Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3608 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 174
ngày tàn của sói hoang.

❊ ❊ ❊

Chu Hiểu Đồng sốt cao, được đồng nghiệp đưa đến bệnh viện.

Ông ba Chu chạy đến, nhìn thấy con gái mình đang nằm trên giường bệnh truyền dịch, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đáng thương vô cùng. Đôi mắt bà Chu hoe đỏ, vỗ vỗ cánh tay đứa con gái luôn tỏ ra mạnh mẽ của mình, nói: “Hiểu Đồng, con rốt cuộc đang làm cái gì vậy?”

Chu Hiểu Đồng cười cười. Thì ra be mẹ cô đã biết từ lâu, biết cô cái cái gì đó không ổn, chỉ là không nhẫn tâm bóc trần vết thương của cô mà thôi.

Chu Hiểu Đồng dựa vào trong lòng mẹ mình, cọ cọ hai cái. Cô biết, mãi mãi đứng bên cạnh mình không phải ai khác, chính là ba mẹ mình.

Thất tình cũng giống như một lần cảm nặng, lúc đầu sẽ đau đến phát sốt, rồi dần dần khỏi hẳn, tất cả đều có một quá trình. Chu Hiểu Đồng truyền dịch một ngày, nằm trên giường bệnh một ngày, sáng ngày thứ hai, khóe miệng hơi hơi nhếch lên.

Cô cần bắt đầu cuộc sống mới của chính mình.

Chu Hiểu Đồng như được sinh ra một lần nữa, cô cảm thấy cả người mình tràn đầy sức mạnh. Cô còn có rất nhiều chuyện phải làm, cô phải cố gắng kiếm tiền, mang lại cuộc sống giàu có cho ba mẹ, cô muốn đưa hai người họ đi du lịch nhìn xem thế giới bên ngoài, còn nhiều nhiều lắm.

Tuy rằng cô là nghĩ như vậy nhưng những người khác xem ra đều rất đau lòng, hơn một tháng cô sụt đi cũng phải 5 kg.

Mà hai chữ “Tiền Phong” dường như bị cô dần dần quên đi, dường như chưa bao giờ nghe đến.

Đôi khi cô nhìn thấy tin tức về sự kiện chấn động về vị tiểu thương giết người trong tivi, cuối cùng cũng có kết quả. Vị tiểu thương kia bị kết án ba mươi năm tù giam, không ít người vây quanh trước cổng tòa àn khen ngợi vị Tiền đại kiểm sát trưởng kia. Vợ người tiểu thương thậm chí quỳ xuống trước mặt trước mọi người, nói cám ơn hắn, cũng nói xin lỗi hắn. Tiền Phong khoác trên người bộ cảnh phục kiểm soát viên, trên mặt không có một chút biểu cảm.

Lúc ăn cơm, Chu Hiểu Đồng còn nghe thấy những cô bé bàn bên cạnh nói chuyện về vị kiểm sát trưởng đẹp trai này, bàn luận sôi nổi, nếu như có thể gả cho hắn sẽ hạnh phúc bao nhiêu.

Chu Hiểu Đồng cười cười, húp một miếng canh cà chua trứng, sau đó lau miệng rời đi.

Lúc Tiền Phong vào văn phòng, nhìn góc bên phải cái bàn trống rỗng, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, hô lớn: “Chiếc hộp tôi để ở đây đâu rồi?”

Thư ký đang chăm chú sửa lại hồ sơ thì kinh ngạc một chút, vội hỏi lại: “Sếp nói sao? Cái hộp kia đó hả? Sáng nay còn thấy mà”. Cô ấy đột nhiên nhớ ra, nói: “Đúng rồi, trưa nay có người vào dọn vệ sinh, tôi có bảo bà ấy dọn hết rác và bỏ đi, có khi nào bà ấy tưởng cái kia là… nên vứt đi…”

Thư ký càng nói, giọng càng nhỏ, bởi vì cô cảm thấy sắc mặt sếp mình càng lúc càng đen, giống như là muốn giết chết người. Cô ngượng ngùng cúi đầu, muốn tránh né ánh mắt như dao găm của hắn.

Tiền Phong một câu cũng không nói, lập tức lao đến bộ phận vệ sinh.

Hắn dường như là không khống chế được chính mình, nắm chặt lấy áo người phụ trách bộ phận vệ sinh, hỏi: “Đồ của tôi, các người mang đi đâu rồi?”

Người phụ trách khâu vệ sinh giật mình, nghĩ rằng cấp dưới của mình đã làm gì sai liền ngay lập tức mở danh sách nhân công hôm nay, nói: “Kiểm sát trưởng, rác vừa dọn đã được đưa ra cửa sau cách đây mười phút”

Tiền Phong bỏ lại hắn ta, nguyền rủa một câu rồi chạy nhanh về phía cửa sau. Cả người đầy mồ hôi chạy ra liền nhìn thấy chiếc xe rác đã chạy rất xa rồi, muốn đuổi theo cũng không kịp.

Tiền Phong chống hai tay lên đầu gối, dường như cảm thấy bộ dạng bản thân mình hiện tại rất nực cười. Hắn che trán, đứng lên, hai tay bỏ vào túi quần, lững thững đi trở về.

Cũng tốt, đó là vật cuối cùng Chu Hiểu Đồng để lại, bây giờ cũng đã mất. Cũng tốt, hắn rốt cuộc có thể có chút yên tĩnh rồi.

Di động vang lên, hắn nhìn cái tên trên màn hình là cô bạn gái mới kia, hắn không bắt máy, thẳng tay tháo pin di động ra, nhét vào trong túi.

____________________

Mí mắt Chu Hiểu Đồng hôm nay luôn nháy, là mắt phải, nháy nguyên cả một buổi chiều.

Người ta nói: Nháy mắt trái là may mắn, nháy mắt phải là xui xẻo. Cô cũng không mê tín, chỉ là cảm thấy trong lòng bỗng nhiên hoang mang rối loạn, giống như sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Cô mở di động ra, đang định gọi về nhà.

“Hiểu Đồng, mau đến đây xem bản thiết kế này một chút đi” Ông chủ hét to.

Chu Hiểu Đồng hấp tập gấp điện thoại trong tay lại, lập tức chạy tới.

Cô được ông chủ thăng chức làm trưởng nhóm bộ phận thiết kế, tuy rằng dưới tay chỉ có chưa đến mười người nhưng dù sao cũng là một trưởng nhóm, không phải sao? Cô liều mạng làm việc, đêm nào cũng là người ra về sau cùng, mặc dù có nhiều người không để ý đến cô nhưng vẫn không một ai nói lời không phục.

Nha đầu này, quả thực là lấy mạng mình ra để làm việc. Ai có thể liều mạng hơn cô đây?

Vừa vào cũng đúng lúc hết giờ làm việc, bản thiết kế gồm một trăm đều mở ra, cuối cùng cô vẫn chăm chú sửa chữa từng lỗi nhỏ trong đó.

Chu Hiểu Đồng xoa nhẹ huyệt thái dương, định dọn dẹp đồ về nhà thì tiếng chuông di động đột nhiên vang lên. Bỗng dưng, lồng ngực cô nhói lên một cái, tê rần.

Là số điện thoại của mẽ, cô vội vàng bắt máy: “Mẹ, chờ một chút, con chuẩn bị về đây”

Không nghĩ đến người nói chuyện lại không phải mẹ, mà là ba: “Hiểu Đồng… con mau đến đây… gặp mẹ con… lần cuối…”

Một câu, cô có thể nghe thấy âm thanh khóc lóc của ba. Cô đột nhiên cảm thấy hai chân mềm nhũn, cả người đứng không vững liền truợt xuống, ngã nhào trên đất.

“Ba…” Cô muốn hỏi: Ba, ba giỡn cái gì vậy? Ba cả đời chưa hề nói đùa. Lần này ba đùa ác quá rồi.

Nhưng chỉ lắp bắp: “Mẹ… mẹ con…” Điện thoại trong tay rơi xuống, cô vội vàng nhặt lên, lại không biết mình phải hỏi cái gì, chỉ biết lảo đảo chạy đi, lập tức gọi một chiếc taxi.

Cô run rẩy, cả người đều run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

Tài xế nhìn thấy cô như thế liền hỏi, nhưng một chữ cô cũng không nghe thấy. Xe dừng lại trước cổng bệnh viện, cô nghiêng ngả lảo đảo chạy vào.

Chạng vạng, tất cả mọi người trong đại sảnh bệnh viện nhìn thấy một cô gái hơn hai mươi tuổi, trên gương mặt ướt đẫm nước mắt điên cuồng chạy vào, cả người run rẩy như lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Lúc cô chạy đến phòng cấp cứu, đã nhìn thấy ba mình đứng ở bên ngoài, đôi tay già nua yếu ớt ôm mặt khóc lóc.

Hai chân Chu Hiểu Đồng mềm nhũn, run rẩy chạy đến, quỳ gối trước mặt ba mình, hỏi: “Mẹ con đâu? Ba, mẹ của con… đang ở đâu?”

Ông Chu chỉ tay vào phòng cấp cứu, nói: “Còn đang cấp cứu, bác sĩ nói… tám phần là không cứu được, họ chỉ biết cố hết sức thôi…”

Đồng tử của Chu Hiểu Đồng trợn to, giống như sẽ ngất đi.

“Hiểu Đồng! Hiểu Đồng!” Ông Chu vội ôm cô ngăn lại, miệng không ngừng gọi to tên cô.

Chu Hiểu Đồng đờ đẫn. Cô nghĩ: Mình không thể gục ngã, tuyệt đối không thể gục ngã lúc này, mẹ vẫn còn đợi mình ở bên trong, đợi khi mẹ tỉnh lại, mẹ đi ra, mình nhất định phải mắng mẹ, nhất định phải mắng vì sao lại không cẩn thận như thế, làm sao lại để kẻ khác tông xe vào như thế?

Được rồi,, phải mắng như vậy, phải đợi mẹ ra mà mắng…

Mà khi cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ lắc đầu thì Chu Hiểu Đồng cảm thấy: Ông trời rốt cuộc cũng lấy lại sự mạnh mẽ của cô rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »