Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3482 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 151
ngã bệnh.

❊ ❊ ❊

Cái gì là hạnh phúc?

Hạnh phúc chỉ là khi mèo được ăn cá, chó được ăn thịt, Ultraman đánh tiểu quái thú.

Chu Hiểu Đồng nghĩ mình rốt cuộc là Ultraman hay vẫn là tiểu quái thú đây? Cô và Tiền Phong, rốt cuộc là ai đánh ai? Cô vẫn là con mèo, cô muốn ăn cá hay vẫn chính là khối thịt trước mặt Tiền Phong?

Thật ra lấy tính cách bền bỉ của Chu Hiểu Đồng, cô có thể kiên trì tới cùng, nhưng đôi lúc vẫn đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, mệt đến ngay cả sức lực kiên trì cũng mất hết. Mọi người nói xem, một người ngay cả sức lực cũng bị mất hết, còn có thể tiếp tục kiên trì như thế nào đây?

Cô nghe thấy Tiền Phong bên cạnh gọi tên mình, thật ra cô rất muốn vung tay bóp lấy miệng hắn, bảo hắn đừng gọi nữa, nếu còn gọi cô liền lập tức bóp chết hắn!

Nhưng không kịp vung tay, cô đã hoàn toàn ngủ say.

Tiền Phong đặt tay lên trán cô, nóng hổi! Hắn cắn răng nén câu chửi tục trong miệng, đem Chu Hiểu Đồng nằm ngay ngắn, hắn giẫm mạnh chân ga, lấy tốc độ nhanh nhất chạy về nhà.

Hắn mở cửa thật nhanh, trong phòng khách vẫn là một đống hỗn tạp bị đập phá tối hôm trước, nơi nơi đều là những mảnh nhỏ thủy tinh cùng gốm sứ. Hắn nhìn, đột nhiên cảm thấy mình thật ngu xuẩn.

Nhảy qua khỏi phòng khách như bãi chiến trường, Tiền Phong ẵm Chu Hiểu Đồng vào phòng ngủ, vội vội vàng vàng mở ngăn kéo tủ tìm kiếm thuốc hạ sốt nhưng toàn là quá hạn sử dụng. Tiền Phong khóc không ra nước mắt, hắn đành phải lấy chăn cuốn Chu Hiểu Đồng vào bên trong thật kỹ, sau đó dùng hết tốc lực chạy đi mua thuốc.

Thật vất vả mua được, lại không tìm ra một giọt nước ấm, Tiền Phong một cước đạp mạnh vào cái bàn giữa nhà, sau đó tiếp tục luống cuống tay chân nấu nước nóng, năm phút sau rốt cuộc cũng bưng ra được một ly nước ấm đến bên cạnh Chu Hiểu Đồng.

Cẩn thận nâng người cô dậy tựa vào ngực mình, Tiền Phong đưa từng viên thuốc vào miệng cô, sau đó thổi nguội nước đút vào. Chu Hiểu Đồng vốn không thích uống thuốc, nghe thấy mùi vị đáng ghét kia liền nhíu mày quay đầu sang một bên né tránh.

Tiền Phong đem thuốc ngậm vào miệng, sau đó hớp một ngụm lớn nước ấm, miệng đối miệng đưa toàn bộ vào miệng cô. Phương pháp như vậy quả nhiên khiến Chu Hiểu Đồng phối hợp, chỉ ưm vài tiếng liền nuốt xuống.

Sau đó nên làm cái gì bây giờ?

Tiền Phong hoàn toàn không biết chăm sóc người bệnh, hắn mà bệnh liền có rất nhiều rất nhiều người đến chăm lo nhưng đây là lần đầu tiên tới hắn chăm người khác. Chu Hiểu Đồng quả thật bướng bỉnh, đôi khi đau đầu một chút rồi cũng thôi, sốt đến ngất như bây giờ là lần đầu tiên.

Gọi điện thoại đến nhà Phong Kính, nghe điện thoại chính là Phong đại thiếu, không đợi hắn ta đáp, Tiền Phong liền nói thẳng: “Mau gọi vợ cậu đến đây!”

Gọi điện thoại tới nhà người ta, mở miệng chính là tìm vợ người ta, trừ Tiền thiếu hắn ra quả thật không còn ai khác làm được. Cho nên Phong Kính ôm một thùng dấm chua, Tô Mộc Vũ đúng lúc đứng bên cạnh, nhận điện thoại, hỏi: “Tiền Phong? Có chuyện gì sao?”

Tiền Phong bla bla bla kể hết chuyện Chu Hiểu Đồng hôn mê, đương nhiên là quả qua vài chuyện vướng mắc, trực tiếp hỏi nên giải quyết như thế nào.

Tô Mộc Vũ vừa nói xong, Tiền Phong liền hung hăng cúp điện thoại, đi chuẩn bị đá chườm.

Nhìn thấy điện thoại cắt đứt, Tô Mộc Vũ dở khóc dở cười, vị Phong nào đó bên cạnh mặt thối thối.

Tô Mộc Vũ bậc cười xoa bóp mặt của hắn: “Này, là chuyện của người anh em của anh cùng với bạn thân em, mặt anh đừng thối như vậy được không?”

Phong Kính sao lại không hiểu, chỉ là trong lòng vẫn cảm thấy không thoải mái, trực tiếp ôm lấy Tô Mộc Vũ ném vào giữa giường, cả người hắn đè lên. Tô Mộc Vũ đỏ mặt, hạ giọng nói: “Này, Nhạc Nhạc cùng Nữu Nữu còn ở phòng khách, anh… anh chờ một lát được không?”

Lời còn lại không có thời gian nói, cũng không còn cơ hội nói, Phong Kính trực tiếp nâng mặt cô, ngăn chặn môi cô. Dám trêu tức anh, cho em biết tay!

Bên kia, Tiền Phong đang cặm cụi trước tủ lạnh làm đá chườm, lạnh đến bàn tay hắn run cầm cập. Hắn vội chạy vào toilet, dùng khăn mặt bọc lại, sau đó đặt lên trán Chu Hiểu Đồng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn sốt đến đỏ rực, sờ lên, nóng bừng. Tiền Phong cực kỳ đau lòng, cúi đầu hôn một cái lên mặt cô.

“Vợ ngốc, sao lại không nói cho anh biết”

Tiền thiếu gia từ đầu luôn luôn hoàn toàn quên rằng chính hắn không có cho người ta cơ hội để nói ra, hơn nữa với tính tình của Chu Hiểu Đồng, chỉ sợ té xỉu cũng sẽ không xin người khác giúp đỡ. Hai người bọn họ cũng là người không dễ dàng cúi đầu trước kẻ khác, người ta nói hai vợ chồng là hai góc bù trừ, nhưng là hai người bọn họ thật không biết nghiệt duyên gì lại cố tình sắp xếp gặp nhau.

Chu Hiểu Đồng bệnh liềm giống như bị kẻ khác nhổ hết gai trên người, lộ ra mềm mại bên trong. Cô men theo nhiệt độ trên người Tiền Phong ôm lấy hắn.

Đá chườm rơi xuống, Tiền Phong vội nói: “Hiểu Đồng đừng động, nếu không sẽ không hết bệnh được”

Chu Hiểu Đồng lại giống như một con mèo nhỏ bị thương, cái gì cũng không nghe thấy, chỉ biết ôm eo Tiền Phong, đầu chôn sâu vào ngực hắn “Mẹ… con muốn hỉ nhạc… mẹ mua cho con được không…”

(“Hỉ nhạc” hình như là một loại sữa chua của Trung Quốc)

Bọn họ ở chung hai năm, Chu Hiểu Đồng luôn luôn hung mãnh cường hãn, cho dù có cãi nhau, cô đều không có lộ ra biểu tình yếu ớt như bây giờ. Tiền Phong ôm lấy Chu Hiểu Đồng, vỗ nhẹ lưng của cô giống như hắn vỗ nhẹ lưng Nữu Nữu, nói: “Bảo bối, ngoan, ngày mai anh mua hỉ nhạc cho em”

Chu Hiểu Đồng ghé vào trong lồng ngực của hắn, thấp giọng mang theo nghẹn ngào nói: “Cha, con không đi xem mắt… cha đừng ép con…” Than thở hai câu, khóe mắt lại chảy ra hai giọt lệ.

Cái gì gọi là trái tim, lập tức liền vỡ vụn trong lòng Tiền Phong.

Hắn ôm Chu Hiểu Đồng thật lâu, vỗ nhẹ trên lưng cô cho đến khi cô ngủ thật sâu mới đổi một túi chườm khác.

Hắn đứng trong phòng khách, nhìn cả căn phòng hỗn độn, có chút đau đầu, cuối cùng vẫn là không thể không tự mình dọn lại.

Hắn nhìn cây gậy trong tay, đây là cây gậy bóng chày mà Chu Hiểu Đồng mua trong lần hai người cùng đi Châu Âu xem thi đấu, còn bắt hắn phải chụp hình dán lên đây. Lại nhặt một thứ khác, là một chiếc khăn trải bàn hình hoa hướng dương màu da cam, nhìn nhìn thì không có chút nào hợp với kiểu trang trí căn nhà nhưng cô vẫn nhất nhất đòi dùng nó.

Hắn nhìn từng thứ nằm lung tung trên đất, ngẫu nhiên là đôi dép lê Chu Hiểu Đồng mua, ngẫu nhiên là một bản nháp cô vẽ trên ghế còn cây việt chì lại lăn dài nơi góc phòng… Đột nhiên hắn nhận ra, căn nhà của hắn không biết từ lúc nào đã bị cô từng chút từng chút chiếm lấy, ngay cả chính hắn cũng không phát hiện ra.

Tiền Phong ngồi dưới đất, vỗ trán bật cười: Chẳng lẽ hắn thật nên quyết định thời gian kết thúc sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »