Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3517 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 200
nữ vương không dễ chọc.

❊ ❊ ❊

Tám giờ tối, Kiều Na đặt một bàn thức ăn trong khách sạn chờ vị giám đốc Hoàng kia.

Tám giờ mười lăm phút ông ta mới đến,đôi mắt nhỏ híp lại một cách giảo hoạt, trên mặt lộ ra ý cười mà nói:“Tổng thanh tra Kiều. hôm nay mời tôi ăn cơm chính là bàn chuyện tài trợ đúng không? Tôi ta thật sự rất bội phục tổng thanh tra Kiều một ngườiphụ nữ nhỏ bé mà có thể điều hành một công ty lớn như vậy thật không đơn giản”. Đôi mắt to không ngừng quét dọc quét ngang người Kiều Na, bêntrong tràn ngập sắc dục.

Kiều Na cũng lễ phép nở nụ cười, nói: “Giám đốc Hoàng cứ nói đùa, tôi đây sao có thể lọt vào mắt xanh của anh chứ”

Giám đốc Hoàng cười rộ lên, vươn tay vỗ hai cái lên mu bàn tay của Kiều Na, đáp: “Tổng thanh tra Kiều quá xem nhẹ mình”

Kiều Na hơi liếc mắt một cái vào bàn tay to mọng bẩn thỉu kia, đáy lòng cười lạnh nhưng trên mặt lại cười càngthêm sáng lạn. Cô giơ tay lên kính hắn một ly, nói: “Giám đốc Hoàng, hôm nay làm phiền anh thật ngại quá, trước kính anh một ly đã”, cô né bàntay bẩn của hắn ta.

Lời nói này thật quyến rũ, khiến cho giám đốc Hoàng vui mừng giơ ly rượu lên cạn một cái.

Uống hết ly đó, ánh mắt giám đốc Hoàngchuyển động, không biết là vô ý hay cố tính nhìn lên ngực Kiều Na, khóxử nói: “Công ty của chúng tôi gần đây đang đầu tư cho một dự án, phầntài chính có chút khó khăn. Cho nên, cấp trên thông báo sẽ phải cắtnguồn viện trợ lần này của công ty cô, dù nên nhưng chuyện này cũngkhông thể là không thương lượng được…”

Kiều Na cảm thấy thật buồn cười: Chủ đề chính rốt cuộc cũng đã tới.

Cô đặt chén rượu xuống, ra vẻ như khôngbiết: “Giám đốc Hoàng xin cứ nói, tôi sẽ thật sự rất cảm kích” Ánh mắtnhư cười trông thật dễ thương, khiến cho ông ta si mê.

Ánh mắt sắc nhẹm của giám đốc Hoàng nhìn cô, cười nói: “Có một số việc cũng rất dễ thỏa thuận. Nào, đến uống một ly nữa, ăn một bữa cơm với tổng thanh tra Kiều trẻ trung xinh đẹp nhưthế này, quả thật là vinh hạnh của tôi”

Kế tiếp, tên giám đốc Hoàng này một mựccố ý chuốc rượu Kiều Na. Kiều Na tuy hiểu rõ nhưng vẫn không vạch trần,muốn diễn trò cùng ông ta.

Kiều Na bị chuốc hết một chai rượu mạnh40 độ cồn . Cô như lờ đờ say, cả người gục xuống bàn, đôi mi thanh túnhíu chặt lại làm cho người ta thương tiếc.

Giám đốc Hoàng thấy cô đã say, âm thầmlấy ra một viên thuốc trong túi bỏ vào ly rượu, trên mặt lộ ra nụ cườiquái dị. Sau đó ông ta đưa ly rượu cho Kiều Na: “Tổng thanh tra Kiều,uống một ly nữa rồi chúng ta thương lượng chuyện tài trợ”

Kiều Na có chút suy yếu, nói: “Giám đốc Hoàng, tôi hình như say rồi”

Bàn tay heo của ông ta đặt lên vai KiềuNa, một đôi mắt sắc nhìn thân hình khiêu gợi của cô, thèm chảy nướcmiếng. Thế nhưng chính ông ta lại không nhìn thấy Kiều Na đã nhanh taytráo hai ly rượu.

Giám đốc Hoàng không biết, còn tưởng làmình đã đắc thủ, cố chấp đưa ly rượu cho Kiều Na, nói: “Ly rượu này cônhất định phải uống, nếu không uống chính là tổng thanh tra Kiều khôngnể mặt tôi rồi”

Kiều Na nhíu mày, khó xử nhìn ly rượu,sau đó lại ngửa đầu uống hết Ông ta khen một tiếng, rồi cũng uống hết ly rượu trước mặt mình.

Giám đốc Hoàng ôm Kiều Na đã xụi lơ, áimuội nói: “Tổng thanh tra Kiều, đêm nay cô ở lại với tôi đi, hợp đồngtài trợ sáng mai tôi sẽ ký tên, cô thấy sao?”

Kiều Na mỉm cười, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: “Được”

Nụ cười thản nhiên của cô khiến cho ôngta đột nhiên cảm thấy choáng váng, nhận ra hiện tượng kỳ lạ, vừa địnhđứng lên đã choáng ngất đi.

Kiều Na nhìn một đống thịt mỡ đang gụctrên bàn, cười lạnh. Cô đạp một cước lên người ông ta: Chút thủ đoạn đócũng muốn đem ra sài với Kiều Na này sao? Cũng không chịu nhìn xem, cuối cùng ai là giở trò với ai.

Kiều Na nâng ‘đống thịt heo’ kia dậy đi về phía thang máy. Trên lầu, cô có một thứ rất tốt đang chờ vị giám đốc Hoàng này.

Lúc vào thang máy, một người đúng lúc đi khiến cô đụng phải. Kiều Na vừa định nói xin lỗi lại không nghĩ rằngkhi ngẫng đầu thì nhìn thấy Phương Thiệu Hoa.

Phương Thiệu Hoa hôm nay cũng có mộtcuộc hẹn ở khách sạn này, không nghĩ tới lại gặp Kiều Na, hơn nữa cô còn ở cùng một chỗ với cái tên giám đốc Hoàng tai tiếng kia.

Phương Thiệu Hoa liếc mắt nhìn Kiều Namột cái, cả người cô đầy mùi rượu. Hắn lập tức nhăn mặt, cười lạnh nói:“Đói khát đến mức này rồi sao? Ngay cả loại này đàn ông này cũng ăn à?”Khẩu khí vừa cay vừa độc, quả thật có thể chọc tức chết người.

Kiều Na cảm thấy buồn cười, lập tức cười nhạo: “Cho dù tôi tìm ai thì hình như cũng không liên quan đến Phương thiếu nhỉ?”

“Cô!!!” Sắc mặt Phương Thiệu Hoa biến đen, dường như muốn nhào lên nhưng Kiều Na đã ấn nút thang máy nhốt hắn bên ngoài.

Thật vất vả mới rinh được ‘đống thịtheo’ này lên lầu, nhét vào trong một cái phòng. Kiều Na vỗ vỗ tay, khóemôi khẽ nhếch lên, đôi mắt đầy sáng rỡ.

Hai tiếng sau, lúc giám đốc Hoàng tỉnhlại liền nhìn thấy một chiếc màn hình tivi to đang chiếu loạt hình ảnhhai người lõa lồ đang dây dưa lẫn nhau. Trong đó, người đàn ông khôngcần nói cũng biết chính là ông ta, mà một người phụ nữ có kỹ xảo thuầnthục, vừa nhìn liền biết một gái bán hoa có nghề.

Sắc mặt ông ta bỗng dưng biến đổi, vô cùng khó coi

Kiều Na ôm hai tay, bình thản bước tới, nói: “Giám đốc Hoàng, vở kịch này ông thấy thế nào?”

Giám đống Hoàng lập tức tỉnh táo, nổi giận nói: “Tổng thanh tra Kiều, cô có ý gì?”

Kiều Na vẫn ung dung mỉm cười, nói:“Không có ý gì cả, chỉ là muốn làm một cuộc giao dịch với giám đốc Hoàng mà thôi. Chắc giám đốc Hoàng cũng biết giao dịch gì chứ nhỉ?”

Giám đốc Hoàng thẹn quá hoá giận: “Cô nghĩ rằng tôi sợ cuộn băng ghi hình đó của cô sao? Cô quá xem trọng trò hề này của cô rồi”

“À há!” Kiều Na cười nhẹ, nhìn cuộn băng trong tay, nói: “Tôi đương nhiên biết cuộn băng ghi hình này đối vớigiám đốc Hoàng mà nói cũng không có bất lợi gì, nhưng mà nếu tôi gửi nócho bà Hoàng nhà ông, ông nghĩ như thế nào?”

Kiều Na cầm bản hợp đồng đã có chữ ký đi ra khỏi khách sạn, khóe miệng nhếch này lên một nụ cười khẽ.

Cô dám gây khó dễ cho tên giám đốc Hoàng háo sắc đó, đương nhiên là đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Cô điều tra được nhà mẹ đẻ của bà Hoàng rất có thế lực, mà giám đốc Hoàng lại ở rể,đương nhiên phải xem sắc mặt vợ mình mà sống. Nếu cô đưa cuốn băng nàyđến tay bà Hoàng, ông ta cũng coi như xong.

Đánh rắn phải đánh dập đầu, chỉ cần tìm đúng điểm yếu, cho dù là một con thỏ cũng có thể cắn chết mãng xà.

Kiều Na vừa ra khỏi khách sạn, đột nhiên cảm thấy choáng váng, hai chân cũng run rẩy, thiếu chút nữa là té xuống đường. Kiều Na theo bản năng xoa đầu, trong lòng báo một tiếng chuông:Không ổn, lúc mình bất cẩn lại trúng chiêu của tên giám đốc Hoàng kiarồi!

Bước chân hỗn loạn, cô cố gắng chống đỡđể về đến nhà. Thế nhưng hai chân như mềm nhũn ra, cả người ngã về phíatrước, nhưng lại rơi vào một vòng tay.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt mông lung nhìn thấy khuôn mặt của Phương Thiệu Hoa. Cô theo bản năng bắt lấy ống tay áo của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »