Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3678 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 119
thật giả.

❊ ❊ ❊

Hai Tô Mộc Vũ?

Nếu lúc này gọi bất kỳ ai đến nhận, cũng khó có thể nhận ra, rốt cuộc người nào mới là thật, người nào mới là giả?

Nhận thấy người đứng ngoài cửa, đôi mắt “Tô Mộc Vũ” bên trong âm thầm hiện lên tinh quang, đôi tay nhanh chóng ôm chặt lấy cổ Phong Kính, lần thứ hai đưa lên môi của mình, hoàn toàn che mất ánh mắt của Phong Kính.

Người đứng xem ở bên ngoài, nhìn thấy đúng là Phong Kính ôm lấy một dáng người, thâm tình ôm hôn triền miên, triền miên đến ngay cả người đứng bên ngoài cũng không nhận thấy.

Trên mặt đất là một đống quần áo hỗn độn, từng cái từng cái trộn chung một chỗ, giống như hai người đang ôm nhau trên giường, tay hắn giữ chặt eo cô ta, cổ tay cô ta quấn chặt cổ hắn, da thịt trắng noãn kề cùng đồi ngực màu đồng, hơi thở dồn dập hỗn độn, lửa nóng tràn ngập gian phòng, giống như nơi nơi đều tràn ngập hơi nước.

Mà tất cả lại giống như nước lạnh dập tắt tâm trí nóng bỏng của cô khi mới đến, lạnh toàn thân, thở không nổi.

Trong đầu choáng váng đến phát đau, gương mặt tái nhợt, giống như máu toàn thân đều trong phút chốc chảy hết ra ngoài.

Sao lại thế này?

Ánh mắt của cô mờ nhòe, là do bản thân đang nằm mơ sao? Vì sao cô lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy? Lúc cô điên cuồng chạy đến, nước mắt đã chảy hết cả một đoạn đường. Cô nghĩ rằng bản thân khổ sở lâu như vậy, bị tra tấn lâu như vậy, lúc này hạnh phúc nhất định sẽ đến với mình chứ.

Hắn là tình yêu của cô, từ trước đến nay đều có đủ loại hiểu lầm, cô có thể cầu xin hắn tha thứ ình, có thể làm mọi thứ để bù lại sự ngu xuẩn trước kia của mình, chỉ cần hắn yêu cô.

Chỉ cần hắn yêu cô, cô có thể trả giá tất cả để van xin hắn cho cô được đứng bên cạnh hắn.

Thế nhưng… trong lúc cô chạy đến lột da chân, trong lúc cô vấp ngã vô số lần, trong lúc cô dùng hết sức lực để chạy đến bên hắn, cảnh tượng cuối cùng lại là như vậy…

Nó khiến cô hoài nghi, có phải đây là sự trả thù của hắn hay không?

Có ai từng nếm qua cảm giác này chưa? Đang bay lượn trên bầu trời, hạnh phúc như ở trên thiên đường, lại một giây sau bị bẻ đi đôi cánh, nhanh chóng rơi thẳng xuống mười tám tầng địa ngục.

Cô bây giờ nên làm gì đây?

Vứt bỏ tất cả tự tôn, tiến đến, lôi kéo người đàn bà kia ra, cho cô ta một cái tát rồi bảo cút đi? Hay vẫn là ban cái tát đó, xong rồi kéo Phong Kính đứng dậy, hung hăng mắng: Hỗn đản! Chúng ta thật sự kết thúc rồi!

Nhưng là giờ này khắc này, cô còn đủ dũng khí để làm điều đó sao? Cô cố nhấc bản thân mình nhưng cả người lại giống như tản đá, khiến cả người cô đều run rẩy.

Trong đầu hỗn hỗn độn độn, trái tim như bị hổng một cái lỗ lớn, máu như vòi nước tuôn chảy khắp nơi. Chân mềm nhũn, mắt hoa lên, cả người tê liệt ngã xuống.

Bên cạnh chính là cầu thang, thân thể vô lực giống như quả bóng da lăn xuống phía dưới, cái trán đụng đến bậc thang, choáng váng.

Nghe thấy âm thanh, Phong Kính nhíu nhíu mày, giống như cảm nhận từ bản năng, muốn quay đầu lại.

Lại bị “Tô Mộc Vũ” nâng chặt mặt: “Có lẽ là nhân viên không cẩn thận ngã đó. Kính…” Mắt của cô ta ngập nước, mang theo tinh quang cùng xuân sắc, giông như một đóa hoa hồng chậm rãi nở rộ, tản ra hương thơm nồng đậm.

Phong Kính nhìn gương mặt quen thuộc này, dùng ngón tay nhẹ nhàng miêu tả bộ dáng của cô.

Đây là Tô Mộc Vũ của hắn, mỗi một lớp da thịt trên khuôn mặt này, mỗi một độ cong cơ thể đều là bộ dáng của Tô Mộc Vũ, không phải xinh đẹp nhưng với hắn mà nói chính là phong cảnh xinh đẹp nhất trên đời này.

Phong Kính ôm lấy cô, đem mặt mình vùi thật sâu vào cổ của cô.

“Tô Mộc Vũ”… Không, nói đúng ra là Tô Mộc Tình, ôm đầu của hắn, khóe miệng gợi lên một độ cong âm trầm đáng sợ.

Lăn xuống cầu thang sao?

Chậc chậc… Chị à! Lăn xuống đó chắc cũng khó chịu lắm đi? Không, nhiêu đó còn chưa đủ đâu.

Biết hai năm qua tôi đã làm gì không? Tôi dùng thời gian hai năm qua, ở trên mặt của tôi, từng đao từng đao, đem mình hoàn toàn biến thành hình dạng của cô. Cô có biết mùi vị dao lăn trên mặt đau bao nhiêu không?

Đau, đau đến khiến tôi phát điên, bộ dạng mỗi ngày trên mặt đều quấn băng gạc quả thật khiến tôi muốn nôn.

Nhưng mà không sao, không sao. Cuối cùng kết quả không phải là rất tốt rồi sao? Người đàn ông cô yêu cũng không nhận ra cô, như thế nào? Kiệt tác của tôi đó, cô thấy kinh hỉ không? Không, tôi thiếu chút nữa đã quên rồi, cô còn chưa thấy được gương mặt của tôi mà.

Đừng nóng vội, chờ xem, người đàn ông của cô, tôi từng bước từng bước tóm lấy. Dựa vào cái gì mà những gã đàn ông tốt nhất đều xúm lây cô, mà tôi chỉ có thể tránh trong những ngõ hẻm mà khóc. Dâu trưởng Phong gia, cô không có phúc đến hưởng, không bằng để cho tôi hưởng thay đi.

Là cô phá hủy mọi thứ của tôi, mà bây giờ, cũng nên đến phiên tôi phá hủy mọi thứ của cô!

____________________

Tô Mộc Vũ ngã xuống cầu thang, hình ảnh trước mắt lần lượt thay đổi, cả người đều mềm nhũn, không thể động đậy được, cái gáy ẩm ướt như có cái gì đang chậm rãi chảy ra. Cô há miệng nhưng yết hầu như là bị vướng, một chữ cũng nói không ra.

Bên cạnh, một đôi giày da chậm rãi đi đến trước mặt cô, nếu chú ý có thể nhìn thấy hai chân bước đi không vững, có chút khập khiễng.

Tô Mộc Vũ ngẩng đầu nhìn lên, hé ra khuôn mặt âm nhu xinh đẹp lại âm lãnh như mãng xà.

Đôi mắt nhỏ dài nhìn chằm chằm cô, như một con rắn đang thè lưỡi.

Hắn thương hại nhìn bộ dạng đáng thương của cô.

Ngón tay của hắn nhẹ nhàng nâng cằm Tô Mộc Vũ lên, nói: “Hai năm không gặp, chúng ta cũng coi như là người quen. Thế nào? Chào hỏi đi”

Tô Mộc Vũ nhìn khuôn mặt ghé vào trước mắt kia, chán ghét đến muốn nôn, nhưng là giờ này khắc này, cô căn bản không nhúc nhích được, chỉ có thể giống như một miếng thịt bò tùy hắn xâu xé.

Trên gương mặt trắng nõn của Phong Nghi, lộ ra nụ cười châm chọc.

“Thế nào? Vở diễn vừa rồi hay không?”

Khẩu khí của hắn so với hai năm trước càng thêm âm trầm, càng thêm đáng sợ: “Tôi nói rồi, người Phong gia không biết yêu, mà trong cơ thể người nhà họ Phong đều chảy dòng máu máu lạnh. Ả đàn bà ngu xuẩn như cô, thế mà cô cũng tin hắn sẽ yêu cô. Đàn ông, thứ cần cùng lắm cũng chỉ là một cỗ máy biết an ủi, còn là ai thì có quan trọng sao? Chậc chậc, cô đúng thật là ngu ngốc”

Mặt Tô Mộc Vũ trắng bệch, cố gắng nhắm mắt lại không thèm quan tâm hắn đang nói gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »