Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 159
ai chỉnh ai?.

❊ ❊ ❊

Tiền Phong thoạt nhìn như một hoa hoa công tử, nhưng hắn cũng lớn lên trong quân khu. Nếu kẻ nào nghĩ rằng hắn lương thiện, quả thật sai lầm!

Tiền thần kinh sở dĩ mang tên Tiền thần kinh, cũng là bởi vì lúc hắn phát điên, ai cũng không ngăn được.

Chẳng hạn như lúc này…

Ngô quản lí làm chuyện này cũng không ít, chưa từng thất bại bao giờ. Một mặt là vì những cô gái trẻ vì danh dự nên cũng không dám nói ra, mặt khác là do hắn nắm giữ một thứ gì đó trong tay, ví dụ như hợp đồng, hợp tác, chi phiếu, ai dám nói ra?

Nhưng hắn ta không nghĩ tới, lần này muốn thay đổi khẩu vị, lại thất bại.

Yết hầu bị nghẹn, hắn ta rên rỉ: “Cứu… cứu mạng… giết người…” Khuôn mặt phì lên như mặt heo nghẹn thở đến tím tái, đôi mắt lồi ra như mắt ếch.

Trong quán bar không ít người bị tiếng động ở đây thu hút, nhưng không một ai dám nhúng tay.

Tiền Phong cúi người, khóe miệng thoáng cười tà, chai rượu vỡ vụn trong tay lộ ra miệng thủy tinh bén nhọn, ánh sáng phản xạ khiến người ta sợ hãi, chĩa lên cổ hắn ta.

“Giết người? Mày nói sai rồi, tao đang mổ heo!”

Ngô quản lí nhìn thấy miệng thủy tinh lành lạnh, sắc bén kề trên cổ mình, chậm rãi đâm vào. Hắn ta thậm chí còn cảm thấy máu trong cơ thể đang trào ra ngoài, cả người như bị rút nước.

Tiền Phong cầm chai rượu đâm vào cổ Ngô quản lí, hắn ta như một con heo nằm trên bàn mổ đợi làm thịt. Chưa gì đã sợ đến muốn ngất xỉu.

Nhìn cái mặt heo tím tái trước mắt, Tiền Phong nhổ một ngụm nước miếng, ném bình rượu đi. Sau đó hắn nhấc chân giẫm lên cái mặt heo đó, hung hăng nghiền lấy.

Động vào người phụ nữ của tao, xem tao có dám giết chết mày không!

Hắn bấm điện thoại, nói vài câu, năm phút đồng hồ sau lập tức có người rinh đầu heo này đi.

Sau đó ngoắc một nhân viên đến, nói: “Gọi quản lý của các người đến dọn dẹp chỗ này cho tôi, sau đó báo cáo tên đầu heo này sử dụng thuốc cấm. Tao không chỉnh chết mày, tao thề không mang họ Tiền!”

Tiền Phong ôm Chu Hiểu Đồng đã mất đi ý thức lên, rời đi, lập tức chạy về nhà.

Chu Hiểu Đồng cảm thấy mình như đang bay trên trời, tay chân không chút sức lực.

Cả người khó chịu, khó chịu đến muốn chết.

Trước mắt mờ mờ ảo ảo, trong chốc lát diện mạo làm cho người ta buồn nôn của Ngô quản lí, trong chốc lát là hình ảnh Tiền Phong đang ôm bạn gái mời, trên mặt hắn là nụ cười nhạo báng.

Một đời anh minh của Chu Hiểu Đồng lại trúng chiêu một cách không ai ngờ đến nhất.

Đôi mắt ê ẩm, tựa hồ có thứ gì đó trào ra ngoài nhưng lại bị cô gắt gao cắn răng nhịn xuống. Chính mình phạm phải sai lầm ngu xuẩn, hậu quả phải do chính mình chịu. Chu Hiểu Đồng, mày mà khóc, thì mày chính là đứa ngu!

Cô mơ hồ cảm thấy có người bế, đặt lên bả vai. Cô muốn vung tay tát hắn nhưng cả người không chút sức lực.

Tiền Phong, anh nên cao hứng đi, từ nay về sau, bà cô tôi sẽ không còn chút liên quan gì đến anh!

Trong đầu hỗn hỗn độn độn, nhưng khóe mắt lại lăn xuống những giọt nước mắt nóng hổi.

Cô cảm thấy mình được đặt trên một cái giường, trong khoảnh khắc đó, cả người Chu Hiểu Đồng căng thẳng. Bỗng nhiên một cơ thể nam giới đè xuống, cô nhíu chặt mi.

Cô dồn sức, đạp một cước.

Tiền Phong vác Chu Hiểu Đồng đi, cô thoạt nhìn có chút gầy, không nghĩ tới khi ngất đi lại nặng như vậy. Về nhà quá xa, Tiền Phong liền thuê một phòng khách sạn.

Thật vất vả mới đưa cô lên được giường, toàn thân lập tức xụi lơ, đè trên người cô.

Tiền Phong thở hổn hển, đang muốn nghỉ ngơi liền bị cô đạp một cước vào vị trí quan trọng của hắn. Hắn cắn chặt răng, xoay người cô lại, vỗ vào mông cô.

“Chết tiệt, em thật hư! Dám đạp chỗ này của anh, anh mà có chuyện gì, nửa đời sau em đợi mà khóc khô nước mắt đi”

Lúc Chu Hiểu Đồng bị đánh, cả người cứng đờ, lại loáng thoáng nghe thấy giọng nói kia, cả người đề phòng liền thả lỏng. Áp lực mệt mỏi tuôn đến, cô không còn chút sức lực chống đỡ nữa.

Mà đồng thời, một loại cảm giác khác trong cơ thể xuất hiện, nóng, khó chịu cùng với khát vọng mơ hồ.

Tiền Phong nhìn thấy cô mới vừa rồi còn mạnh mẽ hung dữ, đột nhiên lại mềm nhũn, thở dốc, cả người cũng bắt đầu đỏ lên như con cừu nhỏ bị nướng chín, chờ thợ săn đến ăn thịt.

Tiền Phong bất đắc dĩ thở dài một hơi, hắn tiến đến lau đi mồ hôi trên trán cô, nhìn gương mặt thanh tú nhưng bộ đồ trên người lại giống như mấy bà cô già ế chồng. Hắn nói: “Em đó, có chỗ nào hấp dẫn người khác chứ?”

Chu Hiểu Đồng đã không nghe được cái gì rồi, chỉ cảm thấy cả người như có một ngọn lửa thiêu đốt, theo bản năng nằm lấy ống tay áo của Tiền Phong.

Chu Hiểu Đồng không giống với những người phụ nữ khác, dù cho có thở gấp vì dục vọng cũng sẽ cắn chặt răng, không tình nguyện thả ra bất kỳ rên rĩ nào. Cô giống như loài nhím, luôn cuộn tròn cả người trong bộ gai sắc nhọn tránh người khác chạm vào cõi lòng mình.

Nhưng mà thanh âm thở gấp đối với Tiền Phong mà nói, lại giống như một mồi lửa khiêu cháy lửa phía dưới bụng hắn. Đôi mắt hoa đào thâm trầm, cổ họng nuốt một ngụm nước bọt, chậm rãi trèo lên giường.

Hiểu Đồng, dưới giường không chỉnh được em, thì để anh chỉnh em trên giường!

Tiền Phong tà tà cười, cởi chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trên người ra.

Một người bị dục hỏa thiêu đốt, một người vốn dĩ cũng có sẵn hỏa trên người, hai người ở cùng một chỗ… đáp án cũng chỉ là lửa bùng lên thôi!

Giường lớn mềm mại lún sâu, hai bóng người quấn quýt lấy nhau, tuy hai mà một, hai bờ môi gắt gao kề vào nhau, một chút cũng không muốn tách ra. Quần áo từng chút một rơi xuống, bị ném lung tung trên mặt đất. Tiền Phong thở gấp, đôi mắt hoa đào giờ phút này lại mị hoặc như yêu nhân, khi hắn chuẩn bị động thân đẩy vào thì…

Chu Hiểu Đồng bất ngờ xoay eo đè lên trên người hắn.

Sau khoảnh khắc đó, Tiền Phong lập tức thét gào. Chết tiệt! Kế hoạch trấn áp của hắn không phải là như thế này, chẳng lẽ thuốc kích dục kia lại có thể kích thích tính cuồng dã trong cơ thể người sao?

Trong bóng đêm, Chu Hiểu Đồng ngồi ở trên người hắn, lên lên xuống xuống. Cám xúc như gió xoáy cuốn vào đại não của Tiền Phong, khiến cho hắn không còn muốn quan tâm đến cái kế hoạch chỉnh người gì nữa. Danh dự của đàn ông là cái gì? Chỉ cần nhắm mắt lại, ôm lấy người yêu mà hưởng thụ khoái cảm thôi.

Hắn liếm liếm môi, thật ra như vậy, cũng không phải là không tốt, đúng không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »