Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3610 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 116
phương thiệu hoa tức giận.

❊ ❊ ❊

Tô Mộc Vũ bỗng nhói một cái.

Hắn làm sao vậy? Phong Kính, hắn lại làm cái gì?

Kiều Na đứng bên cạnh Tô Mộc Vũ, nói: “Mộc Vũ, đừng để ý đến hắn ta nữa, chúng ta đi thôi”. Cô đối với những tên con ông cháu cha này, không có một chút hảo cảm.

Tô Mộc Vũ chần chờ một chút, đứng nguyên tại chỗ, hỏi: “Rốt cuộc hắn làm sao vậy?”

Phương Thiệu Hoa giật khóe miệng, cười lạnh: “Sáng sớm mở to mắt, hắn nhổ kim tiêm ra, liều mạng chạy đến quán bar mua say, không ai ngăn được, cô có biết cái dạ dày kia đã hỏng đến trình độ như thế nào rồi chưa?”

Dạ dày của hắn vốn không tốt, hôm nay lại uống rượu, hắn thật sự không muốn sống nữa sao? Nghĩ đến cổ áo loang lổ vết máu của hắn tối hôm qua, tim Tô Mộc Vũ lập tức đau nhói.

Cô tự ép bản thân mình phải thật sắt đá, cắn chặt môi, nói: “Cũng… không liên quan đến tôi”

Đúng vậy, mặc kệ hắn sống hay chết cũng là chuyện của hắn, đều không liên quan đến cô. Bọn họ là hai người ở hai thế giới khác nhau, cuộc sống của bọn họ không nên chồng chéo lên nhau.

Tối hôm qua bản thân đã quyết định, không bao giờ lại quan tâm hắn có chuyện gì hay không.

Tô Mộc Vũ, phải tỉnh táo!

“Không liên quan? Cô cũng dám nói ba chữ không liên quan với tôi?” Phương Thiệu Hoa cười rộ lên, ánh mắt kia hận không thể bóp chết cô.

Hắn siết chặt cổ tay Tô Mộc Vũ, giống như là muốn bóp nát cô. Hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Người đàn ông kia đã từng kết hôn, hắn kết hôn với người con gái tôi yêu nhất trên đời. Tôi vốn nên giết chết hắn, nhưng cô biết vì sao tôi vẫn chưa ra tay không? Ha ha… là cô, chính là vì người đàn bà vô lương tâm như cô”

Câu nói đó, nổ ầm một nhát xuyên vào màn nhĩ Tô Mộc Vũ, khiến cô kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.

Do cô, là có ý gì? Hắn lạnh lùng kết hôn, hắn tổn thương trái tim cô, bên ngoài phòng cấp cứu, một câu lãnh đạm “cứu đứa nhỏ” kia của hắn. Lại có kẻ nói rằng hắn làm mọi thứ là vì cô?

Nói đùa cái gì vậy? Quả thật là câu chuyện đùa không vui chút nào!

Phương Thiệu Hoa nhìn là biết cô không tin, hắn cười lạnh, nói: “Hai năm trước, hắn vì cứu cô nên đành phải che giấu trước người khác, không tiếc thương tổn Nhu Y. Sau ngày kết hôn đó, hắn vừa ói ra máu, vừa bí mật lôi Nhu Y đi ly hôn, chỉ mới là ngày hôm sau thôi! Chỉ vì một câu, hắn không muốn lúc gặp lại, giữa hai người lại có sự hiểu lầm. Sau khi ly hôn, hắn lại bị đưa vào phòng cấp cứu, Nhu Y ở bên ngoài khóc tròn một đêm, khi đó cô ở đâu? Cô được mang ra nước ngoài an toàn, mọi người đều ở đây khóc, chỉ có cô, hoàn toàn không biết gì cả! Mắt hắn quả thật bị mù rồi, thế nhưng lại đi quan tâm một kẻ ngu xuẩn như cô. Cô không xứng, cô căn bản không xứng để hắn trăm phương ngàn kế bảo vệ lấy, lại càng không xứng vì cô mà Nhu Y phải bị tổn thương nặng như vậy!”

Ánh mắt Phương Thiệu Hoa bốc cháy hừng hực, dường như muốn đốt cô ra thành tro. Hắn hận, hận không thể giết chết Tô Mộc Vũ để chôn cùng Nhu Y, nhưng hắn biết, nếu quả thật giết chết cô, chôn cùng nhất định còn có một cái mạng của kẻ khác.

Tô Mộc Vũ không thể tin mở to hai mắt nhìn, môi cũng bắt đầu run rẩy: “Tôi không tin…”

Hắn rốt cuộc đang nói cái gì?

Dường như có một cơn đại hồng thủy đánh úp vào người cô, khiến cô chìm sâu giữa lòng đại dương, phá vỡ tất cả chấp niệm của cô. Cô không tin, cô làm sao có thể tin đây? Sự kiên trì cô gìn giữ trong hai năm qua chính là thù hận. Nếu không phải nhờ chấp niệm hận thù này, chỉ sợ cô đã sớm không thể chống đỡ nổi.

Nhưng bây giờ đột nhiên có người đến nói với cô rằng cô sai rồi, cô hận sai người rồi, vết thương trong lòng cô vốn dĩ là sai lầm, còn có, cô bước sai lối rồi.

Nó như sự hủy diệt đối với chấp niệm của chính mình, bảo cô làm sao có thể tin đây?

Sắc mặt Tô Mộc Vũ trắng bệch, nếu không nhờ có Chu Hiểu Đồng đứng phía sau chống đỡ, cô nhất định sẽ đứng không vững mà ngã xuống.

Chu Hiểu Đồng giận dữ quát: “Anh nói cái gì đó? Dựa vào cái gì mà đến đây chỉ trích Mộc Vũ? Tôi không cần biết các người lại muốn đùa giỡn cái gì, nhanh chóng cút đi cho tôi!”

Phương Thiệu Hoa không quan tâm, đôi mắt như dao bắn thẳng đến Tô Mộc Vũ, khiến cô tránh cũng không thể tránh.

Tô Mộc Vũ do dự, nói: “Tôi không tin…” Âm thanh không biết khi nào thì run rẩy, ánh mắt mơ hồ như một đứa trẻ lạc đường.

Phương Thiệu Hoa cười lạnh, nói: “Không tin phải không? Được, tôi cho cô nhìn xem, cho cô tận mắt nhìn xem!” Trong lúc Tô Mộc Vũ giãy dụa, hắn mạnh mẽ kéo cô lên xe.

“Anh làm gì đó? Mộc Vũ không muốn đi, anh mau buông chị ấy ra!” Kiều Na cùng Chu Hiểu Đồng muốn cướp Tô Mộc Vũ về, lại bị hai tên vệ sĩ Phương Thiệu Hoa dẫn theo ngăn lại.

“Mau buông ra! Mộc Vũ…” Kiều Na cùng Chu Hiểu Đồng sốt ruột gọi, trơ mắt nhìn Tô Mộc Vũ bị Phương Thiệu Hoa lôi đi.

Phương Thiệu Hoa lái thật nhanh, nhưng không đến quán bar lại chạy về phía ngoại thành.

Xe bị khóa, bất luận Tô Mộc Vũ giãy dụa như thế nào cũng không thể mở ra. Xe dừng trước viện điều dưỡng, Tô Mộc Vũ bị kéo xuống không chút lưu tình.

Hắn muốn đưa cô đến gặp Vệ Nhu Y?

Tô Mộc Vũ không kịp phản ứng, trợn to hai mắt, cô không muốn gặp cô ấy!

Nếu như nói Phong Kính chính là thanh đao cắm trên ngực, thì Vệ Nhu Y chính là cái gai nằm trên thanh đao vướng vào người cô. Buổi hôn lễ hoa lệ kia, cô tận mắt nhìn thấy mọi chuyện, chỉ sợ cả đời này cô cũng khó có thể sống dễ chịu khi cứ bị quá khứ bám lấy.

Tô Mộc Vũ thét to: “Phương Thiệu Hoa, mau buông tôi ra!”

Phương Thiệu Hoa không thèm nghe, trực tiếp kéo Tô Mộc Vũ vào viện, mở một cánh cửa ra, đẩy mạnh cả người cô vào bên trong.

“Nhìn đi! Cô nhìn đi! Cô từ từ mà nhìn cho kỹ đi!” Đôi mắt Phương Thiệu Hoa đỏ hoe, âm thanh khàn khàn.

Theo tay hắn chỉ, Tô Mộc Vũ nhìn sang, trên giường bệnh màu trắng, một thân ảnh gầy gò nằm im.

Đó là… Vệ Nhu Y?

Từng là người con gái cho dù ốm yếu vẫn hạnh phúc như thiên sứ, từng là người con gái cho dù bệnh tật cũng cứng rắn nói “Tôi không chấp nhận thua cuộc”… Thế nhưng bây giờ lại là bộ dạng này, tái nhợt, không có một chút thịt, trên mặt là bình dưỡng khí, nằm im không nhúc nhích. Nếu không phải bên cạnh có máy do điện tim đồ, căn bản có thể khiến cho người ta nghĩ rằng cô ấy đã chết…

Trong phút chốc, Tô Mộc Vũ như ngừng thở.

Phương Thiệu Hoa kéo Tô Mộc Vũ đến trước mặt Vệ Nhu Y: “Vì cô, hắn mặc kệ ba vết đạn trước ngực cho đến mưng mủ, cuối cùng bác sĩ phải cắt đi một miếng thịt. Vì cô, một tháng sau Nhu Y bị người ám toán, nguy hiểm đến tính mạng, phải sống cả đời như thực vật. Tôi không biết lúc đó chuyện gì đã xảy ra với cô, tôi chỉ hỏi cô một câu: Rốt cuộc cô nghĩ đây là lỗi do ai?”

Tô Mộc Vũ không biết mình nên nói gì, giống như một khắc trước mình vẫn còn đứng trên bờ, nhưng một khắc sau lại bị người ta nhấn chìm xuống đáy biển.

Sao lại thế này? Ai nói cho cô biết, vì sao lại thế này?…

Là do bóng đêm che mờ ánh mắt? Hay là do thời gian đang đánh lừa con người?…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »