Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3488 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 190
ba ba của nữu nữu.

❊ ❊ ❊

Phong gia.

Sáng sớm đã nghe thấy một đoạn đối thoại.

Phong Kính mang vẻ mặt đầy sát khí: “Nghe nói, tối hôm qua con lại vẽ tranh sao?”

Nhạc Nhạc mang vẻ mặt nghiêm túc: “Dạ, gần đây con đột nhiên cảm thấy hứng thú với vẽ”

Phong Kính: “Cho nên, con liền nằm trên giường ba ba, dùng nước tiểu vẽ ra cái bản đồ năm châu sao?”

Nhạc Nhạc buồn bã: “Loài người không bao giờ hoàn mỹ, hy sinh vì nghệ thuật, con… nguyện ý”

Phong Kính nghiến răng nghiến lợi, hắnkhông nên để Nhạc Nhạc lại quá gần Tiền Phong kia! Phong Kính chỉ NữuNữu đang khóc đến thương tâm vì bị nghi oan là tác giả của bãi nước tiểu trên giường, nói: “Càng quá đáng chính là, con lại vu oan cho em con?”

Nhạc Nhạc vội che đầu, chạy đi oa oa kêu to cứu mạng: “Ma ma, cứu mạng a!!!”

Cứ như vậy, một ngày náo nhiệt lại bắt đầu.

Lúc Nữu Nữu vừa đi nhà trẻ, Nhạc Nhạc đã được năm tuổi, Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ mỗi ngày phải chia làm haiđường để đi. Tô Mộc Vũ đưa Nhạc Nhạc đi học, Phong Kính chịu trách nhiệm đưa đón Nữu Nữu. Các giáo viên trong nhà trẻ đều bàn tán về ba của NữuNữu.

Haizz… người đàn ông đẹp trai như vậy, làm sao lại sớm trở thành ba của một đứa trẻ đây?

Thậm chí có người tự nhận Nữu Nữu làmcon nuôi, người đàn ông tốt như vậy chính là tình nhân trong mộng củabiết bao cô gái Trung Quốc, ai mà không muốn độc chiếm đây?

Có một cô giáo trẻ hỏi Nữu Nữu: “San San nè, người hằng ngày đều đưa đón con đi học là chú của con sao?”

Nữu Nữu coi thường, cố ý đập nát mơtưởng trong lòng cô giáo “Đó là ba ba của con nha! Nhưng mà con còn cómột chú Phong Phong, bộ dạng cũng chỉ thua ba ba con một chút thôi!”

Tim các cô giáo vừa muốn vỡ tan, nghe còn có chú đẹp trai liền hỏi “Chú kia của con còn độc thân sao?”

Nữu Nữu mỉm cười ngọt ngào, nói: “Hắc hắc, dì con có nói, ai dám để ý đến đàn ông của dì, dì liền mua gạch về ném đó!”

Các cô giáo vừa treo trái tim nhỏ bé lên, lại nát vụn dưới nụ cười ngọt ngào của Nữu Nữu

Bốn giờ chiều, rất nhiều giáo viên đứngtrước cổng trường, một số thì tiễn các bạn nhỏ về nhà, một số thì chờđợi đón phụ huynh đến rước con em.

Cứ xế chiều bốn giờ mỗi ngày, ba ba NữuNữu sẽ đến đón con bé, nghĩ đến người đàn ông cao to lịch lãm lại đẹptrai kia, trong mắt các cô giáo đều long lanh.

Một chiếc xe màu đen quen thuộc dừng trước cổng, tim các cô giáo lập tức nhảy nhót.

Không nghĩ tới lần này xuống xe không chỉ có duy nhất một người, mà còn một người phụ nữ mặc chiếc váy tím ưu nhã cùng xuống xe.

Nữu Nữu nhìn thấy ba ba cùng ma ma đến đón, lập tức nhao nhao “Con ở đây nè!”

Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ nhìn nhau mỉm cười, đi tới.

Trong lòng cô giáo chủ nhiệm rơi lệ như bị đánh vỡ mộng: đây là mẹ Nữu Nữu sao? Không tin đâu!

Cô giáo trẻ còn có chút không cam lòng,hỏi Tô Mộc Vũ: “Xin chào, xin hỏi chị là dì của San San sao?” Trong mắtcô giáo đã vô cùng khẩn trương cùng chờ mong, dường như trong lòng không ngừng tự nhủ: Là dì! Nhất định là dì!

Tô Mộc Vũ đáp: “A… Tôi là mẹ của San San”

Cô giáo trẻ lập tức chết đứng.

Nữu Nữu chọc chọc tà áo cô giáo, hiếu kỳ hỏi: “Cô làm sao vậy?”

Phong Kính đi tới, một tay ôm lấy NữuNữu, một tay vòng qua eo Tô Mộc Vũ, nói: “Cô giáo có chút không thoảimái, cần phải nghỉ ngơi, chúng ta về nhà thôi”

Một nhà ba người ấm áp lên xe, hoàn toàn xem thường vẻ mặt đáng thương của cô giáo trẻ.

Lên xe, Nữu Nữu ngồi đằng sau ôm lấy con vtj Tiểu Hoàng chơi

Tô Mộc Vũ khẽ cười, nói: “Này, người nào đó vừa rồi một chút cũng không thương hương tiếc ngọc nha”

Phong Kính không thèm để ý, nói: “Lần đầu tiên em biết sao? Anh là kẻ máu lạnh, chỉ đối với mình em là tăng nhiệt thôi”

Phong Kính nói rất nghiêm túc khiến TôMộc Vũ đỏ mặt. Người đàn ông này luôn như vậy, luôn âm thần khiến cho cô cảm thấy hạnh phúc.

Trong kính chiếu hậu, trên gương mặt bình tĩnh của Phong Kính khẽ hiện nên nụ cười không dễ dàng nhận ra.

Đón Nữu Nữu xong, lại đến đón Nhạc Nhạc. Vừa đến cổng trường, thầy chủ nhiệm của Nhạc Nhạc vô cùng giận dữ đitới. Tô Mộc vũ khẽ than thầm: Tên nhóc kia nhất định là lại gây sự rồi.

Nhạc Nhạc mới vào tiểu học chưa được một tháng, tần suất gây chuyện là ba ngày một lần, bây giờ đã là ngày nàocũng có, quả thật khiến người ta đau đầu.

Quả nhiên, thầy giáo Lý căm phẫn nói:“Anh Phong, con trai của anh lại gây sự, thằng bé châm ngòi để hai đứabạn khác đánh nhau!”

Phong Kính nhíu nhíu mày, hỏi: “Làm sao vậy?”

Nhạc Nhạc giương mắt to trông rất vôtội, kéo kéo ống quần Phong Kính nói: “Ba ba, không liên quan đến con.Tiểu Hoa và Tiểu Lệ đều muốn theo đuổi con, con thật rất khó xử, vì thếliền nghĩ ra kế để hai bạn ấy PK nhau, ai thắng sẽ làm bạn gái của con”

Nhạc Nhạc vừa nói, trên mặt là biểu tình đắc ý giống như: Đến đây đi, đến đây đi, khích lệ con đi! Con thậtthông minh có đúng hay không?

Thầy giáo Lý sốt ruột nói: “Anh Phong, con trai của anh chị nếu không quản nhất định sẽ hư!”

Nhạc Nhạc nghiêng đầu, ngón tay xoa xoacằm bày ra tư thế đùa bỡn, cảm thán: “Thầy giáo Lý, chẳng lẽ thầy cũngmuốn theo đuổi con sao? Haizz… đào hoa quá cũng là một cái tội mà…”

Tô Mộc Vũ dở khóc dở cười, liên tục che cái miệng nhỏ chuyên gây chuyện của Nhạc Nhạc, hướng thầy giáo Lý cúi đầu xin lỗi.

Đem hai tiểu ác ma đón về nhà, Tô Mộc Vũ ngã vào trên ghế sa lon, một đứa đã mệt chết rồi, không nghĩ tới haiđứa đều quậy phá như vậy, thật sự là rất áp lực.

Phong Kính lột sạch đồ hai đứa kia, némvào trong phòng tắm, pha một bồn nước ấm rồi mặc cho chúng nghịch nước.Hắn đi đến, nhẹ nhàng hôn lên trán Tô Mộc Vũ một cái “Mệt lắm sao?”

Tô Mộc Vũ cười, lắc đầu.

Phong Kính nói: “Hay là chúng ta tìm hai bảo mẫu nhé?” Hắn nhìn thấy Tô Mộc Vũ mệt mỏi như vậy rất đau lòng, một mình cô phải chăm lo cho hai đứa nhỏ thật sự rất bận rộn.

Tô Mộc Vũ đáp: “Hay là thôi đi, bảo mẫuchăm sóc dù sao em cũng không yên lòng cho lắm. Mấy năm nay em cũng làmđược mà, huống chi bình thường Tiền Phong và Hiểu Đồng cũng giúp đỡ em,không mệt mỏi chút nào. Hơn nữa, con của chúng ta, tốt hơn là tự mìnhchăm sóc, anh nói có đúng không?” Cô yêu gia đình của mình, yêu con củamình, yêu đến mức không muốn có bất kỳ ai xen vào.

Cô vươn ngón tay nhẹ nhàng phác hoạkhuôn mặt anh tuấn của Phong Kính, gần như mê muội. Rõ ràng đã ba mươitư tuổi rồi thế nhưng lại còn anh tuấn như thế, giống như dấu vết nămtháng không để lại chút dấu vết nào trên mặt hắn ngoại trừ một chútđường cong thành thục, ngược lại càng khiến hắn có thêm mị lực.

Nghĩ như vậy, trong lòng cô không khỏi có chút ê ẩm, chẳng thể trách những cô giáo lúc chiều đều lộ ra ánh mắt như vậy.

Phong Kính như nhìn thấu tâm tư cô, nhẹ nhàng cụng trán mình lên trán cô “Bà xã ngốc”, đôi môi khẽ mỉm cười.

Mấy năm nay, Phong Kính thay đổi rấtnhiều, tuy rằng gương mặt vẫn lạnh lùng giống núi băng nhưng bất kỳ aigần gũi với hắn đều nhận ra, sự sắc bén trên mặt hắn đã giảm bớt rấtnhiều, trở nên ôn hòa, che giấu bớt sát khí.

Phong Kính nói: “Vài ngày nữa là đến kỷ niệm ngày cưới, cùng đi du lịch nhé?”

Tô Mộc Vũ mỉm cười: “Được!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »