Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3503 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 196
kỷ niệm ngày cưới (6).

❊ ❊ ❊

“Không quấy rầy hai người nữa, đừng vội, đừng vội!” Tiền Phong cười hắc hắc, một ngón tay vung lên, lập tức thấp giọng nói: “Đi thôi!”

Bốn người vội vàng đứng lên. Tiền Phongcùng Chu Hiểu Đồng chạy trốn nhanh, mà Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu chân ngắn, mới vừa chạy hai bước đã bị bàn tay to của Phong Kính chụp tới.

Hai đứa vung móng vuốt, nói: “Bí Đao, mau giúp đỡ, Đại Ma Vương đột kích, mau giúp đỡ!”

Bí Đao ngẫm nghĩ: Tự mình còn khó bảo toàn, hai đứa bảo trọng!

Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu ôm nhau, lui vàomột góc, cả người phát run nhìn Đại Ma Vương: “Đừng lại đây… đừng lạiđây… Dù có chết bọn con cũng không đầu hàng!”

Phong Kính có cảm giác rất muốn giếtngười. Sau này trở về, nhất định phải ném Tiền Phong vào danh sách đentừ chối qua lại, hai đứa này đều bị hắn ta dạy hư rồi.

Tô Mộc Vũ cười to ôm lấy hai đứa, nói:“Được rồi, đừng nháo nữa. Hai tiểu quỷ này, lén lút đi theo ba ba với ma ma, lỡ gặp chuyện gì thì sao đây? Nhất định sẽ hù chết ba ba, ma mađó!”

Nhạc Nhạc không sợ, vỗ vỗ ngực nhỏ, nói: “Con sẽ bảo vệ Nữu Nữu, núp phía sau chú thần kinh!”

Một bên, Phong Kính tiếp tục xoa trán: Liệt vào danh sách đen từ chối qua lại cũng không ổn, trở về lập tức giết không tha!

Tô Mộc Vũ cười ha ha ôm lấy thằng nhóc,nói: “Được rồi, hai bảo bối của ma ma, mau để ma ma tắm cho, cả ngườibẩn không chịu nổi!”

Hai đứa nhỏ nghe được ma ma tắm cho liền nhảy nhót, núp sau lưng ma ma nhăn mặt le lưỡi với Đại Ma Vương. Thấyba ba đen mặt, hai đứa nhanh như chớp chạy vào phòng tắm.

Vì thế, hành trình kỷ niệm ngày cưới lãng mạn chỉ có hai người của Phong Kính hoàn toàn kết thúc tại đây.

Hai đứa nhỏ như hung thần giữ cửa lẽođẽo đi theo sau ma ma chúng, không cho ba ba tới gần nửa bước. Sắc mặtPhong Kính càng ngày càng đen.

Còn Tô Mộc Vũ, giữa đường có hai đứa con xuất hiện, mừng rỡ muốn chết. Cuộc hành trình vốn dĩ lãng mạn, độtnhiên có sự gia nhập của hai đứa nhỏ cùng vợ chồng Tiền Phong, mỗi nơihọ đặt chân qua đều lưu lại tiếng cười đùa của bọn họ.

Một đêm gió lớn, Tô Mộc Vũ bị cảm lạnh, ở lại khách sạn nghỉ ngơi

Phong Kính định ở khách sạn một ngàynghỉ ngơi nhưng không chịu nổi hai đứa nhỏ trước đó chúng nghe nhữngngười khác nói đi câu cá trên biển cũng rất vui. Tô Mộc Vũ bảo mìnhkhông sao, ngủ một giấc rồi sẽ khỏe, để bọn họ tự đi chơi

Uống thuốc, tỉnh. Tô Mộc Vũ cảm thấy khỏe lên nhiều, cổ họng hơi khô nên cô đi rót một ly nước.

Phía xa xa bãi biển, nước biển vỗ vào bờ cát rồi lại rút đi.

Tô Mộc Vũ hít một hơi, đặt ly thủy tinhlên bàn kính. Ánh mắt chăm chú dõi theo ngoài bãi biển, đúng là không có nước biển, đáy biển khô cạn lộ ra san hô đủ màu sắc. Gần một km bãibiển dưới ánh mặt trời chỉ toàn cát biển và san hô.

Trên bờ cát, mọi người đang nhìn ra phía xa xa, không ít du khách đứng nguyên tại chỗ, mờ mịt khó hiểu. Chiếcbàn đột nhiên rung rinh, ly nước lay động rơi xuống đất vỡ tan. Trongphòng ăn, mọi người đi đến bên cửa sổ sát đất nghi hoặc nhìn về phía xa. Ánh mắt ai nấy kinh hoảng, đã xảy ra chuyện gì?

Chợt, một cơn sóng cao gần ba mươi mét đổ ập vào bờ biển như muốn “hủy thiên diệt địa”.

Trên bờ biển, khắp nơi đều là tiếng thét chói tai kinh hoảng của du khách. Vô số người điên cuồng chạy về phíacao “Sóng thần! A!!!”

Sóng thần! Sóng thần! Sóng thần!

Trái tim Tô Mộc Vũ đập liên hồi, ngón tay run lên, cả bàn tay run rẩy, trong đầu trống rỗng. Cô chạy ra ngoài theo bản năng.

Cả khách sạn náo loạn, nơi nào cũng đềulà người sợ hãi chạy trốn, tiếng kêu gào, thét thất thanh. Bà chủ kháchsạn chặn Tô Mộc Vũ ngoài cửa, hét lên: “Mau chạy lên lầu! Đi ra ngoàikhông an toàn!”. Cho dù là bà chủ cũng kinh hoảng, cơn sóng thần lớn như vậy bà chưa từng thấy suốt cả vài thập niên nay.

Nhưng giờ phút này Tô Mộc Vũ cái gì cũng không nghe lọt tai. Cô chỉ biết, chồng cùng các con mình đang ở bênngoài, sinh mạng họ đang căng như dây đàn.

“Chồng con em đang ở ngoài đó!” Tô Mộc Vũ dùng sức đẩy bà chủ ra, điên cuồng chạy đi.

Biển khơi như mãnh thú bị chọc giận,điên cuồng gào thét, vụn gỗ bay tán loạn, hơi nước như cơn lốc bổ nhàođến. Tô Mộc Vũ nhìn sóng biển trước mặt, cô chỉ biết thở hốc vì kinhngạc.

Một cơn sóng mang theo phẫn nộ đánh ậpvào đầu cô. Tô Mộc Vũ quay cuồng trong nước biển như một con thuyền nhỏchông chênh giữa đại dương bao la.

Một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô, giữ cô thật chặt, cánh tay còn lại ôm lấy thân cây.

Trong tiếng nổ, sóng thần đánh tung từng cánh cửa sổ khách sạn, xung quanh đều là thủy tinh bay tứ tung, bốnphía tối đen một mảnh, nước biển điên cuồng tràn vào, khách sạn như mộtmô hình giấy bị ném đi.

Sóng biển úp vào nhanh mà rút đi cũngnhanh, khắp nơi đều là những mảnh vụn của vữa, gạch, gỗ, thủy tinh,…Những vật dụng trong nhà chìm chìm nổi nổi trên mặt nước. Bờ cát vốn dĩan bình xinh đẹp, trong phút chốc đều tràn ngập tiếng khóc kêu la.

Tô Mộc Vũ nuốt một ngụm nước biển, thởhồng hộc quay đầu nhìn Phong Kính đang chật vật ôm thân cây, hỏi: “NhạcNhạc cùng Nữu Nữu đâu?”

Nhạc Nhạc rúc vào trong lòng Phong Kính, run rẩy sợ hãi kêu: “Ma ma, con ở đây…”

Tô Mộc Vũ lập tức quay đầu: “Nữu Nữu đâu?”

Cách đó không xa, Tiền Phong ôm Chu Hiểu Đồng trong ngực. Hai người cũng chật vật ôm một thân cây. Chu Hiểu Đồng ôm ngực ho khan “Không sao, em mới ôm con bé…”

Buông Nữu Nữu trong lòng ra, nhưng đứabé kia mới vừa xoay người lập tức khiến mọi người kinh hoảng. Đứa nhỏnày có thân hình tương tự như Nữu Nữu, nhưng rõ ràng không phải Nữu Nữu!

Đứa bé kia sợ hãi khóc thét, trên bờ có một cô gái hoảng hốt nhào đến ôm lấy đứa bé.

Tô Mộc Vũ tái nhợt “Nữu Nữu… Nữu Nữu của em đâu?” Cô điên cuồng chạy đi, hô lớn “Nữu Nữu! Nữu Nữu! Con đang ởđâu? Ma ma ở đây nè!”

Cô không dám tưởng tượng, Nữu Nữu chỉ mới ba tuổi, làm sao con bé có thể chống chọi được cơn sóng dữ đó?

Phong Kính giữ lấy Tô Mộc Vũ, hét: “Mộc Vũ! Em đừng xúc động, để anh đi tìm con bé!”

Một đợt sóng biển vừa rút, không ai biết có còn đợt nào khác hay không.

“Em đi với anh!” Tô Mộc Vũ kiên trì nói.

Phong Kính cầm tay cô đưa qua cho TiềnPhong, nói: “Tiền Phong, cậu đưa mọi người đến chỗ an toàn trước, mìnhđi tìm Nữu Nữu! Mau chạy đến chỗ cao đi!” Phong Kính xoay người nhảy lên một chiếc ca nô chạy ra biển lớn.

Tô Mộc Vũ khóc nức nở bị Tiền Phong kéo tay.

Cơn sóng biển thứ hai tiến vào sau nửatiếng, độ cao so với đợt trước thấp hơn một chút. Tất cả mọi người trênđảo đều tập trung lên một ngọn núi thấp nhìn về phía xa, hoặc khóc, hoặc tự băng bó vết thương.

Tô Mộc Vũ nắm chặt bàn tay nhìn về phíabiển. Trong nửa tiếng, bọn họ đều tìm khắp nơi trên hòn đảo nhỏ này. Con nít vốn không nhiều nhưng không hề thấy bóng dáng Nữu Nữu.

Tô Mộc Vũ sắp phát điên rồi.

Nữu Nữu, con đang ở đâu?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »