Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3524 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 189
phòng làm việc huyền bí của ba ba.

❊ ❊ ❊

Lúc Nữu Nữu hai tuổi, Nhạc Nhạc nămtuổi, nếu nghĩ rằng ở tuổi này lũ nhỏ sẽ không làm cho người ta phiềnlòng, vậy thì thật sự là mười phần sai rồi.

Đối với hai đứa nhỏ đầy tinh thần thámhiểm mà nói thì phòng làm việc của ba ba là nơi huyền bí nhất. Hai đứanhỏ thừa dịp ba mẹ không chú ý liền ghé tai vào cánh cửa nghĩ: Bên trong có gì nha? Thật muốn khám phá quá!

Nữu Nữu: Anh hai… thật muốn vào nha.

Nhạc Nhạc: Thật sự rất muốn biết nha.

Nữu Nữu mãnh liệt gật đầu: “Đúng đúng! Chúng ta vào đi!”

Nhạc Nhạc lập tức liếc mắt: Ngốc, đừng có lên tiếng chứ!

Nữu Nữu che miệng lại, đi theo sau lưng anh trai, phía sau con bé là Bàn Chải đang thè lưỡi. Hai đứa cẩn thận đẩy cửa phòng ra.

Bên trong có cái gì nha? Hai cái đầu nhỏ ôm lấy Bàn Chải, mở to mắt nhìn vào, trái tim đập thình thịch.

Có thể giống trong phim hoạt hình, khivừa mở cửa ra liền lạc vào thế giới cây có thể nói chuyện, thỏ có thểuống trà hay không? Hay là một mảnh tối om lại có một cái bóng trăngtrắng lướt qua?

Hai cái đầu nhỏ nuốt nước miếng, vừa sợ hãi lại vừa hiếu kỳ.

Oa…

Thật nhiều tượng người!

Hai đứa nhỏ liền bị những tác phẩm gốm sứ trong phòng làm việc hấp dẫn.

Đây là ma ma mặc chiếc váy xinh đẹp, khóe miệng đang mỉm cười.

Đây là bộ dạng ma ma đọc sách.

Đây là lúc ma ma khẽ nhắm mắt, bàn tay đặt lên chiếc bụng to tròn.

Thật nhiều, thật nhiều…

Nhạc Nhạc đắc ý chỉ vào bức tượng khắcmột đứa nhỏ tuấn tú đứng bên cạnh ma ma, nói: “Đây là anh đó!”, dướichân còn có cả Bàn Chải.

Nữu Nữu nóng nảy, con bé không tìm đượcmình nha! Cái miệng nhỏ nhắn chu lên, thương tâm nói: “Nữu Nữu đâu? NữuNữu đâu? Sao lại không có Nữu Nữu?”

Nhạc Nhạc thở dài kéo tay con bé, chỉ vào tác phẩm cả gia đình, “Tô Mộc Vũ” đang ôm một đứa nhỏ trong lòng, nói: “Em ở đây nè”

Nữu Nữu chớp mắt to, nói: “Nhưng mà Nữu Nữu đâu giống như thế”

Nữu Nữu lại hỏi: “Sao ba ba lại làm nhiều tượng người thế nhỉ? Hơn nữa còn không cho anh em mình xem”

Nhạc Nhạc hai tay chống hông, nói: “Cái này em không biết đâu, chú thần kinh nói ba ba chính là “đặt trong nồi, nung rầu rĩ”!”

Nữu Nữu tò mò, mở to hai tròng mắt sángtrong như thủy tinh, hỏi: “Anh hai, “đặt trong nồi, nung rầu rĩ” là cáigì? Có thể ăn được không?”

Nhạc Nhạc nhìn em gái, nói: “Em cả ngàychỉ biết có ăn thôi, ngốc nghếch, “đặt trong nồi, nung rầu rĩ” cũngkhông hiểu, “đặt trong nồi, nung rầu rĩ” chính là… chính là…”

Dưới ánh mắt tò mò của em gái, Nhạc Nhạc giả vờ bộ dáng người lớn, nói: “Chính là bỏ rầu rĩ vào trong nồi rồi nung lên nha!”

Nữu Nữu sùng bái nhìn anh trai, anh hai thật thông thái nha!

Nhạc Nhạc đắc ý nâng chiếc cằm nhỏ, biểu cảm kia quả thật đang nói: Đương nhiên!

Đang lúc thằng nhóc đắc ý, bỗng nhiênmột bàn tay đưa ra nhéo tai nó. Nhạc Nhạc muốn đẩy cái tay kia, khôngngờ khi ngẩng đầu lên thì… Ôi má ơi! Ba ba đã về!

Phong Kính đen mặt nhìn Nhạc Nhạc, thằng nhóc sợ tới mức lập tức hô to: “Ma ma cứu mạng! Nhạc Nhạc tiêu đời rồi!”

“Không phải ba đã nói không được vào đây rồi sao?” Phong Kính đen mặt, một tay xách Nhạc Nhạc, một tay xách NữuNữu mang ra ngoài, Bàn Chải sớm thức thời chạy biến về ổ của mình.

Cửa đóng lại, hai đứa nhỏ ngồi trên ghếsa lon, ôm lấy nhau giống như ‘huynh đệ’ vào sinh ra tử, nhưng bốn conmắt lại ngập nước nhìn Phong Kính đang tức giận.

Hai người nhìn nhau, gật gật đầu, lập tức ăn ý há to miệng: “Ô oa……!!!” Tiếng khóc rung trời.

Phong Kính đang định dạy dỗ hai đứa mộtphen, không nghĩ tới cả hai lại cùng nhau khóc lớn, tiếng khóc bén nhọnkhiến lỗ tai hắn ong ong.

Tô Mộc Vũ vội đến hòa giải, che chở hai đứa nhỏ “Được rồi, được rồi, Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu biết sai rồi có phải hay không?”

Hai đứa nhỏ lập tức ngừng việc giả khóc, gật đầu như trống bỏi, bộ dáng kia không biết có bao nhiêu là nhu thuận.

Ba mẹ con nhà này, chỉ cần hai mắt ngập nước liền có lực sát thương thật giống như bom nguyên tử, Phong Kính lập tức bại trận.

Buổi tối, sau khi cho hai đứa nhỏ đingủ, Tô Mộc Vũ trèo lên giường, nằm trong lòng Phong Kính bật cười “Này, đặt trong nồi, nung rầu rĩ”

Lập tức gân xanh nổi lên trên trán Phong Kính, hắn trở mình áp lên thân thể Tô Mộc Vũ, nheo mắt lại, nguy hiểmnói: “Em nói cái gì?”

Tô Mộc Vũ đưa đầu ngón tay vẽ loạn lênngực hắn, nói: “Này, cái phòng làm việc anh không cho ai bước vào, thìra cất giấu bí mật như thế nha”, cô ngẩng đầu nhẹ nhàng thổi hơi bên tay hắn “Bộ điêu khắc đầu tiên là bộ nào thế?”

Thật ra khi cô nhìn thấy những tác phẩmtrong phòng làm việc của hắn, trong lòng không biết có bao nhiêu là cảmđộng. Thì ra đây là bí mật của Phong Kính, cái này khiến cho người tacảm động đến muốn khóc. Người đàn ông này luôn khiến cho cô không biếtnên nói gì.

Giọng nói mềm mại của Tô Mộc Vũ như cơngió nhẹ thổi vào lòng Phong Kính, khiến hắn tê tê dại dại. Bụng dướixuất hiện một dòng nhiệt quen thuộc, đôi mắt hắn biến sắc, nhanh tay đèlấy người cô cúi đầu hôn, ngăn chặn toàn bộ câu hỏi còn lại.

Tô Mộc Vũ rên khẽ, thuận theo vươn tay ôm lấy cổ hắn để hai người thêm khắng khít.

Bên trong, nhiệt độ từ từ tăng lên hòacùng tiếng hôn môi khiến cho người ta đỏ mặt. Yết hầu Phong Kính độngđậy, vươn tay vội vàng luồn vào áo Tô Mộc Vũ, bàn tay nóng bỏng vuốt vetừng tấc da thịt mịn màng trắng noãn của cô.

Mà ngoài cửa, hai cái đầu nhỏ lén lútnhìn vào từ khe hở. Nữu Nữu mở to mắt, hỏi: “Anh hai, ba ba với ma mađang làm cái gì vậy?”

Nhạc Nhạc hất đầu, điệu bộ người lớn đáp: “Chơi hôn nhẹ đó!”

Nữu Nữu mút đầu ngón tay “Hôn nhẹ chơi rất vui sao?”

Đôi mắt to tròn của Nhạc Nhạc chuyểnđộng, khóe miệng thằng bé cười gian manh. Sau đó, nó kéo cánh tay NữuNữu đẩy con bé vào bên trong.

“Mẹ, bọn con muốn ngủ với mẹ!”

Tô Mộc Vũ cùng Phong Kính cả kinh, táchra. Hai người vừa thở gấp vừa nhìn Nhạc Nhạc kéo cánh tay Nữu Nữu, đôimắt nhìn Phong Kính khiêu khích.

Phong Kính bị cắt ngang chuyện tốt, mặtvừa đen lại vừa trắng. Hắn cắn răng vung tay khẽ đánh vào mông NhạcNhạc, rống: “Đưa em con về phòng, lấy núm vú cao su cho nó!”

Nhạc Nhạc mới không sợ, lôi kéo Nữu Nữubổ nhào vào trong lòng Tô Mộc Vũ, liều mạng làm nũng: “Không nha, khôngnha, ma ma ngủ cùng Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu được không?”

Tô Mộc Vũ vừa rồi bị giật mình, lồng ngực còn lên xuống gấp gáp, cô chỉ biết xấu hổ nhìn Phong Kính.

Phong Kính cảm thấy hai đứa nhỏ này nhưcôn đồ đến đòi nợ, nếu hắn còn nhường nhịn thì hai đứa nhỏ hư hỏng nàynhất định sẽ trèo lên đầu hắn mà ngồi.

Phong Kính một tay xách một đứa về phòng bọn nhỏ, híp mắt cảnh cáo: “Ba và mẹ có chuyện cần bàn bạc, hai đứa ômgấu bông ngủ đi. Nếu còn bước ra khỏi cửa phòng ngủ nửa bước, ăn đòn thì ráng chịu, biết không?”

Cửa đóng phịch một cái, Phong Kính lại trở về giải tỏa lửa nóng trong người.

Tô Mộc Vũ nằm trên giường cười đến chảy nước mắt.

Trên giường nhỏ, Nữu Nữu nói: “Anh hai, hình như ba ba tức giận”

Nhạc Nhạc hừ một tiếng, khinh thường nói: “Đàn ông là loài lòng dạ hẹp hòi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »