Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3655 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 168
sói hoang cũng có thể hiền lành.

❊ ❊ ❊

Đồng nghiệp nhìn thấy tâm tình Chu Hiểu Đồng không được tốt sau khi cúp điện thoại, liền hỏi: “Hiểu Đồng, cậu không sao chứ?”

Chu Hiểu Đồng buông điện thoại trong tay xuống, tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính, nói: “Không sao”, chỉ là thanh âm có chút khàn khàn khó nhận ra.

Tia sáng đầu tiên xé tan màn đến, năm giờ sáng. Rốt cuộc cũng hoàn thành công việc, mọi người chỉ còn đủ sức ngáp một cái.

Ông chủ ngay lập tức đi đến kiểm tra kết quả, không nóng không lạnh khen mọi người một chút, hơn nữa còn bảo họ đến phòng nghỉ nghỉ ngơi một chút, mười giờ sáng tiếp tục trở lại làm việc.

Nói cách khác, mọi người chỉ có năm tiếng để ngủ.

Chu Hiểu Đồng nằm dài trên ghế, cau chặt chân mày. Cô biết phòng nghỉ chỉ có hai cái giường nhỏ đủ một người nằm, ngủ ở đó hay ngủ ở đây cũng không có gì khác nhau.

Chỉ là dù mệt mỏi, khi mắt nhắm lại cô vẫn thấy bối rối vô cùng.

Càng như vậy, cô lại càng thấy phiền muộn.

Chu Hiểu Đồng, mày phải biết mày vốn dĩ không có tư cách thở dài phiền não, ngoại trừ tiếp tục tiến về phía trước, mày không còn con đường nào khác có thể đi!

Không biết bao lâu, có người đẩy cô một cái.

Chu Hiểu Đồng mơ mơ màng màng mở mắt ra, là một người đồng nghiệp thân thiết nhất với cô. Cô ấy chắc là đi làm, nhìn thấy cô mệt mỏi nằm ở đây nên hỏi: “Hiểu Đồng, lại tăng ca sao? Một buổi có hai trăm đồng, dù là tính gấp ba cũng mới có sáu trăm đồng, cậu khiến bản thân mệt mỏi thành như vậy, đáng giá sao?”

Chu Hiểu Đồng cười, đáng giá nha, dựa vào cái gì mà không đáng? Cô hiện tại chỉ là một con ốc sên nhỏ nhoi dưới nhành nho dại, ngoại trừ liều mạng băng qua đường lớn thì còn biết phải đi đâu đây? Ai bảo cô cố tình muốn bám víu vào gốc cổ thụ cao lớn kia làm chi.

Vừa nghĩ tới, một vài hình ảnh đêm qua lại tràn về. Nụ cười trên mặt Chu Hiểu Đồng hơi hơi cương cứng, đột nhiên trong bụng cồn cào, cả đêm nhịn đói chỉ có cà phê lót dạ, không đau bao tử mới là lạ.

Đồng nghiệp bật người, nói: “Đau bao tử à? Mau tìm gì ăn đi, cậu thật là…”

Chu Hiểu Đồng gật gật đầu, vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo rồi đi đến quán cà phê, nhưng chợt nhớ tới hình ảnh ngày đó Tiền Phong dẫn theo Đông Phương Uyển Nhi đến đây, cô liền dừng bước.

Ngay tại lúc xoay người, một khuôn mặt không biết khi nào thì áp sát vào mặt cô.

Tiền Phong có chút khó chịu cầm theo một túi ni lông giơ lên trước mặt Chu Hiểu Đồng, bĩu môi nói: “Hỉ nhạc gì gì đó không tìm được, thư ký của anh nói sữa chua này cũng có mùi vị giống giống cái thứ kia”

Chu Hiểu Đồng có chút kinh ngạc, hắn làm sao biết cô thích uống ‘Hỉ nhạc’?

Tiền Phong thấy cô không nhận liền nghĩ cô còn giận mình chuyện tối qua, liền nói: “Chuyện tối hôm qua anh chỉ là chọc tức em một chút thôi, anh không có làm gì với mấy người kia hết. Bà xã, đừng giận nữa nhé?” Cuối cùng, hắn bậm môi, nhét túi ni lông vào ngực cô, nói tiếp: “Em dám nói không cần, anh cắn chết em!”

Chu Hiểu Đồng nhìn chiếc túi trong lòng, rõ ràng là một đống sữa chua, lại bị xé hết nhãn, thay vào đó là những mảnh giấy trắng với nét chữ cong cong vẹo vẹo đề ‘Hỉ nhạc’ dán vào đó.

Chợt nhìn, có chút buồn cười.

Tiền Phong lại kéo Chu Hiểu Đồng vào quán cà phê, bảo nhân viên cửa hàng đưa lên hết những chiếc bạnh ngọt ngon nhất ra.

Chu Hiểu Đồng nghe lời hắn như một con rô bốt, cắn từng miếng từng miếng, lại uống một ngụm sữa chua. Cho đến khi ăn sạch sẽ, Tiền Phong mới thỏa mản vỗ vỗ đầu của cô, nói: “Đầu đất, thật ngoan”

Mới vừa nói xong, điện thoại của Tiền Phong liền vang lên, lại là một vụ án khẩn cấp.

Lần này Tiền Phong thụ án một vụ giết người, bị cáo là hai vợ chồng một tiểu thương trong chợ, người chồng được chính quyền bầu làm ban quản lý khu chợ, không nghĩ tới vài ngày sau có hai người bị giết hại ngay trong chợ mà vị tiểu thương này lại nhanh chóng ra đầu thú.

Nếu là như vậy cũng không phải chuyện khó khăn gì, nhưng truyền thông phát hiện ra vị tiểu thương này bị thương sau khi bị tạm giam, đoán là do bị ép cung bằng vũ lực nên trở thành một vụ án rất được dân chúng quan tâm.

Mà mấy ngày nay Tiền Phong vì chuyện này nên bận rộn đến sứt đầu mẻ trán. Hắn đáp một câu “Đến liền”, sau đó cúp điện thoại nhìn Chu Hiểu Đồng, còn dặn dò cô nhất định phải nghỉ ngơi.

Chu Hiểu Đồng nhìn thấy đôi mắt đầy tơ máu của hắn, lại còn rất nhiều sự vụ phải giải quyết, sau đó cúi đầu nhìn đống sữa chua trong lòng mình, đột nhiên cô cảm thấy, nếu cả hai mỗi người nhịn một câu, cuộc sống cũng sẽ không có nhiều mâu thuẫn.

Trở về văn phòng, ông chủ lại kêu cô: “Hiểu Đồng, ngày mai tôi có một bữa tiệc, cô đi theo tôi đi”

Chu Hiểu Đồng đi vào văn phòng, nói: “Ông chủ, chức vụ thư ký này tôi thật sự không thích hợp để làm, hết tháng này, tôi xin trở về bộ phận thiết kế”

Vẻ mặt ông chủ khó chịu, lại e ngại nhân vật bạn trai của Chu Hiểu Đồng nên đành phải cau mày, nói: “Vậy cô làm hết tháng này đi”

Chu Hiểu Đồng đóng cửa, đi ra ngoài.

Cô nghĩ, có lẽ cô cũng nên vì hắn một chút, nếu cả hai không nỗ lựa, mối quan hệ này cũng không cần Tiền Trung tướng hay Tiền phu nhân nhúng tay vào cũng sẽ bị phá hủy.

Chu Hiểu Đồng trở về nhà rất sớm, đi siêu thị mua một đống nguyên liệu nấu ăn, sau đó vừa đeo tai nghe điện thoại, dưới sự trợ giúp của Tô Mộc Vũ mà cẩn thận cắt hành, nấu nước, luột thịt.

Một bữa cơm ba món nấu xong, ngón tay Chu Hiểu Đồng cũng muốn dán đầy băng cá nhân.

Tiền Phong khi về nhà, nhìn thấy một bàn thức ăn nóng hổi liền chấn động, còn cho là mình đi vào nhầm nhà.

Sói hoang cũng có lúc hiền lành? Tận thế thật sự tới sao? Hay là kế hoạch xâm lược Địa Cầu của người ngoài hành tinh đã bắt đầu?

Tuy rằng cơm có chút sống, thịt bò có chút dai, nhưng Tiền Phong vẫn ăn rất ngon miệng.

Đêm đó, Tiền Phong ôm Chu Hiểu Đồng vào trong ngực, hôn hít lấy những ngón tay dán đầy băng cá nhân của cô, nói: “Bà xã, anh có nói rằng anh yêu em chưa?”

Chu Hiểu Đồng ngẩn ra, lần đầu tiên cô đem gương mặt đỏ ửng vì xấu hổ của mình chôn sâu vào hõm vai hắn, đầu cúi thật thấp, thật thấp.

Cô cảm thấy nếu có thể tìm được một điểm cân bằng, cả hai thật có thể cùng nhau đi thật xa, sống thật lâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »