay cả chính hắn lúc trước cũng không biết vì sao lại nhất thời xúc động mà nói chuyện thương yêu với Chu Hiểu Đồng, còn kéo dài đến tận hai năm. Thế nhưng, lúc ấy cũng có biết bao nhiêu người phụ nữ đi ngang qua, hắn vẫn không chọn bất cứ một ai khác, tại sao lại chọn duy nhất Chu Hiểu Đồng?

Rất nhiều chuyện đều do ông trời quyết định, giống nhưông ta bắt Phong Kính nhất định phải gặp Tô Mộc Vũ, cũng giống như Tiền Phong hắn phải gặp Chu Hiểu Đồng. Đừng có nhiều tại sao như thế được không? Hắn chỉ cần biết rằng, hắn vẫn thật sự không thể buông tay cô gái ngốc nghếch kia là được rồi, không phải sao?

Tiền Phong che mặt, cảm thấy lúc trước mình thật ngu ngốc.

Chu Hiểu Đồng đi theo ông chủ, vừa ra tới liền thấy Tiền Phong đang chờ ở cửa. Hắn không mang theo chiếc xe Porsche sang trọng mà là đứng tựa lưng lên đèn đường, mài tóc cắt tỉa hoàn hảo đến từng sợi tóc giờ đây lại có chút bề bộn dán lên trán, hơi che khuất đôi mắt hoa đào kia. Cả người dưới ráng chiều lại có loại cảm giác chán chường, làm cho lòng người mê muội.

Thấy Chu Hiểu Đồng đi ra, Tiền Phong lập tức gọi: “Hiểu Đồng”

Bước chân của Chu Hiểu Đồng có chút dừng lại, nhưng vẫn đi về phía trước.

Tiền Phong bước nhanh đến, một phát bắt được cánh tay Chu Hiểu Đồng, nói: “Hiểu Đồng, chúng ta nói chuyện một chút”

Chu Hiểu Đồng nhìn cánh tay bị nắm chặt của mình, khẽ nhíu mày “Tôi và anh không còn chuyện gì để nói. Xin lỗi, tôi còn có việc.”

Thật ra lúc này, Tiền Phong hắn hận không thể biến cô trở lại thành Chu Hiểu Đồng trước kia, tức giận liền vung nắm đấm, không vừa lòng sẽ trực tiếp nói thẳng, mà không phải bộ dạng lúc này, giống như một cây hoa, cho dù hắn có như thế nào thì cũng không thể tìm thấy nắm đấm đó nữa

Trong đôi mắt hoa đào luôn sáng lạn của Tiền Phong lộ ra vài phần cẩn thận, hắn hỏi: “Hiểu Đồng, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa được không?”

Đây là lần đầu tiên hắn ăn nói khép nép cầu xin Chu Hiểu Đồng như thế. Trước kia Tiền Phong luôn kiêu ngạo, ngẩng cao đầu hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người. Đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt khổ sở đó trên mặt hắn.

Chu Hiểu Đồng nghiêng đầu nhìn hắn, khẽ cười, nói: “Kiểm sát trưởng Tiền, anh đang nói đùa sao? Là do anh lâu quá không ai nói chuyện nên muốn kiếm người để đùa giỡn nữa sao? Thật xin lỗi, tôi không phải là chén rượu của anh, anh nên đến quán bar tìm cũng không thiếu”

Nhưng trong lòng cô lại giống như bị kim châm, nhói.

Chu Hiểu Đồng nhấc chân tiếp tục đi lên phía trước lại bị Tiền Phong ôm chặt lấy. Hắn nói: “Chu Hiểu Đồng! Em không thể nói chuyện đàng hoàng với anh được sao?”, ánh mắt hắn có chút đỏ hoe.

Bị Tiền Phong ôm chặt, lồng ngực Chu Hiểu Đồng đập mạnh. Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn ráng chiều rực rỡ “Được rồi, tôi sẽ hỏi anh hai câu. Sau khi chúng ta chia tay, anh có cùng người phụ nữ khác hôn nhau không?”

Tiền Phong mỉm cười, vòng tay có chút nới lỏng.

“Các người có leo lên giường ăn nằm với nhau không?” Lúc vấn đề thứ hai Chu Hiểu Đồng hỏi ra, cả người Tiền Phong đều cứng đờ, một câu cũng nói không nên lời.

Hắn không muốn lừa gạt Chu Hiểu Đồng, nhưng cũng không muốn nói thật.

Đôi mắt Chu Hiểu Đồng nháy nháy, nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng lại kiên quyết đẩy cánh tay Tiền Phong ra “Tôi cũng không còn gì để nói…”

Tốt lắm, nếu trong lòng thật sự có cô, làm sao vừa mới chia tay lại chạy theo người phụ nữ khác, đây gọi là tình cảm của hắn sao? Thật đúng là rẻ mạt.

Tiền Phong cầm chặt lấy tay cô, không chịu buông ra, đôi mắt hắn bây giờ đã đỏ hoe: “Chu Hiểu Đồng, em đối với anh thật không công bằng. Lúc ấy chẳng phải chúng ta đã chia tay rồi không phải sao?”

Hắn là đàn ông, thằng đàn ông nào mà không có dục vọng? Hắn không phải là thánh nhân! Huống chi lúc đó hắn đang phiền muộn muốn chết, hắn như phát điên muốn đi tìm người phụ nữ khác có thể mang Chu Hiểu Đồng trong đầu hắn đuổi đi, nhưng càng đuổi lại càng nhận ra bóng dáng Chu Hiểu Đồng không đuổi đi được.

Chu Hiểu Đồng cười, ý cười loan đầy đôi mắt “Tại sao Phong Kính có thể làm được vì chị Mộc Vũ mà anh lại không thể?”. Trước mắt cô bị che bởi một tầng hơi nước khiến cô không nhìn thấy rõ.

Đây là lời lúc trước Tiền Phong nói với cô, lúc đó hắn nói: Tôi sao có thể lấy tiêu chuẩn của Mộc Vũ để yêu cầu cô chứ? Cô vĩnh viễn không bao giờ với tới được!

Cô bây giờ trả lại cho hắn một câu: Vì sao Phong Kính có thể làm được vì chị Mộc Vũ mà anh không thể?

Chu Hiểu Đồng cảm thấy mình thật độc ác, ăn một trả một, thật đúng là thuận buồm xuôi gió

Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của hắn, Chu Hiểu Đồng cười. Cô muốn hắn thấy đau nên cố ý làm hắn đau, bởi vì trái tim cô sớm bị hắn vặn vẹo áu tươi đầm đìa rồi.

Ngón tay Tiền Phong bấu chặt vai cô, bấu chặt đến nỗi muốn đâm sâu vào da thịt cô. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt hoa đào luôn cao ngạo lại ngăn bởi một tầng hơi nước: “Chu Hiểu Đồng, Chu Hiểu Đồng…”

Hắn cố chấp nhớ kỹ tên của cô, cứ tiếp tục như vậy, một chữ cũng không nói, cũng không để cô đi.

Bên kia, ông chủ có chút không kiên nhẫn nhìn đồng hồ, thúc giục: “Hiểu Đồng à, trễ lắm rồi đó”

Chu Hiểu Đồng gật gật đầu, tránh khỏi tay của hắn. Thế nhưng Tiền Phong vẫn giữ chặt, kéo cô vào lồng ngực hắn như là sợ một khi cô quay đi, hai người bọn họ thật sự sẽ hoàn toàn không còn chút quan hệ nào nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »